Chương 4

Like & Share:

Lúc quay lại trường, vừa đi tôi vừa nghĩ, về việc Khánh An bị ngất và rồi Tử Du ra khỏi trường để đi mua băng vệ sinh. Nếu tôi đoán không nhầm, thì hôm nay Khánh An được “bà dì” ghé thăm rồi. Khi nãy thầy giáo bắt lớp tôi chạy quanh sân trường một vòng, Khánh An không chịu được nên đã ngất xỉu đây mà, thật là đáng thương nhưng cũng đáng đời nha, ai bảo cứ thích hẫng tay trên của tôi cơ.

Trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ, liền quay người lại, ghé tai Tuyết Nhi nói vài câu. Cô ấy nghe xong, liền bụm miệng cười, ánh mắt tinh nghịch nhìn tôi, gật đầu lia lịa vì trò vui tôi vừa mới nghĩ ra.

Tuyết Nhi là vậy, việc làm mà cô nàng thích nhất chính là đi phá phách người khác. Rất hợp với tôi, bởi bản thân tôi cũng rất hay gây chuyện thị phi, để rồi nhìn nạn nhân những trò đùa quá trớn của mình, tức giận mà lại không làm gì được. Cảm giác đó rất là thú vị nha, bây giờ cũng vậy, vừa mới nghĩ trong đầu việc bản thân và Tuyết Nhi chuẩn bị làm, tôi đã thấy vô cùng hưng phấn rồi. Cả tôi và Tuyết Nhi cùng cười rộ lên, sau đó quay trở lại sân vận động. Lúc này thấy giáo đã đi đâu đó, các bạn trong lớp đang ngồi tụm lại một chỗ để nghỉ ngơi và nói chuyện phiến. Như vậy càng hay, càng đông càng vui mà!

Trường tôi có ba phòng y tế, một phòng y tế ở bên cạnh sân vận động, để nếu chẳng may học sinh bất cẩn bị thương còn có thể nhanh chóng đưa vào trong đó mà cứu chữa. Còn hai phòng y tế khác được phân bố tại các dãy lớp học của trường, từ chỗ này mà đi đến một trong hai phòng y tế kia cũng khá xa, tại trường tôi rất rộng. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, Tử Du muốn đưa “cái đó” cho Khánh An thì nhất định sẽ phải đi ngang qua cái sân vận động này!

 Nhưng Tử Du cũng chẳng ngốc mà tiến lại gần đám bạn học đang ngồi túm tụm nói chuyện rôm rả kia, tại chúng tôi mới nhập học lớp 10, nên ai cũng tỏ ra thân thiện và quan tâm tới người khác. Kiểu gì mà chẳng có người quan tâm hỏi cậu ấy vừa rồi đi đâu, trên tay cầm cái gì đó. Tới lúc ấy Tử Du định trả lời thế nào đây? Nhưng nếu Tử Du có không lại gần chỗ tôi đang đứng cũng chẳng sao. Tôi vẫn có thể tiến lại gần chỗ cậu ta để thực hiện kế hoạch của mình cơ mà.

Thấy Tử Du ở phía xa, tôi đưa mắt sang nhìn Tuyết Nhi ra hiệu. Cô nàng nháy mắt tinh nghịch rồi hớn hở tiến lại gần Tử Du, tôi cũng bước theo. Tử Du nhìn thấy chúng tôi, mặt mày cũng không được tự nhiên lắm, trên tay cầm một cái bọc, cố tỏ ra bình thường mà lại lung túng chẳng biết phải giấu cái bọc đó đi đâu. Cậu ta đúng thật là, diễn kịch phải nói là quá tệ đi. Nếu như tôi không biết trước thứ mà cậu ấy cầm lúc này là thứ gì, thì cũng chẳng thể không thắc mắc nghi ngờ trước cái bộ dạng loay hoay khổ sở thế kia. Nhìn Tử Du thế này, tôi bỗng cảm thấy cậu ấy cũng hơi hơi… đáng yêu, nhịn không được mà nhếch môi lên cười.

