Chương 4

Like & Share:

Thứ hai, 9 giờ 30 phút.

Nhân đang rảo bước trên con đường lót đá đi xuyên qua khuôn viên trường, tiếng trò chuyện ồn của lũ bạn cùng lớp xung quanh khiến mặt hắn nhăn lại.Sáng hôm nay Nhân chỉ có hai tiết hình họa, ba tiết sau giáo viên bận việc nên cho nghỉ. Các thành viên ai nấy đều hứng khởi khi nghe lớp trưởng báo tin này từ sáng hôm qua trên facebook.

– Giờ vẫn còn sớm, chúng ta ra sân bóng cổ vũ cho đội bóng lớp mình đi.

– Nay lớp mình có hẹn một trận với lớp 15 KT2 à?

– Ừm. Mới gửi thư khiêu chiến chiều hôm qua.

– Được đó, lớp mình kéo nhau qua nhà thể thao đi!

Một tên vừa khởi xướng, cả bọn đã nhao nhao hưởng ứng.“Bọn này khùng thật, trời nóng thế này”, Nhân rủa thầm tụi bạn trong đầu.

– Các bạn nữ có muốn đi không? – Một tên con trai quay lại hỏi tụi con gái đang tụm ba tụm bảy.

Lớp hôm nay đi học khá đông đủ, bọn con gái thì có lẽ chả bao giờ vắng học. Tụi nó hội ý một lúc rồi cũng gật đầu đồng ý.

– Mọi người đi trước đi, tụi này đi mua ít nước với đồ ăn vặt!

– Tuyệt vời!

Nhân lén lén rẽ vào một ngã khác, đi thẳng ra nhà giữ xe khu E. Hắn không có hứng thú với bóng đá, từ nhỏ đến giờ chỉ đá một vài lần, mà lần nào đội của hắn cũng thua tan nát.Bây giờ vẫn còn khá sớm, Nhân định bụng sẽ ghé vào mấy tiệm sách cũ quanh trường để tìm vài quyển truyện trinh thám. Có một số quyển sách không còn được tái bản nữa, chỉ có thể đi tìm bản cũ. Nhưng thế cũng tốt, cầm trên tay một quyển được in từ những năm tám mươi chín mươi sẽ có cảm giác rất thỏa mãn, hệt như một nhà sưu tầm sách cũ vậy.Đi được một đoạn, Nhân mới phát hiện ra có người đang đi phía sau mình một quãng. Hắn quay lại thì nhận ra đó chính là cô gái hắn gặp trong rạp chiếu phim ngày hôm qua.

– Sao Nhân không đi cổ vũ cho đội bóng của lớp mình?

– À… Tôi không thích đi xem đá bóng lắm? Na cũng vậy à?

Hai người sánh bước trên đường, vừa đi vừa trò chuyện.

– Ừm…Mình cũng không thích lắm, bây giờ Nhân về nhà luôn à?

Đây là lần thứ hai Nhân có cơ hội nhìn kĩ cô bạn cùng lớp này. Hôm nay Na mặc quần jean và một chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc dài được cột theo kiểu đuôi ngựa. Hắn gật gù, “thảo nào mọi hôm mình không mấy để ý, vì cách ăn mặc của cô ấy khi đi học không mấy nổi bật, chắc là do cố ý”.

– Bây giờ tôi đi mua vài quyển sách…à…cũ… – Nhân bối rối thừa nhận. Hắn cũng không hiểu sự bối rối này là do đâu, mua sách cũ thì có gì là xấu mà phải che dấu.

– Ồ…Mình đang rảnh, cho mình đi theo với nhé!

Nhân hơi bất ngờ với đề nghị của cô bạn, nhưng cũng gật đầu đồng ý.

– Thế thì tụi mình đi bộ ra đó đi, cũng gần đây thôi!

Mười lăm phút sau, hắn dẫn Na vào một tiệm sách cũ có tên rất hoa mĩ là “Cổ thư”. Chỉ riêng cái tên thôi cũng đã cho thấy sức hấp dẫn của nó đối với những người đam mê sưu tầm sách.Tiệm sách không rộng lắm, chỉ khoảng hai mươi mét vuông, nhưng sách nhiều vô số kể và được để ngăn nắp trên những kệ gỗ. Phía trước hiên có ba kệ nhỏ, trưng bày các tạp chí thời đầu của Việt Nam như báo Cứu Quốc, Gia Định Báo, Nông Cổ Mín Đàm…Nhìn rất bắt mắt, nhưng chỉ để chưng chứ không bán. Một vài ông chú đứng tuổi, qua mượn chủ quán vài tờ báo để ngồi nghiên cứu trong quán cà phê nhỏ bên cạnh nhưng bị ông chủ thẳng thừng từ chối, mượn quyển nào cũng được, nhưng mấy tờ báo thì nhất quyết không cho.Phía bên trong, mỗi loại sách được đặt trên một kệ. Những quyển sách tuy đã cũ, thậm chí một vài chỗ đã không còn nguyên vẹn nhưng chúng vẫn có gì đó rất thu hút. Na nhìn một vòng xung quanh bằng ánh mắt to tròn.

