CHƯƠNG 3: CẶP SONG SINH

Like & Share:

Nằm gục trên bàn học, Nhật đang tận hưởng một giấc mơ đẹp mà không ai biết rõ nó đang mơ cái gì, chỉ thấy hàng nước dãi chảy ra cùng với cái mặt trông mà ghét. Mặc dù hiện tại trong lớp không phải chỉ có mỗi nó đang ngủ, nhưng vẻ mặt của cu cậu đã khiến cho cô giáo đang đứng trên bục giảng cảm thấy ngứa mắt. Và chuyện gì đến cũng đã đến.

– Nhật! Đứng lên trả lời câu hỏi cho tôi.

Lời của cô giáo như đàn gảy tai trâu, cu cậu vẫn ngáy đều đều dưới lớp, bất chấp khuôn mặt của người đang đứng trên bảng đã nổi gân xanh. Một lần nữa, cô Hòa lại gọi, mà không, lần này cô xuống hẳn chỗ của Nhật, dùng cây thước gỗ gõ mạnh vào bàn của nó:

– Thân lừa thì ưa nặng, có chịu dậy không thì bảo.

Giật mình vì tiếng gõ, Nhật theo phản xạ đứng phắt dậy, không quên chùi đi hàng nước dãi chảy từ mép.

– Hơ? Sao vậy? Tan học rồi à?

Lời nói ngớ ngẩn của Nhật khiến cho cả lớp được một trận cười to, bao nhiêu mệt mỏi do tiết cuối mang lại đều tan biến hết. Chỉ có Nhật là không hiểu gì, quay sang mấy đứa bạn tính quát chúng nó thì chợt rùng mình khi nhìn thấy cô giáo đang đứng ngay trước mặt mình.

– Cậu đúng là gan lắm nên mới dám ngủ trong tiết của tôi nhỉ?

– Hơ… dạ vâng cô quá khen…

Không có cái dại nào bằng việc chọc tức giáo viên, ngay sau đó Nhật hứng chịu một trận giáo huấn ngay giữa lớp học. Sau gần mười phút nghe cô giảng đạo, nó mới tạm được tha.

– Được rồi, để cho cậu tỉnh ngủ, bây giờ cậu phải trả lời được câu hỏi này của tôi, nếu không trả lời được thì cứ đứng đấy.

Với ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống, từng chữ từng chữ của cô như đâm thẳng vào Nhật.

– Tại s…

Nhật đang định gân cổ cãi lại, nhưng sau khi chạm đến ánh mắt đầy sát khí, nó liền cúi đầu xuống nhỏ nhẹ “vâng ạ…”

– Dỏng tai lên mà nghe câu hỏi của tôi đây: Sự kiện vừa rồi diễn ra vào năm nào?

Ngay sau khi nghe thấy câu hỏi oái ăm, Nhật tối tăm mặt mũi. Sự kiện nào là sự kiện nào? Nãy giờ nó ngủ say như chết nên có biết được ở trên bảng cô giáo đáng kính đã giảng tới đâu rồi đâu. Rõ ràng là có chủ ý muốn bắt nó đứng đến hết tiết đây mà. Bất lực, Nhật quay sang cô bé ngồi cạnh để cầu cứu:

– Nguyệt, giúp anh với. Vừa nãy trên bảng học đến cái gì rồi?

Đáp lại lời cầu cứu tuyệt vọng của Nhật, Nguyệt chỉ im lặng và gấp sách lại, rồi sau đó ném về phía Nhật một cái nhìn lạnh như băng.

“Con này!”

Mặc dù bên trong suy nghĩ Nhật đang gào thét nguyền rủa con bé cùng bàn, nhưng bên ngoài nó vẫn phải cười cười như không có gì xảy ra. Trong lúc đó, cô giáo như đã biết được Nhật đang cầu cứu Nguyệt, nên đã nhanh chóng tung đòn kết liễu:

– Thế nào? Không trả lời được hả? Vậy thì đứng đó đến hết tiết nhé.

– Từ từ đã… đợi em một lúc thưa cô…

– Không chờ đợi gì hết! Cậu đứng đó tới khi nào hết tiết thì về.

Cả lớp lúc này đang chăm chú nhìn vào cô giáo và Nhật, khuôn mặt của cô thì hết mực nghiêm túc, còn vẻ mặt của Nhật thì nhăn nhó như vắt chanh vào miệng. Đúng lúc đó, tiếng trống vang lên báo hiệu tan học. Chỉ với sáu tiếng trống, tình thế đã thay đổi, khuôn mặt của Nhật từ vẻ mặt của kẻ thua cuộc bỗng chốc chuyển thành đắc thắng, còn cô giáo thì tối sầm lại.

