Chương 3

Like & Share:

   Tiếng trống báo hiệu giờ nghỉ kết thúc ba tiếng vang lên. Nó thật may mắn vì cuối cùng cũng đã nghe thấy tiếng trống, nó được nghỉ ngơi và có thể xả street do bà cô gây ra. Cùng lúc được nghỉ là cùng lúc cái dạ dày của nó biểu tình vì đói. Nó lết mình xuống cangteen để mua cái gì đó mà bỏ bụng. Nhìn quanh một lượt, nó chọn chỗ ngồi khá là khuất góc. Bỗng từ đằng sau, bất giác có một cánh tay đặt lên vai nó, và theo phản xạ thì:

   – “ Rầm. ”

   Nó quật ngã người vừa đặt tay lên vai mình theo phản xạ không điều kiện vì nghĩ rằng có ai đó muốn tấn công nó. Mọi con mắt đổ dồn về phía nó. Người vừa đặt tay lên vai nó bị quật ngã một cách không thương tiếc và mông thì ôm nền đất mẹ thân yêu. Nhìn kĩ thì đó là Tuyết Vy. Tuyết Vy ôm mông mà than dài than ngắn:

   – “ Hức… Tiểu thư ơi, đau em lắm đó. Em có phải là người lạ đâu mà tiểu thư tấn công như vậy? ”

   Nó nhìn kĩ khuôn mặt của người con gái. Suy nghĩ một hồi

 1s

 2s

 3s

   Sau ba giây, nó chợt nhận thức ra vấn đề mà mình đang làm và vội vàng kéo Tuyết Vy đứng dậy:

   – “ Ta xin lỗi, Karry nhé. Tại ta tưởng em định tấn công ta. ”

   – “ Không sao đâu tiểu thư. Em chỉ bị hơi ê cái mông thôi. ” – Karry chỉ nhìn nó rồi lắc đầu phủi phủi váy của mình – “ Cũng tại em khiến tiểu thư hiểu nhầm thôi mà. ”

   Nó nhìn Karry, hỏi một câu hỏi vô cùng “ đặc biệt ” với bản mặt vô cùng ngây thơ:

   – “ Mà Karry này, em vào trường học từ lúc nào vậy? Học lớp nào? ”

   Tuyết Vy và một vài người học cùng lớp với 2 người họ hóa đá. Karry vào học cùng ngày, cùng lớp với nó vậy mà nó không biết. Mọi người vẫn nhìn nó với Karry nói chuyện. Tụi con trai thì nhìn chằm chằm vào hai người họ, vì cả hai người đều là những hotgirl xinh đẹp mới vào trường, con trai chẳng thích. Con gái thì bĩu môi thầm rủa bọn nó vì bọn nó thu hút hết sự chú ý của bọn con trai trong canteen. Quay lại nó, không thể hiểu nổi trong đầu óc nó nghĩ gì nữa. Karry thì nhìn nó, cái mặt nó thì ngờ nghệch ra:

   – “ Tiểu thư, em vào cùng ngày học với tiểu thư và cùng lớp học với tiểu thư đấy. Cô giáo còn giới thiệu em trước mặt mọi người trong lớp mà. ”

   Nó mặt vẫn còn ngơ ngơ, hỏi tiếp:

   – “ Ơ thế à? ”

   Karry lại tiếp tục hóa đá ở chương 3 lần 2. Mặt ủ rũ, ngồi co ro, tay di di trên nền đất:

   – “ Tiểu thư không quan tâm em. Em vào lớp vậy mà tiểu thư cũng không biết. Tiểu thư bỏ rơi em. ”

   Nó quay ra nhìn Karry, vội vàng nói dối, xua xua tay:

   – “ Đâu đâu. Ta quan tâm em lắm mà. ”