– A, chào Tử Du, cậu đi đâu vậy, có biết vừa rồi thấy giáo tìm cậu miết không? – Tuyết Nhi vẫy tay lên chào, sau đó chớp mắt hỏi Tử Du trông vô cùng thành thực.

– Tôi có chút chuyện. – Tử Du trả lời, sau đó còn định bỏ đi, nhưng tôi nhanh chóng đứng ra chặn đường cậu ấy lại.

– Đi đâu vậy? Cậu vội vàng cái gì? – Tôi cười cười. Sau đó giả bộ “A” lên một tiếng, giật lấy chiếc túi trong tay Tử Du. Bị bất ngờ nên cậu ta trở tay không kịp, bị tôi giành lấy chiếc túi thì sửng sốt vô cùng, còn định sấn tới gần tôi đòi lại. Nhưng chưa để cậu ta chạm vào người mình thì tôi đã xé rách chiếc túi ni lông màu đen đó ra.

– Trả lại đây. – Tử Du quát, nhưng tôi mà thèm để tâm chắc, lúc cậu ấy định chạy lại phía tôi để giành lại thứ tôi đã đoạt được. Tôi liền ném nó cho Tuyết Nhi, sau đó Tuyết Nhi liền đá nó ra chỗ đám bạn tôi đang ngồi. Cái bịch màu hồng hồng đó bay đi, đập mạnh vào lưng một bạn nam nào đó. Cậu ta mặt mày cau có khó chịu quay lại tìm thủ phạm.

Lúc nhìn thấy cái thứ đó rồi, cả lũ con trai cùng phá lên cười, các bạn nữ thấy vậy hơi ngại ngùng nhưng cũng làm như không có gì mà cười theo. Mấy tên con trai đó còn rất vô duyên nhé, ném đi ném lại cái bịch đó hết chỗ này đến chỗ khác, rồi buông lời trêu chọc nhau. Tôi đứng ở chỗ này, cũng buồn cười ghê gớm vì những lời chọc ghẹo của đám con trai dành cho nhau và cả những bạn nữ khác. Không biết tên con trai lỗ mãng nào lại xé rách bịch băng vệ sinh đó ra, rồi bóc miếng băng dính lên người nhau. Tuyết Nhi ôm bụng cười, Tử Du nhìn thấy vậy, nghiến răng nhìn tôi, chỉ rặn ra được mỗi chữ:

– Cậu… cậu… – Nói mãi mà không thành câu.

Đây chính là cái kiểu cực kì tức giận nhưng lại chẳng thể làm được gì, biểu cảm này dù là ở trên gương mặt ai tôi cũng thấy thú vị hết, nhưng khuôn mặt Tử Du lúc này còn thú vị hơn cả. Mặt câu ta hơi đỏ lên, không biết là do ngượng ngùng hay do tức giận. Tay nắm chặt lại gườm gườm nhìn tôi. Nhưng tôi thì có bao giờ nhận ra tầm nghiêm trọng của vấn đề đâu, mặc kệ cậu ta có tức giận. Tức giận thì đã sao, phẫn nộ thì đã sao, tôi đây cứ thích trêu chửi đấy:

– Tôi thì làm sao? Tử Du, cậu mua cái này để làm gì vậy? – Câu nói phía sau tôi cố tình nhấn mạnh. Đám con trai vô duyên thỗ lỗ lớp tôi lúc này đang tra hỏi xem chủ nhân của cái bịch màu hồng đó là ai. Nghe thấy tôi nói vậy, mọi người cùng quay ra nhìn, im lặng một lúc, tất cả lại phá lên cười. Lần này cười còn to và khủng khiếp hơn lần trước.

