Chương 3

Like & Share:

Cecilia mở mắt, thứ đầu tiên cô trông thấy là cái sàn nhà lát gạch hoa xanh, một cái bàn, một cái ghế gỗ và một cái thùng nhựa lớn màu trắng. Hai tay cô bị còng bằng một chiếc còng sáng loáng trông không có vẻ gì là đồ giả cả. Cecilia từ từ ngồi dậy, cảm nhận được sự choáng váng còn sót lại của thứ thuốc mê mạnh khủng khiếp mà mình đã bị trúng, nhìn lại căn phòng lần nữa. Đôi mắt cô dừng ở tấm kính đen phản quang trên bức tường đối diện, liệu sau tấm kính kia có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn nhỉ? Bọn chúng là ai? Bảo vệ nhà máy đâu có thể bắn người bằng súng gây mê, thứ bảo vệ gì mà chạy nhanh như gió và hành động chuyên nghiệp đến vậy, thứ bảo vệ gì lại còng tay con nhà người ta thế này? Khắp phòng không có một cái camera nào, hoặc có thể chúng được giấu kín đến nỗi không thể phát hiện ra. Có thể cái thùng nước to tướng kia dành cho một cuộc hỏi cung tuyệt vời mà nạn nhân là Cecilia đây. Cô đứng dậy, cảm thấy may mắn vì mình không bị trói chân, bước tới phía sau chiếc ghế tựa, chống cả hai tay lên lưng ghế để giữ cho mình đứng vững. Bộ bàn ghế đối diện với cửa ra vào, Cecilia lặng lẽ chờ đợi trong khi ước lượng sự vững chãi của cái cửa trông như gỗ ép kia.

Chỉ một phút sau, cánh cửa bật mở, một thanh niên cao to ăn mặc gọn ghẽ đi vào. Trông hắn ta không có vẻ gì giống bảo vệ của nhà máy, cũng không giống côn đồ bặm trợn, càng không giống những tên buôn nội tạng máu lạnh. Hắn tiến về phía Cecilia với ánh mắt hau háu, vòng sang phải vì cái bàn chắn giữa họ và vươn tay ra. Đôi mắt hắn chợt mở lớn kinh ngạc khi thấy chiếc ghế trên tay Cecilia nhè thẳng đầu hắn mà lao tới, tên to xác chỉ kịp đưa tay trái lên che mặt trước khi chiếc ghế gỗ đập rầm một phát vào tay và đầu hắn. Hắn ngã lăn ra đấy, ngất xỉu, máu từ từ chảy ra, thấm ướt tóc, tay trái dường như đã gãy, buông thõng xuống. Chiếc ghế gỗ rất tốt, sau khi hạ con voi chậm chạp kia, nó vẫn không hề hấn gì. Cửa mở ra lần nữa, hai tên khác nối đuôi nhau xông vào phòng. Cecilia đặt chiếc ghế xuống, nhảy lên bàn và nhún chân lao về phía tên đi trước, hắn không tránh, bối rối túm lấy tay Cecilia trước khi cú bật nhảy của cô xô hắn ngã nhào xuống đất, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn vào hai đầu gối hạ cánh xuống ngực tên xấu số dại dột tạo nên những tiếng rắc rắc giòn tan. Hắn rú lên đau đớn, cảm nhận cơn đau thấu óc khi xương sườn gãy vụn bên trong. Tên thứ ba đã kịp lùi lại vài bước để không bị té chồng đống lên nhau, hắn vung tay toan nắm lấy tóc Cecilia nhưng cô né đầu sang một bên, đẩy mạnh cả tứ chi luồn xuống háng hắn. Tưởng Cecilia định chui qua, tên này vội khép hai chân lại kẹp lấy lưng cô. Cecilia vùng đứng dậy, tấm lưng nhỏ nhắn trở thành một cái đòn bẩy hất tung tên thứ ba lên, hắn ngã cắm đầu xuống đất, cổ tay phải vẹo đi. Cecilia toan lao ra khỏi cửa thì một bóng đen ập tới, kẻ thứ tư chắn chình ình giữa cửa, thần thái tên này khiến Cecilia rợn tóc gáy. Không như ba gã choai choai vắt mũi chưa sạch kia, tên thứ tư hoàn toàn khác. Hắn cao khủng khiếp, hai cánh tay không to lắm với những bó cơ vặn xoắn chặt ních lộ ra bởi chiếc áo sát nách màu đen. Cơ ngực của hắn hằn lên áo, đôi mắt xám sâu, tĩnh lặng không động chút cáu giận nào mặc dù đã nhìn thấy kết cục thê thảm của ba tên trước, dường như hắn chỉ khẽ thở dài. Chiếc quần vải thô đen hơi rộng hắn mặc bị đôi bốt da đen cao cổ thắt lại, tư thế đứng của hắn kín kẽ không một sơ hở. Lần đầu tiên trong đời, Cecilia bối rối không biết nên tấn công như thế nào và nửa giây bối rối đó đã khiến cô phải trả giá. Bàn tay trái phóng tới, chộp cổ Cecilia, tay phải hắn siết cổ tay trái đang bị còng của cô, hắn gần như nhấc bổng cô lên, ấn vào tường. Đầu và tay đã bị khóa, chân phải bị kẹp giữa hai chân hắn, chân trái tự do bên ngoài không chạm đất, không có lực, toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn vào cổ, Cecilia bắt đầu hoảng sợ và khó thở. Cô cố gắng tập trung suy nghĩ tìm cách thoát khỏi sự kìm kẹp này nhưng đôi mắt xám không thay đổi kia giống như đôi mắt của lũ người máy phun lửa đã từng ám ảnh tuổi thơ của Cecilia khiến cô không thể nào tập trung nổi. Bằng chất giọng đều đều, không rời mắt khỏi Cecilia, hắn ra lệnh cho tên bị trẹo cổ tay phải:

– Lôi hai đứa nó ra ngoài.

Cecilia cố gắng hớp không khí, cố suy nghĩ để tìm cách thoát thân nhưng không biết phải làm thế nào, đôi mắt xám lạnh lẽo kia cứ chiếu thẳng vào như thôi miên. Cô thấy phổi mình bỏng rát, mắt hoa lên. Đánh hay không đánh đây? Nếu đánh lại hắn thì sẽ lộ ra rằng cô không phải tay mơ, màn múa võ mèo giả vờ khi nãy không thể dùng để đối phó với tên quỷ không sơ hở này được. Đánh hay không? Sau tấm kính kia có bao nhiêu người quan sát, bọn chúng có tiếp viện ở bên ngoài không? Nếu không đánh thì cô chịu được bao lâu trong tình trạng này? Đánh… Đúng lúc đó, bàn tay cứng như gọng kìm buông khỏi cổ Cecilia, cô ngã nhào một đống dưới sàn, ho khù khụ và thở dốc, may quá, thêm chút nữa cô sẽ không chịu nổi mà ra đòn mất. Chờ cho đồng bọn lôi nhau ra ngoài hết, tên mắt xám đóng cửa lại, thong thả bước về phía Cecilia, tiếng giầy lộp cộp nặng nề gõ xuống sàn nghe rùng rợn như phim kinh dị. Bọn chúng là ai? Cecilia ngước nhìn kẻ đối diện, mặc dù hắn đứng thư thái đấy nhưng sao chẳng thể tìm được một sơ hở nào. Trước khi hắn kịp mở miệng, Cecilia hỏi:

– Các người là ai? Tại sao lại bắt tôi?

Gã thanh niên ngồi ghé xuống mép bàn, nhìn xuống:

– Ở đây tao mới là người đặt câu hỏi. Mày là đứa nào? Làm việc cho ai? Tới đây làm gì?

– Tôi là sinh viên vừa tốt nghiệp, không làm việc cho ai cả, chỉ bị lạc mà ở đây thôi. Tôi không nhớ là có đạo luật nào cho phép bắn thuốc mê, bắt cóc, còng tay và thẩm vấn như thế này cả. Các người là ai? Tôi có tội gì? Như thế này là phạm pháp đấy. Thả tôi ra.

