Chương 2

Like & Share:

Một vị trung niên dắt tay một đứa trẻ từ từ bước vào mảnh rừng già, cười cười:

– Thế nào, mấy ngày trước vừa gặp, chú đã sớm quên rồi sao?

Họ chính là hai người bộ dáng quyền quý ngồi xem diễn rối vào bốn ngày trước, chẳng hiểu vì sao hôm nay lại đến đây. Giọng nói bí ẩn kia lạnh lẽo vang lên, hậm hực:

– Chuyện của tinh quái và nhân gian vốn hai đường tách biệt, cớ gì các người lại xen vào? Ta xem các người cũng là người đi trong đại đạo, há không biết luật của trời đất?

Sinh Thần nghe tới đây thì bụm miệng không kịp, phì cười:

– Một cái quái sông nhỏ xíu cũng dám mặt dày nói tới hai chữ đại đạo trời đất.

“Ha ha ha.” – Giọng nói ấy liền bật lên ngạo nghễ – “Nghìn năm tu luyện, ta gặp bọn kiêu ngạo cũng đủ nhiều, thật không nghĩ tới hôm nay một thằng nhãi con cũng dám chế nhạo ta. Thật không sợ ta nuốt sống ngươi hay sao.”

Lời ấy vừa dứt, liền có âm thanh tựa như sấm rền vang dậy khắp bốn phương tám hướng. Gió núi gào thét ù ù, những cành lá nhỏ bị bứt ra khỏi cây, vặn xoắn, ném lên không trung quay cuồng. Vạt rừng ấy vốn đã quỷ dị, lúc này bỗng dưng khoác thêm một lớp áo hung hãn cuồng bạo.

Vị trung niên liền thò tay cốc đầu Sinh Thần một cái:

– Cái tật ăn nói lung tung này. Thấy chưa, y nổi giận rồi kìa.

Sinh Thần ôm đầu, bĩu bĩu môi, cất giọng oan ức:

– Nổi giận cái gì kia chứ, giờ này mà còn đứng đấy nói dóc, ngàn năm tu luyện với chả bứt lá cây.

Vị trung niên không thèm để ý tới thằng con trai cứng đầu nữa, hướng lên không trung vẫy vẫy tay:

– Này chú gì ơi, nghe lời tôi đi, tìm chốn chùa miếu nào đấy nghe kinh nghe pháp một thời gian rồi siêu thoát đi. Chú còn ở đấy múa may quay cuồng chỉ e là sau này không bước vào luân hồi được nữa đâu.

Một làn khói trắng bỗng từ xa cuốn đến rồi ngưng đọng giữa khoảng không, biến thành một thư sinh quen thuộc trước mắt hai người. Tóc gã búi cao, vạt áo trắng tung bay trong gió, trông qua đầy vẻ tiên phong đạo cốt. Gã thư sinh nhìn xuống, cất giọng khàn khàn, không hiểu vì đã quá giận dữ hay bị mất sức nữa:

– Ngày hôm nay ta sẽ tuốt từng lóng xương ra khỏi thân thể, bẻ từng đốt lóng tay, hút từng giọt máu của các người. Để cho các người biết cái giá phải trả khi dám khinh nhờn Hồ lang quân.

Vị trung niên nghe tới đây thì nhăn nhó, lẩm bẩm trong miệng:

– Thôi xong. Chọc ai không chọc. Hầy.

Sinh Thần lại mở to mắt nhìn gã thư sinh, hỏi:

– Hồ lang quân, không phải ông đã bị mấy vị chân nhân, dũng sĩ phong ấn lại trong động hồ sao?

Gã thư sinh bật cười cuồng ngạo:

– Phong ấn ta, bọn nhãi nhép ấy làm gì có tư cách phong ấn ta. Thân thể bọn chúng bị ta treo ở bên ngoài động hồ, làm những bức tượng người bất diệt, chứng kiến ta ăn sống nuốt tươi đồng loại của chúng.

Gã vừa nói đến đây, một tiếng ‘hừ’ đã vang lên.

Giữa cơn gió cuồng bạo, giữa sương khói âm trầm, tiếng hừ ấy chông chênh mà bất hủ, mênh mang mà ngưng tụ, xuyên qua không gian, xuyên qua thời gian.

Mang bi thương thấm đẫm, che mờ ngàn năm trước, phủ đầy ngàn năm sau.

Gã thư sinh vẫn còn đang há miệng, tiếng cười cuối cùng vẫn chưa kịp thoát ra, thân thể đã tiêu biến giữa không trung. Một chút sợi khói cũng chẳng còn, một tia linh hồn cũng biến mất, tựa hồ như chưa bao giờ tồn tại trong trời đất.

Vị trung niên lúc này đã đứng thẳng người lên, cẩn thận chắp tay:

– Hồ tiểu thư, ta đến mà không báo, quả thật bất kính.

Vạt rừng lúc này đã chìm vào trầm mặc, gió đã ngừng reo, côn trùng đã im tiếng, ngay cả những phiến lá cũng không dám xào xạc nữa. Sinh Thần nấp sau lưng vị trung niên, mở to mắt nhìn một hình dạng đang lơ lững ở phía xa, năm phần chân thực xen lẫn năm phần mộng ảo, nhập nhòa.

Có âm thanh vang lên, dàn dàn trải trải, gần gần xa xa:

– Vương hầu?

ooo

Vị trung niên hơi nhíu mày, nhưng cũng không phủ nhận:

– Bản hầu là Nguyễn Sinh Vân. Hồ tiểu thư mắt sáng như đuốc, một lời đã nói ra thân phận của ta.

