Chương 4. Hợp tử hình thành

Like & Share:

Tôi thấy tai mình ù ù cạc cạc, ngồi nghe như nước đổ đầu vịt. Trưởng phòng Như với mái tóc xoăn đen, bóng mượt, phía trước mái đánh phồng, môi đỏ mọng tựa quả dâu chín, đang thao thao bất tuyệt như chiếc máy hát về nội dung công tác trong tháng mới. Trong căn phòng họp chưa đầy hai lăm mét vuông sáng trưng như có hàng trăm ngàn ngọn đèn lơ đãng chiếu rọi, anh chàng Phong – biên dịch viên đầu trọc, có hình xăm hoa hồng ở cánh tay phải đang che miệng ngáp đầy mỏi mệt. Em Huỳnh đẹp trai, da trắng trẻo, dáng thanh mảnh, ỏng eo quỷ dị như con gái, đang ngoan ngoãn há miệng nghe như thể nuốt từng lời. Tóc búi gọn đằng sau lưng, mặt lốm đốm tàn nhang, chị Thu lại đang dấm dúi chiếc điện thoại dưới bàn để lướt web. Tôi liếc trộm gã ngồi cạnh trong chiếc áo sơ mi đen, lạnh lùng hơn băng tuyết, dò la phản ứng. Gương mặt hắn hoàn toàn bình thản, chẳng có chút cảm xúc tiêu cực nào, đang chăm chú xem tập tài liệu mà trưởng phòng vừa phát.
Bất giác, hắn nhìn sang tôi. Lạnh nhạt. Tôi giật mình cụp mắt xuống. Hắn chỉ đẩy tài liệu qua cho tôi xem rồi thôi.
Tôi tự trấn an, xoay xoay chiếc cốc nước trong lòng tay mình. Những hình vẽ trên cốc tuy đơn giản mà tinh xảo. Vì nhìn vào nó lâu quá nên lúc ấy tôi mới phát hiện ra. Cảnh núi non trùng điệp, hẳn là nơi thâm sơn cùng cốc, sơn cùng thuỷ tận. Để rồi, hình ảnh của ngày định mệnh ấy trong tôi lại bất chợt ùa về như thác nước chảy ra từ trong núi.
Hôm đó là sinh nhật phó phòng Phan. Phải, chính là sinh nhật cái gã chết tiệt hình như có oán thù gì với tôi từ kiếp trước đó đấy. Chúng tôi có nhậu nhẹt rồi đi hát karaoke tưng bừng. Đèn trong phòng nhập nhoạng sáng tối, mọi người thay nhau rót bia chúc phó phòng. Trưởng phòng thì vẫn giữ mic, hát liền tù tì năm bài nhạc trẻ nhưng lại phá cách theo âm hưởng bolero, khiến trái tim chúng tôi “lạc trôi”, không lối thoát. Đến khi chị ấy không hát nữa thì cũng là lúc cả phòng mừng rơi nước mắt.
Tôi không uống được nhiều rượu. Thực tế thì tửu lượng chỉ có thể tính bằng mi li mét khối, chỉ nhấp được vài ba ngụm là chếnh choáng say. Nhưng lúc ấy lại bị ép quá, tôi đành ngửa cổ dốc cạn ly. Rượu vào đến đâu, cổ họng liền bừng cháy đến đó. Ruột gan và tim phổi thi nhau đình công, cứ như thể hôm nay là ngày nghỉ.
Trong lúc quá chén, tôi nhìn ra phòng mình có tận mười một người, đông gấp đôi. Thì ra, uống nhiều rượu có thể làm tăng dân số nhanh đến vậy. Tôi lảo đảo, trời đất quay cuồng.