– Vâng, đứng đến lúc tan học cô nhỉ?

Nhật chế giễu.

Mặc dù có hơi bất ngờ một chút, nhưng nhanh chóng cô giáo quay trở lại với vẻ mặt nghiêm túc. Cô phán một câu xanh rờn:

– Đúng rồi, nhưng hôm nay đến bàn của Nhật và Nguyệt trực nhật. Nên hai em phải ở lại trực nhật, nhưng do Nhật ngủ gật trong lớp, nên phải tự mình trực nhật. Nguyệt có thể ra về trước. Cả lớp nghỉ đi.

Chỉnh lại gọng kính, cô giáo bước ra khỏi lớp, để lại Nhật đằng sau với khuôn mặt đầy chua chát.

Khi cả trường đã ra về, thì Nhật vẫn còn đang quét dọn cái lớp rộng tổ bố này.

– Chết tiệt! Sao tự nhiên hôm nay lại nhọ thế này chứ? Hôm nay xem tử vi thấy số mình may mắn lắm cơ mà?

– Anh ngủ gật rồi bị bắt là lỗi tại anh chứ kêu ai?

Nguyệt, đang lau bảng, buông lời châm chọc.

– Hẳn là vậy rồi, nếu như không phải ai đó lạnh lùng không dang cánh tay giúp đỡ người hoạn nạn thì bây giờ mình đâu có phải trực nhật?

– Lúc đó em thừa biết là sắp tan học nên không nói làm gì. Cơ mà dù sao thì cũng đến phiên trực nhật của mình nên anh đừng có mà đổ lỗi.

Nhật gượng cười, nó biết mình sẽ không bao giờ cãi lí thắng được Nguyệt, nên cứ im lặng là tốt nhất.

Mười phút sau, hai đứa đã hoàn thành việc dọn dẹp lớp. Nhật, với khuôn mặt đầy “nham hiểm”, quay sang Nguyệt:

– Nguyệt này, mọi việc bây giờ đã xong xuôi cả rồi. Giờ trong trường chỉ còn hai chúng ta… bắt đầu chứ?

– Em lúc nào cũng sẵn sàng mà…

– Hê hê… anh đây không còn là anh của ngày hôm qua đâu. Lần này anh sẽ không nhẹ nhàng đâu đấy.

– Cứ tới đi anh…

Sau khi nghe lời nói đầy khiêu khích của Nguyệt, Nhật liền lao nhanh tới chỗ cô, và rồi…

“Kéo! Búa! Bao! “

*

– Đạp nhanh nữa lên, con trai gì mà yếu xìu à.

Hiện giờ, cả hai đang trên đường về nhà, Nhật đang gồng mình đạp xe, trong khi Nguyệt ngồi sau thì đang mặc sức trêu chọc.

– Hộc… hộc… đừng có mà khích tướng! Có ngon thì đổi chỗ lên đây mà đạp. Anh đây không phải cu li của mày nhá.

– Thế nãy ai vừa thua oẳn tù tì ấy nhỉ?

Nhật im bặt. Nhật và Nguyệt đã đặt ra thỏa thuận từ hồi cấp hai, rằng ai thua trong ván oẳn tù tì sau giờ tan học thì sẽ phải đèo người còn lại về nhà.

“Khốn thật! Cái con nhỏ này ăn cái gì mà nặng thế không biết.”

– Anh vừa mới nghĩ là em ăn cái gì mà nặng thế có phải không?

– Đ…đâu có!

Nhật vừa chống chế vừa ngoảnh mặt đi chỗ khác, trông dáng điệu của cậu, Nguyệt bật cười khúc khích.

– Em hiểu rõ anh quá mà. Cơ mà hồi nãy anh nói rằng mình không còn như hôm qua làm em tưởng anh có chiến thuật gì cơ, hóa ra là chỉ nói mồm thôi. Anh quá dễ đoán đó, biết những người như anh người ta gọi là gì không?

– Là gì?

