Chương 3

Like & Share:

– Mỹ Anh, đi đâu vậy? – Mai Mai chớp mắt nhìn tôi hỏi.

– Uống nước. – Tôi lạnh nhạt trả lời, có lẽ vì thấy thái độ của tôi quá ư lạnh lùng, Mai Mai cũng chẳng nói gì thêm hay là muốn cùng đi với tôi, chỉ “Ơ” một tiếng đầy ngạc nhiên, sau đó thất vọng cúi đầu tiếp tục ghi ghi chép chép cái gì đó. Từ lúc theo học ở cấp ba Việt Sở tới nay, tôi thấy cô bạn Mai Mai này thân thiện nhất. Ý tôi là, mặc dù tôi có thể hiện thái độ lạnh nhạt không quan tâm hay nhiều lúc cáu gắt thì cô ấy cũng chỉ mỉm cười cho qua hoặc là âm thầm buồn bã. Tính cách con người tôi không được tốt lắm, quen được chiều chuộng, thẳng tính và nóng nảy, hay bất mãn và tính “tiểu thư”. Bởi vậy nên chẳng có ai chiều nổi mà chơi với tôi. Bạn của tôi được chia làm hai loại. Loại một là muốn lấy lòng và lợi dụng tôi bởi gia thế nhà tôi. Loại thứ hai là hiểu tôi và thật lòng muốn đối tốt với tôi. Loại hai thì ít mà loại một thì nhiều vô số kể. Cũng chẳng biết Mai Mai thuộc loại nào, nhưng chắc cũng tại tôi suy nghĩ quá nhiều thôi.

Tôi sải bước tiến về phía cửa lớp, vừa hay thấy Tử Du và Khánh An – cô bạn cùng bàn với cậu ấy đang lại gần. Trong đầu bỗng nảy ra một ý nghĩ, lúc hai người đó tiến lại gần, tôi cố tình huých vào tay Tử Du lúc này đang cầm một tập sách gì đó, Tử Du đang nói chuyện nên không phản ứng kịp, mấy quyển sách trong tay Khánh An bị hất văng xuống đất, mấy tờ giấy kẹp trong sách cũng bị bung ra.

 Khánh An vừa rồi có chút bất ngờ liền “Ối” một tiếng, sau đó cùng với Tử Du cúi xuống nhặt đống sách đó lên. Tôi vừa hay nhấc chân, cười lạnh định bước tiếp thì dẫm phải một tờ giấy, Khánh An lúc này một tay đang cầm mép tờ giấy dưới chân tôi, mắt ngước lên nhìn tôi. Tôi từ trên hạ mắt xuống, khinh khỉnh nhìn cô ta, sau đó ngẩng cao đầu bước đi.

– Này. – Tiếng nói nhẹ nhàng trong đám tạp âm vang lên, nghe không nhầm nữa thì có chút tức giận thì phải. – Mỹ Anh.

Tôi quay người nhìn cô ta, khoanh tay lại như thể muốn hỏi “có vấn đề gì sao?”.

– Cậu va vào người khác không giúp người ta nhặt đồ thì thôi ngay cả câu xin lỗi cũng không biết nói như thế nào ư?

Tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ khi đã chọc tức người khác thành công.

– Không biết, thì sao? – Tôi ngang ngạnh hỏi lại. Khánh An nghe thấy vậy vô cùng tức giận, nhưng cũng chỉ nói được mấy từ.

– Cậu… cậu…

– Thôi được rồi, An, mình vào lớp đi. – Tử Du kéo tay Khánh An. Tôi nheo mắt đứng nhìn.

– Nhưng… nhưng bức tranh cậu vẽ cho mình, bị bẩn mất rồi. – Khánh An nói mà như mếu, điệu bộ rất đáng thương. Cô bạn này, nhìn từ đầu đến chân cũng chẳng có vẻ gì là nổi bật, nhưng không hiểu vì lí do gì mà rất được người khác yêu mến, nhất là đám con trai, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ, che chở và bảo vệ. Thật chẳng thể hiểu nổi.

