Chương 4

Like & Share:

Người ta nói rằng trước khi chết ký ức của con người thường tua lại rất nhanh, những điều còn hối tiếc, những việc còn chưa làm được sẽ hiện lên rõ nét nhất. Tuy nhiên, trong đầu Cecilia bây giờ không xuất hiện bất cứ ký ức nào hết. Cô đã bị bắt, bị thẩm vấn, bị dí thanh sắt nung đỏ vào vai, chỗ đó hiện giờ đang đau rát khủng khiếp nên đây không thể là một giấc mơ hay ảo giác vì thuốc quá liều được. Tên khốn kia đã ném cô ra khỏi cái lan can duy nhất của một tòa cao ốc chọc trời và bây giờ cô đang rơi xuống nhanh dần từng giây theo đúng định luật vạn vật hấp dẫn. Tất cả những gì trong đầu Cecilia là sự kinh hoàng. Không có gì nhô ra để bấu víu, tòa cao ốc thẳng đứng này ít nhất phải 100 tầng. Cecilia nhìn xuống mặt đất đen ngòm, thế là xong, đời mình coi như tàn ở đây. Tuy nhiên ngay khi cô định tua lại ký ức lần cuối trước khi vĩnh biệt cuộc đời thì tên khốn kia treo lên lan can, không chần chừ nửa giây, hắn nhảy xuống. Cecilia trợn mắt nhìn, sự ngạc nhiên lấn át mọi nỗi kinh hoàng. Hắn rơi rất nhanh có lẽ vì nặng hơn cô và hiện tại đã ở ngay phía trên, lưng hắn đeo một thứ gì đó giống như balo, cái mà trước đó không hề có. Cecilia bừng tỉnh, lập tức cô tóm ngay lấy thắt lưng tên mắt xám, kéo hắn xuống, hai tay vẫn đang bị còng vòng qua cổ, hai chân quặp chặt lấy người hắn. Hắn có dù, tên khốn kiếp, ngay khi ném Cecilia xuống, hắn đã đeo dù vào người.

Xoay người trên không để cả hai rơi theo tư thế đứng, tên mắt xám kéo mạnh dây dù. Dù bật tung ra, giật ngược cả hai lên. Chiếc còng cứa vào hai cổ tay cô đau thấu óc tuy nhiên còng tay đã giữ Cecilia đánh đu trên cổ tên này và không thể tuột được. Tuy dù đã bật ra nhưng họ vẫn rơi rất nhanh vì chiếc dù đơn không kham nổi sức nặng của cả hai người. Nếu dù bật ra từ độ cao dưới hai trăm mét thì cả hai sẽ chết chắc. Tên mắt xám kéo dây, điều khiển dù đón gió hướng về phía bờ sông, dù sao thì bờ sông vẫn tốt hơn là nền bê tông cứng. Hắn quả là một tên điên liều lĩnh khi nhảy dù kiểu mì ăn liền, hắn không hề có ý định giết Cecilia nhưng nếu hắn không đón được cô trên không thì cô sẽ trở thành một đống thịt vụn nát bét; hoặc nếu đón được mà độ cao không đủ, dù không no gió thì có thể cả hai sẽ đi đời nhà ma. Cecilia phát hoảng khi họ rơi như mít rụng, đáp huỵch một phát xuống đất đau bại cả hông. Thế nhưng đau không phải là điều đáng quan tâm bây giờ, cô đã bị đau quá nhiều chỗ, thêm một chỗ nữa cũng chưa thể chết được còn nếu cứ nằm đây mà tận hưởng cơn đau thì có lẽ cái chết sẽ đến nhanh lắm. Gỡ tay ra khỏi cổ tên mắt xám, Cecilia bật dậy, cắm đầu chạy. Hắn không có ý định đuổi theo nên từ từ ngồi dậy, tận hưởng cảm giác của kẻ săn mồi:

– Cứ chạy đi, tao sẽ theo mày, tao sẽ tìm ra mày sớm thôi.

