Chương 2: Đối Mặt (Phần 2)

Like & Share:

Rốt cuộc, Hải không thể trụ nổi thêm vài phút cùng cái thứ hương xe khách lờ lợ và đặc sệt này nữa, cậu chàng lao khỏi xe khi chỉ còn cách khu nhà mình chừng một cây số. Dùng mu bàn tay lau đám nước bọt còn sót lại quanh miệng sau khi rúc mặt vào bồn cây. Cậu đứng thở một lúc, sau đó lững thững đi bộ về phía nhà mình.

Từ ngã ba khá đông đúc đi bộ thêm chừng năm chục bước chân, Hải dễ dàng nhận ra tấm biển xanh đề hai chữ màu trắng, Cổng Rồng. Đấy chẳng phải là cái cửa của họ hàng nhà con rồng hay loài vật thần thoại nào hết, đơn giản đó là một khu phố nhỏ tựa lưng vào ngọn đồi Thiên Văn cũng bé chẳng kém. Đồi này chỉ cao hơn trăm mét mà thôi, có một con đường nhựa kéo dài từ chân đồi chạy vòng quanh cho đến đỉnh, chỗ đó đặt một trạm đo đạc khí tượng thủy văn được xây dựng từ thời Pháp thuộc. Nghe nói trong ấy từng nuôi giữ một con đỉa to bằng bắp chân người, dùng làm gì thì Hải không nhớ rõ đoạn truyền thuyết phía sau cho lắm. Chiều chiều hoặc sáng sớm, rất nhiều người trong đó có Hải mê mẩn trèo lên ngọn đồi này chỉ để tập thể dục.

Con đường bê tông nhỏ cắt ngang khu hôm nay bốc hơi nóng hừng hực dù mới cuối tháng năm, đến mức khiến mấy bà thím hay ngồi rìa cửa xoi mói cũng phải yên vị trong nhà. Để đầu trần, cứ thế Hải đội nắng bước về phía ngôi nhà hai tầng có hai cánh cổng sắt xiên xẹo và han rỉ. Trước hiên, sát cửa chính, đặt một chiếc thùng phuy cao ngang hông và hầu như vô dụng. Uể oải thả chùm chìa khóa vào lại túi quần, cảm giác buồn nôn khiến Hải chẳng muốn ngó ngàng đến bữa trưa nữa. Ôm cái bụng rỗng, Hải leo qua cái thang ọp ẹp, lăn lên chiếc giường nằm trong góc của căn gác xép chỉ mười năm mét vuông.

Chẳng biết đã mê man bao nhiêu lâu, Hải choàng tỉnh vì tiếng sấm dộng mạnh. Tay phải Hải quệt đám mồ hôi nhớp nháp trên trán còn tay trái túm lấy cái rèm cửa xanh nhạt đang quét đi quét lại trên mặt. Căn phòng tranh tối tranh sáng. Cậu nhỏm dậy và tì cằm lên cái bậu cửa trét đầy bụi trắng xóa như lớp bột mì mỏng. Bầu trời âm u, những đám mây to lớn màu mực vần vũ đủ hình dạng. Hải thổi mạnh, làm lớp bụi nở bung mất hút theo luồng gió mát lạnh vừa lướt qua, tràn xuống đường, tóm lấy đám cây phượng vặn trái vặn phải. Dưới đường, đám trẻ con cởi trần. Chúng hú nhau đuổi theo mấy cái túi ni – lông và lon nước bay loạn trên con đường cuồn cuộn bụi. Khi đã ngắm chán, Hải rời giường, chậm rãi bước về phía bàn học.

Vươn tay chạm vào cái đèn chụp màu đỏ. Ánh sáng vàng tỏa khắp cái góc chất đầy sách cũ. Hải với lấy chiếc hộp sắt đựng bánh, màu đỏ nhạt và loang lổ những mảng nâu đen. Nhẹ nhàng mở nắp hộp, Hải tần ngần vuốt ve mấy tấm huy chương đủ màu và đến tờ giấy khen. Mùi giấy, mùi nhựa xen lẫn vị tanh của sắt rỉ thoang thoảng. “ĐÌNH HẢI. Vua phá lưới Giải bóng đá U16 thành phố năm 2009”. Hải khẽ cắn môi, bật ra hơi thở mạnh như vừa nhịn thở cả mấy phút đồng hồ. Năm năm trôi qua, đã nhiều lần tự nghi ngờ, tự trả lời, rồi lại tự nghi vấn và cuối cùng là tự im lặng. Mấy thứ trong chiếc hộp kia tựa như những tia sáng rẻ quạt yếu ớt của hoàng hôn muộn: đẹp đẽ hòa trộn trong hư ảo để ngay sau đó nhanh chóng tắt ngấm vào đêm đen vô tận. Luồng gió mạnh mang theo mùi đất, mùi hơi nước thơm nồng thổi tung cánh cửa sổ. Tập giấy vốn được chặn bởi chiếc hộp sắt bay loạn khắp phòng. Đôi mắt nâu đen phản chiếu ánh sáng vàng, trân trân nhìn những tờ giấy phấp phới như đàn bồ câu trắng tung cánh trước mặt.

