Chương 2

Like & Share:

Cecilia rời khỏi nhà lúc 6h30, lái chiếc Stark vào khu trung tâm theo bản đồ cài đặt sẵn trong xe. Chiếc ô tô hiển thị trên bản đồ là một đốm đỏ nhấp nháy chạy theo những vạch chỉ đường xanh lè đưa cô lên phía Bắc, đi qua những dãy nhà cao tầng, những siêu thị, những shop quần áo, vòng qua tránh phố đi bộ, chạy thẳng tới một khu phố dài toàn những tòa nhà chọc trời đồ sộ và đột ngột ngoặt vào một chiếc cổng sắt hai cánh trắng cao, kín mít. Không có bảo vệ. Chiếc xe dừng lại khoảng năm giây thì một tiếng tít dài vang lên, cánh cổng từ từ trượt sang một bên. Đúng là lừa hàng, nhìn thì rõ ràng thấy hai cánh cổng thế mà lại là cửa trượt. Chưa hết bất ngờ, Cecilia chớp mắt nhìn chằm chằm cái thứ phía sau cánh cổng: một đường hầm dài dốc xuống. Chiếc xe này đã được cài mã nhận dạng, vậy nếu một ngày đẹp trời xe hỏng nằm chình ình trên đường và cô phải đi bộ đi làm thì làm thế nào đây. Hít một hơi sâu, Cecilia từ từ nhấn ga tiến vào đường hầm và nhận thấy rằng nếu xe hỏng thì quả thật là một thảm họa. Đường hầm dài hơn hai kilomet, chạy loanh quanh lúc ngoặt trái, lúc rẽ phải không biết mình đang đi đâu. Rồi đột nhiên không được báo trước, đường hầm kết thúc, phía trước mặt Cecilia là một bãi đỗ xe. Thế đấy, cô tìm chỗ đỗ, sử dụng chiếc thang máy duy nhất bằng cách ấn ngón cái vào bảng cảm ứng. Bên trong thang máy sáng trưng như một cái hộp, không có nút bấm tầng, nó cứ thế lao vút lên. Cecilia không biết là mình sẽ phải đi đâu, làm gì, cô không nhận được bất cứ sự chỉ dẫn nào nhưng lo lắng bây giờ cũng là quá thừa. Thang máy dừng lại, cửa mở ra, một người đàn ông cao lớn đang đứng chờ sẵn bên ngoài. Ấn tượng đầu tiên của Cecilia về người đàn ông đó là sự mạnh mẽ và nóng nảy, đôi mắt anh ta sắc lạnh nhưng không u ám. Anh ta mặc sơ mi trắng, quần bò đen sơ vin gọn gàng trông hợp một cách kỳ lạ với màu trắng tinh khiết của cái hành lang dài, rộng mà anh ta đang đứng. Cecilia bước ra, chưa kịp mở miệng thì người đàn ông cất tiếng:

– Cô đến sớm.

Giọng nói này Cecilia đã nghe nhiều lần qua điện thoại, người này chính là Huy, giọng nói đúng là rất hợp với con người và hơn thế nữa, ở anh ta còn toát lên một thứ quyền lực vô hình.

– Chào anh.

Cecilia liếc đồng hồ, đã 7h15. Cô nhận thấy rằng từng cử chỉ, hành động của mình đang bị săm soi không chỉ bởi Huy mà còn bởi hơn năm cái camera lắp xung quanh đang đồng loạt chĩa vào cửa thang máy.

– Chúng ta sẽ chờ thêm một lát nữa, hi vọng hai cậu kia không đến quá muộn.