Gã chép miệng:

– Câm mồm. Tao không phải là người kiên nhẫn đâu. Tao hỏi lại lần nữa: mày là đứa nào?

Cecilia im lặng không trả lời, có lẽ vì sự bình thản của kẻ đối diện khiến cô lầm tưởng rằng hắn ít nguy hiểm và ngay lập tức cô trả giá vì điều đó. Bàn tay hắn phóng tới, chộp lấy tay Cecilia lôi về phía thùng nước như lôi một miếng ghẻ rách, nhanh đến nỗi cô chưa kịp phản ứng gì thì đã bị nắm gáy ấn đầu xuống làn nước lạnh buốt óc. Cecilia giãy giụa vô ích trong khi gáy bị nắm chặt, chân phải quỳ dưới sàn đang bị kẻ khủng khiếp kia đạp lên, cánh tay bị xiết chặt, ấn xuống đau rớt nước mắt. Hắn dìm đầu cô xuống nước khoảng ba mươi giây rồi nhấc lên để cô thở vài hơi rồi lại ấn xuống, cứ như thế khoảng vài chục lần. Cecilia ho sặc sụa, uống không biết bao nhiêu nước, cơ thể thiếu oxy, đầu óc mụ mẫm đi, tay chân mềm nhũn, phổi đau rát vì sặc nước nhưng câu trả lời ban đầu vẫn không thay đổi.

– Tôi chỉ là một sinh viên đi lạc thôi, làm ơn tha cho tôi, thả tôi ra đi…

Tên mắt xám thở dài, ném Cecilia ra giữa phòng, cô nôn thốc nôn tháo ra toàn nước. Bọn khốn kiếp, chúng ra tấn theo kiểu không để lại dấu vết, trong phòng không còn dụng cụ gì khác ngoài thùng nước, tiếp theo sẽ là gì đây? Tên này làm việc cho ai? Câu hỏi của hắn cứ lặp đi lặp lại: mày là ai, làm việc cho ai, đến đây làm gì. “Đây” mà hắn nói là nhà máy Cecilia vừa rình rập hay đất nước Việt Nam này. Nếu hắn chỉ đơn thuần là bảo kê thì mọi chuyện sẽ khác; còn nếu hắn làm việc cho chính phủ thì đây quả là một bài kiểm tra khó nhằn. Cecilia lại không chắc chắn về tên này, cô ngước mắt lên nhìn hắn, hi vọng tìm kiếm được thông tin gì đó hữu ích để quyết định xem có đánh hay không.

Hắn điềm tĩnh kéo chiếc ghế gỗ duy nhất ra giữa phòng, nắm cổ áo Cecilia ấn cô ngồi lên ghế. Bởi vì hành động của hắn không hề tương xứng với biểu hiện trên khuôn mặt lạnh tanh nên một lần nữa Cecilia thụ động giương mắt nhìn sợi dây thừng không biết từ đâu ra thít chặt cô vào ghế bằng một vòng duy nhất. Kẻ thẩm vấn rút từ bên hông ra một xilanh nhỏ xíu có thuốc bên trong, đưa lên ngang mặt Cecilia:

– Thứ này không dễ chịu chút nào đâu, nó sẽ gây ra ảo giác và những cơn đau khủng khiếp nhất mà mày có thể tưởng tượng ra. Mày có gì để nói không?

