CHƯƠNG 2: NGHỊCH NGỢM KĨ NĂNG MỚI

Like & Share:

Sau khi nhặt được quyển sách, tôi để nó trong túi trang bị và tiếp tục cuộc đi săn của mình. Ngày hôm nay có vẻ như là một ngày siêu may mắn của tôi khi mà tôi săn được rất nhiều thỏ và trong số đó có tới bốn con thỏ một sừng cao cấp, tính luôn cả con thỏ đã làm rơi quyển sách màu đỏ. Nhưng tất cả những con thỏ sau đó chỉ rơi ra thịt và sừng chứ không rơi ra bất kì quyển sách nào. Cơ mà, dù sao thì hôm nay tôi đã săn được kha khá nên tôi quyết định sẽ về sớm. Vật phẩm hôm nay tôi kiếm được là : |Sừng của Thỏ Một Sừng x 25|, |Thịt của Thỏ Một Sừng x 3|. Tôi quyết định đi tới cửa tiệm buôn quen thuộc và bán hết tất cả, kể cả chỗ thịt nhặt được vì dù có để đấy tôi cũng không thể mang ra ăn .

“Chào mừng quý khách đã ghé qua bổn tiệm. Bạn có muốn |Mua| hoặc |Bán| vật phẩm nào không?”

Khi tôi vừa bước vào, ngay lập tức ông chú chủ tiệm đón chào bằng một câu nói vô cảm như thường lệ.

– Cháu đến để bán vật phẩm.

“Bạn muốn |Bán| vật phẩm phải không? Xin hãy lựa chọn vật phẩm để |Bán|.”

Một bảng trang bị xuất hiện, có dòng chữ “Vật phẩm muốn bán” và rất nhiều ô trống nằm trong bảng đó. Bên dưới cùng góc phải có ghi dòng chữ |0|Vàng và ô |Chấp nhận|. Sau đó túi trang bị của tôi hiện ra, bên trong đó chứa các vật phẩm mà tôi đang mang theo. Việc bán đồ khá là đơn giản, chỉ cần nhấn vào vật phẩm muốn bán, nó sẽ chuyển từ túi trang bị của tôi sang bảng trang bị còn lại. Tôi nhấn vào ô có chứa vật phẩm |Sừng của Thỏ Một Sừng|, sau đó, một cái bảng nhỏ hiện ra, ở giữa cái bảng nhỏ là tên của vật phẩm: |Sừng của Thỏ Một Sừng x1|, |1| Vàng, hai bên trái phải của phần tên vật phẩm có hai kí hiệu |<||>|. Tôi liền nhấn liên tiếp vào ô |>|. Lập tức số lượng vật phẩm tăng lên chóng mặt, cuối cùng nó chuyển thành |Sừng của Thỏ Một Sừng x25|, |25| Vàng. Sau khi số lượng không thể tăng lên nữa, tôi bấm nút |Chấp nhận| nằm bên dưới bảng tên. Sau khi tôi bấm nút, 25 chiếc sừng đã di chuyển từ túi của tôi sang bảng trang bị bên cạnh. Tiếp đó tôi nhấn vào phần thịt của thỏ một sừng, và nó bán được tới 16 vàng. Thật tình, chỉ một miếng thịt thôi mà cũng có giá bằng với bốn chiếc sừng, thật là gian lận quá đi mà.

” Bạn có muốn bán |Sừng của Thỏ Một Sừng x25||Thịt của Thỏ Một Sừng x4| không?”

– Đồng ý!

“Bạn đã bán |Sừng của Thỏ Một Sừng x25||Thịt của Thỏ Một Sừng x4|, số tiền bạn nhận được là |41| Vàng.”

Tôi há hốc mồm ra.

Bốn, bốn, bốn, bốn, bốn, bốn mươi mốt Vàng! Vậy có nghĩa là tôi đã trở nên giàu có rồi phải không? Chưa bao giờ tôi nghĩ rằng tôi sẽ có được một số tiền lớn tới như vậy. Trước giờ tôi chỉ tiết kiệm được nhiều nhất là 10 vàng để mua quần áo và giày. Hôm nay quả là một ngày may mắn với tôi mà.

