Chương 4

Like & Share:

Ngay khi quyền thứ ba của Bát Vương Hầu đánh tới, một tiếng gầm giận dữ đã vang lên:

– Chớ có hại em ta.

Một vầng sáng bạc từ trong vách núi bất thần bắn ra. So với vầng sáng lúc đầu của Hồ tiểu thư đánh tới thì nó chỉ bằng một nửa, thế nhưng độ ngưng tụ linh lực trong nó lại đậm đặc hơn không biết bao nhiêu lần.

Vầng sáng ấy đập chéo vào luồng kình khí của Long Thương Quyền, chấn lên một tiếng động điếc tai. Nguyễn Sinh Vân đã tích súc ba lần ra quyền, hiện tại ngay cả một tòa núi đá cũng có thể đánh thành mảnh vụn, ấy vậy mà bị vầng sáng ấy đập chếch sang một bên.

Vị vương hầu bị chấn văng ngược trở ra, máu tươi không kiềm nổi chảy thành dòng xuống ngực áo. Y liếc nhìn vầng sáng năm màu đang lập lòe bên vách núi, giật mình lẩm bẩm:

– Là Ngũ Hành phong ấn.

Cho đến khi Hồ tiểu thư gượng ngồi dậy được thì Bát Phương Hầu đã túm lấy con trai mình bỏ chạy mất dạng từ lâu. Chỉ còn tiếng vọng lại văng vẳng:

– Thì ra bên trong còn có một Hồ lang quân. Bất kính rồi, bất kính rồi.

ooo

Cách động hồ mấy chục dặm về phía bắc là đạo quán Thần Phong. Đạo trưởng trong đạo quán này vốn là bạn cũ của Nguyễn Sinh Vân, Trần Phù chân nhân. Nghe nói vị đạo trưởng này pháp lực vô cùng cao cường, so với các vương hầu của triều đình thì không kém chút nào, hai cha con họ nghỉ ngơi ở đây có sự an toàn tuyệt đối.

Vị đạo trưởng bỏ tay ra khỏi mạch cổ tay của Sinh Vân, thở ra một hơi:

– Con Hồ lang quân này rất mạnh, linh lực của nó chỉ hơi va chạm một lần mà vẫn có thể lưu lại một đường trong cơ thể ông. Bát Phương Hầu, lần sau có lẽ tôi phải đi cùng với ông.

Sinh Vân cười cười, hậu quả của viên thuốc tăng cường lực lượng ban nãy khiến cho hiện giờ y cử động một ngón tay cũng cảm thấy đau nhức:

– Quả thật có ý đó, vốn tưởng đời này động hồ chỉ có một Hồ tiểu thư, ai ngờ bên trong còn phong ấn một Hồ lang quân. Lần này đánh giá sai địch thủ nên phải chịu thiệt thòi, suýt nữa còn nguy hiểm tới thằng nhóc con.

Trần Phù nhìn ra ngoài cửa sổ, thấp thoáng thấy bóng dáng Sinh Thần đang ngồi bên ngoài, trầm giọng:

– Sinh Vân, tôi biết chí nguyện đời này của ông là đi khắp thiên hạ để trừ ma diệt yêu. Thế nhưng Sinh Thần còn bé như thế sao lại bắt nó đi theo ông khắp nơi như vậy? Vì sao không để nó ở lại Minh Luận Đường học tập mấy năm đã rồi hãy tính.

“Bất kỳ một triều đại nào, dù có hùng mạnh huy hoàng đến đâu đi nữa, sau một thời gian dài tồn tại sẽ bắt đầu xuống dốc.” – Sinh Vân khẽ lắc đầu thở dài – “Tình cảnh vương triều hiện tại ông cũng chẳng lạ gì. Chúng ta không còn tinh thần đồng tâm hiệp lòng như lúc Thần Đế dựng cờ lập quốc nữa. Tôi là vương hầu, nó là vương tử, dù trong lòng tôi chẳng để ý tới địa vị nhưng người khác thì… Mẹ của Sinh Thần mất sớm, tôi không ở lại kinh thành thường xuyên, bọn họ sẽ không bỏ qua nó.”

Trần Phù nghe thế cũng gật đầu cảm khái. Chuyện đế vị, chưa bao giờ thiếu máu tươi. Con cháu vương hầu, chưa bao giờ thiếu tương tàn.

