Chương 3

Like & Share:

Trước mặt Nhân là một đĩa hoa quả, bao gồm một quả xoài đã chín vàng, một nải chuối và một chùm nho, tất cả đều được làm bằng nhựa dẻo.

Hắn có cả mớ các loại trái cây như thế để tập vẽ. Một sinh viên kiến trúc thì không cần phải luyện tập như vậy để vẽ đẹp như họa sĩ, nhưng đó là sở thích từ nhỏ của Nhân, cũng là một thói quen khó bỏ.

Hắn đổ một ít màu đen vào màu vàng trên cái khay màu trên cái bàn nhỏ bên cạnh, để tạo màu vàng tối cho nhánh chuối. Lâu lâu, Nhân dừng hẳn công việc lại, đứng nhíu mày quan sát thật kĩ những điểm sáng tối trên đĩa trái cây một lần nữa, sau đó mới cầm cọ lên tiếp tục.

Bỗng nhiên, tiếng bước chân trên nền hiên trước trọ cùng tiếng huýt gió làm Nhân vểnh tai lên nghe ngóng. Hắn cười nhẹ, có lẽ buổi ra mắt của Quân với gia đình bạn gái đã diễn ra tốt đẹp, và hơn nữa, họ đã mời anh ở lại dùng bữa tối.

Vừa mở cánh cửa trọ đang khép hờ ra, Quân đi một mạch tới bức tranh đang vẽ dở, vỗ tay một cái thật kêu rồi khen nức nở:

– Đẹp thật, dù đã xem mày vẽ mấy quả nhựa này bao nhiêu lần nhưng vẫn thấy đẹp!

 Nhân ngưng bút, hắn đứng thẳng người lên, nhìn chăm chú vào gương mặt hết sức yêu đời của Quân khiến anh tự nhiên cảm thấy chột dạ. Cứ như ruột, tim, gan của mình đã bị phơi bày ra hết dưới cái nhìn của thằng bạn.

– Giờ thì mày nhìn cái gì chả đẹp, mấy lần trước đẹp sao chả nghe thấy mày khen?

Quân bối rối gãi đầu, cười nham nhở, tâm trạng của anh đang tốt hơn bao giờ hết. So với khi sáng thì đúng là một trời một vực. Thật không có gì tuyệt vời hơn khi hai người yêu nhau mà có được sự ủng hộ của hai bên gia đình, à không, thật ra là một, nhưng Quân nghĩ chắc ba mẹ anh cũng không có vấn đề gì. Dù sao lúc này cũng còn quá sớm để nói cho họ biết.

– Hè hè…Khi trưa xem phim có vui không? – Quân lái vội qua chuyện khác.

– Vui chứ, phim hay lắm… – Nhân vừa nói vừa tô màu tím cho chùm nho, mặt không mấy biểu tình.

– Mày ăn chưa?

– Rồi.

– Mày tắm chưa?

– Rồi.

Sao khi hỏi vài câu cụt ngủn, Quân chẳng biết nói gì thêm, anh mới đi vào nhà vệ sinh tắm rửa thay đồ.

– Cái đồng hồ ở đâu ra thế?

Quân đang dùng khăn tắm lau khô đầu thì tình cờ nhìn thấy chiếc đồng hồ nhỏ ở trên bàn học, anh tò mò cầm lên ngắm nghía.

– Mới nhặt được khi chiều, chắc ai đó không dùng nữa nên vứt. Tao thấy nó còn chạy tốt nên mang về.

– Ồ! – Quân ngạc nhiên nhìn bạn mình. Xưa nay Nhân không phải là kiểu người hay lượm đồ vật lạ về nhà. Nhưng sau khi nhìn thấy miếng pin mặt trời, anh gật gù, cũng không đến nỗi nào. – Cái màn hình ở dưới dùng để hẹn giờ à?

Nghe Quân hỏi, Nhân mới ngẩng mặt lên nhìn bạn, hai mắt mở to như chợt nhớ ra điều gì đó.

– Ờ đúng rồi, mày thử coi xem đó có phải là màn hình hẹn giờ hay đồng hồ bấm giây gì không! Khi chiều định về thử mà quên mất.

Quân tò mò bấm vào cái nút màu vàng, vì nó là lựa chọn duy nhất. Cái đồng hồ kêu lên một tiếng “bíp” nhỏ, sau đó màn hình phía dưới hiện lên thời gian hiện tại: “20: 47 pm”. Anh tiếp tục bấm vài lần nữa, nhưng nó chẳng phản ứng gì thêm. Cuối cùng, anh bấm thử vào cái nút màu đỏ, nhưng kết quả vẫn không thay đổi gì.

– Nhìn nè! – Quân chìa đồng hồ về phía Nhân. – Cái màn hình phía dưới chỉ thời gian lúc tao bấm vào, còn không có tác dụng gì khác!