À mà nghe nói có cậu bạn cùng khối nào đó cũng đang theo đuổi cô nàng, hình như là lâu lắm rồi, bền bỉ và nhẫn nại theo đuổi đến bấy giờ mà vẫn chẳng có kết quả gì. Như lời đồn thổi thì lí do mà cậu bạn nam kém may mắn kia không thể có được Khánh An đó chính là Tử Du.

Ồ, lại chính là Tử Du cơ đấy, xem ra quả thật đúng là vậy rồi, hai cái người này sao tôi thấy suốt ngày đi với nhau cơ chứ, thân thiết gắn bó, thật là mờ ám mà. Còn nữa, tờ giấy mà Khánh An đang cầm chính là bức tranh Tử Du vẽ cho cô ấy đấy, chính là bức tranh bị tôi dẫm lên đấy, a ha ha, đáng đời!

– Không sao, sau này mình vẽ lại cho An một bức. – Đồ chết nhát, chưa gì đã bàn lui rồi, tôi gây chuyện với cậu làm gì chứ, chính là muốn cậu ức chế tức giận nhưng chẳng thể làm gì được ấy. Nhưng mục đích của tôi đã bị Tử Du dễ dàng gạt bỏ, bí quyết ở đây là: Không thèm quan tâm.

Một người quen làm tâm điểm của sự chú ý, nay bị người ta lơ đẹp như vậy quả là rất khó chịu. Tính ra từ hồi bé đến bây giờ, cũng chưa có ai khiến tôi cảm thấy bất mãn như vậy. Như hôm trước trả bài kiểm tra cũng vậy, cậu ta còn không biết tôi là ai, không biết ai tên Trịnh Hoàng Mỹ Anh, thế là tôi không thương tiếc giả vờ như vô tình mà cố ý hất tờ bài kiểm tra xuống đất bắt cậu ta phải nhặt lên. Sau đó, cậu ta quả nhiên nhặt lên, cũng chẳng thể hiện thái độ nào với tôi. Cứ như thế mấy trò tôi bày ra cố tình chọc phá Tử Du, cậu ta đều không thèm chấp ấy. Khiến tôi lại muốn quấy phá nhiều hơn rồi dần dần trở thành con người xấu xa trong mắt mọi người. Ha, cậu giỏi chịu đựng đấy Phan Tử Du, cũng giỏi lơ người khác đấy, đồ đáng ghét nhà cậu cứ chờ đấy mà coi.

– Hứ. – Tôi quay người hậm hực bước ra khỏi lớp.

* * *

Sau chuyện Mẫn bị đuổi học, ngoài lũ con trai vẫn ra sức lấy lòng tôi, thì mấy bạn nữ có vẻ xa lánh và dè chừng tôi lắm. Trong lớp chỉ riêng có Mai Mai ngồi bên cạnh là vẫn đối xử với tôi nhiệt tình và thân thiện như bình thường, số còn lại thì vô cùng lạnh nhạt, đôi lúc còn tỏ thái độ nữa cơ. Tôi chẳng thèm liếc nửa con mắt tới mấy người họ, tôi nghĩ họ biểu hiện như vậy chẳng qua là vì ghen tị với tôi thôi. Mà được người khác ghen tị, tôi thích, bởi vì điều đó chứng tỏ tôi hơn họ, tôi có những thứ mà người khác không có, thậm chí là thèm muốn mà không bao giờ có được.

Hôm đó đang ngồi nghịch điện thoại trong giờ ra chơi, tôi bỗng nghe thấy có ai đó đang gọi tên mình, ngẩng đầu lên thì thấy người đứng trước mặt là một cô bạn có mái tóc màu nâu, khuôn mặt ưa nhìn mỉm cười nói với tôi:

– Mỹ Anh, cuối tuần này sinh nhật mình, cậu có muốn đến đó chơi không?