Cecilia gật đầu đơn giản và bước theo Huy tránh khỏi cửa thang máy một chút. Thế là có tất cả ba người mới, sẽ có sự cạnh tranh khốc liệt lắm đây mặc dù cô vẫn chưa biết công việc của mình là gì. Huy im lặng suốt mười phút sau đó và Cecilia cũng vậy, giữ cho đầu óc thư giãn, cô chờ đợi. Thang máy kêu tinh một tiếng và cửa mở ra, hai thanh niên bước ra cùng lúc, đưa mắt tìm kiếm. Họ đều mặc áo khoác da và quần bò, một người trông khá ưa nhìn, người kia có vẻ trí thức. Huy ra hiệu cho họ đứng bên cạnh Cecilia, nhìn một lượt ba người và bắt đầu nói:

– Tôi là Nguyễn Văn Huy, người phụ trách tuyển dụng. Trong mười năm qua chúng tôi liên tục tổ chức tuyển dụng mỗi năm ba người, thử việc trong ba tháng và chúng tôi đã tuyển được năm người. Hai lăm người còn lại cuốn gói ra đi không phải vì họ kém thông minh hay làm việc tồi mà vì họ không có những tiêu chuẩn chúng tôi mong muốn. Các anh chị có ba tháng thử việc, sau mỗi tháng, chúng tôi sẽ sa thải một người và nếu các anh chị không vượt qua được mức có thể chấp nhận được, chúng tôi sẽ đuổi cả ba người trong tháng đầu tiên. Vậy thì câu hỏi đang hiện ra trong đầu các anh chị là: công việc này là cái quái gì vậy? Đơn giản thôi, các anh chị được tuyển dụng vào để làm phóng viên.

Cecilia im lặng, giữ sự ngạc nhiên trong đầu, không liếc sang hai người bên cạnh, chỉ nhìn thẳng vào Huy. Khi đã chắc chắn rằng cả ba nghe rõ, Huy tiếp tục:

– Số điện thoại của tôi đã được lưu trong máy các anh chị, công việc của các anh chị trong tháng đầu là săn tin trong khu vực Hà Nội. Hãy làm cho tôi bị ấn tượng. Có câu hỏi nào không?

Một người có các tiêu chí không bình thường, mò được một trang Web tuyển dụng, vượt qua các vòng, được cung cấp nhà và xe rồi tới một nơi không biết là nơi nào để nhận công việc phóng viên ư? Cecilia đưa tay lên như sinh viên xin phát biểu và nói:

– Em tưởng công việc phải liên quan đến logic phức tạp, sử dụng đầu óc nhiều.

– Mọi người đều nghĩ rằng việc săn tin rất đơn giản, chính vì thế hai lăm người đã trượt kia không trượt vì họ kém cỏi, mà đa số trượt vì chủ quan, vì cách suy nghĩ, vì sự ngạo mạn… Chúng tôi không tuyển những người giỏi nhất mà chỉ nhận những người xuất sắc nhất. Mức lương mà chúng tôi trả cho nhân viên là con số mà tất cả những người trượt sẽ phải tiếc nuối suốt đời. Nếu không còn câu hỏi nào nữa thì các anh chị có thể bắt đầu làm việc. Cứ gửi mail hoặc tin nhắn cho tôi bất cứ khi nào săn được tin.

Nói xong, Huy quay người bước thẳng. Cecilia và hai anh chàng kia đứng nhìn cho tới khi Huy khuất dạng sau khúc ngoặt mới lặng lẽ vào thang máy, im lặng không nói câu gì. Họ nhìn nhau, đánh giá lẫn nhau thay cho lời nói, ai cũng nghĩ rằng không cần thiết phải nói vì đằng nào tháng sau cũng sẽ có người bị loại thôi và người bị loại không phải mình. Chính bản thân Cecilia cũng nghĩ thế. Ra khỏi thang máy, cô không nhìn hai người kia nữa mà đi thẳng tới xe, lái theo lối ra có bảng chỉ dẫn xanh lè. Đường hầm kết thúc ở một cách cổng xanh khác, tống cô ra phố ẩm thực của khu trung tâm. Cecilia tấp vào bãi đỗ xe lớn, đi bộ tới quán café sách gần đó uống café ngắm phố phường.

