Chương 3

Like & Share:

Đất Long Biên, là vùng đất mà con người sống lẫn với tinh quái.

Đại Nam Du Ký có chép rằng đất này đồi núi chập chùng, linh khí dồi dào hơn bất kỳ nơi nào của Thang Lâm, từ xưa đến nay đã có nhiều truyền thuyết kỳ lạ. Từ xa nhìn lại, núi miên man núi, rừng gối lên rừng, nối thành dãy dãy chập chùng nhấp nhô, bao bọc lấy cả vùng đất. Có những ngọn núi cao đến chạm mây, băng tuyết đóng hàng ngàn năm, mỗi khi trời quang mây tán, lại có thể trông thấy những đỉnh chóp bạc phản chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời. Có những cánh rừng thẳm ngàn năm che phủ ánh mặt trời, âm u như động không đáy, không một bóng người bóng thú.

Không ai biết con sông Lộ bắt nguồn từ đâu, cũng chưa có ai đi theo dòng con sông này xem nó chảy về đâu. Chỉ biết ngọn núi vô danh nằm ở đầu nguồn sông ngày xưa, nay người ta gọi là núi Cấm. Dân Mán sống quanh vùng bảo rằng từ ngày chúa Hoạn Đồng treo thưởng cho ai diệt được Hồ lang quân, vùng núi đá ấy thường xảy ra nhiều trận đại chiến liên miên. Mỗi lần nghe thấy cát bay đá chạy, rừng núi chuyển mình là người dân lại phải rời Lạc để tránh họa, dần dần họ cũng ly tán cả.

Dù mấy chục năm nay không thấy dũng sĩ đến trừ yêu diệt ma nữa, nhưng dân chúng vẫn chưa dám trở về núi. Kể từ đó, ngọn núi đã có tên.

Lạc này là lạc ở gần nhất chân núi Cấm, đi thêm nữa vào trong thì chỉ còn là rừng núi hoang vu, đến cả đường mòn cũng không có. Vị trưởng lão đã cảnh báo với hai cha con Nguyễn Sinh Vân như vậy. Tuy ông lão không biết hai người lớn nhỏ này đến đây để làm gì, nhưng một bữa cơm rừng, một bầu rượu cất, một chỗ nghỉ chân thì dân Mán chưa bao giờ tiếc với khách lạ.

Sinh Vân nghe thế chỉ cười cười, chắp tay cảm tạ.

Sinh Thần thì đang quay nhìn ra ngoài cửa, nơi đó đã đứng đầy một đám trẻ con lóc nhóc. Có đứa tóc tai bù xù, có đứa vẫn còn nước mũi thò lõ, đang tò mò nhìn ngắm mấy vị khách miền xuôi. Gặp ánh mắt của thằng bé quét tới thì đứa giật mình lui lại phía sau, đứa lại bạo gan lè lưỡi trêu chọc.

“Hai người đi thế này, không sợ trộm cướp gì sao?” – Ông lão lại vói tay đưa qua Sinh Vân một bương rượu, hỏi – “Dù không gặp phải người xấu, thì rừng thiêng núi độc, có những thứ mà chúng ta chẳng thể đụng vào được.”

Sinh Vân đón lấy bương rượu, không vội uống mà đặt sang một bên, cười nói:

– Mình không đụng gì tới họ, thì sao họ lại làm hại mình. Người có đường nhân gian, quỷ có đừơng âm gian, chỉ cần chú ý một chút là được. Vả lại muốn đụng tới bọn ta cũng không phải chuyện dễ dàng.

Lời vừa dứt, trong tay y đã xuất hiện thêm một thanh kiếm ngắn.

Lưỡi kiếm được bọc kín trong một tấm da xám, bị quấn lại chằng chịt bởi một sợi chỉ lớn. Bao kiếm có vẻ đã cũ lắm rồi, ngay cả chỗ chỉ khâu viền cũng đã bạc gần hết, chỉ còn một vài đoạn óng ánh màu vàng là phô bày được màu sắc ngày xưa của nó. Chuôi kiếm chỉ ló ra một đoạn, phía cuối chuôi khảm ba viên đá nhỏ màu đỏ bất quy tắc.