– Tử Du, không ngờ cậu lại thích dùng lọai này đó nha! – Không biết ai đó nói như vậy, mọi người lại càng cười dữ hơn. Tôi cũng vui lắm, bởi vì đã trả đũa được Tử Du, lần trước cậu ta thấy tôi gặp nạn mà không cứu, lần này tôi cho cậu không còn mặt mũi nào tới trường luôn. Đúng là đáng đời!

Tôi tò mò không biết biểu cảm của Tử Du lúc này thế nào, hẳn là đang tức tôi ghê gớm lắm, nhưng không phải vậy, lúc này cậu ấy vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh đến mức tôi cũng phải giật mình, cậu ta còn cười, nhìn tôi cười chế nhạo. Tôi ghét cái điệu cười đó, lại còn dám chế nhạo tôi cơ à?

Tử Du không thèm quan tâm tới tôi nữa, tiến lại gần chỗ đám bạn đang đứng, nói:

– Các cậu đang làm gì vậy, cái này là của Mỹ Anh, cậu ấy nhờ tôi đi mua đó.

Hả?

Hả?

Hả?

Tôi trợn mắt lên nhìn Tử Du, không phải riêng tôi, mà tất cả mọi người. Vấn đề “đến tháng” này, nếu như là trêu đùa một thằng con trai thì cũng chẳng là gì, mà khi đã được gán lên một đứa con gái thì điều đó mới thực sự nghiêm trọng và đáng ngại. Mọi người ngừng cười, trố mắt ra nhìn tôi. Một số người còn gỉ tai nhau nói gì đó. Tôi bất ngờ quá, ú ớ không nói được câu gì, lúc nhìn thấy Tử Du quay lại nói với mình câu đó, tôi chính thức bị người ta nhét giấy vào mồm luôn.

– Không phải hôm nay cậu đến ngày sao? Mỹ Anh?

Bao trùm không gian là một bầu không khí rất kì quặc, hoặc có thể chỉ là đối với tôi thôi. Tôi lên tiếng chối bỏ, mọi người cười cười gật đầu như thể đã hiểu rồi, nhưng cái bộ dạng ái ngại này thì rõ ràng là họ còn chẳng thèm nghe lời tôi nói ý chứ. Phải rồi, còn có Tuyết Nhi, ban nãy cô ấy đi cùng tôi, có thể làm chứng cho tôi chuyện này, nhưng quay qua quay lại, tại sao lại không thấy cô nàng đó đâu chứ. Tôi thấy như vậy không ăn thua, liền chống nạnh cười ha ha nói, đúng rồi hôm nay tôi đến ngày đấy. Thì có làm sao?

Nhưng xem như tình hình cũng chẳng hơn là bao! Đám con trai bắt đầu quay ra trách nhau vì những việc vừa nãy đã làm, thực sự vô cùng hối hận rồi xin lỗi tôi, còn lôi điện thoại ra viết ghi chú, đại loại là ngày này tháng sau nhất định phải để ý và hành động có chừng mực. Đám con gái thì nói ngưỡng mộ Tử Du, có thể vì tôi mà đi mua thứ đó về. Rồi còn nói cậu ấy ta quan tâm đến bạn gái, vừa rồi còn cõng Khánh An vào phòng y tế, bây giờ lại làm “cái chuyện tốt đẹp” đó với tôi. Không những đẹp trai, học giỏi mà lại biết quan tâm đến người khác, đúng là mẫu người lí tưởng mà. Lí tưởng cái con khỉ, lưu manh giả danh tri thức thì có!

 Một số còn hỏi tôi có sao không, tỏ thái độ đồng cảm, rồi nén nhìn vào mông tôi nữa. Đúng là, thật tức chết đi được!

 Vừa hay trống ra chơi vang lên, tôi hậm hực bước vào lớp, có tên con trai mặt dày nào, nói tôi đi nhẹ nhàng thôi không khéo lại… Hừ, thật muốn rút dép nắm cho bẹp mặt mấy người mà, bực mình!