   Bỗng có tiếng lạ “ Ọc ọc ọc ” – Karry nhìn vào cái bụng của nó, thì ra là dạ dày của nó đang biểu tình vì đói . Lợi dụng lúc này, nó vội đổi chủ đề: “Karry ới, Karry à, Karry xinh đẹp yêu quý ơi, ta đói, em mua gì cho ta ăn nhé? ” – Nó chưng cái mắt cún con long lanh ra nhìn Karry nhà ta. Karry ngậm ngùi, gật đầu:

   – “ Được thôi tiểu thư. ”

   Vừa dứt câu xong thì Karry vội vàng chạy đi để mua đồ ăn. Nó nhìn những người xung quanh, quát lớn: “ Nhìn gì? Bộ mặt tôi dính cái gì chắc mà mắc mớ mấy người nhìn? ” Nói xong nó liền vềbàn và ngồi vào. Nó nhìn quanh một lượt, thấy hắn đang bị một đám học sinh khác kéo đi thì ngồi suy nghĩ:

   – “ Kia chẳng phải tên ngồi cạnh mình và được phân công kèm cặp cho mình học hay sao? Có chuyện gì vậy nhỉ? ”

   Nó liền đứng dậy đi theo xem. Bản tính nó là vậy, thấy chuyện bất bình hay ai bị bắt nạt là nó sẽ ra tay giúp đỡ. Cùng lúc đó, Karry cũng vừa mới mua xong đồ ăn và mang ra cho nó nhưng lại không thấy nó đâu.

   Lúc này, trên sân thượng, Phong và Jolly cũng đang trạm trán với nhau.

————————————– flashback —————————————-

   Đang trong giờ học thì Phong kéo Jolly đi ra ngoài. Đang bị kéo ở hành lang, Jolly vung tay Đông Phong ra và chỉnh lại cổ áo của mình. Phong nhìn Jolly, chỉ nó 2 chữ cụt lủn: “ Sân thượng. ” Jolly hiểu được ý của Phong, liền đi đằng sau Phong để lên sân thượng xem có việc gì.

———————————— End flashback ————————————

   Jolly đứng trên sân thượng với Đông Phong, mở đầu câu chuyện, cúi chào Đông Phong kính cẩn:

   – “ Thiếu gia, ngài gọi tôi lên đây vì việc gì? ”

   Đông Phong nhìn Jolly, quát tháo lớn:

   – “ Ngươi về đây làm gì? ”

   Jolly vẫn cúi người, trả lời Đông Phong bằng một giọng kính cẩn:

   – “ Thiếu gia, xin lỗi, nhưng tôi không thể cho thiếu gia biết được. Xin thiếu gia thứ lỗi cho tôi. ”

   Đông Phong nhìn Jolly, miệng khẽ  nhếch lên, tay đút túi quần, đi đến gần Jolly và kéo nhìn chằm chằm vào Jolly:

   – “ Ông ta sai ngươi sang Việt Nam để theo dõi nhất cử nhất động của ta và báo lại cho ông ta phải không? ” Đông Phong nâng cằm Jolly lên, nhìn vào đôi mắt của Jolly. Đôi mắt của Phong bây giờ sâu thẳm như một đáy vực sâu vậy. Jolly nhìn đôi mắt đó mà giật mình không nói lên lời nhưng vẫn vội lấy lại bình tĩnh để trả lời Đông Phong:

   – “ Xin lỗi Thiếu Gia, tôi không thể trả lời. Nhiệm vụ của tôi là đến đây bảo vệ thiếu gia, không phải đến đây để trả lời câu hỏi của thiếu gia. Mong thiếu gia thứ lỗi cho tôi.”

   Nói xong Jolly đang định đi xuống thì bị Phong kéo lại và xô ngã xuống đất. Ánh mắt như đáy vực sâu tóe lên những tia đỏ chết chóc. Jolly ngã xuống, mình mẩy đau ê ẩm, Phong tiến gần tới chỗ Jolly rồi dẫm lên lưng cậu, miệng nở nụ cười gian xảo:

   – “ Có vẻ như cậu không biết lễ nghi giữa chủ nhân – đầy tớ rồi. Để tôi dạy cho cậu biết vậy. ”

   Sang tới chỗ của nó, nó đang đi theo đám côn đồ kéo hắn đi.