Cecilia lao ra đường cái, đây là khu Đông 30. Cô cắm đầu chạy về phía trung tâm thành phố. Mái tóc màu đồng đỏ ướt rượt, dây buộc tóc đã tuột nửa vời, những lọn tóc rối bù xõa xuống rũ rượi khiến Cecilia trông không khác một con điên trốn trại. Cô nghĩ mình phải buộc lại tóc, phải lấy thứ gì đó che đi hai tay đang bị còng. Nếu cảnh sát tuần tra mà tóm được cô trong tình trạng này thì rắc rối to. Tuy nhiên, nghĩ là việc của nghĩ, đôi chân Cecilia vẫn guồng như điên trên đường trong nỗ lực chạy càng xa càng tốt khỏi tên điên nguy hiểm đó. Trời bắt đầu mưa phùn, gió rít ào ào bên tai nghe như tiếng các linh hồn đang gào thét. Chiếc áo khoác mỏng manh vốn đã ướt sẵn vì màn tra tấn giờ tiếp tục ngấm nước mưa, cái lạnh tê tái cuốn lấy cơ thể kiệt quệ nhưng nỗi sợ hãi vẫn điều khiển đôi chân Cecilia chạy miết. Mặt trên của hai cổ tay chảy máu ròng ròng; chỗ vai bỏng rát, đau nhức; hông bên phải như muốn rụng ra vì cú ngã ban nãy, vì hiện tại phải chạy quá nhanh trên con đường quá dài. Cô mệt, khó thở, tốc độ giảm dần nhưng không dám nghỉ. Cô chạy mãi, chạy mãi đến tận khu Đông 10 thì nghe tiếng chuông đồng hồ điểm bốn tiếng. Đã 4h sáng. Những dãy phố mà Cecilia vừa chạy qua là khu dân cư nên cô không gặp bất cứ ai trên đường, không có taxi, giờ này còn sớm quá nên xe bus cũng chưa chạy. Sắp tới khu Trung tâm rồi, nếu cứ để nguyên bộ dạng này thì thế nào cũng bị cảnh sát tóm. Cô cần tìm một chỗ nào đó để…

Đột nhiên, Cecilia khựng lại, đứng thở hồng hộc mắt nhìn trừng trừng vào một bốt điện thoại công cộng ven đường. Nếu là người bình thường trong tình huống này sẽ làm thế nào? Nếu cô là một người bình thường… Dưới ánh đèn đường vàng u ám, đôi mắt Cecilia sáng lên sự cân nhắc minh mẫn và thấu suốt. Cô nắm túi quần kiểm tra xem mình có tiền xu không rồi chạy tới bốt điện thoại. Hai tay Cecilia run lên bần bật khiến bản thân cô cũng phải ngạc nhiên, rồi cô nhận ra không chỉ hai tay, hai chân cũng run rẩy muốn sụp xuống. Thở dốc, Cecilia tựa hẳn người vào bốt, nhấc điện thoại, nhét tiền xu vào rồi bấm số của Huy. Chuông đổ bốn hồi Huy mới nhấc máy, giọng ngái ngủ vang lên:

– Alo…

– Em bị bắt – Cecilia nói một thôi một hồi, giọng run rẩy – Em tới một nhà máy ở khu Đông 40 để săn tin thì bị bốn tên lạ mặt đuổi bắt. Chúng bắn em bằng súng gây mê, vác về một tòa cao ốc để tra tấn moi thông tin. Chúng có thuốc tạo ảo giác và thuốc nói thật… Chúng muốn biết em là ai, từ đâu đến, làm việc cho ai. Chúng có ảnh của anh nữa.

Cecilia dừng lại thở hồng hộc. Huy im lặng vài giây rồi hỏi:

– Em đang ở đâu?

– Khu Đông 10. Em chạy thoát nhưng bị còng tay. Đây là bốt điện thoại công cộng, kilomet 14.