Vì số tiền lớn như vậy, nên lần này những đồng tiền không nổi lên lần lượt nữa, mà nguyên một túi tiền vàng nổi lên. Tôi thật sự đang rất là giàu có rồi, nhìn túi tiền chứa đầy đồng xu kia kìa. À mà khoan, còn một thứ nữa tôi chưa bán nữa. Đó là cuốn sách màu đỏ mà tôi nhặt được. Không biết nếu một miếng thịt rơi ra từ thỏ cao cấp đã có giá trị tới bốn đồng vàng, thì một quyển sách sẽ có giá bao nhiêu? Có thể là 10 vàng? Không, như thế thì giá trị quá, chắc tầm 8 vàng thôi. Tôi liền nhấp vào quyển sách để xem giá trị của nó. Và nó hiện lên dòng chữ ” Vật phẩm này không thể giao dịch tại cửa hàng.” Cái gì vậy? Không thể giao dịch? Thế là thế nào chứ? Thứ này không thể bán sao? Vậy nghĩa là mình đã nhặt được một thứ vô giá trị à? Thất vọng, tôi rời khỏi tiệm, đằng sau vẫn là câu nói “Cảm ơn và hẹn gặp lại quý khách” của ông chủ tiệm. Dù sao thì hôm nay tôi cũng kiếm được khá nhiều rồi, nên tôi sẽ không để ý đến tiểu tiết như vậy đâu. Đúng rồi, không phải tôi thất vọng vì không bán được quyển sách hay gì đâu.

Cơ mà dù sao thì quyển sách này cũng không bán được, nên tôi quyết định vứt nó đi. Tôi mở túi trang bị và lấy cuốn sách ra, để vứt bỏ một món đồ nào đấy ra khỏi túi trang bị, chỉ cần lấy nó ra rồi vứt đi là được. Tôi liền vứt cuốn sách xuống đất và bỏ đi. Nhưng chỉ sau khi vừa chạm đất, quyển sách bắt đầu phát sáng, và… biến mất. Tôi bắt đầu toát mồ hôi, thế này là thế nào đây? Bình thường vật phẩm sau khi bị vứt đi thì sẽ nằm ở đấy tầm vài phút rồi mới chìm xuống đất, đằng này quyển sách lại phát sáng? Thật không thể hiểu nổi, có lẽ nào… Tôi liền mở túi trang bị, và đúng như dự đoán, quyển sách đang chiếm lấy một ô bên trong túi của tôi. Thế này là thế nào?Chắc chắn tôi đã vứt nó đi rồi cơ mà, rõ ràng tôi không gặp ảo giác gì, vậy tại sao nó vẫn nằm trong túi? Cảm thấy tò mò, tôi nhấn vào quyển sách, và thế là thông tin của quyển sách hiện lên:

Sách kĩ năng: Thẩm định.

Độ hiếm: 5

Giới hạn cấp độ: Không giới hạn.

Giới hạn chỉ số: Không giới hạn.

Vật phẩm không thể giao dịch tại cửa hàng.

Ra là vậy, đây là sách kĩ năng, và nó không thể giao dịch à… Khoan đã, nó là sách kĩ năng? Không đùa chứ? Tôi có biết một chút về sách kĩ năng, nó là những cuốn sách để học được kĩ năng được bán ở những cửa hàng cao cấp. Những cửa hàng đó rất lớn và xa hoa, ở khu phía đông này cũng có một cửa hàng, nhưng nó mang cho tôi cảm giác là mình không đủ đẳng cấp để bước vào. Nghe nói một cuốn sách kĩ năng được bán với giá cả trăm vàng. Vậy ra đây chính là sách kĩ năng sao? Vậy là tôi đang sở hữu một báu vật? Cơ mà nó không thể bán, cũng không thể giao dịch được, nên với tôi nó chỉ là phế phẩm thôi.