Cái tuổi thanh xuân của chúng ta, chắc hẳn ai cũng từng cảm nắng một người. Và cái lý do để yêu hồi ấy nó trong trẻo, đơn giản lắm. Đôi khi chỉ là “uống nhầm một ánh mắt, men say theo cả đời”. Chỉ vì hành động nhỏ của cậu ấy nhặt rác ngoài sân trường thôi mà tôi còn say đắm cho tới tận sau này. Nhưng thường là thế đấy. Chàng trai bên ta lúc mười bảy tuổi sẽ chẳng bao giờ ở bên ta cho đến lúc già đi, hai đứa móm mém, dắt tay nhau liêu xiêu, chậm chạp giữa thế gian. 15h chiều nay, tôi nhận được tin nhắn cậu ta mời dự lễ ăn hỏi. Nghe đâu bảo cậu ta cưới chạy bầu. Có chút xót xa, phẫn uất, có chút căm hận, khinh hờn. Lòng tôi vẫn “hãnh diện” tự nhủ, giữa chúng tôi vốn có duyên mà chẳng có phận đấy thôi. Chỉ bởi vì tôi chẳng tu nghìn kiếp như Tô Mạn mà có được người yêu thương đến trọn đời.
Tôi dụi dụi mắt, nhìn chai rượu một mà thành hai, luống cuống không biết với chai nào. Cuối cùng thì cũng ôm được chai rượu thật, hình như có rượu vào tôi lại càng hăng, dốc ngược rượu lên tu cả chai. Tiếng nhạc vẫn ầm ĩ, tôi hơi đau đầu, xin về trước. Rồi chẳng biết làm cách nào mà lại nằm ở trên giường một hồi sau đó được. Hình như đây cũng chẳng phải là nhà tôi. Nhà tôi chẳng bao giờ lại đẹp như khách sạn thế này. Có một chiếc gương phản chiếu lại bóng mình trước mặt, tôi giơ tay lên vẫy vẫy. “Xin chào, xin chào người anh em sinh đôi nhé”.
Tôi nhớ loáng thoáng hình như có hai gã đi vào, giống nhau cả từ khuôn mặt, dáng hình đến cử chỉ, hành động. Họ trông y hệt một người mà tôi đã thấy quá quen. À, phải rồi, đó là phó phòng Phan. Tôi đưa tay chỉ trỏ:
-Hai người… hai người là…?
Lạ nhỉ! Sao hai người cùng mở miệng mà chỉ có một thứ âm thanh trầm ổn phát ra. Tôi đang bị làm sao thế này?
-Cô uống say rồi. Đừng về nhà lúc này, sẽ gặp nguy hiểm. Cô ở đây, sáng mai hãy về. Vậy nhé. Tôi đi đây.
Chẳng biết trời xui đất khiến thế nào, tôi lại kéo tay gã ở lại. Hẳn là vì sợ cô đơn, nó như con chuột dơ bẩn gặm nhấm lấy cuộc đời tôi từ những ngày tháng đó cho tới tận sau này. Đến khi người gã đổ ập xuống giường, tôi mới biết mình đã “vẽ đường cho hươu chạy”.
Tôi thảng thốt. Phải chăng trong chuyện này cũng một phần lỗi của tôi, chứ không phải là của gã tất cả? Tôi lấy tay che mặt, nặng nề bóp thái dương.
-Liên à! Sao thế? Em mệt à? Nếu mệt thì em về phòng trước đi.
Tiếng trưởng phòng cất lên khiến mọi người đều đổ dồn sự chú ý vào tôi. Tôi vội vàng xua tay:
-Dạ không đâu ạ. Em vẫn ổn mà. Phòng mình cứ bàn tiếp công việc đi chị.
Tôi chột dạ. Họp phòng xong, Phan giữ tay tôi lại, kéo ra một góc khuất phía đằng sau cầu thang. Hắn đưa tay lên “suỵt” miệng tôi, nói nhỏ.
-Cô làm cái quái gì vậy? Tôi nghe anh trai cô nói cô đã uống thuốc đi ngoài thay cho thuốc ngủ? Có đúng thế không?