– Lần đầu Na tới đây à? – Nhân thấy vậy thì ngạc nhiên hỏi.

– Ừm!

– Kệ sách trinh thám bên này nè!

Nhân chỉ tay vào cái kệ trong cùng bên phải, phía đầu kệ có một tấm bảng ghi chữ “Sách trinh thám”.

– Ồ! – Na kêu lên thích thú. Chưa bao giờ cô ấy thấy nhiều sách trinh thám như vậy.

Căn nhà kì quái, chuyến tàu cuối cùng, dấu vết kẻ sát nhân, sự im lặng của bầy cừu…Rất nhiều quyển đã không còn được xuất bản nữa. Ngoài một số tác giả nổi tiếng, Na đều không biết những người còn lại, nhưng đọc sơ lược chương đầu, cô cảm thấy quyển nào cũng hay.Na cứ thấy quyển nào có tên hay là lấy hết, chẳng mấy chốc cô ấy đã lựa được gần mười quyển.Nhân cẩn thận lật từng trang cuốn “Hỏa ngục” toàn tập của tác giả Dan Brown, rât dày và nặng. trước đây hắn từng định mua cuốn này, nhưng giá gốc rất đắt, gần hai trăm nghìn đồng. Năm 2016, tác phẩm đã được chuyển thể thành phim điện ảnh, nhưng những gì hắn xem lại không thuyết phục hắn như danh tiếng của quyển truyện. Không ngờ lại tìm được quyển này ở đây với giá chỉ còn một nửa. Hắn cũng chỉ có một lần may mắn mượn được cuốn “Mật mã Da Vinci” của thằng bạn, sau đó nhanh chóng bị làm cho mê mẫn bởi sự huyền bí của cuốn sách này. Nhưng sau này thì không có cơ hội đọc được các quyển truyện khác của Dan Brown nữa, hắn không muốn đọc trực tuyến vì cảm thấy không thích thú bằng cảm giác cầm một quyển sách dày cộp trên tay.Quyển sách “Hỏa ngục” tuy cũ nhưng không bị rách, gấp góc hay có bất kì một nét mực nào, điều này khiến Nhân rất hài lòng.Hắn nhìn qua bên cạnh thì ngẩn người, không kìm được mà cười nhẹ. Na đang ôm một chồng sách cao ngồng lại quầy tính tiền với bộ dáng hết sức chật vật. Khi thấy Nhân cầm quyển “Hỏa ngục” trên tay, Na nói:

– Nhân đừng mua quyển ấy làm gì, mình có quyển này, để chiều mình đem cho mượn.

– Ồ…ừm…Thế thì tốt quá!

Nhân gât đầu trả quyển sách lại chỗ cũ rồi tìm một quyển khác.Sau khi ra khỏi tiệm sách Cổ thư, trên tay Nhân là một chồng sách trinh thám cũ. Thật ra hắn chẳng mua được quyển nào cả, toàn bộ là của Na mà hắn đã ga lăng cầm giùm.

– Mấy chỗ này hay thật! Bữa sau mình đi một vài tiệm khác nhé!

– À…ừm…Nhưng mà để khi nào Na đọc xong chừng này đã chứ!

– Ừm… Mình sẽ đọc mấy quyển này nhanh thôi mà.

– Tụi mình là uống nước rồi về nhé! Coi như mình cảm ơn Nhân vì bê sách giúp. Đồ uống ở đó ngon tuyệt!

Na hí hửng chỉ tay vào một tiệm cà phê xinh xắn gần trường, có vẻ như cô nàng thường xuyên ghé lại nơi này. Nhân chần chừ một tí rồi cũng gật đầu, hắn cảm thấy mình hơi bị động khi đi với con gái thì phải.Phía trước bỗng nhiên có một thanh niên bịt khẩu trang, đội mũ lưỡi trai, vội vã chạy về hướng này. Trên tay hắn là một cái túi xách màu hồng, tất nhiên không phải của hắn ta rồi.Tít đằng xa phía sau hắn là một người phụ nữ trung niên, vừa vội vã đuổi theo đuổi theo, vừa thở hì hộc vì phải lê cái thân hình quá khổ. Bà ta kêu cứu thất thanh đến khản cả giọng, nhưng vì khoảng cách giữa hai người quá xa, nên mọi người xung quanh không biết ai là kẻ cướp. Nhưng với hướng nhìn trực diện, Na và Nhân nhận ra ngay.