Tình báo là nghề của cô, mà phóng viên thì chỉ là đứa con nhỏ xinh, ngây thơ, hợp pháp của tình báo thôi. Không đời nào lại có chuyện chính phủ Việt Nam cấp nhà, xe cho những người có kỹ năng đặc biệt làm phóng viên săn mấy tin vớ vẩn. Cũng không cần phải xây hầm vào tòa soạn báo hay sử dụng vân tay trong thang máy, đến trẻ con còn biết. Hai anh chàng kia rất có thể là nhân viên của tổ chức nào đó muốn thâm nhập vào hệ thống mật vụ của Việt Nam, nếu không cũng phải là người tài năng xuất chúng đủ điều kiện cần để làm việc, không thể coi thường. Huy đã nói họ “không nhận những người giỏi nhất, chỉ nhận những người xuất sắc nhất”, câu này có thể hiểu là họ không yêu cầu IQ cao mà cần những kỹ năng khác không nhỉ! Bởi vì nếu họ tuyển những người IQ trên một trăm tám thì Cecilia trượt ngay từ vòng gửi xe.

Cô dành cả buổi để lượn quanh phố ẩm thực, tạt sang phố đi bộ, đến chiều tối thì lượn qua phố đèn đỏ và dừng chân ở khu gay bar. Hoạt động mại dâm được cấp phép ở Việt Nam chỉ dành cho khách du lịch, hoặc những người nước ngoài đến sinh sống và làm việc tại đây. Cecilia thuộc nhóm thứ hai, cô là người gốc Việt nhưng đã nhập quốc tịch Mỹ từ lâu. Lướt qua một lượt các quán bar, đôi mắt Cecilia khựng lại trên một tấm biển hiệu: Macallan. Macallan thật không đấy? Cecilia đi tới trước cửa quán, đây là một quán bar nhỏ nhắn, thanh lịch với vài nhánh cây mành mành xanh rủ xuống trên nền sơn tường nâu đỏ trầm. Cửa chính và cửa sổ đều là kính phản quang xanh thẫm nên không nhìn được vào bên trong. Trước cửa có một anh chàng bảo vệ thô kệch ăn mặt lòe loẹt đứng chình ình, anh ta to đến nỗi chặn hết cả lối vào. Cecilia bước lên bậc thềm hỏi:

– Macallan thật không đấy?

Anh chàng bảo vệ thoáng ngạc nhiên, nhìn từ đầu đến chân Cecilia rồi tránh sang một bên cho cô vào. Cái gì thế nhỉ, thật khó hiểu. Thế nhưng khi bước chân vào bên trong thì Cecilia biết tại sao chàng bảo vệ kia lại ngạc nhiên như vậy. Tiếng chuông cửa kêu leng keng và mọi ánh mắt đổ dồn vào cô, cũng không thể trách họ được, đây là quán bar dành cho gay. Phải rồi, giữa khu phố toàn những quán cho gay thì lấy đâu ra quán bar bình thường mà vào chứ. Thế nhưng Cecilia vẫn đi tới quầy bar, bỏ qua những ánh mắt hiếu kỳ của các cặp nam – nam thanh lịch. Chàng trai đứng trong quầy bar mỉm cười, nghiêng đầu hỏi:

– Làm thế nào mà bảo vệ lại cho em vào vậy? Trông em đâu có giống người chuyển giới.

Cecilia gật gù:

– Trông anh cũng đâu có giống gay.

Cô ngồi xuống ghế, nhìn qua một lượt, lắng nghe tiếng nhạc du dương nhẹ nhàng phát ra từ hai cái loa to tướng đặt chìm trong hốc tường, thầm ngợi khen óc thẩm mỹ tuyệt đỉnh của chủ quán. Tường được sơn màu xanh nhạt, kết hợp với ánh sáng trắng yếu ớt mờ ảo từ quầy bar tạo ra một bức tranh sáng tối thanh lịch, vừa đủ để nhìn thấy quầy nhưng không đủ để thấy rõ tường tận nét mặt của những cặp đôi ngồi ở những góc xa. Bàn ghế, sàn, kệ, tất cả đều làm từ gỗ nâu đỏ trông rất đơn giản và tạo cảm giác thân thuộc, dễ chịu. Anh chàng bartender xinh trai đặt xuống trước mặt Cecilia một ly cocktail mặc dù cô chưa hề gọi:

– Mojito cho người mới, miễn phí.

– Cảm ơn anh.

