CHƯƠNG 4: ĐĂNG KÍ

Like & Share:

Hệ thống thực tế ảo toàn cầu – Global Virtual Reality System (GVRS).

Đó là tên gọi của một hệ thống tinh vi, kết quả của sự hợp tác giữa các công ty công nghệ hàng đầu thế giới như Mirosop, Googol, Samsong… Tạo nên một hệ thống cho phép liên kết hệ thống thần kinh của con người với máy tính bằng các cảm biến đặc biệt. Với sự phát triển nhanh chóng của công nghệ, hệ thống thực tế ảo nhanh chóng được phổ biến trên toàn thế giới và trở thành chuẩn mực của công nghệ. Ngay khi được ra đời, hệ thống đã được sử dụng vào trong nhiều mục đích khác nhau, từ quân sự, giáo dục đến y tế, quy hoạch. Và tất nhiên, ứng dụng thực tế ảo vào việc phát triển các trò chơi được áp dụng nhanh chóng.

Đã tròn năm năm kể từ ngày trò chơi thực tế ảo đầu tiên ra mắt, ngay sau đó, các trò chơi thực tế ảo liên tiếp xuất hiện như nấm sau mưa. Mặc dù vậy, những trò chơi đó chủ yếu là các trò giải đố hoặc mô phỏng bình thường. Điều đó như là một gáo nước lạnh cho những game thủ trên toàn thế giới, họ đã mong ước được chơi một trò chơi thực tế ảo đúng nghĩa từ khi có khái niệm thực tế ảo. Vậy mà sau khi ra mắt tới năm năm, vẫn không có một trò nào làm thỏa mãn được họ.

Hiểu được khát vọng của các game thủ, trong suốt năm năm, một dự án bí mật đã được thực hiện bởi các công ty công nghệ. Dự án này được nằm trong bóng tối lâu đến mức, trong suốt bốn năm phát triển liên tục nhưng mọi thông tin về nó vẫn không hề rò rỉ ra ngoài. Chỉ mới sáu tháng trước, một hacker sau khi truy cập vào dữ liệu tối mật của Googol mới phát hiện ra thông tin của dự án này. Nhưng ngay cả như vậy, thế giới mới chỉ biết được thông tin vỏn vẹn về trò chơi qua cái tên “The Rise of Magic”, ngoài ra mọi thông tin sau khi được đăng lên mạng liền nhanh chóng bị xóa bỏ, khiến trò chơi càng trở nên bí ẩn.

Ba tháng sau khi bị rò rỉ, trò chơi chính thức được công khai cho thế giới với cái tên The Rise of Magic. Được tạo thành từ sự hợp tác của các công ti công nghệ lớn, hứa hẹn sẽ đem cho người chơi một trải nghiệm chân thực nhất. Trò chơi, theo như lời quảng cáo, sẽ chính là bản sao mô phỏng của chính hành tinh thứ ba trong hệ mặt trời, Trái Đất, với tỉ lệ 1/2. Và tại thế giới đó, phép thuật chính là sự tồn tại thay thế cho khoa học. Tham gia vào TRoM, người chơi từ mỗi quốc gia sẽ có điểm khởi đầu tại chính quốc gia của họ, và lịch sử của thế giới sẽ được viết nên bởi các người chơi trên toàn thế giới.

Sau lời quảng cáo đó, toàn thế giới xôn xao trước sự xuất hiện của một trò chơi không tưởng đó. Kể từ đó, mọi thông tin dù là nhỏ nhất của trò chơi đều được giữ bí mật. Hai tháng sau, trò chơi bắt đầu bước vào giai đoạn chạy thử nghiệm, với một trăm nghìn người từ khắp nơi trên thế giới đã được trải nghiệm trước trò chơi so với phần còn lại của thế giới. Một trăm ngàn người đầu tiên sẽ được thử nghiệm trong khu vực tương ứng với khu vực sinh sống của mình trên thế giới thực.

Kể từ đó, đã hai tháng trôi qua. Và vào ngày hôm nay, là ngày mà trò chơi chính thức được phát hành.

Để có thể chơi được TRoM, cần phải trung gian qua hệ thống thực tế ảo.