A, tôi không nghe nhầm đấy chứ, là muốn mời tôi đi chơi sao? Tôi liếc nhìn cô bạn một cái, để tôi đoán xem nào, tên là Tuyết Nhi có đúng không nhỉ? Tôi nhớ là mình chưa từng nói chuyện với cô ấy thì phải, làm gì thân thiết đến nỗi muốn mời tôi đi chơi. Tôi nghĩ nghĩ một lúc, xét cho cùng thì việc cũng chẳng tổn hại gì mấy, cuối tuần này tôi cũng rảnh. Lại thấy Tuyết Nhi có vẻ vô cùng thành ý, cứ để cô ấy đứng đợi mãi như vậy thì sao được, tôi liền gật đầu thờ ơ đáp:

– Ưm, cũng được.

– Vậy à? Vui quá! – Tuyết Nhi reo lên. – Vậy thì địa chỉ mình sẽ nhắn lại cho câu sau nhé. Nhất định là đến nhé!

Tôi máy móc cười đáp trả, rồi lại chúi đầu vô điện thoại.

Kể từ hôm đó, Tuyết Nhi có vẻ rất quý tôi, nói chuyện cười nói với tôi vô cùng vui vẻ. Thi thoảng còn rủ tôi xuống căn tin trường mua đồ ăn, lúc ra về cũng đợi tôi về cùng nữa. Tôi thấy cô ấy cũng không phải loại người mà tôi ghét, lại có vẻ vô cùng thành tâm chơi với tôi, nên cũng chẳng cần biết cậu ta thuộc loại bạn một hay loại bạn hai. Tôi cũng tự nhiên mà chơi cùng thôi.

Giờ thể dục, lớp chúng tôi tập trung tại sân vận động của trường, ông thầy dạy thể dục nội công vô cùng thâm hậu hô hào chúng tôi chạy quanh sân vận động để khởi động, nam  chạy hai vòng nữ một vòng. Đối với tôi mà nói, một vòng nửa vòng hay 1/3 vòng đều không phải vấn đề, vấn đề là tôi đều không thể thực hiện được điều đó. Gì chứ, tôi ghét nhất là vận động tay chân này nọ, chẳng thà cứ nghỉ ngơi, việc gì phải tự làm khổ nhau như thế!

Còn nữa, trời hôm nay rõ nắng đi, chạy giữa cái nắng này không khiến làn da tôi tổn hại thì cũng say nắng chết mất. Ông thầy thể dục này nhìn mặt có vẻ vô cùng nghiêm nghị, chắc là người nghiêm khắc, nhưng tôi chẳng ngán ông ta “cứng” như thế nào. Bởi vì tôi đã sẵn nghĩ ra biện pháp giải thoát mình khỏi cái trò vận động vô bổ tốn công vô ích này rồi.

Tôi tự cho rằng mình thông minh, chẳng ngờ đâu có người cao tay hơn một bước. Chạy chưa được mười mét, đã thấy phía trên nhao nhao hết cả lên, rồi mọi người túm tụm lại, tôi tò mò ngó lên, đương định giả bộ ngất xỉu để trốn chạy thì ai lại giả bộ ngất trước tôi thế kia.

Tôi một bụng ức chế tiến lại gần xem thử, qua lô nhô cái đầu cuối cùng cũng chen lên được một đoạn. Nhìn thấy người sắc mặt tái nhợt, nhắm nghiền mắt lại đang nằm trong tay của Tử Du, không phải là Khánh An thì còn ai vào đây. Tôi có cảm giác ai đó vừa táng vào đầu mình một phát, con nhỏ này được lắm, gian manh còn hơn cả tôi nha, diễn cũng đạt lắm nha, bộ dạng cũng thực là đáng thương nha!