Cecilia nghiến răng, sự sợ hãi dâng lên trong tâm trí. Bọn này không phải bảo vệ nhà máy. Chúng chắc chắn là những kẻ chuyên nghiệp, có thể là mật vụ của Việt Nam, có thể là phe đối lập, có thể chính là người của Huy. Nếu là mật vụ thì chúng sẽ tra tấn cô để moi thông tin của tổ chức mà Cecilia đang phục vụ; nếu là phe đối lập, có lẽ bọn chúng sẽ điều tra về nơi mà cô đang thử việc – cái tòa soạn ảo đó và Huy; còn nếu là người của Huy, bọn chúng sẽ đánh giá Cecilia xem cô có đủ gan lỳ và kín miệng để làm việc cho chúng không. Chuyện này có thể dẫn tới cái chết nếu thuốc quá liều hoặc gây phản ứng phụ. Cecilia dồn sức vào chân và chồm dậy quyết định đánh trả, thế nhưng cô không biết rằng mình đang phải đối diện với ai. Kẻ thẩm vấn đặt tay lên vai Cecilia, ấn cô và cả cái ghế xuống sàn bằng một lực mạnh kinh khủng như núi đè và đâm thẳng kim tiêm vào cổ cô. Cecilia giãy giụa. Từ vết đâm đau nhức, thứ gì đó ấm nóng bò lan ra khắp cổ và chỉ năm giây sau, bóng tối ập tới, khung cảnh trước mắt biến mất. Bàn tay cứng như thép nguội kia rời khỏi vai Cecilia, có vẻ như hắn đã lùi lại vài bước để chờ thuốc phát huy tác dụng. Thứ thuốc này tấn công vào hệ thần kinh nhanh hơn mọi loại thuốc mà Cecilia đã từng bị tiêm vào cơ thể, mặc dù có nhiều kinh nghiệm đối phó và cơ thể  gần như đã quen chống lại sự tấn công của thuốc nhưng đầu cô vẫn u mê kỳ lạ. Bóng tối là thứ khiến Cecilia sợ hãi nhất, sau đó là những con rắn độc chết người của những khu rừng nhiệt đới. Cecilia giật thót mình, cảm nhận được thứ gì đó đang bò lên hai chân mình, quấn xung quanh bắp chân, trườn lên đùi; chúng phát ra âm thanh phì phì rợn tóc gáy như loài hổ mang bành. Mặc dù biết rằng đó chỉ là ảo giác nhưng tim cô vẫn đập khá nhanh. Cecilia hít thở sâu lắng nghe những âm thanh phì phì bốn xung quanh, căng mắt nhìn vào bóng tối đen đặc, rùng mình cảm nhận rắn rết trườn lên người, bò khắp cơ thể. Chỉ là ảo giác, chỉ là ảo giác thôi. Cô đã trải qua những nỗi sợ hãi này rất nhiều lần, lần nào cũng thế, chỉ có bóng tối và rắn. Trước đây, Cecilia đã từng bị rắn độc cắn, nọc độc tấn công làm tê liệt hệ thần kinh khiến cô nằm gục trong rừng suốt cả đêm với rắn rết, nhện độc và các loại thú ăn thịt dữ tợn khác lởn vởn xung quanh. Phép màu đã cứu cô thoát chết lần đó nhưng nỗi ám ảnh thì đeo bám dai dẳng cho đến tận bây giờ. Bí quyết để vượt qua những ảo giác này chính là không suy nghĩ gì cả, càng nghĩ, những nỗi sợ hãi khác càng ập tới nhiều. Cần phải giữ đầu óc trống rỗng…

Cecilia giật thót mình khi nghe thấy tiếng nói vọng lại từ đâu đó rất xa:

– Cảm giác thế nào? Nếu mày trả lời những câu hỏi của tao thì tao sẽ cho thuốc giải.

Cecilia không trả lời. Giọng nói của kẻ kia vô tình khiến cho những ảo giác đó mờ nhạt đi một chút. Ánh sáng xuất hiện len lỏi qua những tán cây, rọi xuống một bàn tay tê cứng, bất động, lạnh cóng đang buông thõng trên đất. Một con rắn lục rơi bộp xuống chính bàn tay đó, cái rễ cây cổ thụ trước mặt đột nhiên động đậy, từ từ vươn cao đầu, há ngoác mồm nhe ra những cái răng nanh sáng loáng. Cây cối xung quanh lần lượt biến thành rắn rết bò lổm ngổm trong ánh sáng ban ngày. Đột nhiên Cecilia thấy mình đang ngồi trên ghế giữa khu rừng toàn rắn độc, tiếng nói phát ra từ con rắn khổng lồ mắt xám đang vươn cái đầu lên lắc lư cách cô vài bước:

– Mày cũng gan lỳ gớm nhỉ.

