Chương 14: Chuẩn bị

Like & Share:

Hôm nay là ngày 31 rồi!

Nhiên nhìn trời, cảm thán một câu. Gãi đầu một cái, thấy xe buýt đã đến, cậu liền nhanh chân lên xe chiếm một chỗ ngồi lý tưởng.

Cậu nhìn cảnh vật xung quanh khi xe buýt chạy qua, đầu óc lại không tự chủ được mà nghĩ đến chuyện ngày hôm kia. Dù chuyện đã xảy ra gần một ngày nhưng Nhiên vẫn chưa thể quên được nó.

Khi cậu tỉnh dậy thì đã là bảy giờ sáng, nếu là bình thường, Nhiên có lẽ đã nằm ngủ tiếp nhưng giờ cậu lại không có tâm trí mà ngủ nữa. Ngồi ngốc đó hơn nửa tiếng, cậu đã suy nghĩ rất nhiều thứ, cũng biết là mình đã đánh mất một phần ký ức rất quan trọng, mà có lẽ, nó liên quan đến những việc cậu gặp phải sau khi bà qua đời, khoảng thời gian âm u nhất mà cậu chưa bao giờ muốn nghĩ tới lần nữa. Nhưng lần này, chắc cậu phải phá vỡ lời hứa năm xưa rồi.

Lúc nhỏ, Nhiên được bà dạy bảo rất nhiều thứ, và cũng nhờ bà, cậu hình thành thói quen viết nhật ký, nhưng sau khi lên thành phố học và đi làm thì cậu đã không còn viết nữa. Cậu không đem nó theo bên mình mà đem chôn nó ở dưới một cái cây. Kí ức khá lâu nên Nhiên không nhớ rõ lắm vị trí của cái cây nhưng cậu dám chắc rằng nếu thấy nó lần nữa thì sẽ nhớ.

Cậu nghĩ, sau lễ Halloween này, cậu sẽ về quê một lần xem sao.

Những mảnh vỡ kí ức đó thực sự quá ngắn, cảm giác đau tối hôm kia thực sự khiến cậu không muốn trải nghiệm lại một chút nào, mà đoạn kí ức cũng chẳng thể kết luận gì được. Vậy nên chỉ mong quyển nhật ký kia có thể giúp được phần nào. Không biết vì từ đâu mà trong đầu cậu lại nảy ra cái suy nghĩ rằng. Bà, cái chết của bà, thật ra, cũng không đơn giản như những gì cậu thấy…

Còn về những ký tự kia, cái mà cậu còn tự cho là mình tài giỏi giải được “câu đố” trong tờ giấy, thực ra, vì chính cậu, là người đã tạo nên “bộ mã” đó.

Bộ não của con người luôn tự động lược bỏ những thành phần mà chủ thể không muốn nhớ đến, ép buộc loại bỏ, ép buộc không nhớ tới, xóa bỏ phần kí ức này. Cũng có những kí ức, dù ép thế nào thì trong tâm trí cũng đã khắc dấu ấn, và một phần nào đó cũng là do chủ thể còn vương vấn.

Lúc đó cậu đã có thể giải nhanh gọn như vậy, là vì đã dùng nó quá nhiều lần. “Bộ mã” là do cậu tạo ra, tuy rằng cậu không biết là ai đã đưa tờ giấy này tới nhưng cậu dám chắc rằng, người đó, hiểu rõ về kí ức của cậu. Hôm đó cậu sợ hãi như vậy, cũng không phải vì đoạn kí ức đó có liên quan đến “bộ mã” sao…

Mà những “đáp án” được cậu giải ra đó thật ra là muốn chỉ về lúc cậu mất trí nhớ đi. Khu rừng… Xóa bỏ…?

 

Là kí ức bị xóa đi, còn khu rừng là chỉ lúc đó? Nhưng những từ ở giữa nghĩa là gì? Chuyện gì đã xảy ra vào khoảng thời gian kia?

Thở dài một tiếng. Dừng những suy nghĩ này lại, cậu bắt đầu nghĩ muốn chuẩn bị cho buổi tối hôm nay. Có chút hưng phấn, tuy rằng cứ nghĩ là sẽ không trúng giải nhưng hy vọng và tự tin vẫn nên có, phải không?

Giờ cậu đang đến nhà của Lệ để bàn vài chuyện về trang phục, nói là mượn nhưng cậu cũng biết ngại. Là một người đàn ông có trách nhiệm, cậu cũng nên làm gì đó chứ nhỉ.

