Chương 4

Like & Share:

   Nó đi theo đằng sau hắn ở một khoảng cách khá xa. Sau khi đi qua nhiều ngõ ngách nhỏ, cuối cùng hắn cũng chịu dừng lại. Và một cảnh tượng vô cùng đẹp đập vào mắt của nó: Cây hoa anh đào và bên cạnh là một cái ao sen. Ngoài ra ở chỗ cây hoa anh đào còn có cả một chiếc xích đu. Hắn đi lại gần cây hoa anh đào,sờ lên thân cây, gió thổi tung mái tóc của hắn lên. Rồi hắn ngồi xuống, dựa vào gốc cây, ngước mặt lên nhìn trời, bất giác nở một nụ cười nhạt. Gió thổi xào xạc làm rơi những cánh hoa anh đào, trông thật hắn bây giờ càng làm con tim của nó thêm xao xuyến. Bỗng chốc hắn nói:

   – “ Cô ra đây được rồi đấy, đừng có mà trốn lui trốn lủi nữa. ”

   Nó giật mình. Nhưng vẫn không bước ra khỏi đó. Hắn để tay ra sau gáy, dựa vào thân cây, nói với giọng hù dọa nó:

   – “ Nếu cô không ra, số phận của cô sẽ giống với bọn vừa nãy đấy. ”

   Nghe thấy hắn dọa như vậy thì nó giật mình, vội vàng bước ra, mặt xuất hiện những đám mây hồng nhỏ nhỏ trên mặt. Hắn liếc sang nhìn nó, nói với giọng lạnh nhạt vốn có:

   – “ Hoàng Diễm Trà, cô đi theo tôi nãy giờ, vậy thì tôi  mạo phép hỏi chút Diễm Trà tiểu thư đi theo là có ý đồ gì? ”

   Nó cứng họng, không biết phải trà lời ra sao. Vì đi theo hắn chỉ là một hành động vô thức của nó. Nó ngập ngừng trả lời:

   – “ Tôi… tôi… ”

   Cùng lúc đấy, giờ học tiếp theo bắt đầu. Tiết tiếp theo là tiết thể dục. Nói tới thể dục thì đó là sở trường của lớp 9A6. 9A6 chính là tập hợp của những nhân tài về môn thể dục, rất nhiều thầy cô thể dục tuy không thích tính cách quậy phá của 9A6 nhưng vẫn khá hài lòng khi dạy họ về thể dục. Khoác trên mình bộ đồng phục thể dục làm cho lớp 9A6 càng thêm khí thế. Đối với giờ thể dục, họ vô cùng thích thú với những trò chơi như: đá cầu, cầu lông hay bơi, chạy….

   Lớp trưởng được giao nhiệm vụ điểm danh sĩ số học sinh trong lớp. Nhưng đếm đi đếm lại, lớp thiếu tới 3 người. Sau khi báo cáo, thầy giáo dạy thể dục hỏi: “ 3 em hôm nay vắng mặt là những ai? ”

   Cả lớp đồng thanh nhao nhao nói, tên người nọ xen lẫn tên người kia, rất khó nghe. Thầy giáo vỗ tay, nói:

   – “ Trật tự trật tự. Để lớp trưởng báo cáo. ” Ông thầy quay ra nhìn lớp trưởng, hỏi: “ ba em ấy là ai? ”

   Lớp trưởng nhìn quanh lớp một lượt rồi báo cáo: “ Thưa thầy, ba bạn ấy gồm có Nguyễn Trí Khải, Hoàng Diễm Trà và Phạm Thiên Ân. ”

   Khi nghe ba cái tên, thầy giáo có chút thắc mắc: “Trí Khải vì sức khỏe không tốt nên được miễn thể dục.  Thế còn Hoàng Diễm Trà? Phạm Thiên Ân? Thầy chưa nghe tới hai cái tên này trong lớp mình bao giờ. ”

   “ Thưa thầy, hai bạn ấy là học sinh mới chuyển vào lớp chúng em hôm nay. ” – Một bạn nữ nhanh nhảu nói. – “ Ngoài ra còn một bạn nữa đấy thầy ạ. ”

   “ Vậy à? được rồi, thế có ai biết bạn Diễm Trà với Thiên Ân ở đâu không? ” – Thầy giáo nhìn lớp 9A6 rồi hỏi.

   – “ Em có mặt thưa thầy. ” –Một cánh tay giơ lên. Đó giọng nói của Jolly.