Tôi phẫn uất. Hắn chưa tha cho tôi hay sao? Lại còn cố tình liên lạc với “tay trong” là Mông vịt để theo dõi tôi nữa. Tôi hầm hừ, gạt tay hắn ra. “Việc của tôi không liên quan đến anh. Hiểu chưa? Anh tốt nhất là đi chết đi”. Tôi buông lời doạ nạt trước khi chạy vội về phòng. May quá! Không ai trông thấy chúng tôi. Từ sáng đến giờ, tôi vẫn nơm nớp lo mọi người biết chuyện, y như tên côn đồ ăn cắp nữ trang lo bị người ta đánh. Tôi thở gấp, ôm lấy ngực. So với cái chết, cuộc sống trước mắt tôi cũng đâu dễ dàng gì. Tôi chỉ sợ đến lúc không thể cố gắng được nữa, sẽ lại bỏ cuộc mất.
Mấy ngày gần đây, trong lúc biên tập bộ phim lãng mạn Pháp sau khi anh đầu trọc đã dịch sẵn, tôi bỗng thấy hoa hoa mắt, người buồn ngủ rũ rượi. Mặc dù tối qua đã ngủ đủ giấc, thậm chí còn sớm hơn mọi hôm hai tiếng đồng hồ. Chắc là những lo lắng, sợ hãi trong thời gian này đã khiến tôi có cảm giác mệt mỏi chăng?
Chiều về, đi qua hàng mận chua, tôi bỗng thèm rỏ dãi, ứa nước miếng. Nắng nhạt chiếu trên đầu. Chói loá. Tôi lấy tay che mắt lại.
Vừa về đến nhà, đã thấy mình kiệt sức, thở hổn hển. Bụng hơi nhoi nhói, tôi bước lên gác để nghỉ. Mỗi lần chuẩn bị đến tháng là tôi lại thấy bụng đau lâm râm như thế.
Liếc nhìn quyển lịch bàn đánh dấu bằng vết bút đỏ, tôi nhận ra mình đã bị quá mất gần một tuần, đành tự nhủ, chắc kỳ này đến chậm đấy thôi.
Tôi lục túi lấy vài chục lẻ ra để mua băng vệ sinh. Cần phải chuẩn bị sẵn sàng trước khi “cơn bão màu da cam” ào ạt tới. Người bán quán là một gã đàn ông cao lớn. Tôi hơi ái ngại. Mọi hôm, vẫn có một bà lão tóc bạc phơ hay ngồi bán ở đây, nhưng hôm nay thì…
-Anh bán cho em… à… ừm…cái…cái của phụ nữ đó.
Gã vậy mà cũng hiểu ý, đưa cho tôi gói vuông nhỏ, hỏi:
-Là cái này phải không?
Tôi gật đầu, mặt đỏ tía tai, lấm la lấm lét như tên ăn trộm, vội trả tiền rồi đi.
Mua băng vệ sinh về rồi, tôi chờ đến giai đoạn hình thành “nang noãn” mới trong cơ thể mình. Nhưng chờ cả ngày hôm đó, rồi hôm sau nữa, vẫn không thấy dấu hiệu gì.
Lạ thật! Cả tuần nay, ngực tôi đã căng tức rồi kia mà. Thường thì hôm trước vừa căng ngực, hôm sau tôi đã “bị” luôn rồi. Cơ thể tôi đang có chuyện gì xảy ra hay chăng?
Tôi hoảng hốt. Hay là… hay là mình có thai? Nhưng ngay lập tức, tôi tự trấn an. Không thể nào. Mình mới chỉ “vượt rào” với Phan đúng một lần. Làm sao mà đã dính bầu ngay được. Tôi cũng đã tìm hiểu kỹ lưỡng về quá trình mang thai, cơ hội cho một lần lầm lỡ hầu như có xác suất không đáng kể. Vậy thì vì lý do gì mà cô nàng kinh nguyệt đỏng đảnh kia vẫn chưa quay trở lại chứ?