“Bỏ qua đi. Ông có kế hoạch mới nào chưa?” – vị đạo trưởng rót hai bát nước trắng, vừa uống vừa hỏi – “Theo như ông kể thì Hồ tiểu thư không đáng sợ, nhưng Hồ lang quân là chướng ngại lớn đấy. Ngũ Hành phong ấn không phải dễ chơi.”

“Một con tinh quái, có mạnh đến thế nào đi nữa cũng chẳng làm nên chuyện gì.” – Sinh Vân tự tin – “Tôi xem Hồ lang quân cũng chỉ mới bước vào cảnh giới Yêu vương mà thôi. Yêu Vương trăm năm đạo hạnh, chết dưới pháp bảo của vương triều từ xưa đến nay, cũng không biết có mấy trăm con rồi.”

Trần Phù nghiêm chỉnh nhìn sáng Sinh Vân, chắp tay:

– Thì ra là chưa kịp rút bảo vật đã bị người ta đánh chạy tụt quần. Lần sau có thể thỉnh Đại Tướng Quân đến không? Giao mấy chuyện quan trọng vào tay ông, tôi thấy không an tâm.

Sinh Vân trương khuôn mặt dày như thớt ra, hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ chút nào:

– Trên đời này làm gì có tướng quân bách thắng cơ chứ, lần này sơ suất, sơ suất tý thôi. Ông yên tâm đi, mấy ngày nữa đi cùng tôi chỉ cần chờ đánh nhau xong thì trải chiếu ra tụng pháp chiêu hồn là được, một đạo bùa cũng không cần phát. Lần này tôi mang theo Bát Bửu Long Đăng, chất mười con Yêu Vương lên cũng có thể đánh chết hết.

ooo

Sinh Thần ngồi ở bên ngoài, tiếng được tiếng mất nghe cha và Trần Phù đạo trưởng trò chuyện. Mặc dù từ khi nhỏ xíu đã theo cha trèo đèo vượt suối, nhưng ngày hôm nay chiến đấu quá kịch liệt, nó cũng cảm thấy trong người vô cùng mệt mỏi. Vừa lúc định đứng dậy đi vào phòng ngủ thì bên hông vang lên một tiếng va chạm thanh thúy.

Sinh Thần nhíu mày, tiếng động này là… Yêu Nang Kính.

Nó thò tay vào túi bên hông rút ra một quả cầu đưa lên mắt quan sát. Bên trọng quả cầu to bằng nắm tay ấy là một đoàn sương khói màu trắng đục, đang cuộn xoáy dữ dội. Chính giữa của đoàn sương khói đang bị biến thành màu đen kịt, vết đen càng lúc càng loang rộng ra.

Yêu Nang Kính là vật được truyền lại từ xa xưa, có thể đo được yêu khí của mười vạn tinh quái trong trời đất. Vết đen càng lớn, yêu khí càng gần, dòng xoáy càng loạn, yêu quái càng mạnh.

Tức là.

Sinh Thần rống cổ họng, la lớn:

– Cha ơi.

Tiếng la chưa dứt, cửa sổ đã bắn tung ra. Một bàn tay mạnh mẽ chụp lấy vai thằng bé, kéo tuột vào bên trong nhà. Trần Phù đạo trưởng lướt người ra, trên tay đã thấy cầm một thanh kiếm gỗ từ bao giờ.

Trong đáy mắt Sinh Thần còn kịp thấy giữa ráng đỏ lờ mờ đầy trời, bảy dải lụa xé nát không gian, cuộn xoáy tựa như bảy con mãng xà khổng lồ, chụp thẳng xuống.

Trần Phù hô lớn, tay phải bắt quyết, tay trái chỉ kiếm về phía mấy dải lụa, từng quầng sáng vàng nối tiếp nhau bắn ra, mang theo những nét chân ngôn rực rỡ. Cả hai bên đều không phí sức nói một lời, chỉ trong nháy mắt đã quấn lấy nhau mà đánh túi bụi.

Hồ tiểu thư hoàn toàn không dùng đến cách giao chiến biến ảo quen thuộc của tộc Hồ mà chỉ sử dụng lực lượng lấy cứng chọi cứng. Lối đánh ấy hung hãn tới mức cô nàng không thèm né tránh những đòn hiểm của đối thủ, chỉ trong nháy mắt máu tươi đã thấm đỏ từng mảng áo trắng. Vị đạo trưởng quán Thần Phong mặc dù không rơi vào thế yếu, nhưng hai cánh tay áo đã bị kình lực cắt xén tơi tả, trông qua thê thảm vô cùng.

