Chương 2

Like & Share:

Khi lên học cấp ba, cuộc đời của Tuấn như rẽ vào một ngã đường khác, nơi mà ở đó chỉ có sự cô đơn và hắt hủi.

Mặc dù trong ngôi trường trung học phổ thông, Tuấn được vào lớp mới và gặp được nhiều bạn bè hơn, nhưng tất cả mọi người đều xa lánh, không muốn tiếp xúc với nó. Mọi người đều gọi Tuấn bằng biệt danh “Kẻ bị ma ám”.

Chuyện xảy ra hồi đầu năm lớp mười, cả lớp háo hức tổ chức chuyến đi chơi đầu tiên là cắm trại trên đồi, để hiểu nhau nhiều hơn và tăng thêm tinh thần đoàn kết.

Tuấn đi xe đạp, đèo sau lưng là cô bạn mới quen được vài tháng. Không hiểu sao, khi đi qua nghĩa địa có rất nhiều nấm mộ hoang, Tuấn đột nhiên dừng xe, như một người bệnh bộc phát cơn điên, nó quay lại bóp cổ cô bạn. Hai mắt Tuấn đỏ ngầu, bàn tay bóp chặt nổi gân xanh như dùng hết sức có thể. Mãi đến khi mọi người phát hiện ra hành động điên rồ đó và cô gái sắp bị nó bóp chết, Tuấn mới tỉnh lại. Kể từ đó, không ai dám nói chuyện hay gần gũi với Tuấn nữa, sự việc được lan đi khắp khối mười. Lâu lâu nó thoáng nghe được mọi người chỉ tay về nó rồi bàn tán, “Có phải thằng bị điên kia không? Nó có vẻ bình thường mà”, “Nó không có bị điên, mà là bị ma nhập, tránh xa nó ra chứ có ngày bị nó bóp cổ chết”, “eo ơi! Ghê vậy á!” …

Từ một đứa trẻ hoạt bát, hay cười đùa, Tuấn ít nói hẳn đi, nhút nhát và sợ đám đông. Nó đi học một mình, đi về một mình, thường ngồi riêng một góc nhìn tụi bạn đá bóng bằng ánh mắt ước ao, nhưng chẳng có ai thèm để ý đến.

Sự cô đơn bủa vây nó từng phút, từng giây trong cuộc đời.

Hằng đêm, nó ôm gối ngồi co ro trong góc phòng, khóc thút thít rồi tự an ủi chính bản thân bằng mấy câu nói vẩn vơ. Tuấn cố che giấu việc của mình với gia đình, nó không muốn mọi người phải lo lắng.

Suốt ba năm cấp ba, trải qua những đau khổ như vậy, nó cũng quen dần và chấp nhận số phận. Tuấn nghĩ sẽ cố gắng học tập, rồi đi làm kiếm tiền phụng dưỡng cha mẹ, bà ngoại. Đó là mục đích duy nhất để nó tiếp tục sống.

 Nhưng cuộc đời Tuấn lại thay đổi chóng mặt khi hắn bước chân vào giảng đường đại học.

Câu chuyện bây giờ mới thật sự bắt đầu…

***

Một giờ sáng, cả thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ dưới màn đêm yên tĩnh.

Mọi thứ im lặng như tờ.

Đâu đó ngoài kia, dường như có thứ gì ẩn mình phía sau bóng tối trải dài vô tận.

Trong một căn trọ nhỏ ở kiệt 82 Nguyễn Lương Bằng, dưới ánh sáng của chiếc đèn Led để bàn, từng con chữ trên tờ giấy trở nên rõ như in mặc dù nét chữ hơi nguệch ngoạc, bởi vì chủ nhân của ngòi bút đang cực kì buồn ngủ.

Tuấn ngáp một cái thật dài, ngả lưng tựa vào ghế, cơn đau nhức truyền đến từ khắp mọi nơi trên cơ thể. Hắn ngửa mặt lên nhìn trần nhà, hai tay không ngừng đấm bóp bả vai, tiếng va chạm của các khớp xương cổ vang lên răn rắc. Tròng mắt hiện lên từng tia máu đỏ như muốn nứt ra, mí mắt nặng trĩu, da thì tái xanh như tàu lá. Ba ngày hôm nay, anh chàng chỉ ngủ được khoảng chín tiếng.

Tuấn đang cố gắng hoàn thành nốt báo cáo thí nghiệm vật lí để kịp nộp vào ngày mai. Số lượng bài đã không nhiều như vậy nếu như biết cách sắp xếp thời gian hợp lí, thế mà hắn lại để gần hết hạn mới bắt đầu lo lắng. Bây giờ phải gồng mình qua cơn buồn ngủ để làm nếu như không muốn học lại lần nữa.