Tiếng sấm ì ùng kéo dài. Hải khẽ rùng mình. Âm thanh cót két rất nhỏ của chiếc thang gỗ bị lũ mọt đục khoét nhiều năm hòa lẫn tiếng rên ư ử tựa như của một con chó con đang đói sữa. Cầu thang ngay sau lưng nhưng Hải chần chừ không ngoảnh lại. Liếc nhìn đồng hồ để bàn. 15 giờ 23 phút. Giờ này chắc chắn bố Hải còn đang ở cơ quan. Tiếng động càng lúc càng không chút kiêng dè. Đèn điện phụt tắt.

  • Cắt điện hả?

 Hải dỏng tai lên. Thứ đó có vẻ đã đứng lại và Hải cũng không còn nghe thấy hơi thở kì dị kia nữa. Bóp chặt nắm tay. Hít mạnh. Hải bật dậy, quay ngoắt lại. Lẫn trong ánh sáng lờ mờ là bóng một con chim chỉ lớn hơn bàn tay một chút, nó ngây ngô đậu trên mỏm tay cầm tròn nơi đầu cầu thang.

Chợt con vật tung cánh lao nhanh đến thành giường, nhẹ nhàng hạ xuống nơi tấm rèm như hai cái lưỡi rắn khổng lồ uốn lượn quấn quýt. Lại thêm một tia chớp làm cả căn phòng sáng bừng, Hải ngạc nhiên nhận ra: đó chỉ là một con quạ nhỏ bé đến thảm hại, bộ lông đen xù lên xơ xác và cái mỏ bị buộc chặt bởi một sợi dây ngũ sắc. Thế nhưng, ngay lập tức nắm tay Hải rịn đầy mồ hôi, cậu liếc thấy đôi mắt của con vật, thứ đó trắng dã như không hề tồn tại.

Người và quạ đối diện nhau bất động, lâu đến mức Hải còn bắt đầu cảm thấy con quạ chỉ là một bức tượng sáp và nó chẳng thể gây ra một chút nguy hiểm nào cả. Chẳng hiểu sao, tầm nhìn của Hải mờ đi hẳn, cảnh vật như hoàn toàn bị che phủ bởi một màn sương đen sẫm. Bất chợt, thứ ánh sáng chói chang không biết từ đâu lại ập đến, giống như Hải vừa choàng tỉnh dậy giữa nền cát hoang mạc ngập tràn ánh mặt trời. Năm tuổi! Những giây phút ký ức hạnh phúc thời điểm ấy lướt đến tâm trí Hải, mạnh mẽ và nhanh chóng chẳng khác gì từng cơn sóng biển xô đập vào bờ đá trong cơn giông tố. Cuộn sóng sau đè lên lớp sóng trước, lướt qua trước mắt Hải. Từng hình ảnh, từng khung hình, mỗi câu nói, nụ cười và gần như tất cả những khuôn mặt thân thiết hiển hiện rõ mồn một. Cảm giác nữa. Thực chứ chẳng phải chỉ là ảo ảnh đánh lừa thị giác. Chân thực đến từng milimet da thịt, như ngón tay chạm lên bề mặt chất lỏng vậy, chẳng hề ướt chút nào nhưng hoàn toàn chắc chắn là đã chạm vào thứ vật chất gọi là nước ấy. Lòng Hải nhẹ bẫng, xúc cảm thư thái vô hạn đang dần ngập tràn tâm trí rộng mở của cậu. Có lẽ Hải đã hoàn toàn thỏa mãn với mọi điều mà cậu trải qua trong cuộc đời ngắn ngủi này. Và ngay bây giờ, ngay tại đây, Hải có thể sẵn sàng đón nhận cái chết – cái chết nhẹ nhàng nhất.