Hơn một tháng trước, khi trò chơi chuẩn bị chạy thử nghiệm với một trăm ngàn người may mắn, Nguyệt đã là một trong số đó. Sau khi được nhận code thử nghiệm, ngay lập tức Nguyệt đã mua bộ kết nối thực tế ảo và tham gia vào trò chơi, “nhường”lại dàn máy tính cho anh trai khốn khổ. Nói là nhường, nhưng hệ thống thực tế ảo lại cần kết nối với máy tính qua cổng usb. Nên dù cho không cần phải tranh giành máy tình với con em nữa, thì Nhật cũng chẳng dùng máy để chơi được trò chơi nào cả, vì nó đã được dùng để phục vụ cho con em phiêu lưu trong TRoM rồi.

Trong suốt một tuần thử nghiệm, ngày ngày Nhật phải nhìn con em phiêu lưu qua màn hình máy tính với ánh mắt thèm muốn. Đồ họa trong trò chơi rất thật, cùng với các hiệu ứng khi di chuyển, cử động mượt mà càng làm Nhật thèm muốn chính mình được chạy nhảy trong đó. Nhưng trò chơi đã mã hóa chỉ có một người chơi một tài khoản duy nhất, nên Nhật đành đau khổ nhìn đứa em chạy nhảy chơi đùa bên trong mà khóc ròng.

Ngay giờ đây, trên tay Nhật đang cầm một chiếc hộp, bên trong đó chính là bộ kết nối thực tế ảo. Nó cầm bằng cả hai tay mà sướng run người. Nó liền ôm hẳn chiếc hộp mới cứng chứa trong đó bộ kết nối thực tế ảo mà chạy lên tầng hai.

Hai anh em chỉ có một dàn máy tính, nên từ hồi nhỏ hai đứa đã luôn giành nhau chiếc máy mỗi khi chơi game. Nhưng sau khi vào cấp ba, khi mỗi đứa có một phòng riêng, thì mọi chuyện đã thay đổi. Chiếc máy tính được chuyển về phòng của Nguyệt, vì theo ý kiến của mẹ thì Nguyệt ngoan hơn anh nên có quyền được sử dụng máy tính làm của riêng. Mặc dù kịch liệt phản đối và đòi mua máy tính mới nhưng sau khi nhận được câu trả lời “không” từ mẹ, Nhật đành chấp nhận. Kể từ đó, mỗi lần muốn sử dụng máy tính là nó phải đi sang phòng con em để dùng, tất nhiên là sau khi nhận được sự đồng ý từ em mình.

Sau mười giây, Nhật đã chạy qua hơn hai mươi bậc thang và đặt chân lên tầng hai, nó thở hổn hển và mở cửa căn phòng của Nguyệt. Khuôn mặt Nhật giờ đây thể hiện rõ sự háo hức, nó đang rất rất rất là muốn phiêu lưu trong thế giới của TRoM ngay bây giờ. Thứ ngăn cản nó với trò chơi, bộ thực tế ảo, nay đã nằm trên tay nó, sẽ chẳng còn gì ngăn cản nó trở thành một mạo hiểm giả chu du thế giới huyền ảo nữa.

Và đấy là suy nghĩ của Nhật, trước khi nó mở cửa phòng. Sau khi mở cửa, thứ dập tắt niềm vui sướng của Nhật chính là em gái nó, Nguyệt, đang khởi động máy tính với bộ thực tế ảo đã kết nối với cỗ máy. Nhìn thấy Nhật, con em quay sang và nở một nụ cười, nụ cười của kẻ chiến thắng đang ngạo nghễ đứng trước kẻ thua cuộc thảm hại. Và đúng là giờ đây khuôn mặt của Nhật hết sức là thảm hại, trong một chốc, nó đánh rơi chiếc hộp xuống đất và khuỵu xuống sàn, hai tay chống xuống vẻ tuyệt vọng.

– Không… không thể nào…

Hệ thống GVRS cần có một chiếc máy tính đủ mạnh để có thể phát huy hết tất cả khả năng mà nó có. Nhưng vấn đề ở đây là Nguyệt cũng có một bộ thực tế ảo, nên chiếc máy tính dĩ nhiên đã được sử dụng cho bộ thực tế ảo của Nguyệt. Nhật vì quá vui sướng mà đã quên mất điều này.

– Tội nghiệp chưa? Anh đang nghĩ sẽ gắn bộ kết nối với máy tính hả? Rất tiếc, giờ em đang dùng nên anh làm ơn đi chỗ khác chơi có được không?

– Nguyệt này, em chơi nhiều rồi nên giờ nhường máy tính cho anh có được không? Dù sao thì anh cũng chưa bao giờ được chơi thử TRoM mà, trong khi em còn được chơi cả bản thử nghiệm nữa… nha em gái yêu quý?