Thần thức của Nguyễn Sinh Vân đã sớm trải rộng ra phía ngoài. Trông thấy tình cảnh chật vật ấy thì y khẽ nhíu mày, một tay ngoắc Sinh Thần lại gần, một tay lấy từ trong người ra một ngọn đèn.

ooo

Đó là một ngọn đèn rất tầm thường của dân gian.

Nếu nói có gì khác biệt đáng chú ý thì đế đèn thay vì được đúc bằng đồng như những ngọn đèn khác, lại được làm từ một chất liệu sần sùi như đá màu đen. Hoa văn khắc trên đế trông vô cùng thô mộc, đã mờ đi theo năm tháng. Đèn có tám mặt thủy tinh, năm mặt đã khắc kín những họa tiết kỳ dị bất đồng, dưới ánh nến lập lòe, đỏ rực lên như máu. Ngụy dị là thế, hung bạo là thế, thế nhưng khi nhìn ngọn đèn ấy, lại chỉ thấy nét cổ lão ngập tràn.

Phảng phất như lơ lửng giữa dòng chảy của thời gian, lẳng lặng soi rọi cho thế nhân từng câu chuyện truyền kỳ.

Sinh Thần nhìn thấy ngọn đèn ấy liền không kềm được, hai bàn tay khẽ run lên.

Tương truyền đấy là ngọn đèn trong lều hành quân của vị đế quân đầu tiên, người đã xây dựng vương triều Tinh Đế hùng mạnh suốt hai trăm năm, Thần Đế.

Một ngày xuất quân, Thần Đế đã chém đầu kỳ lân, lấy máu khắc lên những hoa văn đầu tiên của ngọn đèn này. Về sau đèn được truyền lại cho Chiến Đế, trở thành một trong những linh khí biểu tượng của toàn bộ hai mươi tám quân đoàn Tinh Đế Chiến Thần dưới quyền ông ta.

Chiến Đế giết hơn vạn Yêu Vương dưới thành Ly Ca, lại dùng máu của bốn con yêu hùng mạnh nhất, vẽ lên bốn mặt khác của đèn.

Trong núi thây biển máu dưới chân thành Ly Ca, ngọn đèn ấy chưa bao giờ tắt một lần. Nơi tinh kỳ reo hò ở ải Sơn Khuyết, ngọn đèn ấy rực rỡ như một mặt trời thứ hai. Ngọn đèn ấy có tên Bát Bửu, ở giữa trời đất tự hình thành một không gian, kềm giữ năm linh hồn. Chỉ có dòng máu chính thống của vương triều, mới có thể thắp lên ngọn lửa xanh của Bát Hoang, nên còn gọi là Long Đăng.

Sinh Thần cẩn thận đón lấy ngọn đèn, dùng kiếm Tam Tinh khẽ vạch một đường trên ngón tay, nhỏ một giọt máu đỏ tươi vào đỉnh đèn.

Một ngọn lửa xanh biếc bập bùng cháy lên, tuy nhỏ nhoi yếu ớt, nhưng cơ hồ có thể soi rọi cả năm thế.

Mây trời bỗng nhiên cuộn lên, như một cái phễu khổng lồ. Trong hỗn độn mịt mờ như có vật gì đang từ từ đứng dậy, chiến ý xông đến tận trời.

Từ giữa không trung, một cánh tay phủ đầy lông lá bất thần vung ra, móng vuốt nhọn hoắc như đao, chụp dính lấy Hồ tiểu thư đang phiêu phù trên cao. Độc Tý Tử Kim Hầu, linh hồn con yêu vương đã từng đạp nát cả một tòa thành trì, lại một lần nữa tái hiện ở trong trời đất.

Hồ tiểu thư gầm lên một tiếng, trong nháy mắt hiện nguyên chân thân, cố gắng vùng thoát ra khỏi bàn tay của Độc Tý Hầu nhưng không được.

Bát Bửu Long Đăng là bảo vật truyền kỳ của đế quân, tuy tuổi Sinh Thần còn nhỏ, không phát huy ra bao nhiêu linh lực, nhưng chỉ một cánh tay của Độc Tý hầu vẫn có thể kềm chặt Hồ tiểu thư trong nhất thời nửa khắc.

Huống chi Trần Phù vẫn đang ở bên cạnh.