Ông lão nhìn thấy thanh kiếm thì bật cười:

– Chú hai, kiếm nhỏ như vậy, gọt hoa quả còn được, làm thế nào để phạt cây mở lối, làm thế nào để chống lại cướp đường, chống lại thú dữ?

Sinh Vân vẫn ung dung, khẽ vuốt dọc bao kiếm, chậm rãi nói:

– Kiếm này vốn không phải kiếm thường, tên nó gọi là Tam Tinh, gắn liền với một truyền thuyết từ rất xa xưa. Tôi sẽ kể cho người nghe, cũng coi như câu chuyện làm quà.

Ba viên đá nhỏ được ngón tay Sinh Vân vuốt qua, bỗng dưng lập lòe phát ra thứ ánh sáng đỏ rực, trong căn nhà tranh tối tranh sáng ấy trông qua cực kỳ yêu dị.

Trưởng lão thở dài, hơi cụp mắt xuống:

– Truyền thuyết ở trên đời này, thường chẳng mấy đáng tin.

“Có thể, nhưng nghe một chút, cũng không hại gì.” – Vị vương hầu vẫn thản nhiên, giọng nói càng lúc càng trầm, càng lúc càng rộng, tựa như sông dài biển sâu – “Chiến Đế ngày xưa chinh chiến ải Thiên Môn, kỳ ma dị thú ngập trời ngập đất, không biết bao nhiêu mà kể. Có loài tinh quái tên gọi là Mộng Ma, thiện về bày ra ảo cảnh, có lần đã vây khốn được Chiến Đế ở một góc chiến trường. Khi ấy Chiến Đế đã dùng thanh kiếm tùy thân này rạch lên cánh tay, dùng sự đau đớn và máu huyết của bản thân để phá tan ảo cảnh, đánh ra khỏi vòng vây. Về sau thái bình, Chiến Đế cho khảm lên đây ba viên đá mắt hổ, vốn là loại đá chí cương chí dương trong trời đất. Lại đặt tên kiếm là Tam Tinh. Kiếm này trên triều đình trỏ kẻ loạn tâm, ở nhân gian đâm phường quỷ mị.”

Trưởng lão bất giác run rẩy, chằm chằm nhìn vào ba viên đá.

“Đây, là kiếm của vương triều. Đây, là máu của quân chủ.” – Sinh Vân gằn từng tiếng – “Dưới kiếm Tam Tinh, không có bất kỳ ảo cảnh nào có thể tồn tại.”

Theo lời ấy tuôn ra, thanh kiếm ngắn khẽ run lên, tự mình lơ lửng giữa không trung. Một quầng sáng đỏ nhạt từ thanh kiếm ấy phát tán ra xung quanh, càng lúc càng rộng.

Nhà tan thành tro, người hóa thành bụi, bương rượu đổ ra đất, chỉ thấy cát đen vương vãi.

Tầng tầng cây xanh bên ngoài vốn cành lá xum xuê, bỗng chốc hóa thành cành khô gốc củi, đâm phá bầu trời, tựa như những cánh tay xương xẩu đang giơ cao tuyệt vọng.

Mấy đứa trẻ bên ngoài kêu lên một tiếng hoảng sợ, quay lưng bỏ chạy.

Vòng sáng nhanh như điện chớp đuổi theo, đụng vào đứa trẻ nào liền để lại một cái xác cháy đen co quắp. Xác ấy rơi xuống đất, hiện nguyên hình thành đủ mọi loại thú vật nhỏ, đủ loại cây cỏ kỳ dị.

Càng giết nhiều, mùi máu từ thanh kiếm càng đậm.

Một Lạc Mán đông đúc như vậy, thanh kiếm quét qua một vòng, đã hóa thành phế tích.