– Không.

– Làm ơn đi em gái… Anh hứa sẽ nhường em phần khoai tây chiên của anh…

– Không cần.

– Vậy thì toàn bộ tiền tiêu vặt của anh thì sao?

– Không thích.

– Xin em mà! Anh sẽ làm bất cứ việc gì! Nhường máy cho anh đi mà!

Nhật van xin trong nước mắt.Cảm thấy anh trai mình thực sự muốn được chơi trò chơi đến mức tuyệt vọng, Nguyệt mủi lòng:

– Anh nói là sẽ làm bất cứ việc gì?

– Đúng vậy! Quân tử nhất ngôn cửu đỉnh! Nhất định không nói hai lời.

– Chỉ tiếc là anh không phải là quân tử, nhưng mà được rồi, em sẽ cho anh sử dụng máy tính vậy. Nhưng với một điều kiện…

– Điều kiện gì?

Nhật ngước nhìn lên vẻ háo hức.

– Anh sẽ phải làm theo tất cả mọi thứ em yêu cầu, cả ở trong trò chơi và ngoài đời.

Thực sự thì ban đầu Nguyệt chỉ định trêu chọc anh mình một chút, nhưng tự nhiên Nhật lại hứa hẹn nghiêm túc như thế. Nguyệt nhận thấy đây là cơ hội có một không hai nên cứ thế tiến tới.

– Chấp nhận.

Không hề nghe thấy điều kiện của em gái, Nhật chỉ dành hết tâm trí vào trò chơi liền chấp nhận yêu cầu một cách nhanh chóng.

– Được rồi, vậy thì anh lấy bộ kết nối ra rồi kết nối với máy tính đi. Em sẽ ở ngoài hướng dẫn cho anh, dù sao thì em cũng là người chơi thử nghiệm mà.

– Đội ơn em gái, anh nhất định sẽ không quên đâu.

Nhật lao tới ôm chầm lấy Nguyệt, nước mắt nước mũi ròng ròng.

– Buông em ra gớm quá! Nước mũi, nước mũi đang dính vào áo em!

*

Và thế là Nhật được quyền sử dụng chiếc máy tính, nó nhanh chóng mở chiếc hộp và lấy ra bộ kết nối. Bộ kết nối thực tế ảo GVRS gồm có hai phần, một là chiếc mũ làm từ silicon có thể co dãn, phù hợp với mọi kích cỡ đầu của người sử dụng, nút khởi động được đặt ở trên đỉnh mũ, bên mặt ngoài của mũ có các điện cực và các dây nối siêu nhỏ. Nhờ sự phát triển của công nghệ vật liệu nano, các điện cực kết nối với não bộ có kích thước siêu mỏng và gần như trong suốt, được gắn vô số lên bề mặt của mũ. Kết nối các điện cực với nhau là hệ thống dây dẫn siêu nhỏ, mỗi điện cực được gắn với mỗi sợi dây, và các sợi dây được tập hợp với nhau lại ở vị trí sau gáy, thành một sợi dây cáp lớn ngang với sợi dây điện, dài một mét. Ở đầu cuối của sợi dây chính là cổng usb dùng để kết nối với máy tính.

Với lớp silicon bán dẫn, nguồn điện từ bộ kết nối không thể truyền sang người sử dụng khiến họ bị giật điện. Và ngược lại, nó cho phép các điện cực siêu nhạy có thể tiếp nhận được sóng não của người sử dụng và các điện cực có thể truyền thông tin về bộ não. Có thể nói việc sử dụng bộ kết nối này là an toàn tuyệt đối, người sử dụng chỉ cần sử dụng não để truyền mệnh lệnh trực tiếp tới nhân vật trong trò chơi mà không cần phải di chuyển cơ thể như các bộ kết nối đời đầu. Đây chính là bộ kết nối hoàn hảo nhất, mang trong mình những công nghệ tiên tiến nhất của nhân loại.

Nhanh chóng đội bộ kết nối và cắm cổng usb vào máy tính, ngay lập tức Nhật leo lên giường và nằm ngay ngắn, sau đó nó nhấn vào nút khởi động. Lập tức Nhật cảm thấy như nhận thức của mình bị hút đi, xung quanh bắt đầu chìm dần vào bóng tối. Sau một khoảng thời gian, Nhật dần cảm nhận được không gian xung quanh, hiện giờ nó đang ở một không gian tối tăm, ở phía trước mặt có một thứ gì đó rất là quen thuộc với nó.