Kèm theo đó, con rắn chồm tới táp vào cổ Cecilia. Cô chỉ co rúm người lại, cú táp đau nhói như kim tiêm, cái đau rất thật, không giống ảo giác chút nào. Hắn lại tiêm thứ gì vào người cô ư? Những ảo giác đau đớn vẫn chưa đến mà…

Cecilia rít lên thành tiếng khi một cơn đau dữ dội bắt đầu lan từ cổ ra xung quanh. Cảm giác bàn tay cứng như gọng kìm đã bóp cổ cô ít phút trước vẫn đang xiết ngày một chặt gây nghẹn thở. Phổi đau buốt vì ảo giác, Cecilia thở gấp. Sợi dây thừng trói hai cánh tay và bụng vào ghế cũng trở nên quá chặt chội, đau như gai đâm, đôi giày dưới chân, thành ghế sau lưng, chiếc còng trên tay… Cả cơ thể bắt đầu quằn quại vì những ảo giác đau đớn. Khu rừng toàn rắn biến mất, Cecilia lại trông thấy căn phòng và tên mắt xám, đầu óc cô mụ mẫm đi, ký ức bắt đầu tuôn ra ào ào như thác đổ không thể điều khiển được. Là thuốc nói thật… Mũi tiêm thứ hai là thuốc nói thật. Bọn chúng có cả thuốc nói thật ư, không thể tin nổi. Cả cơ thể cô giật lên vì những cơn đau, đầu óc u mê cố gắng tập trung vào bản sơ yếu lý lịch trong trạng thái tự thôi miên. Cecilia đọc lại bản sơ yếu lý lịch trong đầu, từng dòng, từng dòng, cố gắng giữ cho thác ký ức đang tuôn trào kia không đẩy tâm trí mình lệch khỏi tầm kiểm soát. Tên mắt xám ngồi xuống, ấn tay vào trán Cecilia, cô bé rít lên đau đớn, mắt nhắm nghiền lại. Hắn không hề tỏ ra thích thú hay gì khác, đôi mắt bình thản vẫn y nguyên không lay động:

– Tên mày là gì? Tên thật ấy.

Cecilia

Cô cắn chặt răng, cố gắng không thốt ra, bản lý lịch…bản lý lịch. Cô lắp bắp:

– Bùi…Thị Huyền…

– Bao nhiêu tuổi? Quê quán, quốc tịch…

– Hai….hai sáu (26)… Hải Phòng… quốc tịch Mỹ.

Cecilia rít lên, nửa đầu bên trái đau như có ai đó dùng dao đâm vào, nước mắt chảy ra lăn đến đâu cũng đau đến đó. Bản lý lịch…tập trung vào nó…

– Mày học trường nào, ra trường đã làm nghề gì?

– Trường… kinh doanh Harvard… Thư viện khoa học… Cabot…

Ký ức tuôn ra, xô bản lý lịch biến mất, những năm tháng sống trong rừng tràn về rõ nét như những thước phim 3d. Cecilia cắn chặt răng, cố gắng không thốt ra lời nào liên quan đến nghề nghiệp hay những ngôi trường khác. Tên mắt xám nhìn xoáy vào mắt Cecilia và nhấn mạnh từng từ:

– Mày tới Việt Nam làm gì?

– Tôi tìm việc làm.

Cecilia nói trước khi những ký ức thực sự tràn lên. Đầu óc cô mụ mẫm đi, miệng dường như không phải của mình nữa.

– Việc gì?

– Tôi chưa tìm được, vẫn đang…tiếp tục tìm kiếm.

Hắn gật gù, nhưng không có nghĩa là hắn tin. Hắn móc túi, lấy ra một bức ảnh, đưa sát mặt Cecilia và tiếp tục hỏi:

– Mày có biết người này không?