– Là không có não đó… hê hê…

Nhật, mặc dù trán nổi gân xanh nhưng không thể nói gì. Mà nó ngẫm lại thì Nguyệt nói cũng đúng thật. Mặc dù hai đứa là anh em sinh đôi, nhưng Nguyệt và Nhật lại khác nhau y như tên của chúng nó vậy. Nguyệt thì xinh xắn, học giỏi, là hoa khôi của toàn trường. Còn Nhật, ham chơi, học hành thể thao thì chẳng có gì nổi bật. Là anh em sinh đôi, nhưng tại sao hai đứa lại khác nhau đến thế? Nhật cũng không thể giải thích nổi.

Có lẽ điểm chung duy nhất của hai anh em là cả hai đứa đều thích chơi game. Ở nhà có một cái máy tính để cho hai anh em dùng chung, nên hai đứa thường phân tranh sử dụng bằng cách oẳn tù tì. Nhật cũng chẳng nhớ được từ khi nào mà hai đứa lại dùng nó như là trò phân định, chỉ biết là hầu như lúc nào nó cũng thua đứa em gái ranh mãnh.

– Này Nguyệt…

– Gì vậy?

– Cũng sắp vào hè rồi phải không? Anh nghĩ em cũng nên đi cắt tóc đi chứ nhỉ? Để dài thế chẳng nóng lắm à?

– Không thích. Em thích để dài hơn

– Thế à… thôi thì thế nào cũng được.

– Biết rồi nhé, anh thích cô nào tóc ngắn nên mới dụ em để tóc ngắn theo chứ gì?

Nguyệt nở một nụ cười tinh nghịch.

– Đương nhiên là không có! Anh chỉ thấy tội nghiệp cho mày khi mà trời nóng thế này thôi!

Và thế là hai anh em bắt đầu cãi nhau chí chóe trên đường về. Tiếng ồn ào cãi và của hai anh em đã là một điều quen thuộc của khu phố mỗi buổi trưa, hàng xóm nhìn vào hai anh em thì đều cười rồi bảo chúng rất hòa thuận, và thế là cả hai sẽ quay sang và nói “không có”.

Chẳng mấy chốc, chiếc xe đạp do Nhật è cổ ra mà lái đã về tới nhà, xe chưa kịp dừng thì Nguyệt đã nhanh chân nhảy xuống và chạy vù vào trước. Mặc kệ con em đã bật chế độ tưng tửng khi ở nhà, Nhật dắt xe vào trong, sau đó mới mở cửa bước vào nhà.

– Hai đứa về rồi đấy à? Vừa đúng lúc mẹ đang chuẩn bị xong bữa trưa, nhanh nhanh vào giúp mẹ nào.

Giọng mẹ từ phía bên trong bếp nói vọng ra.

– Dạ mẹ!

Cả hai đứa cùng đồng thanh đáp.

Miệng thì kêu “Dạ”ngọt xớt như thế, nhưng Nguyệt lại nhanh nhảu chạy thẳng lên tầng hai, lấy lí do cất cặp và để lại mọi việc cho thằng anh tội nghiệp. Nhặt mặc dù tức nhưng đành bỏ qua, vì dù sao con em cũng xách gặp lên tầng hộ mình rồi, nên nó cũng không cần phải để bụng làm gì. Nó liền chạy vào trong bếp bưng mâm cơm ra bàn. Mùi thơm nức mũi của thức ăn làm nó rỏ nước dãi, nhưng sau đó gặp ánh mắt tươi cười nhưng đầy nguy hiểm của mẹ, nó liền nhanh tay chùi mép lại.

– Ù ôi! Mấy món hôm nay toàn món ngon cả. Hôm nay nhà mình có khách hay sao hả mẹ.

– Mấy món này là để mừng bố đi công tác con ạ.

Nở nụ cười tươi như hoa hậu, mẹ trả lời.

– Thế bố đâu mà sao con không thấy ạ?

– Bố đi công tác từ sáng rồi, cái này là để ăn mừng vì hắn ta đi khỏi đấy.

Vẫn nụ cười đấy nhưng bây giờ Nhật cảm thấy nó lạnh giá làm sao. Mẹ nó thì quả thực rất xinh đẹp, nhưng đến khi tức giận thì sẽ có một luồng khí hắc ám bao quanh. Mà cái luồng khi này thì nó đã phải đối mặt cả trăm lần rồi, và nó biết phải nên nịnh nọt để khỏi bị vạ lây.

-Mẹ bình tĩnh đi ạ, nóng giận không tốt cho sắc đẹp.

Nhật nhanh nhảu bưng mâm thức ăn đi trước khi hứng chịu thay ông bố, tự nhủ không biết bố nó đã làm gì đắc tội với người quyền lực nhất nhà nữa.