Jolly bước lên trước mặt thầy, cúi đầu chào kính cẩn lễ phép: “ Chào thầy, em tên là Phạm Thiên Ân. Thầy có thể gọi em là Jolly vì em là con lai Việt – Anh cùng với Tuyết Vy. ”

   Cùng lúc đấy, Tuyết Vy bước lên, chào thầy giáo và tự giới thiệu về bản thân: “ Em chào thầy, em là Phạm Tuyết Vy, thầy gọi em là Karry vì em cũng là con lai Việt – Anh, em song sinh cừng với Jolly. ”

   Thầy giáo nhìn cặp anh em song sinh Jolly và Karry, mỉm cười chào họ và tự giới thiệu về bản thân:

   – “ Chào hai em, thầy là Dương Việt Dũng. Là giáo viên dạy môn thể dục của lớp mình. Rất vui được biết hai em. ” Thầy Việt Dũng chào hỏi bọn họ – “ Thế còn em Diễm Trà? ”

   – “ Dạ có em. ” – Nó đã đưng ở bên trên ngay cạnh ông thầy lúc nào không hay.

   Thầy Việt Dũng nhìn nó, nhoẻn miệng cười, đang định giới thiệu về bản thân thì nó chen lời vào: “ Thầy không cần giới thiệu, em biết rồi. Xin tự giới thệu với thầy, em là Hoàng Diễm Trà, học sinh mới của lớp. Mong thầy sẽ giúp đỡ em nhiều hơn trong việc học tập. ”

   Thầy giáo nhìn Diễm Trà, một suy nghĩ vụt thoáng qua: “ cô bé này rất lanh lợi, cũng rất hiểu chuyện và biết cách ăn nói. Lớp 9A6 sau này sẽ có nhiều trò vui hơn đây. ” Quay trở lại với thực tại, thầy giáo nói với nó: “ Đương nhiên rồi, vì em là học trò của tôi. Thôi thôi cả lớp bắt đầu giờ học nào. ” Rồi thầy giáo nhìn cả lớp và bắt đầu vào tiết học.

   Sau khi khởi động xong, thầy giáo cho lớp 9A6 tự ý chọn môn thể thao mà mình thích để chơi. Nó ngồi bệt xuống một bồn cây, nhìn cả lớp vui chơi. Từ đâu, một nhóm ba học sinh nữ đi tới, khiêu chiến với nó:

   – “ Hoàng Diễm Trà, tụi tao muốn khiêu chiến với mày. ”

   Nó ngước mắt lên nhìn ba học sinh nữ. Chỉ khẽ nhếch môi tạo nên một đường cong:

   -“ Okey. But… who loses will be punished. Dare to play?” (( Được. Nhưng… ai thua sẽ bị trừng phạt. Dám chơi? ))

   Karry vội ra chỗ nó, hỏi nhỏ: “ Tiểu thư, như vậy có ổn không? ”

   Nó nhìn Karry, khẽ gật đầu: “ không sao đâu, đừng lo Karry. ”

   Đông Phong mắt dán vào nó, tay xoa cằm, miệng cười gian xảo, suy nghĩ:

   – “ thật không thể biết được, cô dâu bé nhỏ của mình đang định bày mưu tính kế gì đây. ”

   Một nhóm học sinh nữ khác nhìn Phong thì mới biết hóa ra Phong đang nhìn nó, họ mặt tối xầm, xì xào này nọ không ngờ rằng Phong lại chú ý tới

nó. Trong khi đó, rõ ràng Phong đang là người yêu của Thiên An mà. Họ đều nghĩ rằng nó đã dùng bùa mê thuốc lú gì đấy với Phong để khiến Phong chú ý tới nó. Nó biết thừa, nhưng không quan tâm, chuyện này quá quen rồi. Jolly lại gần nó, nói:

   – “ Good luck, Akino. ”

   Nó nhìn lại Jolly, miệng nở nụ cười, đáp trả lại: “ Thanks you, Jolly. ”

   Nhóm ba nữ sinh ấy hiểu được nó nói gì. Có vẻ như họ nghĩ rằng nó rất yếu về thể dục nhưng không phải vậy. Có thể nói nếu như được rèn luyện nó có thể sẽ trở thành một vận động viên. Vì ngay từ lúc nhỏ, bản thân nó đã giỏi à nói chính xác thì có năng khiếu về môn thể dục. Từ trước tới giờ, chưa ai dám đấu với nhóm ba nữ sinh vì họ giỏi thể dục nhất trường nhưng không ngờ lại có người dám thách đấu rồi đặt điều kiện. Cả lớp nghe xong mắt chữ O mồm chữ A ngạc nhiên. 3 nữ sinh kia tức sôi máu và đáp trả nó:  “Why not dare to. Wait and see.  You’ll have to kneel down to apologize to me.” (( Tại sao không dám. Chờ mà xem. Mày sẽ phải quỳ xuống xin lỗi tao ))