Rầm, tiếng sấm cực gần như muốn đánh tan màng nhĩ của Hải. Gào thét. Hải hoảng hốt lùa tay về phía sau tóm lấy một thứ tròn nặng và ném mạnh. Chiếc đồng hồ đập vào bức tường phía đối diện vỡ vụn. Hải vung tay, cảm giác đau điếng từ cái tát mạnh giúp cậu tỉnh táo hẳn. Trong phút chốc, Hải đã nghĩ rằng mình muốn chết, bàn tay cậu run lẩy bẩy khi tiếp tục chạm vào thứ kim loại lành lạnh sau lưng.

Căn phòng lại lóe sáng. Con quạ chợt nghiêng đầu, há to cặp mỏ khiến sợi dây đứt tung. Nó nghển cổ, gào lên một tiếng rít chói tai, kéo dài và thấm dẫm hình dáng hoang dại xen lẫn điên cuồng như vừa được giải thoát khỏi lao tù. Đôi mắt con vật giờ đây đã chuyển sang màu xám. Lòng đen sáng bóng và co rút lại thành hai chấm nhỏ tròn xoe. Nó chăm chú quan sát con người nhỏ bé đang run rẩy đằng kia.

Gắng gượng nuốt khan miếng nước bọt. Dường như chỉ trong tích tắc Hải nháy mắt, con quạ đã biến mất và thay vào đó là một dáng người sừng sững. Gã đàn ông đó rõ ràng chỉ cao xấp xỉ Hải mà thôi. Gã tiến thêm ba bước, khoan khoái ngửa cổ hít hửi làn hơi nước mỏng quất tới tấp qua cửa sổ. “Sinh mệnh! Máu nóng! Sợ hãi! Tao tìm thấy nó trước lũ chúng mày rồi!” Cả căn phòng dường như đang run lên bần bật. Hơi thở lạnh băng chạy dọc theo sống lưng, nụ cười nửa miệng quen thuộc như mũi dao đâm thẳng vào khuôn mặt đang méo mó của Hải.

  • Sao mày… mày là cái… gì thế? – Hải lắp bắp.

  • Cái mặt tao không làm mày hoảng đến mức ấy chứ hả? Mà thực ra, sợ hãi một chút mới hợp lẽ thường chứ. – giọng cười khùng khục tựa như tiếng kim loại cứa vào nhau vang khắp căn phòng.

  • Nào, giờ chơi của chúng ta bắt đầu nhé! – bóng đen lao về phía Hải, nắm đấm của gã đàn ông đã lọt thỏm trong lớp gỗ từng là cái bàn Hải đứng tựa. Hoảng loạn. Hải ngã ra sàn, quơ quào tay chân bò về phía cầu thang.

  • Đừng thế chứ. Mày cứ thế này là phụ sự kỳ vọng của con ngu kia lắm. Thể hiện chút ít cho tao xem nào.

Hải muốn đứng dậy lao ngay xuống cầu thang nhưng bộ quần áo dính bết và cơn sợ hãi kéo thân thể cậu dán chặt trên sàn. Gã đàn ông đã rút tay ra khỏi đống gỗ vụn. Gã lững thững quay lại, tóm lấy một chân của Hải đang giãy đạp.

    Tiếng thét như lợn bị chọc tiết của gã cắt ngang câu nói.

  • Mày chẳng thú vị gì…

    Gã bổ ngửa về đằng sau, hai tay ôm lấy mặt.

      Khoảnh khắc bị túm chân, Hải đã thoáng nhìn thấy thanh gỗ cứng ngay dưới gầm giường và cậu không ngần ngại tặng cho khuôn mặt của gã một cú đẹp mắt. Giờ thì cậu vội vã nhổm dậy trong khi tên kia còn đang lăn lộn, gào rú trên sàn.

  • Thằng chết tiệt! Mày không thoát được đâu!

Hải đã chạy xuống chân cầu thang.

  • Cửa trước khóa… nhưng mà đây là nhà tao.

 Lao về phía sau nhà, Hải thở phào khi nhìn thấy cánh cửa hậu sơ sài. Vần chiếc thùng sắt đến sát cửa, thực hiện động tác dường như rất quen thuộc trước kia, Hải đã hạ cánh xuống bên kia bức tường thấp. Đằng sau cậu, tên đó đã xông đến, tay gã lăm lăm thanh gỗ. Chỉ với vài vụt vào cái khóa lỏng lẻo, gã đã dễ dàng tông qua cánh cửa.