Sau khi bữa ăn được dọn ra, thì Nguyệt đã yên vị sẵn ở bàn từ lúc nào. Con bé này dùng cãi vẻ mặt ngây thơ vô số tội để tránh cơn giận của Nhật và nở nụ cười tinh nghịch.

– Cuối cùng cũng tới giờ cơm, con đói quá đi à.

– Nói nghe hay thật nhỉ! Nãy giờ mày có làm cái gì đâu con kia! Đùa với bố à!

– Em phải ở lại giúp anh trực nhật mệt nhọc thế kia, mà bây giờ anh lại mắng em như thế sao…

Vừa nói, con bé vừa quay mặt sang chỗ khác rồi rưng rưng nước mắt. Nhật thừa biết hành động đó là giả tạo, nhưng giờ không nên nạt con em bởi vì mẹ nó đang đứng sẵn đằng sau rồi.

– Hừ… lần này mày thắng.

Vừa nói xong thì Nguyệt đã quay sang lè lưỡi trêu ngươi Nhật, làm cho hai con mắt nó như muốn nhảy ra ngoài, còn gân trán thì nổi lên thấy rõ.

Mẹ của Nhật, với nụ cười “dịu dàng”, nói:

– Hai con đừng cãi nhau nữa, đến giờ cơm rồi, ngồi xuống ăn đi.

Và thế là hai anh em đình chiến.

*

– Nhắc mới nhớ, bố đâu rồi hả mẹ?

Ngay giữa bữa cơm, đang yên đang lành thì Nguyệt bắt đầu giở chứng. Nhật vừa nghe đến liền giật thót, lấm lét quay sang nhìn mẫu thân. Và đúng như dự đoán, khuôn mặt hiền dịu của mẹ nó đã chuyển sang chế độ ác quỷ.

– Bố con đi công tác rồi…

Vẻ mặt tươi cười nhưng luồng khí lạnh phát ra từ mẹ khiến Nhật rùng mình, nó run lẩy bẩy và cố gắp miếng thịt, vờ như không quan tâm tới lời nói của mẹ.

– Sáng nay bố con nhận được tin công tác đột xuất một tháng ở nước ngoài. Và con biết rằng bố đã nói cái gì không? “Thế là không cần phải ăn cơm nhà nấu nữa rồi…”

Nhiệt độ đang càng lúc càng giảm, bỏ miếng thịt vào miệng mà Nhật không buồn quan tâm vị nó như thế nào. Không cảm nhận được, hoặc là cố tình không cảm nhận cơn sợ hãi của anh, Nguyệt hồn nhiên hùa theo:

– Tệ quá đi, lũ đàn ông con trai toàn lũ tệ bạc…

– Đúng vậy con gái à, lũ đàn ông con trai chỉ toàn một lũ đểu thôi. Sau này nhớ cẩn thận mấy tên đó.

“Đừng có nhìn vào mắt mẹ lúc này! Cả bố nữa! Sao con lại là đứa chịu trận chứ!”

Nhật gào thét trong tâm trí…

Bằng cách khiến bản thân trở nên mờ nhạt như hòn đá ngoài đường, cuối cùng Nhật cũng đã sống sót qua được bữa ăn. Có vẻ như cơn giận của mẹ đã bắt đầu nguôi, nhận thấy đây là cơ hội không thể bỏ lỡ, Nhật mở lời:

– À,ờm… mẹ ơi, con có chuyện muốn nói…

– Hử? Có chuyện gì à?

– Vâng… là chuyện… mẹ có thể cho con ứng trước tiền tiêu vặt tháng này không ạ? Con đang có thứ cần mua gấp…

– Con muốn mua cái gì nào?

– Dạ… bộ kết nối thực tế ảo GVRS ạ…

Trong khi mẹ trở nên im lặng trong khoảnh khắc, cũng là lúc Nhật nín thở chờ đợi…

– Mẹ có nhớ là trước đây con đã hứa với mẹ rằng nếu mẹ mua con bộ kết nối gì đó thì con sẽ chăm chỉ học tập, có đúng không?

– Vâng… thì là… đúng thế… nhưng mà…

Nhật bắt đầu toát mồ hôi hột. Đúng là trước đây nó đã từng xin xỏ hứa hẹn với mẹ về vấn đề này. Và kết quả là sau năm học, Nguyệt được danh hiệu học sinh giỏi và được tặng một bộ kết nối. Còn nó thì kết quả học tập không những không khá lên mà còn ngày một tệ đi, nên đến cuối cùng nó đành ngậm ngùi nhìn con em đắm chìm trong thế giới ảo với con mắt ghen tị. Nhưng nó cũng chẳng biết làm sao, chỉ cố gắng ngày qua ngày tích cóp tiền tiêu vặt mong có ngày mua được bộ kết nối, nhưng mà biết bao giờ mới đủ.