Tôi lập cập, tay run rẩy lướt qua bài về mười dấu hiệu mang thai sớm trên mạng. Chậm kinh, mệt mỏi, đau lưng, đi tiểu nhiều – mấy dấu hiệu này đều thấy có cả. Tôi đánh rơi cả cốc vỡ “choang” ra nền.
Mông vịt đang lúi húi nấu cơm dưới bếp nên không để ý. Mùi dầu mỡ cháy, mùi hành khô bốc lên nồng nặc. Tất cả như thách thức cái dạ dày trống rỗng, khiến tôi nôn oẹ.
Thôi chết! Hay là… có thai thật rồi?
Ngồi ăn cơm với Mông vịt trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa ra vào, tôi gẩy đi gẩy lại bát cơm, gạt cả miếng cá kho – thứ mà mình vẫn thích ăn nhất – ra ngoài, chỉ gắp được một chút rau xào cho lên miệng. Nhưng khi cho rau lên đến miệng rồi thì mùi dầu mỡ lại xộc lên, tôi buông đũa, chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Mông vịt tròn xoe mắt, hỏi:
-Em sao thế? Anh tưởng thuốc đi ngoài phải hết tác dụng từ lâu rồi mới phải chứ?
Tôi từ trong bếp trở ra, bình tĩnh cầm theo gói mì tôm, mắng mỏ:
-Anh nấu kiểu gì vậy? Cá thì tanh ngoeo ngoéo, rau thì toàn dầu là dầu. Ăn cái kiểu quái gì được?
-Sao anh ăn vẫn thấy ngon mà – Mông vịt cãi lại – Vẫn công thức nấu như thường ngày mà. Khẩu vị em gặp vấn đề gì rồi.
Mông vịt để mặc tôi pha mì tôm với nước nóng, vẫn ngồi chềnh ềnh bên mâm cơm, ăn liền ba, bốn bát.
Tôi ăn lót dạ được chút mì chống đói, lát sau đi rửa bát, ngửi thấy mùi dầu thừa chắt lại trên chiếc bát con để cạnh bếp liền nôn tiếp, không ngừng lại được. Mông vịt ngạc nhiên hỏi mấy lần, nhưng tôi không hé răng lấy một lời.
Tôi chạy vội đi mua que thử thai lúc xẩm tối, trong lúc Mông vịt ra ngoài đi dạo. Chưa đến năm giờ sáng, tôi ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh, vì cả đêm nhịn tiểu chờ test. Tôi cố căng mắt, đọc đi đọc lại hướng dẫn sử dụng, lóng nga lóng ngóng cắm đầu que vào trong cốc đựng nước tiểu, rồi bấm thời gian chờ đợi. Vẫn thầm mong những dấu hiệu khả nghi kia không phải là sự thật.
Bịt chặt mắt lại trong lúc giơ que thử lên, tôi sợ sệt. Nếu phải làm mẹ lúc này, tôi biết phải làm sao đây? Người ta chắc sẽ dị nghị. Bố mẹ tôi sẽ chẳng khi nào đồng ý. Tiền lương của tôi cũng chưa thể cho đứa trẻ một cuộc sống đầy đủ, tốt lành. Ôi Chúa ơi, con thực sự vẫn chưa sẵn sàng.
Phải mất hai, ba phút, mới dám mở he hé ra. Tôi thực sự không thể tin nổi vào mắt mình.
Nếu như khoảng hai, ba năm nữa, sau khi đã lập gia đình, hẳn tôi sẽ nhảy cẫng lên như con điên, hú hét ầm ĩ với anh chồng khờ dại.
Nhưng giờ chẳng thể có được vinh dự ấy, tôi dường như ngất lịm đi trong đau đớn, cam tâm nhìn hai vạch sắc nét, rõ ràng trên que thử trong nỗi tuyệt vọng. Tôi lập cập test thêm hai, ba lần nữa. Kết quả vẫn y nguyên.
Tôi không ngờ rằng trong cơ thể tôi đã có một hợp tử nhỏ bé đang hình thành.