  Cecilia hớp một ngụm, tần ngần với thứ đồ uống ngon tuyệt đó một lúc rồi ngước lên soi anh chàng bartender, cô hỏi:

– Quán bar này của anh à?

Anh ta gật gù, bắt đầu màn lau cốc nhoay nhoáy điệu nghệ. Cecilia đưa tay ra:

– Em tên là Huyền.

Mặc dù khá ngạc nhiên nhưng chàng trai xinh xắn đó vẫn khẽ nắm tay cô:

– Chào em, anh là Thanh. Ai giới thiệu em tới đây vậy?

– Không ai cả. Quán này phải có người giới thiệu mới vào được ư?

– Đúng vậy. – Thanh tỏ ra ngạc nhiên, liếc ra cửa nhìn anh bảo vệ – Em đã nói gì với bảo vệ?

Cecilia chớp mắt:

– “Macallan thật không đấy”?

Thanh cười. Nụ cười tươi tắn để lộ chiếc răng nanh hơi chìa duyên dáng:

– Đó chính là mật khẩu vào cửa của quán. Chỗ của bọn anh chỉ dành cho khách quen, là gay thực sự, những người có điều kiện tốt hơn mức trung bình muốn tìm kiếm tình yêu hoặc một mối quan hệ nghiêm túc.

Cecilia nhìn chăm chú vào đôi mắt ướt đa tình kia, hiểu được sự ẩn ý tế nhị trong từng lời nói và nhún vai:

– Em vừa về Việt Nam hôm qua, đang tìm một chỗ yên tĩnh để uống vài ly thì thấy quán này. Vậy anh có Macallan thật không hay chỉ là cái tên thôi.

– Hôm qua thì có – Thanh cúi xuống, nhấc lên một cái vỏ Macallan rỗng – tuần sau hàng mới lại về. Ở đây bọn anh có một đội “không gay, quan tâm đến Macallan” và họ vào cửa giống như em vậy.

Cecilia mím môi. Ồ ra vậy, đặt mật khẩu như thế thật là thông minh. Anh chàng chủ quán này lựa chọn cho mình những khách hàng lắm tiền nhiều của, là các chàng gay nghiêm túc và những quý ông quý bà thực sự muốn thưởng thức rượu ngon quý hiếm đắt tiền. Kinh doanh kiểu này giống như thể chỉ làm lớt phớt để thỏa mãn sở thích thôi chứ không phải với mục đích kiếm tiền thực sự, nhưng làm lớt phớt mà tay nghề pha chế như thế này thì quả là quá phí. Thanh nói:

– Nếu em không thích Mojito thì còn nhiều loại cocktail và rượu khác.

– Cưng sẽ không tìm được nơi nào pha cocktail ngon hơn chỗ này đâu.

Một người đàn ông mặc vest xám nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế bên trái Cecilia, buông giọng ỡm ờ. Trông anh ta sẽ nam tính và dễ nhìn hơn nếu không phết một lớp kem mỏng hơi bóng trên mặt và tô son hồng nhạt mà nếu không nhìn gần thế này thì sẽ không nhận ra.

– Hi vọng là anh nói đúng.

Cecilia khẽ nhún vai thờ ơ. Cô không vào đây để nhận những sự tán tỉnh, cô chỉ muốn được thư giãn uống thứ gì đó ngon lành thôi, nếu muốn được tán tỉnh thì không đời nào cô vào đây.