Tôi chòng chọc nhìn vào mấy bạn nữ đang lo lắng hỏi han, mấy bạn nam khác đỡ Khánh An lên lưng Tử Du để đưa cô ấy vào phòng y tế, mà hận không thể tiền tới tát cho cô nàng một cái tỉnh người. Thầy giáo bước đến giải tán đám đông, nói Tử Du đưa Khánh An vào phòng y tế, còn các bạn còn lại tiếp tục chạy nốt vòng chạy của mình.

Cái gì, lại chạy? Bây giờ tôi ngất nhé, tôi ngất thì liệu có ai thèm quan tâm tôi hay không? Tôi ôm một bụng tức giận hoàn thành phần chạy của mình, chẳng biết thứ động lực gì đã thúc đẩy tôi vượt qua thử thách đạt được kì tích này nữa. Tôi dường như là người cuối cùng hoàn thành xong phần chạy của mình, lúc ra ngồi nghỉ mệt muốn xỉ thật luôn. Mấy bạn nam khác cũng đã chạy xong, họ có nói cái gì mà tôi chạy thôi mà cũng đẹp lắm, sau đó còn hỏi tôi mấy câu vô nghĩa như thể muốn thân thiết nói chuyện, nhưng không dò đúng sóng khiến cho tần số lệch lạc, cuộc nói chuyện trở nên vô nghĩa và tôi rất muốn đấm cho mỗi thằng một cái.

Tôi quyết định không ngồi đây nghe mấy tên con trai này lảm nhảm nữa, đứng dậy đi ra chỗ khác, vô tình nhìn thấy Tử Du ở phía không xa. Vừa rồi thấy cậu ta có vẻ lo lắng cho Khánh An lắm, thấy cô nàng say nắng ngất xỉu, cuống quýt thấy rõ luôn, càng ngày tôi càng cảm thấy hai người này có tình cảm đặc biệt với nhau. Hừ, mà cậu ta đi đâu thế kia. Phòng y tế ở ngay gần sân vận động, hướng cậu ta đang đi lại là cổng sau trường kia mà?! Chắc là muốn bỏ tiết trốn học đây, được lắm, tôi đi theo bắt quả tang luôn.

Tôi nghĩ thầm, rồi lại bật cười sung sướng vì nghĩ những hình phạt Tử Du có thể sẽ trải qua. Sau đó định nhấc chân đi theo, thì bỗng phía sau có người gọi giật lại:

– Mỹ Anh, vừa rồi cậu chạy nhanh thế, mình mãi mới hoàn thành xong.

Tôi quay lại nhíu mày ra dấu im lặng, sau đó nhỏ giọng nói:

– Yên lặng nào.

– Có chuyện gì vậy? – Tuyết Nhi gật đầu, sau đó thì thào bên cạnh tôi.

– Cậu ta. – Chỉ tay về phía Tử Du. – Đi theo xem thử.

– Tử Du á?

Tôi gật gật đầu.

– Nhưng mà sao phải làm vậy? – Tuyết Nhi tiếp tục hỏi. Nhưng tôi chẳng có nhiều thời

gian để giải thích nữa, bởi vì Tử Du đi khá xa rồi, tôi vội đuổi theo. Tuyết Nhi thấy vậy cũng không nói gì thêm, tò mò bám theo tôi, còn tôi thì theo sau Tử Du, khoảng cách không xa không gần, đủ để khiến cậu ta không nhận thấy có sự xuất hiện của những kẻ đang bám theo mình. Chốc chốc Tử Du lại quay lại xem có đi theo mình hay không, những lúc ấy tôi sợ muốn đứng tim luôn, cứ như kiểu phim hành động thứ thiệt. Tử Du nhà cậu cũng thông minh đấy, nhưng Mỹ Anh ta đây mới là đẳng cấp vượt trội. Cho đến khi Tử Du ra khỏi cổng sau trường tôi với Tuyết Nhi vẫn chưa bị phát hiện ra, Mỹ Anh tôi đây cũng thấy có năng khiếu bám đuôi người khác lắm.