Trong cuốn sách có nhiều thứ tôi không hiểu được. “Cấp độ” là gì? Và “chỉ số” là cái gì? Nó có giống với cách phân biệt giữa thỏ một sừng bình thường và thỏ cao cấp không? Mặc dù cách gọi đấy là do tôi tự nghĩ ra, nhưng chắc nó cũng giống với cái gọi là “cấp độ” nhỉ? Hôm nay có nhiều câu hỏi được đặt ra ghê.

Vì hôm nay tôi về sớm, nên giờ vẫn còn đang giữa trưa. Bình thường tôi sẽ nghỉ cuộc săn vào buổi trưa và trở về thành phố mua bánh mì từ một xe hàng rong nào đó. Nhưng hôm nay là ngoại lệ, tôi sẽ về quán trọ và gọi một bữa ăn thịnh soạn. Tôi nhanh chóng đi đến quán trọ và gọi cho mình thực đơn. Nói là “thịnh soạn” nhưng thực ra thì trong bữa ăn tôi chỉ gọi thêm một đĩa trứng cuộn và một bát cà ăn kèm. Tất cả hết 13 vàng, có thể nói rằng bữa ăn thế cũng bình thường thôi, nhưng theo tiêu chuẩn bữa ăn tối của tôi thì tôi đã chi trả nhiều hơn gấp rưỡi cho bữa ăn này đấy, nó gấp rưỡi đấy! Sau bữa ăn, giờ tôi đang sở hữu 32 vàng. Với số tiền này, dù tôi không đi săn vào buổi chiều thì tôi vẫn còn dư tiền để ăn và thuê phòng vào buổi tối, thậm chí còn đủ để tắm nữa.

Trong thoáng chóc, tôi đã có suy nghĩ là mình không cần đi săn làm gì cho mệt, nhưng rồi tôi nhanh chóng lấy lại lý trí. Thật đáng sợ, đây chính là sức mạnh của đồng tiền sao? Sức mạnh đủ để làm cho con người ta tha hóa như vậy sao? Tỉnh lại đi tôi ơi, đừng nghĩ rằng mình mới chỉ có chút tiền mà đã lười biếng được! Được rồi, xách kiếm lên và đi săn ngay bây giờ nào.

Vậy là, trong một phút tăng động, tôi đã tới bãi săn quen thuộc. Nhìn khung cảnh bãi săn trước mắt, tôi không khỏi giật mình. Lúc nào nơi này cũng đông quái như vậy sao? Lúc nhúc đâu đó toàn là thỏ một sừng khắp nơi, chỉ riêng năm mươi mét quanh tôi thôi mà cũng phải gần ba mươi con rồi. Tại sao mà lại có nhiều quái đến thế chứ? Tôi chưa từng đánh một lúc nhiều con quái bao giờ, một con thôi là đã đủ mệt rồi. Nếu như bây giờ mà bén mảng tới gần, thì tôi sẽ bị cả đám chúng nó cùng lúc tấn công mất! Và thế là tôi kiếm một gốc cây gần đó và ngồi xuống, canh chừng xem hễ có con nào lạc đàn là thịt ngay.

Sau nửa tiếng, vẫn chưa có con thỏ nào đi lạc đàn. Thật lạ là bọn chúng chạy nhảy hỗn loạn như vậy, nhưng lại không có con nào lại gần đây. Chúng chỉ chạy nhảy ở đồng cỏ ngoài bìa rừng mà không đi chỗ khác, thật lạ. Cơ mà nếu như lãnh thổ của chúng nằm ở đồng cỏ kia thì còn lạ hơn nữa, vì tôi không thấy bất kì cái hang thỏ nào cả, cứ như chúng từ dưới đất chui lên vậy. Và tôi cũng chưa từng thấy bất kì một con thỏ con nào cả, vậy chúng sinh sản như thế nào? chúng ăn gì? tại sao chúng không làm gì khác ngoài chạy nhảy xung quanh đồng cỏ? Hàng loạt câu hỏi cứ thế nhảy nhót trong đầu tôi.

