Chương 2: Kết nối

Like & Share:

Buổi cơm tối khá trầm lắng, sau trận bộc phát hôm qua ba Tu chẳng hề hỏi han gì cậu về chuyện ở trường học như mọi khi nữa, có lẽ ông cũng không thể coi như không có gì đối với những chuyện đã xảy ra. Dù rằng mỗi lần ba mẹ hỏi han đủ điều như mọi khi cậu đều thấy phiền hà và cố trả lời lấy lệ thì lúc này lại thấy lạ lẫm, khó chịu vô cùng.

Ở trường chẳng có gì là tốt đẹp, Tu chẳng muốn mang sự khó chịu đó về nhà, mà theo như cậu biết thì ngoài điều đó ra ba mẹ cậu chẳng còn nói gì khác, chính vì thế mà quan hệ giữa ba người lúc này vô cùng bế tắc. Sự việc lần trước đã trở thành ngòi nổ, phanh phui ra những phẫn uất được chôn giấu bấy lâu, bình thường thì mỗi khi quan hệ trong nhà trở nên căng thẳng mẹ Tu sẽ là người đứng ra điều giải, mà lúc này bà cũng chẳng nói gì. Tu nhìn thấy ánh mắt bực bội của bà khi nhìn hai cha con cậu, thái độ giận dỗi thấy rõ, bà cũng mặc kệ mọi chuyện luôn rồi.

Phản ứng của Khá đã nhắc nhở Tu vài điều, kể cả khi đưa ngón tay đó ra thì cậu chẳng chứng minh được điều gì, phản ứng của họ dù thế nào thì chắc chắn đó không phải là điều mà cậu mong muốn.

Trở về phòng trong sự ức chế khó giải, Tu lại bồn chồn đi tới đi lui, cuối cùng vẫn lấy cái keo đựng ngón tay ra. Mỗi lần nhìn thấy cái ngón tay đó, ngón tay cụt của cậu lại ngứa lên, lòng cũng cục kịch muốn động. Tâm trạng rối bời như đẩy mọi thứ lên bờ vực, cuối cùng Tu không cưỡng được nữa, cậu mở nắp keo, bắt lấy cái ngón tay kéo ra.

– Ư…!

Không ngờ là chỉ có một ngón nhỏ mà sức cựa quậy của nó lại lớn đến vậy, Tu phải dùng hết sức cả bàn tay phải mới giữ chặt được nó.

Khi cầm trên tay, ngay trong tầm mắt, Tu để ý thấy nó trắng một cách nhợt nhạt, lại hơi nhỏ hơn ngón tay lúc này, đúng với tầm năm năm trước, nhưng lại mềm dẻo chẳng khác gì vật sống.

Nó thật sự là ngón tay bị đứt của cậu chăng?

Câu hỏi đó giống như là ma chú, khiến cho lòng Tu lại dao động, cậu làm ra hành động mà chính bản thân cũng sửng sốt, đem ngón tay đó ghép vào phần bị cụt.

– Ư…!

Tu lại lần nữa cắn chặt răng, khác với lần trước, lần này là cậu cố chịu đau. Khi vết sẹo chạm vào ngón tay đó, Tu cảm giác như nó như lại bị cắt ra, sự đau nhứt giống như lần xương cốt bị đứt lìa trước đó, nhưng lần này cậu lại có một cảm giác khác.

Khi nhìn thấy chuyển biến kế tiếp, mắt Tu tròn xoe lại không tưởng tượng nổi, phần thịt và xương của hai bên đang dính liền lại với nhau nhanh chóng thấy rõ, tiếp đó là cơn đau ngày càng tăng lên khiến mắt cậu tối sầm lại, người cũng dần mất hết tri giác, ý thức cũng như rơi vào khoảng không tĩnh mịch.

Đã gần nửa đêm mà Khá không tài nào ngủ được, lúc đó vì quá sợ hãi cái thứ kì quái đó mà cậu lập tức chạy đi không kịp suy nghĩ gì, đến khi về tới nhà mới nhận ra cậu đã bỏ lại Tu một mình. Sao cậu lại không nhận ra ý đồ của Tu khi kéo mình vào chứ, nhưng nghĩ đến cái thứ rùng rợn đó là chân không nhấc lên được, thế nên lúc này đây cậu phải dằn vật với cảm giác lo lắng trong lòng.

– Mà thứ đó là cái gì nhỉ? Chẳng lẽ là ngón tay thật?

Vấn đề đáng lo nhất chính là thứ đó, dù nghĩ tới nghĩ lui thì Khá vẫn thấy không thể là thực được, nếu nghĩ đó là một trò đùa thì sẽ hợp lý hơn.