Hai cha con Sinh Vân bỗng thấy mình đang ngồi trơ trọi trên một tảng đá, tứ bề trống không. Vị vương hầu nhìn lại, chỉ thấy trưởng lão kia đã tan biến một nửa, lộ ra xương xẩu màu xám đậm, cũng không biết đã chôn dưới đất này bao lâu nữa.

Y thở dài, vung tay thu thanh Tam Tinh kiếm trở lại, lại lấy trong người ra một chiếc lục lạc nhỏ bằng đồng đưa cho Sinh Thần. Thằng bé tỏ ra rất quen việc, lấy một cành cây khô cắm trên mặt đất, treo chiếc lục lạc lên.

Gió núi thổi qua, lục lạc hóa thành chiêu hồn linh, ngân nga trong bóng đêm, thê lương kỳ lạ.

Một tiếng nói thanh nhã từ phía xa vẳng đến:

– Bát Phương Hầu đến đây, tuy ta chưa kịp nghênh đón, nhưng cũng không vì thế mà phá hủy cả gia đình của ta chứ?

Sinh Vân lúc này đã giận lắm, quát:

– Người chết nhập đất làm an, ngươi giết người đã đành, vì sao còn dùng thân xác họ để bày trò mua vui. Trên đường đến đây ta đi qua ba Lạc, không một nơi nào còn là người sống. Tộc Hồ xưa nay không đến nỗi quá mức, thật không ngờ lại nảy nòi ra một con tinh quái độc ác như vậy.

Không nghe thấy Hồ tiểu thư trả lời, chỉ có một lằn sáng, tựa như cái mống bạc vạch ngang đất trời, chém tới. Thứ lực lượng mà nó mang theo tựa hồ có thể rạch đôi cả không gian, xẻ nát cả trời đất.

Sinh Vân cũng gầm lên một tiếng, lăng không bay lên, tay rút từ thắt lưng ra một sợi xích đỏ, múa lên. Sợi xích rít lên trong gió, quấn thành từng vòng từng vòng tròn, ngăn lại thế công kinh khủng của lằn sáng. Mỗi lần hai bên chạm vào nhau, lại bắn tóe ra những tia lửa rực rỡ trong bóng đêm.

Sau khi phá tan hơn mười vòng xích, lằn sáng cũng đã tiêu tan, Sinh Vân rơi ngược xuống. Phản lực mạnh đến mức người y bị kéo lên về phía sau mấy thước, hai chân cày thành hai đường rãnh trên mặt đất. Cao thủ ra tay, vốn chỉ cần một chiêu là đủ để hiểu nhau. Tuy Hồ tiểu thư tích lực mà tới, còn y phải bị động chống đỡ, nhưng linh lực có thể đánh bể mười vòng Càn Khôn Xích như thế này thì không phải tinh quái hùng mạnh e không thể làm được.

Con Hồ tinh này chỉ e là đã đạp chân vào cảnh giới Yêu Vương.

ooo

Sinh Vân vừa ổn định lại thân mình, trong cánh rừng sâu bỗng truyền tới một mùi hôi thối nồng nặc, kéo theo đó là tiếng sột soạt giống như có vật gì đang rẽ lớp lá cây trên mặt đất để tiến lại đây. Hai cha con vội lùi lại vài bước, chỉ thấy có 2 điểm xanh lè như lửa ma trời đang từ từ phóng lớn lên.

Đến khi hai điểm xanh ấy lớn như hai cái đèn lồng, họ mới nhận ra đó là hai mắt của một con mãng xà khổng lồ đang xông tới, thân dài phải đến ba bốn mươi thước. Con mãng xà cất cao đầu, rít lên khe khé, hai lớp màng da hai bên bất ngờ phồng lớn mấy lần, hai cái răng nhọn lập lòe ánh lên màu xanh biếc.