– Cướp giật! Bắt lấy nó!

– Tên trộm này điên thật, đang ban ngày ban mặt mà!

Na thấy hắn ta đang chạy về phía mình thì kêu lên, trông cô rất giận giữ.

– Chẳng xem pháp luật ra cái gì cả!

Na lầm bầm trong miệng khi tên cướp đã chạy đến rất gần hai người. Tranh thủ hắn đang nhìn khắp phía tìm đường tẩu thoát, Na phi người lên, đạp một phát thật mạnh như trời giáng vào ngực gã ăn trộm. Hắn bật ngửa ra đường, cái ví cũng rơi khỏi tay, văng ra gần một cái cột điện.

– Mau mau trả lại cái ví đi!

Na hùng hồn bước đến trước mặt tên trộm, lúc này hắn đang chật vật bò dậy. Hắn nhìn cái ví rồi nhìn phụ nữ trước mặt, trong ánh mắt bỗng tóe lên lửa giận. Nếu không có người này, hắn đã chạy vào con hẻm trước mặt để tẩu thoát rồi.Bỗng nhiên hắn rút ra một con dao nhọn từ thắt lưng, lao đến Na. Quá bất ngờ vì hắn giấu vũ khí, Na đứng sững sờ nhìn mũi dao hướng đến ngực mình, chẳng kịp phản ứng gì cả.Tưởng chừng như đã quá muộn để tránh né, thì không, một cánh tay bỗng nhiên xuất hiện. Cầm lấy cổ tay của tên cướp, chặn đứng đường đi của con dao khi mà mũi dao chỉ còn cách giữa ngực Na đúng một cen-ti- mét. Cánh tay đó hơi gầy gò, run run nhưng cực kì vững chãi, mũi dao gần như không thể nhúc nhích thêm tí nào.Sự sợ hãi làm một giọt mồ hồi chạy dài từ trên trán xuống đến cằm Na, cô từ từ nhìn qua thì thấy gương mặt điềm tĩnh của Nhân, trạng thái cương quyết đó của hắn dường như không thể lay động. Không biết, hắn đã lao đến bên cạnh cô từ lúc nào.Lúc này một vài đàn ông trai tráng đã chạy đến, ôm lấy tên trộm, đoạt lấy con dao trên tay hắn. Sau đó, tên trộm đã bị đưa về đồn còn chiếc ví thì được trả lại cho chủ nhân của nó.Hai người đứng nhìn bóng lưng tên trộm khuất hẳn sau cánh cửa xe cảnh sát.

– Cảm ơn Nhân nhiều lắm! Nếu không có Nhân thì có lẽ giờ này mình đã nằm trong bệnh viện rồi! – Na quay sang Nhân, thấy hắn đang ngơ ngơ ngẩn ngẩn thì đột nhiên bật cười. Cảm thấy chàng trai này ngày càng thần bí.

Nhân đang trong cơn ngơ ngác, chính hắn cũng không tin vào những gì mình đã làm khi nãy.

– À, ừ…Cũng may mình lao lên kịp!

Nhân cười hề hề, cứ đổ hết nguyên nhân thành công vào sự may mắn. Nhưng trong đầu hắn vẫn còn một thứ mà hắn vẫn không thể nào hiểu được. Đó chính là: thời gian đã tự động quay trở lại, không phải một lúc mà là cả tiếng đồng hồ.Thật ra cái kết của câu chuyện sáng nay không phải là hai người ngồi nói chuyện vui vẻ trong quán nước mà là Na đã vào viện cấp cứu, còn tên trộm đã chạy thoát. Lúc đó, Na lao lên quá bất ngờ, hắn đang cầm chồng sách cũ nên phản ứng không thể theo kịp. Nếu chỉ có một cơ hội, hắn sẽ không thể nào làm được như vậy. Nắm cổ tay của tên trộm, ngăn chặn nhát đâm, điều này chỉ có trong phim hành động mà thôi.

Thế nhưng kì lạ thay, thời gian đã trở lại một tiếng trước một cách hết sức thần kì, để hắn có thể thay đổi tình huống. Đến bây giờ, đang nhâm nhi một tách cà phê, mà hắn vẫn không thể tin được những gì đang xảy ra là thật.Bên ngoài thì cố gắng nói chuyện với Na một cách bình thường, nhưng mối bận tâm trong lòng khiến hắn không thể nào tập trung được.

Hắn vẫn tự hỏi: Chuyện gì đã xảy ra sáng nay?