Đường đến nhà của Lệ cũng khá xa, cậu nhìn vào bản đồ chỉ dẫn đường mà cô ấy vẽ. Cũng đại khái hình dung ra đường nhà cô ấy rồi. Nhiên rất hiếm khi qua nhà bạn bè, ngoài trừ nhà thằng Nhật. Lần này lại đến nhà của một cô gái, khiến cậu khá hồi hộp, nghĩ vậy, cậu thầm mắng bản thân một câu không có tiền đồ.

Hai mươi phút sau, xe buýt dừng lại. Đi thêm vài phút theo hướng bản đồ chỉ dẫn. Nhiên lúc này đây đang đứng trước một ngôi nhà cực to. Thật khó để nhận ra rằng, cô gái hiền lành luôn mặc quần áo giản dị lại là con nhà giàu.

Ai cũng biết, muốn xây một ngôi nhà to như thế này thì cần một khoản tiền không nhỏ, mà đất để xây thì càng đắt hơn gấp mấy lần. Mà giá đất cũng ngày càng tăng. Nói tóm lại là một chữ: Giàu!

Nuốt một ngụm nước bọt, Nhiên đến nhấn chuông cửa.

Sau vài lần nhấn thì cuối cùng cũng có người ra mở cửa, đó là một người phụ nữ trung niên bình thường.

“Cậu tìm ai?”

“Dạ, chào dì, cháu tìm Lệ, có Lệ ở nhà không dì?”

Dì đó nhìn cậu từ trên xuống dưới một lần rồi quăng một câu. “Chờ chút.” Sau đó đóng cửa.

Nhiên cũng không giận gì, dù sao nhà người ta giàu như vậy, sợ kẻ gian cũng là chuyện thường tình.

Chờ cỡ thêm hai, ba phút gì đó thì cánh cửa mới mở ra một lần nữa. Lần này là của một cô gái trẻ trung, không ai khác chính là Lệ.

“Đến rồi à, vào đi.” Cô vừa cười duyên vừa nói.

“Ừm. Làm phiền cậu ghê.” Nhiên gãi đầu cười ngượng vài tiếng.

Nghe vậy, cô cười lên mà nói. “Phiền cái gì, dù sao cũng vì lớp cả mà, với lại chúng ta là bạn, đừng nói những lời khách sáo như thế chứ.”

Nhiên chỉ cười không nói.

Sân nhà của Lệ rất rộng, có đủ loại cây, tạo không khí mát mẻ thoải mái vô cùng. Bọn họ đến bên một bộ ghế đá rồi ngồi bàn bạc, Nhiên có hỏi về bộ trang phục mà cậu có nhờ cô mượn giúp.

“Lệ, bộ trang phục của tớ ấy, cậu…”

“A! Xém nữa thì quên, chờ tớ một lát, tớ đem ra cho cậu.” Nói xong, cô đi nhanh vào nhà.

Nhiên giờ chẳng biết làm gì khác ngoài ngắm cảnh thiên nhiên trong sân, đúng là con gái thời nay được như Lệ thực sự rất hiếm, xinh đẹp, nhà giàu, tốt tính,… Cứ như cái gì tốt đẹp nhất trên đời đều dồn vào người cô gái này vậy. Cảm thán cho số phận hẩm hiu của mình. Nhìn lại thì thấy Lệ đang đi ra, khuôn mặt cô giờ lại nở một nụ cười tươi nhưng cũng hơi… gian xảo?

“Nè, nói trước nha, đã nhờ tớ mượn thì cấm từ chối, phải mặc cho đêm Halloween tối nay đấy nhé!”

“Ok.”

Nhận được món đồ được bao khá kín, Nhiên không nén nổi tò mò với bộ trang phục này, lúc cậu định mở ra thì có một bàn tay mịm màng chặn lại.

“Hi hi, quên nói với cậu, tối nay trước khi đến trường mới cho cậu mở ra.”

“Tại sao?” Dùng ánh mắt khó hiểu mà nhìn cô nàng.

“Bây giờ nói sẽ mất vui, cậu phải hứa là không được mở nó ra, ngoài trừ lúc mặc tham gia lễ hội đêm nay.”

“Nhưng không mặc thử thì sao có biết vừa hay không?”

“Cái vấn đề này cậu khỏi lo, tớ đã hỏi Nhật rồi, nên chắc cậu sẽ mặc vừa như in cho coi.”