– Màn hình máy tính?

Nhật thốt ra khi nhìn thấy hình nền máy tính với đầy rẫy biểu tượng đang lơ lửng trước mặt mà không nhìn thấy máy tính đâu. Dù đã nhìn thấy giao diện của hệ thống qua các clip được đăng tải trên Mytube, nhưng đây là lần đầu chính Nhật trải nghiệm tận mắt nên có hơi bỡ ngỡ.

“Bây giờ thì nhấn vào biểu tượng trò chơi trên màn hình đi”

– Quác! Cái… cái gì thế?

Tự nhiên có giọng nói bí ẩn văng vẳng trong đầu mình. Nhật thoáng chốc giật mình.

“Quác cái đầu anh! Là em đây, em đang ở ngoài này nói chuyện với anh qua micro thôi. Bây giờ để em hướng dẫn cho anh vào trò chơi, nên ngoan ngoãn làm theo đi”

– Ra là em à, làm anh giật hết cả mình…

“Nói ít thôi, giờ thì bấm vào biểu tượng trò chơi đi, cái biểu tượng cây gậy phép với quả địa cầu ấy”

Nhật làm theo lời của em gái, nhanh chóng chạm tay vào biểu tượng của trò chơi. Ngay sau khi nó nhấn vào biểu tượng, không gian xung quanh lại trở về một màu đen tối. Sau khoảng mười lăm giây, xung quanh Nhật bỗng trở nên sáng rực, kèm theo đó là tiếng nhạc hùng tráng.

Chào mừng đến với The Rise Of Magic – Tiếng báo của hệ thống khiến Nhật nhận ra nó đã bước vào trò chơi…

Xin hãy nhập tài khoản của bạn để đăng nhập

…hoặc là nó tự nghĩ như thế.

– Cái gì cơ? Tưởng là mỗi người có ngay một tài khoản sẵn trong mỗi bộ kết nối rồi chứ?

“Anh phải đăng kí tài khoản trên trang chủ trước đã, rồi mới đăng nhập vào trò chơi được, cái này anh không biết à?”

– Anh không nghĩ tới điều này…

“Em cũng đã biết trước, nên em đăng kí cho anh rồi đây, để em đăng nhập cho anh, rồi sau đó thì tận hưởng trò chơi nhé anh trai.”

Từ bên trong, mặc dù không thể thấy Nguyệt nhưng Nhật có thể tưởng tượng được con em đang làm vẻ mặt cười đểu. Nhật chợt rùng mình, nó có cảm giác chuyện không lành sắp xảy ra.

Sau khi đã đăng nhập vào trò chơi, giờ chính là lúc tạo nhân vật.

Xin hãy nhập tên nhân vật và chủng tộc

– Cuối cùng cũng tới lúc tạo nhân vật. Không ngờ ngày này cũng tới, hạnh phúc quá.

Nhật với niềm vui sướng đang sụt sùi. Sau đó nó chìm vào suy nghĩ rối ren về cái tên của nhân vật của nó. Trong tất cả các trò chơi, khi tạo nhân vật, phần đặt tên là tối quan trọng vì nó sẽ là tên gọi của người chơi khi họ bước vào thế giới ảo. Việc đặt tên cho nhân vật có thể mất tới hàng tiếng, và Nhật cũng đang hết sức nhức óc với tên nhân vật của nó.

– Đặt tên là gì giờ nhỉ? Kirato? Mà không, Songeku? hay là Narato? khó nghĩ quá…

Trong lúc mà Nhật còn đang chống cằm suy nghĩ vẻ ưu tư, thì đột nhiên có thông báo từ hệ thống khiến nó ngẩn cả người.

Tên nhân vật |Cực Dễ Thương| có thể sử dụng, bạn có muốn sử dụng tên này không?

– Hể? Ê này, từ từ…

Tên nhân vật |Cực Dễ Thương|đã được sử dụng làm tên nhân vật của bạn

– Cái quái gììììììììììììììììììììì! Chuyện này là thế nào! Tao đã chọn được tên đâu cái trò chơi mất dạy!

“Là em chọn đó”

– Là em saoooooooo!

Sau khi biết được thủ phạm, Nhật quay về hướng Nguyệt, thực ra là hướng về phía khoảng không, hét lớn.

“Anh lề mề quá, em đợi ngoài này mệt lắm nên chọn tên cho anh luôn. Mà tên đó hợp với anh lắm đó hê hê.”