Trong vòng năm ngày đầu tiên, Cecilia không gửi bất cứ mail hay tin nhắn nào cho Huy, cũng chẳng liên lạc với ai hết. Cô mua đồ ở tạp hóa và siêu thị như bao người khác, sử dụng tiền mặt là chủ yếu và hầu như chỉ làm việc ban ngày. Tối đến Cecilia lượn quanh các quán bar để thưởng thức những thứ đồ uống ngon lành, có điều đúng là không có quán nào pha được cocktail ngon như anh chàng bartender xinh trai tên là Thanh đó. Vậy nên tối nào Cecilia cũng phải quay lại Macallan trước khi trở về nhà ngủ. Sáng chủ nhật của tuần làm việc đầu tiên, Cecilia gửi mail cho Huy một trăm hai mươi bức ảnh, ba đoạn video và một báo cáo dài mười trang về một đường dây bán lẻ cỏ ma túy tinh vi. Cecilia đã phải ngồi hai ngày ở bến xe bus đối diện với một cửa hàng hoa, giả làm nhân viên của công ty xe điện Hà Nội, ghi lại giờ đến của những chuyến xe bus xem xe chạy có đúng giờ không, để theo dõi cửa hàng hoa trá hình đó. Cũng giống như hầu hết những kẻ bán lẻ tinh vi khác, cửa hàng này chỉ bán hàng cho khách quen thông qua mật khẩu. Sau hai ngày ngồi đốt thuốc ở bến xe bus và nhận được sự chú ý của chủ cửa hàng, Cecilia bắt đầu lén tự cuốn một vài điếu thuốc lá. Chiều hôm đó, cô được tên chủ cửa hàng hoa bắt chuyện và mời một điếu thuốc, mặc dù đó chỉ là thuốc lá pha một ít cỏ được cuốn sẵn rất đẹp y hệt thuốc lá thật. Ngày hôm sau, Cecilia quay lại với tâm trạng bồn chồn giả vờ, hỏi mua lại những điếu thuốc đó thì được chào hàng những gói ma túy cỏ thực sự được đóng trong những chiếc túi vuông nhỏ xinh có nhãn mác giống như hạt giống của các loại hoa. Cô gắn con bọ tự chế vào chiếc môtô mà tên chủ quán khoe là bảo bối may mắn của gã. Con bọ tự chế này có chức năng định vị và truyền tín hiệu vào điện thoại của Cecilia. Cô chỉ việc ngồi chờ tên chủ cửa hàng hoa đi lấy hàng bởi vì theo suy đoán của Cecilia, khách vào cửa hàng chỉ mua chứ không bán cỏ cho chủ. Và thật may mắn, tối thứ sáu gã chủ nhảy lên môtô, phóng ra ngoại thành, con bọ ghi lại những điểm dừng chân và thời gian dừng của gã. Đêm thứ bảy, Cecilia lái xe đến lần lượt từng nơi mà tên buôn ma túy đã tới, đột nhập vào một cái kho sắt tái chế đáng ngờ và chộp được vô vàn những bức ảnh giá trị, quay được vài đoạn video cảnh bọn chúng đang đóng gói cỏ.

Sau khi gửi xong ảnh, video và báo cáo, Cecilia rung đùi chờ đợi. Những thông tin đó chỉ là sơ bộ nhưng đối với phóng viên, như vậy chắc cũng đủ làm gã nóng tính kia hài lòng. Nếu muốn chi tiết hơn, Huy sẽ phải cho cô thêm thời gian để điều tra thêm về những mối khác, nguồn cung và những cửa hàng trá hình khác. Mười phút sau đó, chuông báo tin nhắn vui vẻ kêu, Cecilia mở ra xem và nhíu mày. Tin nhắn của Huy chỉ độc một chữ: “Next”. Khá ngạc nhiên, Cecilia nhắn tin hỏi lại: “Nghĩa là gì ạ”. Vài giây sau, cô có câu trả lời, cụt ngủn, gây mất hứng thú: “Tiếp đi. Săn tin khác”. Ngồi bất động cả phút, Cecilia tìm lại trên mạng một lần nữa xem năm năm trở lại đây có bài báo nào điều tra về cái cửa hàng hoa bán cỏ ấy chưa nhưng kết quả vẫn như hôm đầu tuần cô tìm, nơi đó chưa từng bị lên báo.

Ngẩn ngơ sốc xem đi xem lại tin nhắn suốt nửa giờ, Cecilia đi loanh quanh trong phòng vò đầu bứt tai. Có phải mình đã quá chủ quan không? Nếu cả tin tức về ma túy còn không làm hài lòng tên sếp khỉ gió nóng tính kia thì cái gì mới khiến hắn hài lòng đây? Cecilia rời khỏi phòng, xuống nhà mở cái tủ lạnh trống trơn, lấy vài lát bánh mì khô quắt và một lon café ra uống tạm trong lúc suy nghĩ. 9h sáng, cô rời khỏi nhà ghé qua siêu thị gần đó và bắt đầu lên kế hoặch săn tin một cách chú tâm hơn.