Nghe giọng điệu đầy tự tin cùng khả năng tạo tò mò hơi gian trá của cô, cậu còn có thể nói không sao, dù sao cũng là cậu nhờ người ta. Còn cái thằng Nhật này, cũng thật là…

Nói chuyện cùng nhau thêm hơn hai chục phút nữa, hai bên cũng hiểu nhau thêm được phần nào. Sau đó cậu nói lời tạm biệt mà đi về.

Về đến nhà thì đã gần mười giờ.

Bước vào nhà, điều đầu tiên Nhiên chú ý là cửa không khóa. Nghĩ ngay đến trường hợp có trộm vào nhà, cậu liền nhanh tay cầm cây chổi cách đó không xa đó. Khi đã chuẩn bị về mặt tinh thần lẫn mặt sức lực, Nhiên liền đạp cửa xông vào. Cầm cây chổi hướng về phía trước, định hét lên một tiếng thì có một giọng nói ngăn lại.

“Về rồi à.”

Giọng nói quen thuộc khiến Nhiên hơi ngớ ra một chút nhưng sực nhận ra là giọng của ai.

Cậu ngay lập tức đem cây chổi bỏ bên góc tường rồi ung dung đi vào như không có việc gì. Nhưng lại chợt nhận ra, tại sao mình lại xấu hổ vì gặp tình huống này cơ chứ? Thế là cậu nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngồi kia, giận dữ quát: “Anh! Đừng cứ mà như ma như vậy chứ! Về cũng không chịu nói trước một tiếng, làm tôi cứ tưởng lầm là nhà có trộm!”

Hắn nhìn cậu con trai trước mặt, không hiểu sao hắn lại cảm thấy phần trẻ con của cậu giảm đi không ít, thay vào đó là sự chín chắn của người trưởng thành. Đã gặp phải chuyện gì sao? Hơi nhíu mày lại một chút, nhưng hắn không hỏi ra miệng, chỉ nói: “Tôi đói.”

“Mới về là ăn ăn ăn, anh chỉ biết ăn thôi!” Nhiên khó chịu lẩm bẩm nhưng bước chân lại đi vào bếp.

Hắn khẽ cong môi nhìn cậu nhăn nhó mặt mày nhưng vẫn vào làm cơm. Lại nhìn cái cặp đang cất giữ quyển sách kia. Đến, rồi cầm quyển sách trên tay. Đôi mắt hơi nheo lại, hắn đoán không sai thì tối nay…

Giải quyết xong bữa ăn, cậu với hắn lại cùng nhau ngồi xem ti vi. Xem chương trình “Thế giới động vật” mà cậu vẫn thích coi nhất. Lúc nhìn thấy những động vật kia bị giết hại, không hiểu sao tâm trạng của cậu lại tụt xuống rất nhiều. Bình thường, dù có xem thì cũng không có mãnh liệt như vậy.

“Anh nói xem, động vật có linh hồn và chấp niệm giống con người không?”

Cậu mê mang hỏi hắn.

“Có.”

“Vậy à, vậy sao tôi chưa từng thấy nhỉ?”

“Đó là vì cậu chưa thấy hoặc có lẽ cậu đã thấy nhưng lại tưởng nó còn sống.”

“Anh… Có thể kể cho tôi nghe một chút chuyện về linh hồn được không? Của động vật ấy.”

Hắn rõ ràng cảm giác được tâm trạng của cậu không bình thường nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ trả lời câu hỏi của cậu.

“Linh hồn của động vật không giống như con người. Nhưng lúc siêu thoát sẽ trực tiếp được chuyển kiếp. Có thể là sẽ làm con người, cũng  có khả năng sẽ lại trở thành động vật một lần nữa. Điều này là do Trời định, không thể xen vào. Chấp niệm của động vật dù dễ, dù khó, dù có thực hiện được hay không thì chúng vẫn sẽ siêu thoát, vì tuổi thọ trung bình của linh hồn động vật không quá một ngày. Rất ít. Nhưng cũng tùy loài mà tuổi thọ trung bình này không đều nhau, có thể phải trả giá mà kéo dài tuổi thọ linh hồn.”

Nhiên chăm chú lắng nghe, tâm trạng lại không thể tốt hơn được chút nào, thiên địa luôn công bằng, con người trả giá để có được vinh quang nhưng động vật lại vì thế mà ngày càng bị lụy tàn theo thời gian. Quy luật mạnh được yếu thua từ xưa đến nay vẫn luôn thế.