– Không thể nào đâu nhỉ? Chắc có lẽ là món đồ chơi mới mà cậu ta muốn lấy ra hù mình thôi. Đúng vậy, chắc chỉ hơi giống thật thôi mà, không cần phải lo lắng nữa.

Tìm được một lý do phù hợp nhất thuyết phục mình, Khá cuối cùng cũng nhẹ nhõm đi một phần. Nghĩ tới ngày mai khi gặp lại Tu sẽ cười vào mặt cậu tức tửi, Khá có chút giận, nhưng nhiều hơn là tự trách mình quá yếu bóng vía. Nằm trên giường mông lung suy nghĩ, Khá từ từ chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, có lẽ vì chuyện bối rối hôm nay mà cậu mơ thấy một giấc mơ lạ lùng.

– Không thể nào… Không thể nào như thế được…

Ông Trí, ba Tu cứ lẩm bẩm không ngừng từ phòng khám đến ngoài bệnh viện, điều này hoàn toàn vượt qua điều thường thức, ông gần như không thể tiếp nhận được điều hoang đường này. Ngược lại bà Hà, mẹ Tu lại tiếp nhận nhanh hơn, có lẽ đối với những bà mẹ thì mê tín, tin vào những sức mạnh tâm linh là một phần trong xương máu họ.

– Con đã nói rồi mà, ngón tay của con đã tự mọc lại. Chắc chắn là do điều ước của con cuối cùng đã được thánh thần chứng giám.

Tu không thể nói ra sự thật đằng sau, cậu đã chuẩn bị một lý do khác cho mình, cùng là chuyện hoang đường nên chẳng có chút sơ hở nào.

Khi Tu lần đầu tiên đưa bàn tay trái lành lặn ra, ba mẹ cậu đều tròn xoe mắt ngỡ ngàng, sau khi tự mình đến kiểm tra mới biết không phải là trò đùa. Chuyện này quả thật rất khó tin được, kể cả bác sĩ đã kiểm tra và chứng thực đó là ngón tay bình thường thì ba Tu cũng khó mà tiếp nhận được.

– Quá vô lý! Làm sao có chuyện con người có thể mọc lại chi đã đứt?

Về mặt nào đó thì hai cha con quả thật giống nhau, sự chấp nhất của ông Trí khiến bà Hà  bực bội.

– Tại sao lại không? Thằn lằn đứt đuôi vẫn mọc lại đó thôi. Ông không thấy Tu nó vui mừng thế nào sao? Chỉ có chuyện đó mà cứ dây dưa không chịu thôi.

Quả thật là không nên nói lý lẽ với đàn bà, bởi họ là những người chẳng bao giờ chịu nghe lý lẽ của người khác. Ông Trí chấp nhất cũng bởi có nguyên do, năm năm qua gia đình này đã phải chịu đựng đủ thứ chuyện vì nó, vậy mà nói lành liền lành, cứ như tất cả mọi thứ diễn ra trong thời gian qua là trò đùa vậy. Ông không chấp nhận được hạnh phúc mà không qua cố gắng, tuy nhiên ông không lại tỏ thái độ nữa, nụ cười, sự rạng rỡ trên gương mặt đó, ông không muốn dập tắt nó đi.

Gánh nặng bấy lâu nay của Tu cuối cùng cũng tháo xuống, cậu cảm thấy mọi muộn phiền trước đây như được rủ bỏ hết, cảm giác thật nhẹ nhõm và thoải mái, như được trở về là chính cậu trước kia. Không khí trầm lắng trong nhà trước đó cũng bị sự tươi tắn của Tu quét đi hết, cậu đã có thể tự tin đi tới phụ giúp mẹ làm việc nhà, cùng ba mẹ trò chuyện cởi mở tự nhiên, làm được điều mà cậu khao khát bấy lâu.

Mối quan hệ trong gia đình thay đổi đã tiếp thêm động lực cho Tu, cậu tự tin đến trường với diện mạo mới, với một thái độ hoàn toàn khác trước. Nổi danh đôi khi cũng là chuyện tốt, rất nhiều người đều nhìn thấy sự đổi khác của Tu, tất cả đều giật mình với vẻ mặt đầy rạng rỡ, nụ cười mang đầy hơi thở sức sống thanh xuân của cậu, cứ tưởng đó là một người hoàn toàn khác.

Tu không vội vã chứng tỏ điều gì, gia đình đủ hiểu về cậu để tiếp nhận sự thay đổi bất ngờ này, còn những người khác lại không thể dễ dàng như thế, với cậu ngày đầu tiên này chỉ cần để mọi người nhìn thấy sự đổi khác là đủ. Đúng vậy, với ngón tay nhỏ nhắn khác màu đột nhiên xuất hiện bù đắp khiếm khuyết cho cái bàn tay vốn là mục tiêu chăm chọc đó thì không khó để nhận ra.