Lúc này hình dáng mờ ảo đã ngưng tụ lại thành một bóng người áo trắng, ngồi trên mỏm đá chìa ra, vạt áo dài cả trăm trượng, phủ xuống tận đáy khe nước, trông qua như một ngọn thác bạc. Thế nhưng gương mặt của người được Nguyễn Sinh Vân gọi là Hồ tiểu thư vẫn chìm trong mông lung, không thể trông rõ. Chỉ nghe y chầm chậm nói:

– Nguyễn Sinh Vân. Vân tiêu mộng đoạn. Bát Phương Tứ phủ Hầu. Đã là vân tiêu mộng đoạn, cớ sao vẫn còn lãng du dân gian?

Nguyễn Sinh Vân nghe vậy tỏ ra kinh ngạc:

– Thật không ngờ Hồ tiểu thư ở nơi hẻo lánh này mà vẫn có thể tỏ tường hết việc của thiên hạ. Ngoại hiệu do đồng bạn yêu gọi, danh hiệu do Thần Đế ngự ban, không thể so sánh.

Hồ tiểu thư cười khẽ:

– Ta qua lại trên Thang Lâm cũng nhiều, việc đời thấy không ít, bốn đoạn chỉ vàng trong tay áo của ông không phải ai cũng có thể mang. Vương triều bảy vị Tứ phủ hầu, chỉ có mình ông là không ở kinh thành mà hay ngao du khắp chốn mà thôi.

– Ta văn dốt vũ dát, việc nước không tinh, việc quân không tường, không thể so sánh với các anh em. Đã mang danh vương hầu, đi khắp bốn phương, giúp dân giải nạn, cũng là chuyện nên làm.

Sinh Vân cường ngạnh đáp trả, lại chỉ tay xuống khe nước, hỏi:

– Quái sông vốn là tay chân của Hà Bá, tuy làm nhiều chuyện ác nhưng niệm tình bị sai khiến cũng có thể tha thứ. Cùng là loài tinh quái, xin hỏi Hồ tiểu thư cớ sao ra tay tàn nhẫn, xóa y ra khỏi luân hồi.

– Sao, định xen vào chuyện của tinh quái chúng ta? Bát Phương Hầu không ngại bàn tay ông quá xa rồi sao? Lại nói con tinh sông này đến nay cũng đã giết rất nhiều người, có vào được luân hồi cũng sẽ chịu trừng phạt, thống khổ ngàn năm, thà rằng thần hồn cứ tiêu biến như vậy.

“Hồ tiểu thư lời ấy e rằng không chính.” – Sinh Vân lạnh nhạt nói – “Tinh quái bất quá cũng giết có vài mươi người, Hồ tiểu thư đến nay giết cũng đã mấy ngàn người, xin hỏi núi xương biển máu đó, ai đến truy cứu đây?”

– Bát Phương Hầu, ta kính ông là một người tốt, xin hãy rời đi. Trên có trời, dưới có đất, tất cả mọi chuyện trong năm thế sáu cõi đều là chuyện đương nhiên, đều có nguyên nhân của nó. Chuyện của ta làm, sát lục ta mang, còn chưa đến phiên ông hỏi đâu.

Nguyễn Sinh Vân chắp tay:

– Giữa trời đất, ngọn cây ngọn cỏ còn được quyền sinh tồn, huống gì là người. Tiểu thư giết hại đồng loại ta, dù bất kể lý do gì thì chúng ta cũng không thể đồng tình. Ngươi tu luyện mấy trăm năm, có bao nhiêu dũng sĩ đã không ngại nguy hiểm đến đây truy sát ngươi? Cho dù pháp lực ngươi có mạnh đến thế nào, bản tướng ngươi có biến ảo đến thế nào, chúng ta cũng sẽ không ngừng không nghỉ, cho đến khi ngươi đền tội cho xương máu của đồng bào ta.

– Trong tinh quái chúng ta chỉ có một luật lệ duy nhất, mạnh được yếu thua, cũng chưa đến mức cần một con người đến đây dạy bảo ta. Một ngày nào đó, một ngày nào đó,…

Con hồ yêu ngừng lại, trầm ngâm không nói gì nữa, chỉ buông tiếng thở dài u uất. Tiếng thở dài ấy không phải gió, cũng chẳng phải sương, vậy mà lạnh đến ghê người. Hình ảnh của nó bỗng dưng từ từ tiêu biến trong không trung, chỉ để lại một lời nói nhẹ như hơi thở:

– Đã như vậy, ta chờ ông nơi động Hồ.

Nguyên Sinh Vân đứng sững nơi đó, chăm chăm nhìn theo phương hướng Hồ tiểu thư biến mất, chân mày nhíu lại thành hình chữ xuyên.

Sinh Thần từ đầu đến cuối vẫn núp sau lưng Sinh Vân, giờ mới níu níu tay áo cha mình:

– Cha, vì sao lại để mặc cho con yêu, à, cho Hồ tiểu thư đi như vậy.

Vị vương hầu quay lại nắm lấy tay con trai, xoa xoa chỗ bị cốc đầu ban nãy, hắng giọng:

– Đây không phải thân thể thực của y, cả ngàn năm nay những thế hệ Hồ lang quân và Hồ tiểu thư đều không thể rời khỏi động hồ. Cái chúng ta thấy chỉ là ảo tướng của bọn chúng mà thôi.

Sinh Thần cắn cắn môi. Động Hồ nghe nói nằm tận đầu nguồn sông Lộ, cách nơi này cả trăm dặm. Chỉ bằng ảo tướng đã xóa con quái sông ra khỏi luân hồi trong một hơi thở. Vậy thì bản tướng của nó còn hùng mạnh đến mức nào kia chứ.