“Sao cậu lại hỏi việc này?”

Cậu hơi ngẩn người, nghe hắn hỏi mới sửng sốt một chút, nói: “A, chỉ là tự nhiên thấy chúng thật tội thôi.”

“Chẳng có gì là tội cả, cậu đừng có nghĩ nhiều như vậy, nếu thấy tội thì cậu đừng ăn thịt cá nữa, sẽ không có cảm giác sát sinh.” Hắn cười châm chọc mà nói.

Nghe lời hắn nói, cậu mới chợt nhận ra, cậu cũng đâu có khác gì mấy người đó đâu. Là loài động vật ăn thịt thì sao có thể ngừng ăn được, đừng nói chi là cả đời.

Khi ăn thịt vào trong miệng, cậu chỉ cảm thấy thật ngon, ngoài ra, còn có cảm giác gì khác sao. Cậu, vốn cũng chẳng có quyền nói người khác độc ác.

Chúng tội nghiệp, đáng thương, chắc chỉ là do nhìn thấy cảnh giết, còn khi đã được chế biến thành thức ăn thì những cảm nghĩ đó sẽ bị thay thế ngay.

Con người từ khi hình thành đã luôn như vậy đấy, bởi vì có quá nhiều cảm xúc, quá nhiều tính cách, quá nhiều người nên hình thành cục diện giết hại những loài khác mà cứ nghĩ đó là điều tất nhiên, đúng trên vị trí cao quý đã lâu. Một khi có một loài khác bậc cao hơn xuất hiện, họ sẽ cảm thấy uy hiệp nặng nề mà không phải muốn hòa thuận “kết bạn”.

Đang nghĩ cứ nghĩ, hướng suy nghĩ lại càng thêm tiêu cực, khuôn mặt của Nhiên xụ xuống ngày càng thấp.

Giật mình một cái, cậu cầm bàn tay của Vũ mới che mắt cậu lại kia.

“Đừng nghĩ nữa, cái gì cũng có lý do của nó. Quên chuyện này đi.”

“Ừm, tôi biết rồi.”

Không hiểu sao nghe lời an ủi của hắn, tâm cậu lại bình tĩnh hơn rất nhiều.

“Cười lên.”

“Hả?”

Này, này, cậu có phải nghe nhầm gì không vậy nè.

Đôi mắt cậu hơi trợn lên kinh ngạc nhìn hắn.

Thấy biểu cảm của cậu đã trở lại thành bình thường, hắn lúc này lại làm ra hành động rất không giống bình thường. Hai tay đưa lên hai mép miệng cậu, rồi kéo chúng ra thành độ cong của nụ cười. Rồi sau đó lại vội vàng thu tay lại, khuôn mặt hơi nhăn lại một chút, hắn liền xoay người ngồi thẳng lại.

Ngay sau đó liền nghe tiếng cười sảng khoái của Nhiên, cậu cười tươi, tỏa sáng như ánh mặt trời.

“Ha ha… Cười chết tôi… Thật không ngờ nha, anh mà có thể làm như vậy đó… Ha ha…”

Dù biết là chuyện vừa rồi khá mất hình tượng nhưng khi nghe giọng cười của cậu thì hắn cũng không so đo gì nữa. Vui trở lại, là tốt rồi.

—–

Xế chiều.

“Tối nay tôi có việc, có gì thì anh tự giải quyết nha.” Nhiên vừa loay hoay chuẩn bị vừa nói.

“Có việc gì?”

“Ủa? Chưa nói cho anh à, tối nay là ngày 31, tôi phải tham gia buổi Halloween ở trường.”

“Ngày 31? Vậy tôi cũng đi.”

“Hả?” Cậu quay phắc người lại, không tin vào mắt mình mà nói. “Cái gì? Anh… Anh muốn đi?”

“Ừm.”

“Ha hả, thôi anh ở nhà đi.” Đừng đùa chứ, hắn mà đi thì cậu không phải là thành người hầu luôn sao! Ghét nhất là mấy tên đẹp trai hơn mình!

“Không nhiều lời nữa.” Nói xong hắn liền quay người đi vào phòng.

Cậu trợn mắt nhìn, rồi hậm hực mà thu hồi ánh mắt. Cuối cùng cũng chắc thể làm gì hắn ta. Vì nhà trường cũng không cấm có người khác vào trường.