Con đường mòn ngoằn ngoèo dẫn lên đồi bê bết bùn đỏ quạch. Dưới cơn mưa nặng hạt, hai bóng người chỉ cách nhau hơn mười bước chân. Nhờ quen đường nên Hải vẫn giữ được khoảng cách với gã đàn ông dù trượt ngã vài lần. Đầu gối, bàn chân và hai lòng bàn tay bị đá nhọn cùng với mảnh sành cứa rách và rơm rớm máu, nhưng Hải chẳng cảm thấy đau đớn chút nào, cậu chỉ cắm cúi nhằm hướng đỉnh đồi. Nhảy qua đoạn hào dùng để dẫn nước từ trên đỉnh xuống chỉ rộng có nửa mét, khiến Hải loạng choạng té ngã trên con đường nhựa, còn gã đàn ông cũng gần như cùng một lúc vọt ra từ mấy lùm cây thấp đằng sau. Hải khẽ cắn môi, nhìn về phía gã đàn ông, do dự vài giây và lại tiếp tục bò dậy.

Men theo đoạn tường bao màu vàng của đài thiên văn, Hải cúi người thở dốc trước cánh cổng sắt cao hơn hai mét, bên trái cậu là một con vực không sâu lắm. Thầm chửi bản thân một câu, Hải đã quên mất, tuy con vực chỉ có hơn hai mươi mét nhưng hoàn toàn không có một chút cây cối hay bụi cỏ nào cả, toàn bộ là những tảng đá nhọn chìa ra, sẵn sàng cứa đứt da thịt của bất cứ sinh vật nào dám trượt xuống.

  • Có ai không? – Hải hét lên qua lớp song sắt.

  • Giờ mày chạy đi đâu?

    Gã cười hằng hặc, ngó xuống con đường nhựa dưới chân con vực nhỏ.

  • Ngoan ngoãn trao cho tao thứ mà tao muốn có phải dễ dàng hay không, giờ mày phải chịu đau đớn rồi. – cái miệng nhợt nhạt của gã chu lên nhòn nhọn.

  • Mày muốn cái gì cơ? – Hải vờ hỏi chỉ để câu kéo thời gian mà thôi, thực ra cậu đã đoán ra gã muốn thứ gì, trên đỉnh đầu gã chẳng hề có một sợi dây sinh mệnh nào hết, dù là mỏng manh như của một đứa trẻ

Gã nghiêng đầu, tủm tỉm nhìn Hải đầy ẩn ý, giọng nói gã như thể hòa lẫn trong những giọt nước mưa tới tấp lao xuống mặt đất:

Nhớ mẹ mày chứ? À, mày quên mất còn đâu!?

Mặt gã sưng húp, mí mắt bị rách hấp háy khi nước mưa và máu chảy qua. Chẳng để Hải kịp hiểu câu nói kia, gã ngay lập tức giơ cao thanh gỗ bổ nhào về phía trước. Tim Hải giật thột, lảo đảo nghiêng mình, tay phải của cậu vô thức đưa lên che chắn vùng đầu. Trượt! Gã thoáng ngạc nhiên vì sự nhanh nhẹn bất ngờ của Hải. Nhưng trong tích tắc, gã chuyển hướng vung ngang thanh gỗ và giáng chính xác vào cánh tay phải đang khum khum thủ thế.

  • Á! – Hải rú lên cùng thời điểm thanh gỗ vuột khỏi tay gã đàn ông, bay qua cánh cổng sắt.

Có lẽ đau đớn xộc thẳng lên não đã kích phát tất cả những giác quan nhạy bén nhất của Hải: đôi mắt đỏ lừ lên, Hải bất chấp tất cả, húc mạnh vào phần bụng của gã đàn ông, tay trái vòng qua thắt lưng, gắt gao bám chặt còn tay phải điên cuồng vung ra những cú đấm. Gã chưa ngã, miệng vẫn tiếp tục hò hét những từ ngữ khó hiểu, tay chân gã cũng liên tục tặng lại Hải những cú cùi trỏ và lên gối không thương tiếc. Hai thân hình nhầy nhụa bùn đất ngã bổ chửng ra sát mép vực. Cả hai đã chuyển sang vật lộn và Hải bắt đầu đuối sức, gã đàn ông kia từ từ ghì chặt khiến Hải không thể cựa quậy nổi.

Hơi thở Hải trở nên khò khè, cậu nhe răng gầm lên, bàn tay trái đóng mở một cục đá nhọn. Và chẳng thèm do dự thêm nữa, Hải vung lên đập mạnh. Gã rú lên, Hải thấy thân thể bản thân hơi được buông lỏng và cậu dồn hết sức ẩy mạnh, cố thoát ra khỏi vòng kìm kẹp của gã đàn ông. Cái thân hình nhầy nhụa kia biến mất ngay tầm mắt Hải. Cậu chỉ kịp nghe thấy những tiếng va đập nhè nhẹ vào đá hòa cùng tiếng mưa rơi rào rạo như rang lạc. Hải lịm dần đi…