Những người không chịu được tò mò tự tìm đến, Tu cũng đã chuẩn bị tốt để ứng phó, như cái lý do mà cậu đã nói với ba mẹ mình.

– Sau một đêm ngủ dậy thì đột nhiên nó xuất hiện. Tuyệt không?

Gương mặt hí hửng khoe khoang của Tu khiến mọi người đều bễu môi, tuy nhiên cách pha trò dí dỏm của cậu để họ không tự chủ mà xích lại gần hơn.

– Có quỷ mới tin á! Chắc là Tu đi bệnh viện nối lại chứ gì?

Đây quả thật là lý do hợp lý nhất, chỉ tiếc Tu lại phản bác nó một cách không thương xót.

– Có bệnh viện nào mà có thể làm cho ngón tay lành lại nhanh như vậy sau khi nối chứ? Đã nói rồi mà, chắc chắn là do lời cầu nguyện mỗi đêm của tớ khiến cho phép màu hiển linh.

Lời biện giải của Tu chẳng ăn thua gì, mặc cho cậu nói thế nào cũng không ai tin, mọi người không moi được gì từ cậu liền chuyển sang phỏng đoán, bàn luận với nhau rôm rả. Không thể phủ nhận rằng đó là một đề tài hấp dẫn, mới đầu tưởng chừng là một điều đơn giản, tới khi đào sâu phân tích mới thấy khó tưởng, quả thật như mang một chút gì đó huyền bí bên trong, Tu cũng vì thế mà chẳng mấy chốc đã trở thành tiêu điểm, hòa nhập vào mọi người một cách thật nhanh chóng.

Mọi người có thể tiếp nhận Tu nhanh như vậy, có lẽ vì không ai thích con người cũ của cậu, dù rằng chưa thể nói là họ thích con người mới này của cậu nhưng ít nhất khi nói chuyện không còn thấy ngượng nghịu sượng cứng nữa.

Sau đêm hoang mang trước trò đùa của Tu, Khá rụt rè đến trường, chuẩn bị đón nhận một tràng cười khoái chí của cậu ta. Nhưng cậu chờ mãi mà chẳng có gì xảy ra, đi hỏi thì mới biết Tu đã xin nghỉ một ngày, sẽ không còn sự châm chọc nữa, sau một chút thở phào nhẹ nhõm là cảm giác lo âu nổi lên.

Sau một ngày nghỉ phép, Tu đến trường với sự thay đổi đến khó mà tin được, mọi người có vẻ thích diện mạo mới này của cậu ta nhưng Khá thì không. Sự tự tin đó, nụ cười đó, với Khá nó thật lạ lẫm và khó chịu, một con người làm sao có thể thay đổi thành một người hoàn toàn khác trong thoáng chốc như vậy được chứ, như thể có một sức mạnh thần bí nào đó tác động vậy. Cậu quyết định đến hỏi cho ra lẽ nhưng khi đến gần và nhìn thấy cái ngón tay đó trên bàn tay cậu ta, người cậu chợt thấy lạnh toát cả lên, cứ thế mà sững lại tại chỗ.

Chắc chắn là nó không sai được. Mặc dù không có bằng chứng gì nhưng Khá lại vô cùng chắc chắn vào cảm giác này, gai ốc của cậu ngay lập tức nổi lên khắp người. Cậu cố kiềm lại những suy nghĩ đang đi vào hố sâu đen tối của mình, việc này vẫn chưa được chứng thực, tất cả mới chỉ là suy đoán mà thôi, không thể nói rằng cảm giác của cậu sẽ không sai được. Cậu hít thở sâu để bình tĩnh lại, rồi quyết định đi tới gặp Tu hỏi cho ra lẽ, nhưng khi nhìn thấy có người thử chạm và sờ nắn ngón tay đó, bụng cậu chợt quặng lên như có thứ gì đó sắp trào ra, cậu xám mặt bụm miệng chạy vọt vào nhà vệ sinh, cùng với sự ghê tởm đó là cơn đau nhói khôn xiết từ tận trong tim cậu.

Nhìn thấy bóng hình của Khá khuất sau hành lang, nụ cười của Tu chợt sượng lại, vài lần cậu muốn tìm kiếm cơ hội để nói chuyện thì Khá đều lảng tránh đi, khiến cho lòng cậu cảm thấy thất lạc, hụt hẫng. Có lẽ sự tự tin được chính Tu vừa ươm mầm đã tiếp thêm dũng khí, cậu quyết định đuổi theo Khá hỏi cho ra lẽ, bởi so với những người đang vây quanh mình lúc này, cậu ta mới là người mà cậu để tâm nhất.