Tuần làm việc thứ hai, Cecilia vừa trộm dữ liệu từ camera an ninh của một cửa hàng sửa chữa ô tô lớn nhất nhì Hà Nội, vừa xắn quần lội vào đời tư của một chính trị gia có tiếng. Cô trộm những đoạn video ghi lại hành vi luộc đồ của những chiếc ô tô đắt tiền mà nhân viên cửa hàng sửa chữa thực hiện một cách chuyên nghiệp kể cả khách có đang đứng ở đó đi chăng nữa. Bọn chúng lợi dụng sự ngây thơ và kém hiểu biết của khách hàng để thay thế phụ tùng xịn bằng đồ rởm rẻ tiền không rõ xuất xứ nhằm trục lợi. Chúng làm việc có hệ thống, thông đồng từ trên xuống dưới và xóa đi những đoạn video ghi lại quá trình ăn cắp công khai này vào cuối ngày. Đồng thời Cecilia cũng theo dõi vị chính trị gia nổi tiếng kia, chụp lén ông ta và ba cô bồ xinh đẹp, đột nhập vào biệt thự riêng của ông ta ở ngoại thành, quay lại những bữa tiệc truy hoan thác loạn. Cuối tuần thứ hai, Cecilia gửi hết những gì thu thập được cho Huy và nhận lại hai chữ Next đáng nguyền rủa.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình với khao khát ném cái điện thoại này vào tường nhưng không nỡ. Áp lực đè ngày càng nặng lên vai Cecilia thế nên bước sang tuần thứ ba, cô hầu như không có thời gian trở về nhà. Vừa cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, suy nghĩ thông suốt để tìm nguồn tin, vừa thực hiện cùng lúc nhiều việc để săn được những tin tức giá trị. Cecilia sục sạo khắp các ngóc ngách của Hà Nội. Bạo lực học đường, những tụ điểm bán dâm trái phép trốn thuế, scandal tình ái của các ca sĩ, buôn lậu rượu giả, tin nào cũng mất rất nhiều công sức để thu thập nhưng kết quả không hề khả quan. Cecilia hoàn toàn mất phương hướng. Cô không hiểu mình làm sai chỗ nào, cũng không biết mình nên làm gì tiếp theo. Trong suốt quá trình phục vụ cho tổ chức, chưa bao giờ cô cảm thấy hoang mang như lúc này. Huy không yêu cầu, không cần biết làm thế nào mà Cecilia săn được những tin như vậy, thậm chí những điều cô đang làm không hợp pháp đi nữa thì anh ta cũng chẳng quan tâm. Cecilia đã nhắn tin hỏi: tin tức như thế nào mới làm anh bị ấn tượng, nhưng Huy không trả lời, tất cả những gì anh ta gửi tới là tin nhắn với bốn ký tự chưa hề thay đổi: NEXT.

Bước sang tuần thứ tư, Cecilia dành cả hai ngày đầu tuần để lái xe lòng vòng quanh Hà Nội tìm kiếm những điều bất thường. Cô thấy nhiều, đi đâu cũng thấy cái gì đó không lớn thì nhỏ mà nếu làm việc cho những tờ báo thông thường thì nhất định họ sẽ giật những tít gay cấn câu những độc giả tò mò. Tuy nhiên những tin tức như vậy nếu gửi cho Huy cũng chỉ nhận được sự thờ ơ mà thôi. Hắn muốn gì đây… Trong lúc dạo quanh tìm kiếm thông tin, Cecilia vấp phải nỗi ám ảnh cũ khiến cô không tài nào dứt mắt ra được: một nhà máy đồ sộ không tên không biển hiệu nằm biệt lập trên một khu đất rộng mênh mông bên bờ sông Hồng, thuộc về khu Đông 40 của thành phố. Cecilia tìm kiếm trên mạng nhưng không thấy thông tin về nhà máy này mặc dù ống khói cao ngất ngưởng của nó vẫn phì phèo thở ra những làn khói trắng đục. Cách đây rất lâu rồi, khi mới vào nghề, đội của Cecilia đã thất bại trong một nhiệm vụ giải cứu những con tin bị một nhóm khủng bố bắt cóc, giam trong một nhà máy vô danh. Hậu quả là ba đồng đội đã hi sinh, một nửa con tin bị giết, tên cầm đầu nhóm khủng bố chạy thoát. Sự ám ảnh của nó vẫn đeo đuổi Cecilia dù cho thời gian có trôi đi bào mòn ký ức. Lái xe một vòng quanh khu đất đó, Cecilia quay trở về với sự khó chịu trong lòng.