Đã một tiếng trôi qua, và vẫn chưa có con thỏ nào lạc đàn. Còn tôi thì buồn ngủ lắm rồi đây, chết tiệt, cái không khí dễ chịu này là sao? Những cơn gió cứ thổi về phía tôi như đang chọc tức tôi vậy, chúng cứ như đang muốn nói “ngủ đi, ngủ đi” vậy. Nếu không làm gì đó giết thời gian thì tôi sẽ ngủ thiếp đi lúc nào không hay mất. Việc giết thời gian duy nhất mà tôi có là kiểm tra trang bị trong túi, nhưng tôi vừa bán hết mấy vật phẩm kia rồi, giờ chẳng lẽ lấy bộ quần áo ra và ngắm à? À mà khoan, tôi còn có quyển sách mà. Tôi liền lấy quyển sách ra khỏi túi trang bị và ngắm nó.

Nhìn kĩ lại thì nó là một quyển sách có bìa làm bằng da, tôi không biết được da của loài sinh vật nào có màu đỏ như vậy nhưng mà nó chắc chắn là vật phẩm chất lượng cao. Bìa của quyển sách có in nổi các kí tự hoa văn đặc biệt mà tôi chưa từng thấy bao giờ, và hình như nó còn đang hơi phát sáng nữa. Một quyển sách phát sáng, nghe có vẻ bí ẩn nhỉ? Liệu có sao không khi tôi mở nó ra? Trước khi tôi nhận ra thì tôi đã mở cuốn sách đó ra mất rồi. Và cũng vì cái sự ngớ ngẩn của tôi mà hiện giờ quyển sách đang trôi lơ lửng trong không khí và phát ra ánh sáng màu đỏ mạnh mẽ. Ánh sáng từ cuốn sách khiến tôi phải nhắm tịt mắt lại:

– Cái thứ ánh sáng gì thế này!

Một lúc sau, ánh sáng yếu dần rồi tắt hẳn, đến lúc đó thì tôi mới có thể mở mắt ra. Nơi mà quyển sách vừa trôi lơ lửng, nó không còn ở đó nữa, mà là một cái bảng có ghi:

Đã học được kĩ năng |Thẩm định|

– Hếếếếếế!!!

Trong lúc tôi còn chưa hết ngạc nhiên, cái bảng biến mất và hiện lên một cái bảng khác kèm theo dòng chữ: “Xác nhận học thành công kĩ năng, có thể kiểm tra kĩ năng tại bảng trạng thái.”

– Bảng trạng thái?

Sau khi tôi gọi tên, một cái bảng khác xuất hiện. Nó có vẻ khá giống với túi trang bị, nhưng những gì nó biểu thị thì lại khác xa.

Tên: Hoàng Kim (NPC)

Cấp độ : 1 (996exp/1000exp)

HP: 120/120

MP:30/30

Sức mạnh: 5

Nhanh nhẹn: 8

Trí lực: 5

Phòng thủ: 1

May mắn: 130

Trang bị: Quần ngắn x1; Áo vải x1; Giầy tân thủ x1; kiếm đồng x1.

Kĩ năng: |Thẩm định (Cấp độ: 5) (Chủ động) (Không tốn năng lượng): Cho phép người sử dụng có thể nhìn thấy các thông tin của mục tiêu|

Những gì hiện trên cái bảng này, lần đầu tiên tôi thấy nó. Lúc phát hiện ra mình có thể gọi túi trang bị tôi đã rất bất ngờ rồi, không ngờ còn một thứ giống vậy mà đến tận bây giờ tôi mới biết. “Hoàng Kim” thì là tên của tôi, cơ mà “NPC” là cái gì? Và đến bây giờ thì tôi đã nhìn thấy một thứ quen quen rồi, đó chẳng phải là số máu sao? Vậy là số máu của tôi là 120. Thật tuyệt vọng làm sao, số máu của tôi chỉ gấp bốn lần một con thỏ một sừng bình thường. Vậy cũng tốt, ít ra tôi không ít máu hơn chúng.