Sinh Thần nhìn thấy con quái vật này thì giật mình lùi thêm mấy bước, dưới chân vấp phải một tảng đá ngã ngồi xuống đất. Dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Cha của nó thì lại cười nhạt, tay phải bắt ấn Không Minh, tay trái bỗng xuất hiện một cái cồng nhỏ. Mỗi một lần ấn Không Minh chạm vào cái cồng, nó lại phát ra một tiếng trầm hùng mà vang rền. Con mãng xà mỗi lần nghe tiếng cồng ấy, tựa hồ như bị một đòn rất mạnh giáng vào, thân thể lại giật bắn lên. Thế nhưng nó vẫn vô cùng hung hãn, dù bị đánh liên tục nhưng vẫn lượn vòng bên ngoài tìm kiếm cơ hội, nhất quyết không chịu bỏ cuộc.

Lúc này bỗng nhiên Sinh Thần ở phía sau hét lên một tiếng. Bát Phương Hầu giật mình ngoái nhìn lại thì thấy dưới mặt đất bỗng nhiên trồi lên mấy cánh tay đang tóm chặt lấy con trai mình lôi đi. Nói đó là cánh tay người, chi bằng gọi là mấy khúc xương trơ trọi đen thui thủi. Y quát lên:

– Hỗn xược.

Lời vừa dứt, thanh kiếm Tam Tinh từ trong tay áo y đã bắn xoẹt ra. Thanh kiếm ấy mang theo ác khí vô cùng vô tận, chém thẳng tới. Một đường nó đi qua, không một mẩu xương cốt nào có thể tồn tại được, chỉ trong nháy mắt đều biến thành một đám bụi mù rơi lả tả. Thanh kiếm cắm xoẹt vào mặt đất ngay bên cạnh Sinh Thần mà không hề làm thương tổn thằng bé một chút nào. Sâu dưới lòng đất chỗ thanh kiếm cắm vào, có thể nghe thấy văng vẳng những tiếng gào thét ghê rợn, tựa hồ như đang có một cuộc chém giết diễn ra ở đó.

Con mãng xà bắt được cơ hội trong nháy mắt, nén đau tung người tới cắn vào Bát Phương Hầu, miệng há to như một cái chậu máu.

Vị vương hầu ném cái cồng trong tay mình sang một bên, tay phải bắt ấn, tay trái duỗi ra thành cung bộ, bước xéo qua một bên ba bước tránh khỏi con mãng xả. Chân phải y co lên, miệng niệm một tràng chú pháp cực kỳ trầm thấp. Một vầng lửa từ thinh không xuất hiện, trong nháy mắt từ bé như cái móng tay đã hóa thành một lưới lửa khổng lồ, chụp lấy con mãng xà.

Phía sau lưng y, một pháp tướng dữ tợn chập chờn biến ảo, là một thiếu nữ tóc cam, có bốn cánh tay, có ba con mắt. Hai mắt thiếu nữ nhắm nghiền, chỉ có con mắt ở giữa đang trợn lên phẫn nộ, bắn ra sát khí hừng hực khắp bốn phương, tiêu trừ tà ma quỷ quái.

Hồ tiểu thư vốn đang nấp trong khu rừng tối, nhìn thấy cảnh ấy cũng phải bật thốt lên:

– Tam giới Tự tại Không hành Mẫu. Bát Phương Hầu tài cao nghệ lớn, đại sư chùa Không Minh có đến đây, chỉ e là cũng chỉ có thể làm được như vậy mà thôi.

– Chút tài mọn, sao dám sánh với các vị đại sư, nhưng đối phó với cánh giới Mị của Hồ tộc là đủ rồi. Hồ tiểu thư, sử dụng ảo thuật chi bằng hiện thân, đao thật thương thật giao chiến một trận cùng nhau.

– Được. Vậy ta thử xem.

Vị Hồ tiểu thư cũng không có nhiều lời, chỉ thấy một cái bóng trắng quỉ mị xẹt tới, tựa như đang lướt trên không trung. Lúc này con mãng xà đã hiện nguyên hình là một gốc cây cổ thụ, bị ngọn lửa từ pháp tướng của Bát Phương Hầu thiêu đốt thành một cây đuốc khổng lồ, soi sáng cả chiến trường.

