Chương 2: Căng tin thất thủ

Like & Share:

   Tôi không yên ổn quá tiết 1, ngay giờ ra chơi đã bị thầy giám thị trực tiếp xông đến cửa lớp lôi đi.. Không chỉ mình tôi mà còn có ông anh xung kích hồi sáng bị tôi lòe nữa..;;

– Em có biết em bị tội gì không hả?? Lừa xung kích rồi bỏ trốn! Em nghĩ trốn được tôi sao!? Nói cho em biết lúc đó tôi thấy cả rồi, vì đang ăn sáng dở nên không tiện đuổi theo..!%)@&¥$#*%%^/:/}_=…

Đoạn sau đó tôi không còn chú tâm nghe được nữa.. Tôi cá lúc sáng thầy bực tôi lắm.!! Ăn sáng còn không yên với đứa học sinh này..;; Cọng mì đọng trên mũi thầy đã nói lên tất cả………………………

– Này em nghe tôi nói gì không hả!???

– …

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu anh bạn xung kích không bồi thêm một câu:

– Mì lỡ sa vào nơi mũi ai..

Vậy là chúng tôi bị phạt lao động công ích cho trường…

Trước đó còn phải chạy 3 vòng sân để “lấy hơi” dưới sự quan sát vô cùng tàn ác của thầy giám thị (Lúc này không còn cọng mì). Thầy tuyên bố sẽ soi từng viên gạch! Miết từng kẽ lá sau khi chúng tôi xong việc nên đừng mong làm qua loa..

Giữa tiết trời mùa hạ của Hà Nội, 2 con người 1 nam 1 nữ kẻ quét sân người lau lá. Mồ hôi mẹ mồ hôi con thi nhau rớt xuống. Học sinh nam là Trịnh Nam Hải, học sinh nữ là Nguyễn Ngân Hà.. những thành viên mới gia nhập của Hội những người có làn da nâu bóng bẩy..;;

Chúng tôi quả là hậu dụê của các bác lao công.. Trong người luôn có máu lau dọn, chưa đầy 1 tiết đã hoàn thành xuất sắc! Như chưa từng có bụi bay qua! Tôi 1 cốc Rồng Đỏ, anh 1 cốc Bò Húc! Cạn ly vì một Việt Nam tươi đẹp hơ…n ~

– Anh là Nam Hải 11A1

– Em là Ngân Hà 10D5

Tôi tu hớp Rồng Đỏ cuối cùng. Tôi có một thói quen rất đáng xấu hổ, mỗi khi uống đến ngụm cuối cùng sẽ làm nghi thức “súc miệng” rồi mới nuốt.. Giờ mà có ai tát yêu vào má là tôi phun luôn đấy huhu… Tú An luôn tỏ thái độ kì thị với hành động này của tôi, có lần tức giận đến mức vươn tay vỗ vào má để rồi ăn cả một cơn mưa đậu nành vào mặt.. Xui cho nó, lúc đó tôi đang uống Fami..;;

Gấp đôi canxi để làm gì???

Nam Hải hỏi tôi một câu kì lạ:

– Sao trong cốc Rồng Đỏ lại có con Rồng Đen nhỉ?

Tôi thành thật trả lời:

– Có lẽ con rồng này bị thiếu máu..

Khoan đã.. Rồng gì ở đây cơ chứ.!? Tôi lia mắt xuống cái cốc giấy made in căng tin trông hết sức dặt dẹo: một con ruồi e thẹn nằm dưới đáy.. Con ruồi – dấu chấm đen kết thúc chuỗi ngày uống nước trong căng tin của tôi!! Theo phản xạ tôi ngay lập tức phun chỗ nước đang súc trong miệng ra, tất nhiên là tránh mặt Nam Hải. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa..;; Nam Hải là vỏ dưa, thầy giám hiệu là vỏ dừa…..

Nếu đây là một bộ phim, cảnh này sẽ được lia hiệu ứng quay chậm kèm đoạn nhạc ” Sa la la là la..”

Dì bán căng tin sau đó bị ban giám hiệu phê bình, bị cục An toàn thực phẩm sờ gáy bắt nộp phạt 10 triệu đồng kèm 1 tháng lao động công ích. Lại còn ra quyết định mỗi tháng bất ngờ đến kiểm duyệt thực phẩm một lần.. Còn hai người chúng tôi được coi là có công phát hiện và thật thà khai báo vấn đề nguy hại đến bộ mặt của nhà trường nhưng vì lúc đó đồng thời có hành-động-lăng-mạ-giáo-viên nên coi như lấy công chuộc tội.

Tôi từ phòng giám hiệu đi xuống, tỏa ra ánh hào quang của một anh hùng.. à không.. tỏa ra ánh hào quang của một chị hùng!! Các nam nữ sinh lại có đề tài để chém gió qua ngày, tôi còn nghe loáng thoáng:

–  Không có bạn ấy có khi chúng ta ăn ruồi cả!

– Ừ, may nhờ nó ăn hết.

Tôi: …

 

*Giới thiệu nhân vật*

– Nguyễn Ngân Hà: học sinh lớp 10D5, đầu óc bã đậu hay quên.  Chính là loại con gái khá đơn giản, tóc buộc cao, không son màu. Luôn yêu đời và ngầm cảm nhận được bản thân khá may mắn. Nhất là trong khoản chơi bài. Đã chơi thì xác suất thắng là 80%, nhưng oẳn tù tì ra 3 lần chết cả 4.