Tiếp đó là MP, trên bảng trạng thái nó đang thể hiện là một cột xanh dương, và có vẻ như nó ít hơn nhiều so với cây máu, mà giờ tôi phải gọi cây máu là cây HP mới đúng. Và bây giờ là những thứ tôi nhìn thấy lần đầu tiên. Để xem nào, “cấp độ” là 1 kèm với dòng chữ số kia. Cơ mà nó có ghi là exp kìa, tức nghĩa nó là những chữ số màu trắng bay lên khi tôi giết những con thỏ. Và bây giờ nó đã sắp đầy rồi, tôi tự hỏi không biết nó mà đầy thì sẽ có gì xảy ra đây.

Mấy cái chỉ số như sức mạnh, nhanh nhẹn… đó có thể là đơn vị đo trạng thái của tôi nhỉ? Tầm khoảng đấy có nghĩa là tôi mạnh hay yếu nhỉ? Ê này! Tại sao chỉ số phòng thủ lại chỉ có 1? Chẳng phải thế là quá ít sao? Phần trang bị thì quá rõ ràng rồi, là những thứ mà hiện tại tôi đang mang theo trên người đây. Cơ mà phần may mắn thì cao khủng khiếp thế này? Trông như tôi là một kẻ gian lận vậy. Và cuối cùng, phần kĩ năng. Kĩ năng thẩm định cho phép tôi có thể nhìn được thông tin của đối tượng, và bên dưới là vài dòng mô tả vượt quá khả năng hiểu biết của tôi. Thế nên ngay sau khi đọc dòng đầu, tôi liền đóng bảng trạng thái lại.

– Chẳng có gì nhanh hơn là thực hành cả, nên không cần học lý thuyết làm gì, cứ thực hành mà tiến Cố lên nào!

Ngay sau khi tự động viên mình, tôi hướng tầm mắt về cái cây bên cạnh và nói “Thẩm định”. Sau đó thông tin của cái cây hiện ra:

Cây sồi

HP: 300/300

MP: 0/0.

Mô tả: Một cái cây bình thường không có gì nổi bật, có thể lấy nguyên liệu |Gỗ|

Đúng là cái cây không có gì đặc biệt. Nhưng không sao, tôi sẽ chuyển sang mục tiêu khác. Tôi nhắm tới con thỏ gần nhất và sử dụng kĩ năng “Thẩm định”

Thỏ một sừng (Quái vật)

Cấp độ: 1

HP: 30/30

Sức mạnh: 6

Nhanh nhẹn: 6

Trí lực: 4

Phòng thủ: 0

May mắn: 3

Mô tả: Một loại quái vật yếu ớt và nhút nhát. Chỉ dám tấn công kẻ địch yếu hơn nó, sẽ chạy trốn khỏi kẻ địch mạnh hơn hoặc khi cảm thấy mình sắp bị tiêu diệt. Là loại quái vật phù hợp với tân thủ.

Tôi bị sốc, thì ra mình còn yếu hơn cả một con thỏ, hèn gì khi thấy mình là nó cứ xông tới đánh. Từ trước đến giờ mình còn bị một con thỏ coi thường… Tôi quay sang cái cục bông màu trắng có đôi tai dài và cái sừng nhọn hoắt kia. Giờ đây trong tôi bừng lên một ngọn lửa mãnh liệt, ngọn lửa của sự phẫn nộ. Chẳng nói chẳng rằng, tôi liền chạy thẳng tới chỗ con thỏ và chém nó. Chú thỏ tội nghiệp thậm chí còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã phải nằm xuống rồi cơ thể chìm dần xuống đất, và rồi chiếc sừng chui từ dưới đất lên như thường lệ. Thật sự thì cái thứ đó mạnh hơn tôi thật sao? Không đùa chứ? Sau khi cơn giận dữ hạ xuống, tôi mới lấy lại bình tĩnh. Việc làm vừa rồi của mình thật là nhỏ mọn, tự nhiên lại đi so bì với một con thỏ cấp một, thật sự nếu có ai thấy thì chắc tôi đi đầu xuống đất mất. Tôi là con người cơ mà, việc gì phải đánh nhau với một con thỏ một sừng bình thường chứ. Đúng vậy, để chứng minh sức mạnh của mình, tôi phải đánh với con thỏ một sừng cao cấp mới đúng.