– Và bây giờ con đang định vòi vĩnh cái thứ đắt tiền đó hả? Kể cả một năm tiền tiêu vặt của con cũng chẳng đủ tiền mua được có biết không? Con định làm gì để kiếm thêm chỗ tiền còn lại?

Nhật cứng họng, không sai, giá của bộ kết nối thực tế ảo là hai mươi triệu đồng, số tiền mà một học sinh như Nhật không thể có khả năng chi trả.

– Với lại nhà đã có một bộ rồi nên hai anh em chịu khó mà dùng chung đi.

– Không công bằng, tại sao Nguyệt nó được mà con lại không được có một cái riêng chứ?

– Tại vì tiền mua nó là học bổng của em, có ý kiến gì không? – Nguyệt vẫn còn đang ăn ngon lành, nói trong khi chưa nuốt thức ăn trong miệng. – Làm anh mà còn đi ghen tị với em gái, blè…

– Chết tiệt, mình nguyền rủa lũ học giỏi!

Hét lên trong tuyệt vọng, Nhật khóc ròng toan chạy về phòng thì có tiếng cản lại:

– Bộ thực tế ảo à? Bố vừa mua một bộ làm quà cho con đây. Mà bát của anh đâu?

Nhật quay qua, thì đã nhìn thấy bố mình đang ngồi trên ghế.

– Bố!

Trong khi nó đang mừng rỡ kêu lên, thì nhanh chóng một cơn gió lạnh lẽo bắt nguồn từ mẹ đã làm cho cả căn phòng như đóng băng lại.

– Anh còn chưa đi công tác à?

– Ớ… công ty dời lại lịch, đến ngày mai anh mới đi…

Tự nhiên lãnh phải ánh mắt lạnh lẽo từ vợ mình, bố của Nhật lúng túng trả lời.

– Ồ vậy à? Vậy mà tôi tưởng anh đang tận hưởng trên máy bay nên lỡ nấu phần ăn cho ba người rồi, dù sao thì anh cũng chán cơm nhà làm mà nhỉ?

Những lời nhẹ nhàng mà sắc như dao làm cho ông bố giật mình, quay sang đứa con trai hòng tìm kiếm sự trợ giúp. Nhật thấy ánh mắt cầu cứu của bố liền quay mặt đi và làm vẻ mặt như không muốn dính lấy phiền phức. Quay sang đứa con gái, thì ông bố còn cảm thấy đau lòng hơn khi đứa con gái nhìn mình với ánh mắt lạnh lẽo ra mặt.

– Rốt cuộc bố đã làm sai cái gì vậy?

Sau khi Nhật kết thúc bữa ăn, cũng là lúc mà bố của Nhật được tha thứ sau màn lạnh nhạt cùng với sỉ vả của mẹ Nhật. Sau màn cãi vã, hai vợ chồng lại trở nên đắm chìm trong cái thế giới của riêng họ mà bỏ qua sự tồn tại của hai đứa con. Mặc dù mọi khi cảnh tượng này là bình thường trong ngôi nhà, nhưng mà Nhật thì sốt cả ruột lên vì thấy hai vị phụ mẫu cứ tình tứ với nhau mà bỏ qua vụ đó, nó gắt lên:

– Bố, thế còn bộ thực tế ảo của con đâu?

Bố nó quay sang:

– Đang để ngoài phòng khách đó, tự ra mà lấy. Mau đi ra để cho người lớn nói chuyện…

Bình thường thì Nhật sẽ lên cơn ngay khi nghe câu nói này của ông bố, nhưng giờ thì cái bộ thực tế ảo quan trọng hơn. Nó liền rời khỏi phòng ăn để đi ra ngoài phòng khách nhặt cái bộ thực tế ảo mà bố nó mua. Ngay sau khi rời khỏi phòng ăn, bên trong phòng đã vọng ra mấy âm thanh của cặp vợ chồng:

“Ngon quá đi, thức ăn của vợ anh nấu là nhất!”

“Chồng yêu há miệng ra em bón cho nào, a a a…”

Nó thầm nghĩ “Hai người này, bao nhiêu tuổi rồi mà còn làm như là mới cưới vậy?”