Cecilia nhìn bức ảnh. Là ảnh của Huy. Ký ức về những lần nói chuyện điện thoại hình ảnh Huy đứng trước cửa thang máy, những tin nhắn Next khó chịu, tất cả ký ức liên quan đến anh ta tràn qua. Cái miệng cứng đơ muốn phản chủ, Cecilia gồng mình chống lại, nheo mắt nhìn chòng chọc vào con người đó:

– Không biết.

Tên thẩm vấn chớp mắt, đưa tấm ảnh ra xa một chút:

– Nhìn kỹ lại đi.

Cecilia nghiến răng rít lên vì một cơn đau đầu. Bản thân con người đó là ai cô không hề biết, cô chỉ mới gặp hắn một lần duy nhất trên cương vị người tuyển dụng:

– Tôi không biết người này.

Tên mắt xám từ từ đứng dậy, quay lưng lại với Cecilia. Luồng khí tỏa ra từ người hắn khiến cô rợn tóc gáy. Những ảo giác đau đớn giảm dần, thuốc nói thật cũng đang mất dần tác dụng, những ký ức đang tuôn trào chậm lại. Hắn bỏ tấm ảnh vào túi và đi ra ngoài. Cecilia cử động bàn tay, duỗi các ngón tay, cố gắng lấy lại cảm giác vận động, linh tính mách bảo cô rằng sắp có chuyện chẳng lành. Huy động tất cả sự tỉnh táo, Cecilia gồng người tìm cách thoát khỏi sợi dây thừng buộc cô vào ghế.

Chỉ nửa phút sau, cửa mở, tên mắt xám đi vào, trên tay cầm một thanh sắt nung đỏ rực. Mắt Cecilia dán vào thanh sắt, không thể tin điều mình đang trông thấy, cô tưởng bọn chúng tra tấn không để lại dấu vết. Nếu dí thanh sắt kia vào người cô là để lại bằng chứng rõ ràng tự chống lại mình trong những vụ kiện tụng… hoặc là bọn chúng sẽ không cho con mồi sống sót chạy thoát ra ngoài để mà kiện.

– Nào, ranh con, tao không chịu nổi những đứa lỳ lợm đâu. Mày có biết thằng đó không?

Cecilia lắc đầu nguầy nguậy:

– Không biết, tôi thực sự không biết hắn là ai. Làm ơn tha cho tôi… xin anh đấy…

Hắn đưa thanh sắt về phía Cecilia, vờn nó qua mặt cô, mặc dù khá xa nhưng hơi nóng tỏa ra thật là khủng khiếp. Cecilia nuốt khan, nhìn theo thanh sắt và liếc nhanh khuôn mặt bình thản kia, không gian ác, không xảo quyệt, không thể đoán được, hắn lạnh lùng thực hiện sự tra tấn cần thiết để moi thông tin hắn muốn. Cách làm chuyên nghiệp như đã thực hiện nhiều lần, con người kia có thể giết người nếu cần. Trái tim Cecilia nện thình thịch trong lồng ngực, sự hoảng sợ trào lên khiến sự u mê do bị tiêm thuốc giảm đi một chút. Cô sợ thanh sắt thì ít, sợ những điều sẽ đến tiếp theo thì nhiều. Thanh sắt đưa đến sát mặt đầy đe dọa, tên mắt xám lặp lại như một cái máy:

– Mày có biết thằng đó là ai không?

Cecilia kêu lên:

– Tôi không biết, không biết, tôi chưa bao giờ gặp anh ta…

Câu nói của cô bị nghẹn lại, kẻ tra tấn vòng về phía sau, xé toạc vai áo Cecilia và gầm gừ:

– Mày có muốn thay đổi câu trả lời không?

Thanh sắt nung đỏ rực đưa sát vào xương bả vai nóng rát da, Cecilia bật khóc.