Chân Cecilia không thể chống đỡ được cơ thể nữa, cô ngồi sụp xuống đất. Huy nói nhanh, giọng nói nghe như không phải của anh ta nữa, nó nhẹ nhàng và đáng tin cậy một cách lạ lùng:

– Nghe này, hiện giờ anh không có mặt ở Hà Nội nhưng anh sẽ liên hệ với một đồng nghiệp, cậu ta ở gần nên sẽ đến nhanh thôi… Tút tút tút…

Cecilia thở hắt ra một hơi. Hết tiền. Cô chỉ có mấy đồng lẻ đó thôi, sao cước điện thoại công cộng ở đây đắt thế nhỉ! Với tay lên gác máy, Cecilia bắt đầu loay hoay buộc lại tóc bằng đôi tay lạnh ngắt, run rẩy. Mái tóc ướt dính bết lại, rối bù xù được búi lên một cách cẩu thả. Ngồi thu lu trong bốt điện thoại kín gió, Cecilia cố gắng điều hòa hơi thở và vỗ về trái tim đang đập như điên trong lồng ngực vì sợ hãi, vì thiếu oxy. Hẳn là tên mắt xám không thèm đuổi theo cô thật vì hắn còn ba đàn em bị thương ở tòa cao ốc đó. Nếu hắn muốn giam giữ cô thì không đời nào lại ném cô ra khỏi cao ốc như vậy. Hắn khủng bố tinh thần và cách đó đã hiệu quả, thực sự rất hiệu quả. Trong suốt cuộc đời mình, Cecilia chưa bao giờ sợ hãi đến như vậy. Cô đã từng đối mặt với dã thú, sát thủ, mật vụ, khủng bố, súng đạn, bom mìn, thuốc gây ảo giác, các ngón đòn tra tấn dã man; đã từng tay không thâm nhập vào những gia đình mafia khét tiếng… Tưởng chừng như không có gì có thể khiến Cecilia kinh sợ. Thế mà hôm nay, lần đầu tiên trong đời cô bị ném ra khỏi một tòa cao ốc, lần đầu tiên cảm nhận được cái chết cận kề. Điều cốt lõi tạo nên sự kinh hoàng chính là yếu tố bất ngờ. Khi bạn được chuẩn bị tâm lý trước, cái chết dường như cũng không hề đáng sợ như thế này. Mọi tình huống, mọi hoàn cảnh đều sẽ có giải pháp và lối thoát nếu bạn có trong tay những công cụ và biết cách sử dụng chúng đúng cách. Không có công cụ thì chỉ còn con đường chết.

Chuông điện thoại reo vang khiến Cecilia giật bắn mình, cô với tay lên nhấc máy:

– Alo, em vẫn ổn chứ? – Giọng Huy vang lên

– Vâng, cũng có thể nói như vậy.

– Anh đã gọi cho đồng nghiệp, anh ấy đang ra khỏi nhà rồi, có lẽ chỉ vài phút nữa là đến nơi thôi. Anh ấy sẽ đưa em về nhà. Giờ thì kể chi tiết cho anh nghe mọi chuyện đi.

Giọng Huy đều đều ít âm sắc nhưng khiến Cecilia nghẹn ứ nơi cổ họng mà chẳng hiểu vì sao. Cô bắt đầu kể rành mạch từng chi tiết không bỏ sót bất kỳ điều gì, thân hình nhỏ bé run lên bần bật. Huy lắng nghe trong yên lặng, thỉnh thoảng hỏi một vài điều, Cecilia có thể nghe thấy tiếng bút sột soạt chạy trên giấy. Ánh đèn ô tô quét qua bốt điện thoại đúng lúc cô vừa kết thúc câu chuyện hoang đường của mình. Một chiếc Stark đen lao tới, thắng kít lại gần bốt điện thoại. Cecilia nói nhanh:

– Có một chiếc Stark đen, biển số 30HN 2122…

– Là anh ta đấy. Tên anh ta là Trung, Hoàng Kim Trung. Anh sẽ cho người mang điện thoại mới đến nhà em. Có gì anh gọi sau.

– Vâng.

Cecilia loạng choạng đứng dậy, cúp máy và ra khỏi bốt điện thoại. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi mặc nguyên bộ quần áo gió bước xuống. Mặc dù đang rất mệt mỏi và đau đớn nhưng Cecilia cũng không thể rời mắt khỏi khuôn mặt anh ta. Trung đẹp trai khủng khiếp, Cecilia đã từng gặp vô số trai đẹp nhưng phải thừa nhận rằng anh chàng này là người hoàn hảo nhất. Mũi cao vừa phải, môi đỏ, mắt to, lông mày dài thanh tú, anh ta mang vẻ đẹp pha trộn giữa Á và Âu.