– Ụa… Ụa…

Không khó để tìm thấy tolet Khá đang sử dụng từ những tiếng nôn mửa bên trong, đã tìm thấy người Tu không lại vội vã nữa, cậu đứng dựa vào tường đối diện, đợi những âm thanh lắng xuống mới bắt đầu mở miệng nói chuyện.

– Cậu cố tình tránh mặt tớ đúng không?

Âm thanh của Tu bất ngờ vang lên khiến Khá giật mình. Tiếng nói thật gần! Nhưng có lẽ vì không nhìn thấy mà cậu không còn cảm thấy khó chịu như trước. Tuy nhiên sau phản ứng vừa rồi, Khá thật không biết phải trả lời với Tu như thế nào.

Đáp lại là sự yên tĩnh đến ngột ngạt, Tu xem đó như là câu trả lời của Khá, lòng cậu thật sự rất khó chịu.

– Có phải là bởi vì nó khiến cậu thấy sợ hãi, thấy ghê tởm tớ?

Tu nhìn lại cái ngón tay khác biệt trên bàn tay, cậu sờ nắn nhẹ nó để cảm nhận được sự chân thật mà mình cảm nhận được. Có lẽ nó đối với người khác mà nói quả thật rất khó được tiếp nhận, tuy nhiên cậu lại có một niềm tin khác cho mình.

– Có lẽ với cậu nó là một thứ đáng ghê tởm, nhưng với tớ nó là thứ mà tớ luôn mong đợi bấy lâu nay. Tớ đang thay đổi thành người mà mình muốn trở thành, nhờ nó tớ có được sự tự tin đã mất, nhờ nó tớ có thể hàn gắn lại những mối quan hệ lúng túng, đang rạn vỡ trong gia đình.

Thốt ra những lời này, Tu cảm thấy nỗi lòng được nhẹ bớt đi rất nhiều, nếu được, cậu đã muốn nói ra trong một hoàn cảnh tốt hơn lúc này.

– Tớ thật sự xem cậu là người bạn thân nhất của mình, đúng ra tớ muốn được cùng cậu thay đổi cuộc sống ảm đạm này, nhưng có lẽ là đã không thể được nữa. Nếu được, tớ muốn cậu là người chứng kiến, là người ủng hộ cho sự lựa chọn và quyết tâm này của tớ.

Nói xong, Tu không thấy bên trong có phản ứng gì, hơi thất vọng quay đi. Nhưng Tu vừa ra tới cửa thì chợt có âm thanh của Khá từ bên trong vọng ra, khi cậu quay đầu lại thì thấy Khá đã ra khỏi phòng, mặt trắng bệt, người thì liêu xiêu đến mức phải chống đỡ tay lên tường để đứng vững.

– Ừa… Ừ, tớ hứa với cậu.

Khá ghét bản thân yếu đuối của mình lúc này, từ nhỏ cậu đã rất nhạy cảm với những thứ ma quái, mà nguyên nhân có lẽ là đến từ ngón tay thừa ra bên tay phải của cậu. Người ta thường nói cơ thể thừa ra một thứ sẽ có thêm một sự sống trong mình, Khá không tin, nhưng theo sự trưởng thành, cậu lại cảm nhận được nhiều thứ khác lạ từ những người xung quanh mình. Đó có lẽ là một dạng năng lực đặc biệt, nhưng Khá chưa bao giờ vui vẻ hay thích điều đó, chính nó là nguyên nhân cậu thấy mình khác biệt và rất khó hòa nhập được với mọi người.

Tu là người đầu tiên đồng cảm và đối xử với cậu một cách bình thường và tự nhiên nhất, dù hay tự kỷ và cô lập, những lúc ở chung cũng không thoải mái, Khá cũng vẫn thấy quý người bạn đặc biệt này. Thế nhưng lúc này khoảng cách giữa hai người lại càng lúc càng xa, cậu không thể vượt qua chính mình lúc này, càng chống cự cảm giác khó chịu đó bao nhiêu thì cơ thể cậu lại phản ứng mạnh bấy nhiêu.

– Ừa! Cảm ơn!

Tu nhìn ra được sự nỗ lực của Khá, nhìn ra sự quý mến và trân trọng lẫn nhau của bên, cậu mãn nguyện quay đi, nhưng sự mất mát trong lòng cậu vẫn không vơi đi chút nào, bởi như thế càng chứng tỏ khoảng cách giữa hai người rất khó lấp lại được, có lẽ đó là cái giá mà cậu phải đánh đổi để đạt được điều mà cậu theo đuổi.