Sau khi nghĩ như vậy, tôi sử dụng “Thẩm định” để tìm kiếm con thỏ một sừng cao cấp, nhưng dù vậy tôi cũng chẳng biết được một con thỏ bình thường và thỏ cao cấp thì khác gì nhau cả. Nãy giờ nhìn đi nhìn lại cũng chỉ thấy con thỏ nào cũng như con thỏ nào, có chăng cũng chỉ là khác nhau về cấp độ, hầu hết thỏ một sừng là cấp một, chỉ có một vài con là cấp hai…

Từ từ nào, có khi nào lại như thế?

Tôi liền sử dụng kĩ năng “Thẩm định” và nhanh chóng phát hiện một con thỏ một sừng cấp hai.

Thỏ một sừng (Quái vật)

Cấp độ: 2

MP: 0/0

Sức mạnh: 7

Nhanh nhẹn: 7

Trí lực: 5

Phòng thủ: 1

May mắn: 3

Kĩ năng: |Phát hiện kẻ địch (Bị động): Có thể cảm nhận được các sinh vật xung quanh qua tiếng động.|

Mô tả: Một loại quái vật yếu ớt và nhút nhát. Chỉ dám tấn công kẻ địch yếu hơn nó, sẽ chạy trốn khỏi kẻ địch mạnh hơn hoặc khi cảm thấy mình sắp bị tiêu diệt. Là loại quái vật phù hợp với tân thủ.

So với thỏ cấp một, con thỏ cấp hai này có chút cải thiện về chỉ số, mặc dù chỉ là cộng một điểm thôi nhưng như thế cũng là mạnh hơn rồi. Tôi liền tiếp cận con thỏ cấp hai, đúng như dự đoán, con thỏ nhanh chóng phát hiện ra tôi. Nó không những không bỏ chạy mà còn lao tới muốn húc tôi. Vậy ra phần “chỉ dám tấn công kẻ địch yếu hơn” là đúng như mô tả, điều này làm tôi có chút tổn thương đấy. Nhưng mà ngoài sức mạnh ra, thì tất cả các chỉ số còn lại của tôi đều hơn nó, nên không có chuyện tôi có thể thua một con thỏ cả. Chờ cho con thỏ vào trong tầm đánh, tôi nhanh chóng nhảy sang một bên né cú húc của nó và vung kiếm. Thật không may, lần này tôi chém trúng chiếc sừng của con thỏ, khiến cho nó gãy mất. Chẳng những không bỏ chạy vì đã mất đi vũ khí chiến đấu, con thỏ lại càng lao tới tôi một cách hung tợn hơn. Chẳng lẽ tôi yếu tới mức ngay cả khi con thỏ không có sừng cũng không sợ sao? Giờ thì tôi cảm thấy tổn thương nghiêm trọng rồi đấy, tôi đang rất là muốn khóc đấy.

Bỏ qua chuyện đó, con thỏ vẫn đang lao về phía tôi một cách hung hãn. Lần này tôi quyết định đứng yên, để xem nếu không có sừng thì nó sẽ tấn công tôi kiểu gì…