   Đám côn đồ đó là những học sinh dạng thành phần cực kì hư hỏng của trường. Bọn chúng ở lớp 9A7. 9A7 chỉ có 30 học sinh nhưng tất cả đều là du côn hết. Bọn chúng chẳng bao giờ chịu học hành tử tế, chỉ chơi bời suốt ngày, bắt nạt những người khác. Rồi còn chấn lột cả tiền nữa. Bọn chúng dồn hắn vào một ngõ hẻm nhỏ trong trường, rồi giở cái giọng chua ngoa của mình ra:

   – “ Thằng kia, đưa tiền ra đây. ”

   Hắn chỉ im lặng, không trả lời. Tên kia nhìn hắn, bắt đầu nổi cáu:

   – “ Thằng kia, mày khinh tao à? Tao hỏi sao không trả lời? muốn chết? ”

   Hắn vẫn vậy, bình thản, im lặng không đáp trả. Tên cầm đầu tiên kia bực mình, giơ nắm đấm lên:

   – “ Ngày này năm sau sẽ là ngày dỗ của mày, thằng chó chết. Đi chết đi. ”

   Nắm đấm vung thẳng vào mặt hắn, nó đang định nhảy ra để cứu hắn thì … hắn dùng tay bao bọc nắm đấm của tên kia, giữ một cách thật chặt. Tên kia ngọ nguậy tay mà không thể nào thoát ra, như có một sự kết dính vậy. Một làn gió khẽ thổi qua, làm mái tóc của hắn bay lên, để lộ một bộ mặt điển trai. Đôi mắt của hắn nhìn vào đôi mắt của bọn kia, một đôi mắt hung dữ như là một con thú vậy. Chỉ một làn gió nhẹ thổi qua, gương mặt của hắn đã lọt vào đôi mắt của nó và nó có một chút rung động trong trái tim, mặt thoáng có những đám mây ửng hồng. Nó ôm lấy mặt mình mà suy nghĩ:

   – “ Trời ơi, sao vậy nè? Mình đang bị rung động ư? ”

   – “ Rầm ”

   Nó quay sang nhìn lại hắn. Hóa ra hắn vừa xô ngã tên cầm đầu xuống đất. Hắn chỉ nói cụt lủn một từ:

   – “ CÚT. ”

   Nhìn hắn bây giờ trông có hung dữ thật nhưng cũng rất chi là cool. Vẻ bề ngoài của hắn có vẻ kì dị nhưng bản chất thật của hắn rất là đáng để tìm hiểu. Ai mà nhìn hắn như thế này thì chẳng phải lòng hắn chứ. Bọn kia nhìn hắn, tên cầm đầu hơi run run nhưng vẫn tỏ vẻ ngoan cố:

   – “ Tụi bay xong lên hết cho tao. Đánh cho thằng oát con đấy sáng mắt lên, dám lên mặt dạy đời. ”

   Cả đám bọn kia cùng xông lên đánh hắn cùng một lúc, hắn vẫn ung dung, tay đút túi quần, đứng hơi chéo người. Nó nấp ở góc đấy để xem hắn sẽ ứng phó như thế nào. Rất dễ dàng, hắn không cần dùng tay, chỉ nhẹ nhàng di chuyển và dung chân để xử lí bọn chúng. Tên đầu tiên vừa xông lên, liền bị hắn đạp thẳng cho vào bụng và văng ra xa. Có khoảng tầm mười tên. Tính thêm tên cầm đầu là mười một. Loại được một tên mà chỉ cần một cái đạp chân thì quả là quá giỏi. Tên thứ hai xông lên từ đằng sau, nhanh thoăn thoắt hắn đã né được cú đánh của tên đấy và đứng sau tên đấy, dùng chân mình đạp vào người hắn làm hắn ngã khụy xuống rồi hắn dẫm chân lên người tên đấy. Bọn còn lại nhìn mà hoảng sợ, nó nhìn hắn với vẻ mặt ngưỡng mộ, hai mắt sáng lên như sao. Cùng lúc đấy, Karry từ đâu đi tới, đập tay lên vai nó:

   – “ Tiểu thư, tiểu thư đang làm gì vậy? ”

   Nó giật mình, quay ra đặt tay lên môi ám chỉ bảo Karry im lặng. Rồi tiếp tục nhìn vào trận đấu. Hắn thì không biết rằng đang có sự hiện diện của nó và Karry ở đây. Với sự nhanh nhẹn và khéo léo, hắn nhanh chóng hạ gục từng tên một. Karry cũng vội ngó vào để xem. Cả hai ai cũng phải khâm phục hắn. Mặt của nó lúc đấy bỗng ửng đỏ khi nhìn thấy hắn đánh nhau. Trong lòng nó bây giờ đang thấy hắn phải nói là quá đẹp trai và tài giỏi. Đẹp – giỏi võ – học cũng giỏi – lại còn rất cool. Tuy bên ngoài hắn dùng một vỏ bọc là một học sinh kì dị nhưng bên trong hắn khiến ta thấy rất tò mò. Karry nhìn lên nó, thấy mặt nó đỏ đỏ, mắt hướng vào hắn, vội vàng hỏi:

   – “ Tiểu thư, sao mặt cô đỏ vậy? ” – Karry nhìn nó, quay ra nhìn hắn rồi liếc nó: “ Tiểu thư phải lòng người ta rồi chứ gì? ”

   Mặt nó đỏ chín như trái cà chua, vội vàng phủ nhận:

   – “ Làm sao có chuyện đó được, em đừng trêu ta như vậy chứ! ”

   Bên ngoài thì nó chối quanh chối co nhưng bên trong tâm can nó luôn muốn thừa nhận rằng đúng là nó đã có rung động về hắn.

   “ Keng ” tiếng gì đó vang to như tiếng đồ bằng sắt hay nhôm rơi xuống. Cả hai người cùng ngó vào, thì thấy dưới đất là con dao, còn hắn đang giữ tay tên cầm đầu. Hắn dùng chân, đạp tên côn đồ dính ngay vào tường. Hắn tay đút túi quần, đi lại gần tên côn đồ, gằn giọng mà nói:

   – “ Mày còn đụng tới tao, chuẩn bị tinh thần xuống mộ nằm đi là vừa. ”

   Hắn vừa nói, vừa dùng chân mình dẫm lên tay hắn. Hắn thì la lên:

   – “ Xin hãy tha cho cho tụi em, tụi em chót dại. Mong đại ca tha cho. Em cầu xin đại ca. ”

   – “ Lần này tao tha. ” – Hắn nói với giọng đang nhỏ nhẹ nhưng bỗng đổi sang giọng hung dữ, chứa đầy sát khí – “ nếu có lần sau nữa, tao cho mày đi gặp cụ kị nhà mày, nhớ lời tao nói đấy. ”

   Tên cầm đầu vâng vâng dạ dạ rồi cả bọn cùng nhau chạy toán loạn.

   – “ Một lũ nhát gan. ” Hắn nhìn bọn kia chạy.

    – “ Sột soạt. ”

   Không may Karry dẫm lên lá cây và tạo ra tiếng động. Hắn nghe thấy tiếng động, liền bước tới chỗ của nó và Karry:

   – “ Không biết ai đây nhỉ? ”

   Hắn nói với một giọng điệu mang vẻ đùa cợt. Nó và Karry lúng túng, không biết phải làm gì, không tìm được chỗ nào mà ẩn nấp. Hắn thì vẫn cứ từ từ bước đến, nó và Karry vẫn hoảng loạn vì chỗ này là khu bỏ hoang, lấy đâu ra nơi ẩn nấp. Hắn đang đi, bỗng chốc dừng lại:

   – “ Haizz… Có vẻ mình quá đa nghi rồi. Chỗ vắng vẻ này thì lấy đâu ra người. Rồi hắn tựa lưng vào tường, vuốt mái tóc lên, một lần nữa khuôn mặt điển trai của hắn lọt vào mắt nó và thêm cả Karry nữa. Karry cũng thấy hơi bối rối với khuôn mặt của hắn. Một khuôn mặt mà không phải ai cũng có, nhìn như một thiên thần vậy. Nhưng kì lạ quá, trong khuôn mặt đó, hình như ẩn dấu rất nhiều nỗi buồn, những nỗi buồn mà từ tận sâu thẳm trong trái tim.

   Cùng lúc đó, trên sân thượng, nơi Phong và Jolly đang nói chuyện thì xảy ra đánh đấm.

   Jolly lúc này miệng đã chảy máu, người mệt uể oải. Còn Phong thì vẫn đứng ung dung. Jolly cũng khá giỏi võ, có thể nói là Đông Phong là Jolly đều ngang tài nhưng Jolly không thể đánh lại. Thứ nhất: Phong là cậu chủ của Jolly. Thứ hai: Jolly đã hứa với ông chủ – ba của Phong là sẽ không đánh nhau với Phong. Phong lại gần Jolly, túm cổ áo cậu, hỏi với một giọng nói như muốn nói đểu Jolly:

   – “ Jolly, cậu của ngày xưa đâu rồi? sao không đánh trả đi? Chỉ biết làm quân cờ thôi à? ”

   Jolly không nói gì, chỉ im lặng. Phong nhăn mặt khó chịu, ném cậu ngã nhào xuống đất. “ Chẳng thú vị ” – Phong nói rồi giẫm lên tay Jolly – “ Jolly à, mạng của cậu là tôi cứu, không phải ông ta cứu. Cho nên người cậu phải nghe lệnh là tôi, Trần Đông Phong chứ không phải là Trần Đông Dũng. Cậu nghe cho kĩ đấy. ”

   “ Tùng tùng tùng ” tiếng trống trường vang lên báo hiệu giờ ra chơi đã hết.  Phong thì đi xuống, bỏ mặc Jolly trên sân thượng. Jolly nằm luôn ở đấy, nhìn bầu trời trong xanh.

Còn ở chỗ hắn, hắn vội vàng trở về với cái vỏ bọc vốn có mà hắn đã tạo ra. Nó và Karry nhìn hắn. Nó nói với Karry:

   – “ Karry này, em về lớp trước đi. Tí nữa ta sẽ về. ”

   Karry nhìn theo hắn, hắn không đi về lớp mà hình như đang đi đâu đó, Karry biết là nó đã biết rằng hắn không định về lớp nên nó muốn đi theo. Karry thở dài, nhanh nhảu trả lời:

   – “ Tiểu thư à, chỉ đi một lúc rồi phải về sớm đấy. Tôi không muốn bị ông bà chủ trách mắng đâu. ”

   Nó đỏ chín mặt, không ngờ rằng ý đồ của nó mà Karry lại biết. Karry nhìn nó mà cố nhịn cười, đưa cho nó một cái bánh sanwhich:

   – “ Tiểu thư ăn đi, không cái dạ dày nó biểu tình đấy. ”

   Nó chợt nhớ là mục đích mình xuống canteen để ăn mà chưa kịp ăn gì. Nó vừa cầm cái bánh thì đúng lúc dạ dày nó biểu tình lên. Nó nói:

   – “ Cảm ơn em nhé, ta đi đây. ” Rồi nó vụt chạy theo hắn. Nhìn vị tiểu thư của mình, Karry khẽ mỉm cười, nghĩ thầm: “ Tiểu thư à, cô trưởng thành hơn rồi đấy. ” Karry liền vội vàng chạy về lớp, vừa chạy vừa nghĩ cách biện minh cho nó một cái lí do để nghỉ tiết học.