Vị đạo trưởng đã nhân cơ hội này lùi về phía sau, kiếm gỗ trỏ thẳng về phía con cáo khổng lồ đang dãy dụa, miệng lẩm nhẩm đọc quyết. Phía sau lưng ông dần dần nổi lên năm thanh kiếm lóe ánh sáng đỏ rực trong đêm tối.

Thuật Ngũ Kiếm của đạo quán Thần Phong truyền đến nay đã bốn đời, chuyên dùng để trảm yêu trừ ma, hoàn toàn không phải chỉ có hư danh. Trần Phù phất tay, năm thanh kiếm xuyên qua xuyên lại như điện chớp, chỉ nháy mắt cả thân hình con cáo trắng đã biến thành màu đỏ, máu huyết tưới đầy trên mặt đất.

Bên trong phòng Sinh Thần sắc mặt trắng bệch, một tay giữ chặt lấy đế đèn Bát Bửu, một tay khum lại che chắn cho ngọn lửa xanh đang phập phù dữ dội, tưởng như có thể phụt tắt bất kỳ lúc nào.

Hồ tiểu thư cuộn người lại thành một khối, bảy dải lụa đã rách nát tả tơi cũng phải thu về quấn quanh cơ thể để chống cự. Linh khí bốn phía bất ngờ xao động lên, lấy con tinh hồ ấy làm trung tâm, tỏa ra một vòng xoáy lốc dữ dội. Trần Phù nhíu mày, lấy từ trong túi ra một bầu rượu nhỏ hất lên thanh kiếm gỗ trong tay. Năm thanh kiếm đang quần đảo bên kia bỗng chụm lại một chỗ, cũng có xu hướng phóng lớn dần dần, dệt thành một lưới kiếm đỏ rực để phong tỏa cơn lốc xoáy càng lúc càng mãnh liệt phát ra từ Hồ tiểu thư.

Sinh Thần lúc này đã dựa hẳn vào vách tường, cố gắng bảo vệ ngọn đèn trong tay. Nhưng sức một đứa trẻ chỉ có thể chống đỡ được thêm nửa khắc. Chỉ nghe phụp một tiếng, ngọn lửa Bát Hoang tắt ngúm, để lại một sợi khói xanh bảng lãng trong không trung.

Linh hồn Độc Tý Hầu gầm lên một tiếng bất cam, cánh tay lông lá từ từ tiêu biến trong không khí.

Trần Phù quan sát tính hình, thét lớn:

– Cẩn thận, nó dùng Hiến Tế.

Hiến Tế, là một nghi thức chỉ có tinh quái mới có thể sử dụng, từ bao đời nay luôn là nỗi khiếp sợ của loài người.

Từ tận thuở Hồng Hoang, mỗi một bộ tộc trên thế Nhân đều có vật tổ của mình. So với con người có cuộc sống ngắn ngủi, loài tinh quái khi đã bước chân vào con đường tu luyện thì có tuổi thọ kéo dài hơn rất nhiều. Những vật tổ của bộ tộc khi ấy, chẳng hạn như tộc Hồ, trải qua hàng ngàn năm đằng đẳng đã tìm ra phương thức lưu trữ sức mạnh của mình cho đời sau.

Một con Hồ đạt đến cấp Yêu Vương thì ít nhất cũng đã tu luyện ba trăm năm có lẻ, nếu đem ba bốn con Yêu Vương tụ họp lại một chỗ, lực lượng ấy đã có thể so sánh với một con Yêu Đế.

Thế nhưng trong trời đất, không bao giờ có chuyện đi ngược lại lẽ tự nhiên như thế, muốn mượn sức mạnh của vật tổ thì nhất định phải trả một cái giá vô cùng lớn.

Hiến Tế chính là thuật pháp mà một con tinh quái đã vượt qua khỏi cấp Yêu Tướng, đem toàn bộ tu vi huyết mạch của mình hiến cho vật tổ của bộ tộc, từ đó lấy về lực lượng của tổ tiên, vượt qua bất kỳ sự tưởng tượng nào.

Thuật này quả thật rất thảm liệt, nếu lực lượng của vật hiến tế không đủ để duy trì, thậm chí toàn bộ sinh linh của bộ tộc ở gần đó cũng sẽ bị cuốn vào. Ngay cả trong những trận giao tranh đẫm máu dưới thành Ly Ca ngày xưa, cũng rất ít khi thuật Hiến Tế được loài tinh quái sử dụng. Một con Yêu Vương nếu sử dụng Hiến Tế, ngay cả người hùng mạnh như Chiến Đế cũng phải tránh lui một bước.