Chết thật! Cái thứ gì thế này! Thật là mềm quá đi! Chú thỏ đang húc vào tôi bằng cái đầu của nó, đúng hơn thì đang húc vào chân của tôi. Nhờ đó mà tôi có thể cảm nhận được độ mềm mượt của bộ lông khi nó tiếp xúc với chân của mình. Thế này thì không được rồi, muốn bắt nó về nuôi ghê! Thế này làm sao mà tôi nhẫn tâm giết nó được chứ? Trong lúc tôi đang hưởng thụ sự dễ chịu từ bộ lông, cũng là lúc chân tôi bắt đầu cảm thấy như có cái gì đó cứng cứng đụng vào. Sau khi nhìn xuống thì tôi bắt đầu phát hoảng, cái sừng của con thỏ đang mọc lại với tốc độ nhanh khủng khiếp. Cứ thế này thì chỉ trong chốc lát nữa thôi, đòn tấn công của nó sẽ gây sát thương cho tôi mất. Trước khi sừng nó mọc lại, tôi phải nhanh chóng giết nó ngay thôi. À mà… hay là cứ đợi cho sừng nó mọc lại rồi lại chém đứt nhỉ? Đúng vậy, mình còn đang muốn tận hưởng sự mềm mại đó một lúc nữa. Nhưng không để tôi chìm đắm trong cái suy nghĩ kia, sừng của con thỏ đã lành lại, và nó đang nhắm thẳng về phía tôi. Quyết định rồi, tôi sẽ chém vào sừng của nó như lúc nãy. Tôi liền vung thanh kiếm chéo xuống, chém đứt sừng của con thỏ. Và rồi sự việc nằm ngoài tính toán đã xảy ra, nhát kiếm chém qua chiếc sừng chưa mọc hết và chém bay luôn đầu của con thỏ. Đầu của con thỏ bị chém đứt lìa khỏi thân thể và bay vòng vòng trong không khí, bay văng ra xa cả mét. Sau đó, từ không khí hiện ra dòng chữ màu đỏ máu:

Chí mạng

Trước khi tôi hết bàng hoàng, thì trên bãi cỏ đã vương vãi những giọt máu đỏ tươi rồi. Quá tàn bạo, thật sự quá tàn bạo. Trước giờ tôi chỉ giết chúng bằng cách chém đến khi nào HP của chúng hết sạch chứ chưa bao giờ chém bay đầu một con thỏ thế này. Thật sự tôi đã làm một việc hết sức độc ác, khiến cho một sinh vật dễ thương như thế chết không toàn thây, tôi là một kẻ đáng nguyền rủa mà. Trong lúc tôi còn đang đứng ngây người ra vì sốc thì cơ thể của con thỏ đã chìm xuống, cùng với đó là vũng máu và đương nhiên là cả cái đầu của con thỏ đang lăn lóc cách đấy vài mét, và sau đó là dòng chữ “Nhận được |5| exp. Đúng như tôi nghĩ, những con thỏ cấp hai chính là thỏ cao cấp mà trước kia tôi gọi. Vật phẩm từ dưới đất đang nổi lên chính là thịt của thỏ một sừng, nhiêu đó là đã đủ chứng minh tất cả rồi. Cơ mà cái thứ kia là cái gì vậy nhỉ? Nó trồi lên ngay sau miếng thịt, trông có vẻ như là một viên ngọc nhỏ màu tím, tôi chưa từng thấy thứ gì như vậy bao giờ. Mân mê viên ngọc trên tay, bất chợt tôi nảy ra ý nghĩ: “Nếu dùng “Thẩm định” lên nó thì sẽ có gì xảy ra nhỉ?”

Nghĩ là làm, tôi nhìn vào viên ngọc và sử dụng “Thẩm định”.

Tinh thể ma thuật (Nguyên liệu)

Độ hiếm: 1

Mô tả: Tinh thể ma thuật được tìm thấy trong cơ thể của quái vật. Được sử dụng để ghép thành ngọc dùng để khảm nạm lên vũ khí. Giá trị dựa trên độ hiếm của tinh thể.

Có vẻ như thứ này là một vật phẩm nguyên liệu chế tạo, xem ra hôm nay tôi được một món đồ rất là giá trị rồi đây. May mắn cứ thế đến với tôi hết lần này tới lần khác, có khi nào tôi cũng nên đưa nó vào một trong số những bí mật không nhỉ?

Sau khi đóng túi trang bị của mình thì tôi mới để ý, phía sau nó là một bảng thông báo nữa.

Chúc mừng bạn đã lên cấp