Nhân ngạc nhiên nhìn hai mặt của chiếc đồng hồ kì lạ. Lúc này mặt phía trên đã chỉ “20: 48 pm” còn mặt phía dưới thì vẫn là “20: 47 pm”.

– Tao chịu đó! – Hắn lắc đầu. – Thôi kệ nó đi! Để chưng cho đẹp cũng được.

– ừm.

Quân đặt chiếc đồng hồ xuống vị trí cũ, kéo cái ghế nhựa ra lại gần cửa phòng, ngồi hướng ra mặt đường hóng gió. Trên tay đã cầm sẵn chiếc điện thoại, chờ tin nhắn của người yêu.

Một lát sau, Nhân đã hoàn thành xong bức họa của mình. Hắn đang đứng thưởng thức bức tranh tĩnh vật, lúc thì lùi ra xa, lúc thì đứng sát lại gần, rồi nghiêng người sang hai bên. Bức họa được hắn đánh giá cẩn thẩn từ nhiều phía. Cuối cùng, hắn gật đầu có vẻ khá hài lòng.

Nhân lấy cái iphone 6, chụp một bức ảnh. Hắn sẽ rao bán bức tranh này trên facebook với giá khoảng ba trăm nghìn đến năm trăm nghìn đồng. Phải nói rằng bức tranh rất đẹp và cực kì sinh động, đó là thành quả của cả một quá trình tôi luyện rất dài. Với cá giá rẻ như thế, không ít người muốn mua về lồng khung treo tường. Cứ một tuần, Nhân lại bán được một bức, với số tiền tự kiếm được, hắn dư sức mua màu, cọ, giấy vẽ và đặc biệt là truyện trinh thám. Trong khi các sinh viên khác, điển hình là Quân, phải đi làm thêm vất vả vào buổi tối mới có thể kiếm được một khoản tiền tương tự trong một tháng thì hắn chỉ cần bỏ ra ba tiếng “múa may vài đường” là đã giàu to. Đúng là người có tài thì chẳng bao giờ nghèo đói.

***

Thứ hai, 10 giờ 47 phút.

Phụ huynh đứng kín hai bên đường Lê Duẩn, chen chúc trên vỉa hè, đầu hẻm để chờ đón con mình đi học về, đa số là các bà mẹ. Dưới cái nắng chói chang oi bức, ai ai cũng đeo khẩu trang, mặc áo dài tay, mặc váy chống nắng.

Đây là một trong hai con đường lớn của trung tâm thành phố, xe cộ qua lại vào giờ cao điểm rất đông. Vì vậy quang cảnh trước trường tiểu học Phạm Văn Đồng đang cực kì hỗn loạn, xe máy chen nhau đi về hai phía, tiếng còi inh ỏi đinh tai, bụi bay mù mịt. Nguyên nhân chính là do có nhiều người đứng đợi ngay dưới đường đi, khiến giao thông bị tắt nghẽn.

Chen ra khỏi đám đông hỗn loạn đó khiến hai đứa trẻ ướt mềm, hai gương mặt đỏ bừng vì nắng. Nhưng chúng chẳng thấy mệt tí nào, ngược lại còn có chút hứng thú. Cứ mỗi lần đi học về, hai đứa lại bày trò “tẩu thoát khỏi zombie”, xem ai là người chạy ra khỏi đám đông nhanh nhất.

– Ha ha, tao lại thắng rồi! – Bi nói rồi chìa tay ra trước mặt Bo, đòi chiến lợi phẩm.

Bo trề môi tỏ vẻ không phục, nhưng luật chơi đã được hai đứa thống nhất từ trước, ai thua cuộc phải đưa một thẻ bài Pokemon cho người thắng.

Bo móc trừ trong tụi quần ra một xấp dày các thẻ bài được làm từ giấy cứng, nó chọn một thẻ mà nó cảm thấy xấu nhất rồi đưa cho thằng Bi với vẻ mặt hết sức đau khổ. Nghĩ lại thì bữa trước nó là người thắng cuộc, nên cũng cảm thấy chẳng lỗ gì nhiều.

– Cảm ơn!

Bi hăng hái cất thẻ bài vào túi, sau đó hai đứa tung tăng về nhà.

Nhà hai đứa cách trường không xa, cũng không phải qua bên kia đường, nên ba mẹ để chúng tự đi bộ. Từ cổng trường, đi bộ qua bên phải tầm năm phút, sẽ có một con hẻm nhỏ nối từ đường Lê Duẩn đến đường Ông Ích Khiêm. Đi hết con hẻm, sau đó rẽ trái là có thể về tới nhà rồi.

Con hẻm này không có tên, rộng chừng hai mét, nằm giữa hai tòa nhà cao chót vót. Hai bên bức tường được gắn dày đặt các ống nước bằng sắt.