Hồ tiểu thư tuy chưa bước đến đẳng cấp Yêu Vương tối cao, nhưng một khi nó tự bạo thân thể bằng Hiến Tế, chỉ sợ đạo quán Thần Phong cũng phải sụp đổ một nửa.

Trần Phù trong lòng thầm mắng, hai tay vẫn vung ra như điện chớp, từng đạo bùa màu xanh được ông ném ra, dán đầy trên tường đạo quán. Một kết giới dần dần được hình thành. Năm thanh kiếm quần đảo trên không trung, tỏa sáng rực rỡ, chỉ chờ cơ hội đánh cho Hồ tiểu thư một đòn trí mạng sau cùng.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng thì một tiếng rít dài phá không vang lên, nghe cực kỳ thê lương, lại mơ hồ mang theo đầy ấm ức đau khổ khiến người ta phải nao lòng. Hồ tiểu thư nghe thấy tiếng rít ấy, thân thể bỗng dưng cứng đờ trong một thoáng.

Trần Phù chinh chiến một đời, làm sao có thể bỏ qua cơ hội này.

Năm thanh kiếm nháy mắt đã nhập lại làm một, đâm xéo ngang người Hồ tiểu thư, đóng đinh con Yêu Vương ấy xuống mặt đất. Dòng xoáy linh lực cuồng loạn do Hồ tiểu thư tụ lại bị kích thích, trong những tiếng nổ điếc tai không dứt, tựa như nước lũ vỡ đê, bắn tung tóe ra bốn phía.

Trong nháy mắt bốn phương cát bay đá chạy mịt mù, một khoảnh rừng chìm trong khói bụi không rõ mặt người. Chỉ thấy quầng sáng màu xanh của kết giới xung quanh đạo quáng lập lòe nhá lên từng hồi, ngăn chặn tất cả những dư chấn của vụ nổ.

Vị đạo trưởng đứng trong kết giới, tay khẽ kéo phù quyết. Năm thanh kiếm từ từ thu lại gần, chỉ thấy trên kiếm treo lủng lẵng bốn cái đuôi đẫm máu, đã bị kiếm khí cắt cho rách nát tả tơi. Bát Phương Hầu lúc này mới thò đầu ra cửa sổ, nhìn mấy cái đuôi, hỏi:

– Chạy rồi à?

Vị đạo trưởng gật đầu, chân mày vẫn nhíu chặt:

– Hình như ở phút cuối cùng Hồ tiểu thư nghe thấy một tín hiệu nào đó, miễn cưỡng cắt ngang thuật Hiến Tế để bỏ chạy. Thế nhưng nó cũng không tốt hơn nơi nào, thuật này phản phệ cực kỳ ghê gớm, bảy cái đuôi của cô ta giờ chỉ còn lại ba cái.

Một con tinh hồ chỉ có ba đuôi, thật không đáng để vào mắt cao thủ như Nguyễn Sinh Vân và Trần Phù, họ lật tay là có thể giết chết ngay lập tức.

Thế nhưng điều họ băn khoăn là vì sao Hồ tiểu thư biết rõ đạo quán Thần Phong hùng mạnh như vậy mà vẫn dám đến tấn công, chẳng phải là tự tìm chết hay sao. Đánh nhau một hồi thảm thiết lại quyết định bỏ chạy, vứt bỏ lại quá nửa tu vi đạo hạnh ở đây.

Bát Phương Hầu nhìn lên bầu trời, chỉ thấy mây đen cuồn cuộn che lấp tất cả, chiến trường giao chiến ban nãy đã lại chìm vào tịch mịch thê lương. Khí tức ảm đạm phù đầy khắp nơi, chen lẫn với hơi sương lạnh trong núi bắt đầu tỏa ra, khiến cho vị hầu gia chinh chiến bao nhiêu năm ấy bất giác khẽ rùng mình.

Y với tay đóng chặt cửa sổ, mang theo tâm tình ngờ vực ôm lấy Sinh Thần, đặt thằng bé lên giường ngủ.

Cả ba người không hề chú ý tới Yêu Nang Kính, vốn vẫn đeo bên thắt lưng của Sinh Thần, ở giữa biển mây trắng đục có một chấm màu đen đang trôi lơ lửng, nhỏ bé mà kiên cường.