– Em là Huyền phải không?

Giọng anh ta trầm ấm, thanh thoát, lịch thiệp; khác hẳn giọng Huy chất giọng ẩn chứa uy quyền của người quen ra lệnh. Cecilia gật đầu. Trung vòng qua đầu xe, mở cửa:

– Em lên đi, anh sẽ đưa em về nhà.

– Cảm ơn anh.

Cecilia vội vã lên xe. Trung điềm tĩnh vào xe, quay đầu lượn về phía Nam kèm theo lời giải thích:

– Con đường này chạy qua khu Phố Đêm, chỗ đó có rất nhiều cảnh sát, bộ dạng của em như thế này sẽ bị để ý. Chúng ta sẽ đi đường khác.

Khuôn mặt Trung rất ôn hòa, điềm tĩnh nhưng khi anh ta nhấn ga thì không như vậy. Chiếc xe phóng như điên trên con đường vắng tanh không một bóng người, vòng qua khu Trung tâm, ngoặt vào khu Tây 36. Trung không nói thêm nửa lời, không hỏi vì sao Cecilia có bộ dạng như thế, không hỏi địa chỉ nhà, cứ thế lái xe thẳng đến khu Tây 21, đỗ xịch trước cửa nhà cô.

– Anh sẽ giúp em xử lý vết thương và chiếc còng.

Anh ta nói nhẹ trước khi bước xuống xe, vòng ra phía sau mở cốp. Cecilia còn chưa kịp phản ứng gì nhưng thôi kệ, cô quá mệt mỏi và đau đớn rồi. Cơ thể rệu rã hơn bình thường có thể là do tác động của thuốc gây ảo giác và thuốc nói thật. Cô mở cửa vào nhà. Trung theo sau, tay xách một chiếc hộp trắng. Anh ta đặt chiếc hộp xuống bàn ở phòng khách rồi đi thẳng vào trong bếp. Cecilia ngồi xuống sofa, quá mệt để quan sát, đánh giá hay gì khác. Đầu óc cô gần như ngừng hoạt động. Trung mang bông băng, thuốc sát trùng ra, tần ngần nhìn bộ dạng của Cecilia rồi mở hộp, lấy ra hai chiếc que nhỏ và bắt đầu chọc vào ổ khóa của còng tay. Anh ta chỉ mất năm giây để quẳng chiếc còng chết tiệt sang một bên. Cecilia nhìn Trung chằm chằm khi anh ta sát trùng hai vết cắt ở cổ tay. Lông mi dài thật, da mịn kinh khủng, mũi thẳng tắp, môi đỏ như son, mái tóc đen mượt để mái hất dài che khuất một bên lông mày. Trông anh ta như bước ra từ tạp chí playboy vậy. Trung băng vết thương rất nhanh, thao tác chuyên nghiệp và chính xác. Những ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng cầm nắm giống như anh ta sợ các món đồ kia sẽ bị đau. Xoay người Cecilia lại, Trung kéo áo khoác xuống và thở dài. Cecilia nhíu mày, cô chưa hề nói với Trung rằng cô bị dí thanh sắt nung đỏ vào vai. Khi ấn thanh sắt vào, tên mắt xám đã kéo trễ áo khoác, xé rách áo sơ mi bên trong, nhìn từ ngoài vào làm thế nào mà… Chiếc áo khoác lành lặn vẫn che vết bỏng từ đầu. Cố không bộc lộ sự hoang mang ra mặt, khi Huy gọi điện nhờ đồng nghiệp đón, bản thân anh còn không biết Cecilia bị thương.

Trung xịt màng sinh học trị bỏng lên vết thương sau khi đã lau vòng quanh nó, rồi trong sự ngạc nhiên của Cecilia, anh chàng dùng kéo, cắt thành vòng tròn ở ống quần bò bên phải để lộ đầu gối. Cecilia nhìn xuống ngạc nhiên, khi thấy đầu gối mình đã trợt da và chảy máu từ lúc nào mặc dù chiếc quần bò không hề rách. Khi Trung đổ thuốc sát trùng vào cô mới giật thót mình vì xót. Cecilia hỏi vì nếu không hỏi thì thật đáng ngờ:

– Sao anh biết em bị bỏng và bị thương ở chân?