   Nó cũng đáp trả bằng nụ cười ma mị: “ I will not lost. to see who should kneel before to sorry. ” (( tôi sẽ không thua, để đấy rồi xem ai sẽ phải quỳ gối trước để xin lỗi ))

   Nó vừa dứt câu, ba con nhỏ kia cực kì tức: “ Mày… mày… Được thôi. Tao sẽ cho mày thua tâm phục khẩu phục. Thi chạy xem ai đạt được thời gian ít nhất, ok? ”

   Nó chỉ khẽ gật đầu: “ Thầy có thể làm trọng tài chứ? ”

   Thầy Việt Dũng hoàng hồn sau khi nghe lũ học sinh của mình nói một tràng dài: “ à… ừ… đươc thôi. ”

   Cả lớp thì nhìn bọn nó nói chuyện. Bọn nó nhì nhau bằng ánh mắt hình viên đạn, trông thật đáng sợ. Không ai có thể ngờ tới được kết cục của cuộc thi này sẽ ra sao và Diễm Trà thật ra là con người như thế nào.

   Nó nhìn và chỉ lần lượt vào 3 học sinh nữ: “ cô, cô hay cô là người thi chạy? ”

   – “ Là tôi. ” Một cô gái bước lên. Cô gái này tên Trịnh Thảo Ngọc, là con gái của gia tộc họ Trịnh. Nó chỉ nhìn nhỏ đấy và nói: “ Mời cô trước, Thảo Ngọc tiểu thư. ”

   Cô gái tên Thảo Ngọc nhìn nó, ánh mắt như bén lửa vì không ngờ một con nha đầu như cô ta mà cũng dám chống đối mình trng khi thừa biết thân phận của mình. Thảo Ngọc quyết tâm sẽ hạ gục nó để cho nó phải bẽ mặt.

   Thảo Ngọc đứng vào vạch xuất phát, thầy giáo cầm đồng hồ bấm giờ và hô to: “ bắt đầu… chạy. ” Thảo Ngọc chạy nhanh hết sức có thể và vượt qua vạch đích với thành tích 13s22’. Thảo Ngọc lấy cái khăn lau mồ hôi, đi đến chỗ nó, nhìn nó bằng ánh mắt khinh bỉ. Nó không nói gì, đứng vào vị trí xuất phát và bắt đầu chạy. Thầy giáo nhìn thành tích của nó mà ngớ người, thật không thể ngờ, một học sinh mới vào lớp lại có thể vượt qua Thảo Ngọc được mệnh danh là “ Bà Hoàng Thần Tốc ” với thành tích 12s10’. Và đương nhiên, kết quả là nó thắng. Ngoài ra, mọi người còn tung hô nó lên làm “ Bà Hoàng Thần Tốc ” thay cho Thảo Ngọc. Nó nhìn Thảo Ngọc và miệng khẽ mấp máy như nói cho Thảo Ngọc. Thảo Ngọc bật âm miệng theo giống như nó và câu nói nó muốn truyền đến cho Thảo Ngọc chỉ có hai chữ: “ GAME OVER ” rồi nhếch môi quay đi. Thảo Ngọc đứng như trời trồng, không ngờ mình lại thua một con nhỏ vô danh tiểu tốt. Đúng lúc đấy, tiết 4 kết thúc. Còn mỗi tiết 5 là môn toán. Nó thì chúa ghét toán nhưng học toán cũng khá tốt. Và quyết định cuối cùng là nó trốn tiết toán luôn. Nó vào phòng thay đồ cởi bỏ bộ đồng phục thể dục khỏi người rồi mặc lại bộ đồng phục hằng ngày, đi vào lấy cặp rồi lẻn ra chỗ mà hắn đang ngồi. Vừa ra chỗ hắn thì nó thấy hình ảnh hắn đang ngủ dưới gốc cây. Nó thốt lên bất ngờ: “ Thật là đẹp.” Hắn khẽ nhíu mi ngọ nguậy, cô tưởng mình nói hơi to và để hắn thức dậy nhưng không phải. Hắn vẫn nằm im mà ngủ. Nó lại gần chỗ hắn, ngồi cạnh hắn, dựa đầu vào vai hắn mà ngủ. Nó không biết rằng, có một ánh mắt của nữ sinh đang nhìn nó với sự căm hờn: “ Hoàng Diễm Trà, mày đừng nghĩ rằng có thể cướp được Trí Khải từ tay tao. ”