– Cậu ta đi đâu vậy nhỉ? – Tuyết Nhi thều thào sau lưng. Tôi lắc đầu đáp lời:

– Ai mà biết.

Chẳng phải cứ bám theo như vậy thì cuối cùng cũng sẽ biết sao. Càng lúc tôi càng cảm thấy tò mò nôn nóng, không biết cái tên kia mò ra ngoài để làm gì.

Tôi gần mất hết kiên nhẫn, định chạy tới hỏi rồi lôi Tử Du vào trường tố cáo thì thấy cậu ta rẽ vào trong một siêu thị mini. Tôi với Tuyết Nhi nhìn nhau, vẫn không đoán ra Tử Du đến đây với mục đích gì. Tôi vội kéo theo Tuyết Nhi chạy đến cửa hàng đó, lén lút ở cửa. Chị nhân viên thanh toán nhìn thấy chúng tôi cứ thậm thò bên ngoài liền thắc mắc hỏi:

– Các em muốn mua gì thì vào trong chọn lựa.

Tôi cảm giác mình đang diễn một bộ phim điệp viên vô cùng đặc sắc vào đó, bỗng dưng bị nhân vật quần chúng làm hỏng cả cảnh quay đẹp đẽ thì có chút không vui. Định mở miệng mắng “Mua cái miệng của chị”. Nhưng Tuyết Nhi đã khéo léo mỉm cười nói.

– Không có gì ạ. Chị cứ bán hàng đi đừng quan tâm tới bọn em.

Bà chị thanh toán tiền ở quầy hàng nọ gật đầu, mỉm cười lịch sự tiếp tục làm việc với máy tính. Tôi vừa hay cũng cảm thấy được rằng hành động nóng vội của mình khi nãy suýt chút nữa thì hỏng việc. Kể như tôi có nói thế thật, cô nhân viên kia không nổi điên, cầm chổi lên đuổi chúng tôi thẳng ra ngoài cửa thì chẳng phải hỏng hết cả việc rồi sao!

Tôi thấy Tử Du cầm thứ gì đó trên kệ xuống, không hiểu cậu ta nghĩ gì mà lại mang bộ dạng đấu tranh tư tưởng, hình như là đang phân vân không biết là có nên lấy hay là không đây mà.

– Cậu ta mua cái gì mà bộ dạng chật vật khổ sở vậy. – Tuyết Nhi thắc mắc hỏi, điều này tôi cũng không biết nên cũng chỉ trả lời:

– Không biết.

– A ha – Tuyết Nhi bỗng nhiên bụm miệng cười, tôi nhìn quay lại nhìn không hiểu cô ấy cười cái gì, có gì đáng cười. – Cái đó không phải Băng vệ sinh thì là cái gì. – Xong đó Tuyết Nhi lại tiếp tục che miệng cười. Tôi ngớ người mất vài giây sau đó mới hiểu Tuyết Nhi đang nói cái gì, Băng vệ sinh chẳng phải là đồ của con gái sao, sao Tử Du lại mua nó vậy?

Ở trong siêu thị mini vẫn có mấy bạn nữ khác, họ đứng đợi đến lượt mình thanh toán. Khi nhìn thấy Tử Du đưa cái thứ ấy ra không nhịn được mà chụm đầu vào nhau khúc khích rỉ tai nhau gì đó. Chị nhân viên cũng không nhịn được cười mà khuôn mặt méo xệch đi.

 

 

Tuyết Nhi đã chạy ra ngoài từ nãy, tôi cũng quay người bước ra khỏi siêu thị.

Điều kì lạ là, mới đầu tôi còn cảm thấy có chút thú vị, nhưng bây giờ lại chẳng hề thấy buồn cười chút nào, ngược lại còn có chút hụt hẫng. Sự hụt hẫng không có lí do và tôi cũng chẳng muốn biết lí do là gì. Gạt tất cả sang một bên, tôi kéo tay Tuyết Nhi trở lại trường.