Bỗng nhiên Bo nhìn thấy một người đàn ông ăn mặc rách rưới, ngồi tựa lưng vào tường, một chân co lên, một chân vô tình ngán đi ba phần tư bề rộng của mặt đường. Tóc ông lưa thưa vài cộng trước trán, dài đến ngang mũi, che kín gần như toàn bộ gương mặt, chỉ để lộ gò má gầy trơ xương cùng bộ râu rậm. Đầu ông đội chiếc mũ màu đen, cái mũ có hình thù như một cái nón, nhưng được làm bằng vải.

Trời nóng nực nhưng ông ta mặc một cái áo khoác rộng và dài, vài chỗ đã rách thủng. Miệng đang lẩm bẩm bài hát gì đó, hai đứa nhóc im lặng nghe ngóng thì nhận ra ngay, đó chính là bài “bố là tất cả”.

– Bố là tàu lửa…bố là xe hơi…

Giọng ông ta khàn khàn, cứ hát được một câu ông ta lại bật cười quái dị, tiếng cười như rục rịch trong cuốn họng, chẳng ai nghe được.

Phát hiện thấy hai đứa trẻ đang từ từ đi tới, ông ta im bẹt.

Hai đứa trẻ cảm thấy hơi sợ, càng đến gần, bước đi của chúng càng chậm.

Bi đưa ngón trỏ lên miệng, ra hiệu cho Bo hết sức im lặng, sau đó rón rén bước đi. Bi cẩn thận rướn người, nó như nín thở bước một chân qua cái chân gầy gò dưới lớp quần tây của ông ta, sau đó nhẹ nhàng bước nốt chân còn lại. Hắn ta vẫn ngồi im như cục đá, chẳng có phản ứng gì.

Xong xuôi, Bi dùng hai tay vuốt ngực, thở hắt ra một hơi. Nó ngoắt ngoắt Bo, ra hiệu cho bạn mình cũng làm y như thế.

Bo gật đầu, lấy hết dũng khí, nhưng nó vừa định tiến tới thì biến cố xảy ra.

Người đàn ông kia bỗng nhiên cầm lấy cổ chân Bi, khiến tim nó như giật bắn ra khỏi lồng ngực. Nó run rẩy nhìn xuống, đúng lúc này, ông ta từ từ ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt nó rồi cười gằn, để lộ hàm răng vàng úa dơ dáy.

Toàn thân Bi run lên từng đợt, khuôn mặt nó trắng bệch, chẳng hiểu mình đã làm sai chuyện gì.

– Con…con…xin lỗi …ông!

Bo đứng sững tại chỗ như bị trời trồng, hồi hộp nhìn người đàn ông trước mặt, trong lòng nơm nớp lo sợ.

– Á… Á…Á…Á!!!

Bo hoảng sợ hét lên, sau đó quay đầu chạy ngược lại với tốc độ nhanh nhất có thể. Vừa chạy vừa khóc nức nở. Trống ngực đập liên hồi, hai mắt vẫn còn nguyên nỗi kinh hoàng đọng lại.

– Có ai không! Cứu bạn con với!

Nó vừa nhìn thấy ông ta từ từ rút ra một cao dao bự tổ chảng, nhọn hoắc, cái lưỡi màu đen, mép dưới của lưỡi dao thì trắng dã, sắc lẹm.

“Phụt” một phát, con dao đó đã cắm thẳng qua lồng ngực của Bi, máu túa ra không ngừng, men theo sống lưng con dao, chảy đến mũi rồi nhỏ tí tách xuống mặt đường.

Bo không dám nghĩ đến nữa, lúc đó, nó không nhìn thấy khuôn mặt của Bi vì bị người đàn ông kia che khuất.

Nhưng nó chắc là Bi đau lắm! Mũi chân của Bi nhớm lên khỏi mặt đường, như một con dê con bị xẻ thịt….

Thứ hai, 9 giờ 45 phút.

– Bi ơi! Tao vào lớp trước nhé!

Tiếng trống trường vang lên, báo hiệu giờ ra chơi đã hết, tụi nhóc ủ rũ đi vào lớp, bắt đầu tiết học cuối cùng. Bi bảo Bo đứng ngoài nhà vệ sinh chờ một lát vì bỗng nhiên nó cảm thấy mót tiểu quá thể. Nhưng Bo đợi mãi cũng chẳng thấy Bi ra.

Thấy bạn bè đã vào lớp hết, Bo sợ cô phạt nên cũng vội vàng chạy vào phòng học.

– Bạn Bi đâu rồi? – Mười lăm phút sau, nhận thấy lớp học vắng một đứa, cô giáo mới ngạc nhiên hỏi cả lớp.

Một lát sau, tất cả mọi thành viên của lớp 2A nhốn nháo chạy ra khỏi phòng tìm kiếm Bi nhưng không hề thấy bóng dáng nó đâu. Giáo viên chủ nhiệm đã gọi về nhà, nhưng phụ huynh của Bi xác nhận là không hề đón con mình, cũng không nhờ một ai đưa đón.

Cuộc tìm kiếm ngay lập tức lan rộng ra toàn trường, giáo viên ai ai cũng cực kì lo lắng…