– Vì anh là bác sỹ.

Có vẻ như anh chàng này chờ đợi nãy giờ để trả lời câu hỏi của Cecilia với một nụ cười nhẹ hiền khô. Ngay lập tức sự nghi ngờ tắt lịm, lòng tin này thật vô lý. Trước khi Cecilia tự thuyết phục mình nên đa nghi và cảnh giác hơn thì Trung tiếp tục:

– Chân và hông phải của em khá cứng, bước đi không tự nhiên, có lẽ đã bị ngã rất đau, nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên quần bó có dính máu.

Cecilia căng mắt ra nhìn, dính có tí tẹo mà, cô còn chẳng để ý.

– Khi lên xe em đã giật thót mình vì vai trái đụng vào lưng ghế, sau đó ngồi lệch sang phải dựa vai phải. Có thể em không ngửi thấy nhưng người em có mùi sừng cháy.

Ồ phải rồi. Mùi sừng cháy… Cecilia mỉm cười, anh ta là đồng nghiệp của Huy, đàn anh của mình, những điều đơn giản như thế dĩ nhiên không qua được mắt anh ta. Trung xịt thuốc lên đầu gối Cecilia rồi lấy trong hộp ra một chiếc kim nhỏ, cầm tay phải cô hỏi:

– Em bị tiêm những thuốc gì?

Cùng lúc, anh ta chọc vào ngón tay Cecilia. Bị bất ngờ, Cecilia giật tay lại phát ra một tiếng kêu vô thức. Anh chàng kia tròn mắt ngạc nhiên. Cecilia cắn môi, tự xấu hổ vì phản ứng thái quá của mình, cô nói nhỏ:

– Đầu tiên em bị ảo giác sợ hãi, sau đó hắn tiêm tiếp một thuốc nữa vào cổ em. Ký ức đột nhiên tuôn ra như thác đổ kèm theo đó là ảo giác đau đớn. Đầu óc em mụ mẫm đi, em đã phải nỗ lực để không…

Cecilia dừng lại, cô không biết là có nên nói tiếp không. Huy mới là sếp của cô, anh chàng chưa rõ là ai này liệu có cần thiết phải biết nội dung của cuộc thẩm vấn không? Trung gật đầu đơn giản và nếm giọt máu rỉ ra từ vết kim chọc trên ngón tay Cecilia một cách trầm ngâm. Một lần nữa Cecilia hỏi:

– Làm thế nào mà anh biết em bị tiêm thuốc.

Anh chàng bác sỹ lại cười nhẹ, hiền khô:

– Nếu sau ba tháng nữa em vẫn ở trong căn hộ này thì anh sẽ dạy em cách nhận biết.

Chiếc hộp nhỏ màu trắng của Trung là loại hộp xếp tầng, có năm tầng tất cả, mỗi tầng xếp mười ống thuốc giống hệt nhau đánh số từ một đến mười, thuốc chẳng có nhãn mác gì cả. Trung lấy ống thuốc thứ hai ở tầng dưới cùng ra, hút vào xilanh, vừa làm vừa giải thích:

– Tác dụng chính của nó là an thần nhưng nó cũng sẽ hỗ trợ đào thải thuốc còn sót lại trong cơ thể em và khắc phục phản ứng phụ.

Cecilia thắc mắc rằng Trung đã bao giờ lấy nhầm thuốc chưa. Anh chàng bác sỹ dường như đọc được suy nghĩ đó, ánh mắt anh ta lấp lánh cười, nhưng vì cô không hỏi nên cũng chẳng có câu trả lời. Anh ta tiêm thuốc vào tay Cecilia và thu dọn đồ:

– Em nên thay quần áo và ngủ một giấc đi. Anh đoán là Huy sẽ để em nghỉ ngơi ít hôm.

– Cảm ơn anh.

Trung gật đầu, đi thẳng ra cửa.