“Hơ… Còn khoảng tám trang nữa…không, bốn đôi nữa thôi…cố lên nào”. Tuấn cầm sấp giấy A4 trên tay, đếm qua đếm lại thấy vẫn còn hai bài, hắn tự động viên bản thân. Chỉ cần xong hôm nay thôi, hắn sẽ cúp học hai ngày liền để ngủ bù cho đã.

Tuấn thấy hai mắt mờ mờ. Hắn đứng lên,cố nâng cái thân mình lại bồn rửa cách đó chỉ mười bước chân, vô tình tránh chỗ cho ánh đèn chiếu sáng lối vào phòng tắm.

Từng dòng nước mát lạnh vẫn không thể cuốn trôi được cơn buồn ngủ nhưng làm Tuấn tỉnh táo hơn đôi chút. Lau mặt xong xuôi, hắn trở lại bàn ngồi. Đưa tay phải run run cầm cây bút lên, hắn cảm thấy sao mà nặng quá, như thể cầm một tảng đá.

Bóng Tuấn cặm cuội viết bài in dài trên bức tường đã bạc màu, đầu tóc bù xù làm cái bóng có hình thù kì lạ.

Trong căn phòng nửa sáng nửa tối, có khá nhiều đồ đạc nhưng lại được sắp xếp một cách ngăn nắp. Chiếc xe đạp cũ kĩ dựng sát bên tường. Ngay góc sau cửa phòng, năm ba bộ quần áo được treo gọn gàng trên giá. Sau lưng hắn là giường ngủ, ngoài ra còn có một số vali đựng toàn sách vở để ở cái gác nhỏ phía trên phòng vệ sinh.

Bàn học khá lớn đặt gần cửa sổ, nhưng không có ngăn đựng sách. Tuấn phân loại rồi xếp từng chồng sách để ngay ngắn trên bàn, bên cạnh hộp bút xinh xắn và cái laptop đời cũ đã trầy sướt vài chỗ, đó cũng là tài sản quí giá nhất của hắn. Chiếc cửa sổ bằng sắt được cột chặt vào song bằng nhiều sợi dây thép đã rỉ. Nó chưa bao giờ được mở lần nào kể từ khi Tuấn chuyển đến đây. Bởi vì hắn nghe theo lời dặn của ngoại.

Trên bốn bức tường xung quanh, có một mớ các lá bùa được dán ở nhiều chỗ khác nhau, khiến căn phòng trông như một triển lãm nghệ thuật.

Ở trên cánh cửa ra vào, có dán một cái bùa dài màu vàng, chữ trong bùa được viết bằng màu đỏ ngoằn ngoèo. Trên cửa sổ lại có một cái màu trắng, chữ viết màu đen, trên cửa phòng tắm cũng có, rồi cả cái dây tỏi to đùng treo trên tường, tất cả mọi thứ làm căn phòng của hắn đã hẹp lại trở nên chật hơn. Tất cả đều là số bùa ngoại hắn đưa cho, vị trí dán bà cũng căn dặn kĩ lưỡng.

Không gian yên ắng đến nổi có thể nghe thấy tiếng mũi bút chạy soạt soạt trên giấy. Thỉnh thoảng cũng có tiếng xe máy chạy qua ngoài đường, nhanh và vội vã.

Âm thanh nước dột từ bồn rửa mặt bỗng dưng vang lên tí tách. Trong bầu không khí yên tĩnh thế này, tiếng từng giọt nước rơi xuống đều đặn trở nên rõ ràng hẳn.

Tuấn ngoái đầu lại nhìn, rồi lại lắc đầu mặc kệ.

Nhưng một hồi sau, cái âm thanh đều đặn như tiếng ru đó làm hắn thấy khó chịu và càng thêm buồn ngủ. Thế là hắn buông bút đứng lên, đi lại cái bồn. Không biết từ lúc nào mà đã nước đã dột được đến một nửa. Tuấn thổ thổ cái vòi rồi vặn mạnh khóa nước chặt lại, sau đó mở nắp thoát nước cho chảy đi hết. Xong xuôi, hắn quay trở lại viết tiếp.

Khoảng năm phút sau, tiếng nước rỉ lại vang lên.

Lần này nhanh hơn. Hắn bắt đầu nổi điên vì không tập trung được. Hắn nghiến răng, tay cầm chặt cây bút. “Cái vòi nước chết tiệt này, đã mệt rồi còn giỡn”, hắn rủa thầm trong đầu, lại một lần nữa cố gắng nâng cái thân mình ra khỏi ghế. Lần này hắn đã mệt lắm rồi, bước đi mà tưởng chừng như có thể ngã xuống nền nhà bất cứ lúc nào.