Đêm thứ sáu, Cecilia bắt chuyến xe bus cuối cùng tới khu Đông 40, xuống ở gần đó và đi bộ tới nhà máy. Cô men theo hàng rào cao vút làm bằng lưới mắt cáo, căng mắt nhìn qua bãi đất rộng mênh mông tối om. Hàng bóng đèn cao áp chạy dọc theo năm dãy nhà đồ sộ, dài thườn thượt không thể soi sáng hết bãi đất xung quanh. Khu vực sát hàng rào tối om, muốn đột nhập vào không phải là chuyện khó. Cecilia tần ngần một lát và quyết định vào bên trong. Cô rút điện thoại từ túi quần ra, bỏ vào túi áo cho khỏi vướng và tiến sát lại hàng rào. Thế nhưng vừa lúc đó, ánh đèn ô tô loang loáng rọi tới, một chiếc xe bán tải đen thắng kít trên đường lớn, bốn thanh niên cao to lực lưỡng xuống xe, sải bước ra khỏi đường lớn tiến thẳng về phía Cecilia. Lia mắt về phía đông, Cecilia nghĩ nhanh vài giây và rời khỏi hàng rào, bỏ chạy về phía vườn cây ăn quả um tùm thấp thoáng xa xa. Bốn tên kia chẳng nói chẳng rằng, lập tức đuổi theo. Cái gì thế nhỉ? Bọn chúng không hề hò la quát tháo yêu cầu cô đứng lại, chỉ lao tới như những bóng ma quái dị. Cecilia guồng chân chạy nhanh dần, nhanh dần và mở hết tốc lực phóng về phía vườn cây ăn quả. Trông thế thôi chứ từ hàng rào đến đó rất xa, Cecilia chạy như bay, quãng đường càng xa cô càng có lợi thế. Không quay đầu lại nhìn phía sau nên Cecilia không biết rằng có một kẻ bỏ xa ba người còn lại đuổi theo cô mỗi lúc một gần cho đến khi cô mất hút trong vườn cây ăn quả. Cây cối sẽ cản tầm nhìn của lũ bám đuôi vì cô không thể cứ chạy mãi như vậy được. Giảm tốc độ, len lỏi trong vườn cây, Cecilia vừa hướng về phía Đông Bắc vừa thò tay vào túi áo cậy nắp điện thoại mà không làm nó phát sáng, cô tháo pin ném đi để nếu có lỡ bị bắt thì chúng cũng chưa lấy thông tin từ điện thoại ngay được. Tiếng sột soạt của lá cây vang lên phía sau khiến Cecilia rợn tóc gáy. Vai cô nhói một cái đau điếng đồng thời cô nghe thấy một tiếng bụp nhỏ như có ai đó bắn súng giảm thanh. Vội vã khua tay lên chỗ đau, Cecilia rút cái thứ vừa đâm vào mình, vứt xuống đất. Thôi chết rồi, thuốc mê… Những bước chân của cô chậm dần, loạng choạng, làm thế nào hắn đuổi kịp cô? Chỉ vài giây sau cả thân hình mềm oặt đổ sầm xuống cỏ. Từ trong bóng tối, gã thanh niên cao lớn bước ra, hơi thở gấp gáp hòa vào tiếng gió xào xạc. Gã dắt khẩu súng gây mê vào thắt lưng, đi tới xốc cô gái lên vai, vác ra khỏi vườn cây thong thả hướng về phía chiếc xe bán tải.