– Tôi chẳng có gì để nói với anh cả… Làm ơn tha cho tôi đi… Anh bắt nhầm người rồi… Á Á Á…

Tiếng hét của Cecilia vang vọng khắp phòng khi thanh sắt nung đỏ dí vào vai cô, khói bốc lên nghi ngút, mùi da thịt bị nướng khét lẹt tỏa ra theo làn khói cùng cơn đau thấu tận xương tủy muốn xé vai cô ra thành từng mảnh. Hắn nhấc thanh sắt ra, từ từ di chuyển về phía trước:

– Tiếp theo là mặt mày đấy, có muốn thay đổi câu trả lời không?

Cecilia gào lên:

– Đồ chó chết… Tao không biết tên đó, tao không biết hắn là ai, mày muốn gì nữa hả?

Kẻ tra tấn cười nhạt, đặt thanh sắt xuống bàn.

– Thân lừa ưa nặng. Nếu mày biết và khai ra thì mày còn có chút giá trị. Đã thế tao cho mày xuống mồ với cái bí mật của mày luôn, khỏi mất công hỏi cung tốn thời gian.

Hắn rút dao, cắt dây trói, lôi Cecilia ra khỏi phòng. Chân cô bé lảo đảo đi trên hành lang ngắn tối đen, trọng lượng cơ thể dồn quá nửa vào cánh tay đang bị tên kia nắm. Hắn mở cánh cửa cuối hành lang, ném cô qua ra lan can hẹp chỉ dài chừng hai mét, rộng khoảng một mét rưỡi. Cecilia ngã nhào xuống, va vào thành lan can, đôi mắt muốn rớt ra. Toàn bộ thuốc gây ảo giác và thuốc nói thật dường như không tồn tại, tâm trí cô rơi từ trên mây xuống khi nhìn thấy cảnh vật bên ngoài. Họ đang ở trên tầng áp mái của một tòa cao ốc chọc trời không biết bao nhiêu tầng mà kể. Ngay khi kẻ kia bước qua cánh cửa, Cecilia dồn sức vào chân, đạp thẳng vào ống chân trái của hắn và lao người về phía cánh cửa. Chỉ loạng choạng nửa giây, tên mắt xám đạp chân phải lên thắt lưng Cecilia, ấn xuống đất. Cô bé xoay người, dồn sức vào khủy tay, thúc cật lực vào bắp chân hắn và lợi dụng nửa giây tiếp theo để chuồn hẳn vào bên trong, thu chân lại, Cecilia đứng lên trong tích tắc, phóng ngược vào bên trong. Một tiếng vút như roi quất vang lên, cổ chân Cecilia bị thứ gì đó quấn vào, giật ngược trở lại khiến cô ngã sấp xuống sàn. Tên mắt xám áp sát trong tích tắc, đạp lên ống chân cô đau điếng. Hắn nắm tóc, lôi Cecilia đứng dậy và một lần nữa ném ra lan can. Hắn bước ra theo, sập cửa lại và hỏi:

– Có biết tên đó không?

– Không.

Cecilia đứng dậy. Bàn tay phải phóng tới chộp cổ cô, ấn cô ngả người ra khỏi thành lan can thấp. Cecilia kinh hoàng nhìn xuống dưới. Tòa cao ốc cao khủng khiếp không nhìn thấy mặt đất đen ngòm bên dưới, lắp kính thẳng đứng không có thứ gì nhô ra, lan can này là cái duy nhất, nếu rơi xuống chỉ có chết. Chân cô chới với không quặp được vào đâu, lưng đè lên thành lan can, toàn bộ trọng tâm dồn vào lưng đau điếng. Đôi mắt xám bình thản lặp lại:

– Mày có biết thằng đó không?

– Không.

Cecilia nghiến răng. Thế nhưng tên này luôn làm cô bất ngờ vì hành động không bao giờ đi đôi với ánh mắt, hắn hất mạnh tay, ném cô ra khỏi lan can. Trái tim Cecilia hẫng một nhịp, cô rơi ra khỏi lan can, rơi xuống. Kinh hoàng nhìn khuôn mặt tên mắt xám đang xa dần từng giây, Cecilia nhìn lên bầu trời. Cô chết như thế này sao?