Phía sau lưng Hồ tiểu thư cuốn lên mấy dải lụa trắng, từ bốn phương tám hướng ập đến tấn công. Bát Phương Hầu lúc này đã thu hồi kiếm Tam Tinh lại, vung lên chống trả. Dải lụa trắng nhìn qua tưởng như một thứ vũ khí mềm mại, hóa ra lại ẩn chứa lực lượng thật lớn, mỗi lần hai bên va chạm với nhau, đều chấn cho Bát Phương Hầu cả người run rẩy. Chỉ mới qua lại hơn mười chiêu, Hồ tiểu thư đã đánh cho y lùi lại thêm mấy bước, thậm chí đã phải rút cả Càn Khôn Xích ra mà vẫn đỡ trái hở phải, thoạt nhìn vô cùng chật vật.

Trong lòng vị vương hầu ấy đã sớm chửi lớn, ai dám nói tộc Hồ chỉ biết dùng ảo thuật. Lực lượng này của Hồ tiểu thư so với Tướng Quân của vương triều cũng không kém bao nhiêu. Hồ tiểu thư lại sử dụng vũ khí cực dài, Càn Khôn Xích chỉ có mười thước, kiếm Tam Tinh chỉ có tám tấc, quả thật không thể so sánh với mấy dải lụa kia. Đường đường là vương hầu lại bị một con tinh quái đánh cho chật vật như vậy, phen này về tới kinh thành phải cho đánh roi tất cả các bọn du ca kể chuyện bậy bạ.

Y cũng không biết trong lòng Hồ tiểu thư lúc này cũng thầm kêu may mắn. Vương triều Tinh Đế đánh nam dẹp bắc, tru diệt yêu ma quỷ quái không biết có bao nhiêu, tới đời này các vương hầu vẫn chưa đánh mất bản sắc hiếu võ của mình. Vị Bát Phương Hầu này tuy danh tiếng không nhỏ, thế nhưng pháp tướng Tam giới Tự tại Không hành Mẫu của y hẳn là chưa luyện quá tầng một. Nếu không chỉ cần một pháp tướng tầng thứ hai là Liên Hoa Câu hiện thế, chỉ sợ hồn phách của nàng đã sớm bị treo lên Giáng Phục Đài.

ooo

Bát Phương Hầu thấy đánh lâu bất lợi, liền quét kiếm một vòng, đánh dạt tất cả những dải lụa ra để nhảy lùi về phía sau. Y biết rằng nếu hôm nay không dốc ra vốn lận lưng cuối cùng của mình, chỉ e rằng hai cha con phải nằm lại ở động hồ này. Thân hình y đứng thẳng nghiêm trang, dốc ra trong tay một viên thuốc màu đỏ rồi nhét vào miệng.

Khí thế vương hầu bỗng dưng xông lên cuồn cuộn, thậm chí bên trong huyết mạch của y đã có ánh vàng chớp giật không ngừng. Pháp Không Minh đã biến mất, thay vào đó là thứ chiến ý xẻ trời rạch đất, bạt núi ngăn sông, đang dần dần hiển hiện ra.

Là thứ chiến ý ngày xưa Chiến Đế mang theo trăm vạn hùng binh, dùng máu thịt của nhân loại chống cự dị thú Vân Hoang. Là thứ chiến ý thấy máu không lui thấy chết không sờn. Là thứ chiến ý của bậc nam nhi gánh trên vai gánh nặng của cả nhân tộc.

Vũ công chính thống mà mỗi đệ tử của vương triều Tinh Đế đều phải học tập: Long Thương Quyền.

Long Thương Quyền chỉ có năm quyền, do chính tay Chiến Đế sáng tạo thành, đánh nam dẹp bắc chưa hề có đối thủ. Thế nhưng vị hùng chủ này trời sinh có thân thể dị bẩm, sức mạnh muôn người khôn địch, mới có thể đem quyền pháp này phát huy đến cực điểm. Long Thương Quyền từ tay ông truyền ra đến đời con cháu thì đã không còn uy lực vốn có của nó nữa.