Bầu không khí bỗng dưng trở nên lạnh hơn một tí, có mùi hôi bốc lên nhè nhẹ như mùi trên xe buýt đông người, nhưng hắn vẫn chưa nhận ra.

Tuấn rời ghế, nhưng cái bóng của hắn thì vẫn ở đó, không di chuyển một tí nào. Mãi đến khi hắn đến cái bồn, cái bóng mới trườn dài một cách quỷ mị, nó lướt trên tường mềm mại như một mảnh lụa tung bay trong gió, rồi biến mất trong cái ống dẫn nước đến bồn rửa mặt.

 Tuấn vẫn không hay biết gì, hắn săm soi cái vòi nước. “Quái lạ, rõ ràng đã vặn rất chặt nhưng tại sao vẫn còn rỉ nước nhỉ? Cái nắp mình đã mở rồi mà, sao lại thành đóng thế này?”, hắn cảm thấy thật kì quái, cuối mặt xuống để nhìn cái vòi nước cho kĩ.

Lúc này, nước đã sắp tràn ra, rồi dần dần chuyển sang màu đen, như có ai đó bỏ một cục than vào, mùi hôi thối trở nên nồng đậm hơn.

Bây giờ mới nhận ra điều kì lạ, hắn nhăn mặt đưa tay lên bịt mũi rồi đưa ngón tay trỏ quặt vào nước trong bồn. Đầu ngón tay vưà chạm vào mặt nước, như có một lực hút vô hình kéo bàn tay Tuấn xuống. Hắn sợ hãi, nhanh chóng thụt tay lại. Tóc gáy bắt đầu dựng đứng lên.

 Hắn cảm giác ai đó đang đứng ở phía sau hắn, ánh mắt nhìn hắn một cách thèm thuồng, điên dại. Tuấn cảm giác có một bàn tay lạnh lẽo đang đặt trên vai hắn, rồi di chuyển dần xuống lưng. Hắn tưởng chừng như mình đã trúng phong hàn, toàn thân lạnh ngắt. Nhưng bên ngoài, mồ hôi đã ướt cả vạt áo trên lưng. Tuấn từ từ quay đầu lại… nhưng nào có thấy ai.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên ngực đấm bịch bịch xoa dịu con tim, chắc là hắn mệt quá nên cảm giác lung tung. Tuấn hít thở thật sau để thả lỏng cơ thể, hắn quay lại định kiểm tra vòi nước một lần nữa.

Nhưng vừa quay đầu, những gì hắn thấy lại làm toàn bộ dây thần kinh của hắn ngừng hoạt động. Một phụ nữ mặc áo trắng, làn da trắng bệch nổi gân xanh khắp mặt, khóe miệng trào một dòng máu, vành mắt đen òm đang nhìn hắn chằm chằm. Mái tóc rối to dài như rễ cây. Toàn thân ướt sũng, không thấy chân đâu, bởi vì cô ta ngoi lên từ bồn nước.

Nước bây giờ đã tràn ra ngoài, đen và bốc mùi như nước cống. Cô ta đưa bàn tay từ từ lên nắm cổ Tuấn. Hắn lạnh toát cả sống lưng, muốn né lắm nhưng không còn sức để nhúc nhích nữa. Khi bàn tay chạm vào, hắn cảm thấy cái cổ không còn là của mình, không thể thở được, khí quản như ngừng hoạt động.

Cô ta giật mạnh tay, hắn bị lôi vào trong bồn nước…

Tuấn huơ tay múa chân loạn xạ, hai mắt chợt mở ra, hắn choàng tỉnh.

Mồ hôi nhễ nhại, lấm lem lên trên mặt giấy, hắn đưa vội tay lên sờ sờ cổ, mặt rồi khắp mọi nơi trên cơ thể. “Không sao, vẫn còn y”, nhưng hơi thở của hắn vẫn chưa thể đều đặn lại được.

Thì ra là mơ… Mấy hôm nay hắn ngủ thì ít mà gặp ác mộng thì nhiều.

Tuấn bật điện thoại lên xem, đã ba giờ sáng.

“Thôi chết, mình đã ngủ quên hai tiếng rồi”, hắn thầm kêu khổ trong lòng, rồi lại cầm xấp giấy lên kiểm tra.

 “Vẫn còn …tám tờ”, Tuấn lặng người đi, tự nhiên muốn khóc thật to…