Từ bên ngoài, Nguyệt cười với vẻ thỏa mãn trong khi Nhật thì đang tuyệt vọng, lầm bẩm trong hai hàng nước mắt “nhân vật của tôi…”

Xin mời chọn chủng tộc của bạn

“Được rồi, bây giờ em không phá anh nữa, cho anh tự quyết định chủng tộc của mình đấy, em sẽ chỉ ngồi xem thôi được chưa?”

Sau khi nghe con em trời đánh nói vậy, Nhật lấy lại tinh thần, quyết định đứng dậy và nhủ thầm [cứ đợi đấy, anh sẽ không quên chuyện này đâu.]

Ngay sau khi Nhật đứng dậy, liền xuất hiện một bảng chọn lựa các chủng tộc. Trò chơi rất là chăm chút kĩ lưỡng về việc lựa chọn chủng tộc, ở trên bảng hiện tại là một danh sách dài của các chủng tộc mà người chơi có thể lựa chọn. Nhật liền chọn chủng tộc con người mà không do dự.

– Chọn loài người thôi.

Và thế là, Nhật bấm vào ô chủng tộc con người. Vừa bấm, Nhật vừa tự hỏi tại sao lại không có ô chọn lựa giới tính, nhưng Nhật nhanh chóng quên đi điều đó, nó nghĩ chắc là ô chọn lựa giới tính sẽ hiện ra sau khi lựa chọn chủng tộc. Nhưng rồi sự việc diễn ra sau đó khiến Nhật bàng hoàng.

Trong ô lựa chọn chủng tộc con người chỉ có duy nhất giới tính nữ.

– Cái gì…?

Lập tức, Nhật chuyển sang lựa chọn chủng tộc khác. Nhưng từ tộc elf (tộc tiên), tộc người barbadian (dã nhân), tới tộc Dwarf (người lùn) và cả Orge (Chằn tinh), tất cả đều chỉ có giới tính nữ mà không có giới tính nam.

– Trò chơi này bị làm sao vậy? Rõ ràng là mình đã xem qua video có nhân vật nam cơ mà? Sao lại…

“Anh không chọn được nhân vật nam đâu? Đăng kí tài khoản mới sử dụng nhận diện khuôn mặt nên em dùng luôn mặt em để tạo nhân vật cho anh rồi. Thôi thì làm giới tính khác trong game nhé.”

Nhận thấy đây cũng là trò chơi khăm của con em gái, Nhật tức giận thốt lên:

– Thì ra lại là em sao? Rốt cuộc em muốn gì đây? Đợi đến lúc đăng xuất anh sẽ cho em một trận!

“Anh đã nói là sẽ làm theo mọi điều em muốn, có đúng không”

Nhật đứng hình, nó nhớ ra đúng là hồi nãy có hứa như vậy thật.

– Ơ… đúng thế…

“Vậy giờ em muốn anh tạo nhân vật là nữ, có sao không?”

– Không sao…

“Thế thì còn chần chừ gì mà chưa tạo? Nhanh lên và vào trò chơi đi.”

Bất đắc dĩ Nhật phải chọn nhân vật nữ, nó bấm vào chủng tộc con người với vẻ chấp nhận.

Bạn có muốn chọn lựa chủng tộc |con người| không?

Chấp nhận.

Sau đó đến lượt chỉnh sửa ngoại hình nhân vật. Và lần này cũng là Nguyệt tạo hình cho nhân vật của Nhật luôn. Nó chẳng thể ngăn cản được em gái mình vì đó chính là giao kèo ngay từ đầu của hai người nên nó chỉ có thể tự trách mình quá vội vàng mà không nghe hết điều kiện mà con em quái ác đưa ra.

Bạn đã tạo một nhân vật, Tên nhân vật: |Cực Dễ Thương|, chủng tộc |Con người|. Chúc bạn vui vẻ trong thế giới của The Rise Of Magic

Nhật cười với hai hàng nước mắt, mọi việc diễn ra như thế này rồi thì còn vui vẻ được cái gì nữa. Nhưng không để cho Nhật tự kỉ với dòng suy nghĩ, không gian xung quanh lập tức biến đổi, lập tức biến thành một màu trắng vô tận. Sau khi ánh sáng tan đi, Nhật nhận thấy rằng mình đang đứng trước một quảng trường rộng lớn.

Chào mừng bạn tới thế giới của The Rise Of Magic