Triều đình sau đó đã dốc sức nghiên cứu thành công một phương thuốc tạm thời nâng cao sức mạnh của người uống, mới có thể đem Long Thương Quyền sử dụng đầy đủ trong chiến đấu. Thế nhưng nuốt viên thuốc này xong, ba ngày sau đó thân thể coi như mất đi chín phần sức lực.

Hồ tiểu thư giật mình, cấp tốc lùi lại, thân hình nàng vốn đã phiêu linh giờ lại càng biến ảo, phương vị di chuyển trở nên quỷ dị không thể đoán trước được. Thế nhưng nàng đối diện là Long Thương Quyền, một quyền ấy đấm thẳng tới, dù cho nàng đã chồng chất bao nhiêu ảo thuật, bỏ vào bao nhiêu bộ pháp, cũng không thể thoát ra khỏi phạm vi bao trùm của một quyền này.

Đó là lực lượng chân chính, hoàn toàn coi khinh tất cả mọi kỹ xảo vũ công.

Trong lúc cấp bách, Hồ tiểu thư vung ra mấy dải lụa, kéo một tảng đá thật lớn chặn trước mặt mình. Nói là một tảng đá, chi bằng gọi nó là một quả đồi nhỏ cũng được.

Thế nhưng Bát Phương Hầu bất kể phía trước là núi hay là đồi, quyền của y vẫn cứ đập thẳng tới.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra, kéo theo đó là gió xoáy tản ra bốn phương tám hướng. Khiến cho Sinh Thần vốn đã bỏ chạy thật xa cũng bị sức gió thổi té sấp mặt xuống nhất, cáu tiết chửi ầm lên.

Tảng đá khổng lồ nát ra thành từng mảnh vụn. Hồ tiểu thư phun ra một ngụm máu, nhiễm đỏ cả ngực áo trắng. Khóe miệng của Bát Phương Hầu cũng khẽ run lên, rỉ ra một dòng máu đỏ. Thế nhưng quyền thứ hai y đã sớm chuẩn bị đầy đủ, lại đập tới.

Hồ tiểu thư nghiến răng, Linh La Bộ độc tôn của tộc Hồ đã vận đến tận cùng, ngay trong khoảnh khắc Bát Phương Hầu đấm ra quyền thứ hai thì đã né sang một bên.

Vách đá sau lưng nàng bị một quyền này đấm sạt luôn một nửa. Chấn lực bung ra khiến nàng loạng choạng ngã ngồi trên mặt đất, phủ tạng lại bị chấn động lần nữa, lần này cả máu mũi lẫn máu tai cũng đã chảy xuống. Nàng đã không còn có thể giữ lại hình dáng thiếu nữ của mình, bản tướng dần dần hiện ra. Đó là một con cáo sắc lông trắng muốt, to hơn con bò mộng, phía sau mọc lên bảy cái đuôi dài.

Bát Phương Hầu mặt không đổi sắc, tay không run chân không chùn, quyền thứ ba ùng oàng đập tới. Y cũng không thể dừng lại, nếu không tất cả lực tích súc của Long Thương Quyền sẽ tiêu tán hoàn toàn, và gần như y sẽ mất gần hết sức mạnh.

Hồ tiểu thư ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy đất trời đen thẳm, bốn phương cuộn xoáy, dù rộng lớn nhưng không có chỗ nào cho mình thoát thân.

‘Mạng ta tận rồi.’ – Nàng nghĩ – ‘Thôi thì cũng coi như chấm dứt một kiếp sinh linh cùng khổ vậy.’

Cả hai người không hề chú ý, vách núi đá bị Bát Phương Hầu đánh sập xuống, để lộ ra bên trong một quầng sáng năm màu.

Nơi đó thấp thoáng một cặp mắt đỏ như máu.