CHƯƠNG 13: Hiện thực

Like & Share:

Trưa, nhưng trời không có một chút nắng. Những đám mây xám xịt đang bay đầy trên đầu Lâm báo hiệu một cơn mưa rất lớn sắp đổ xuống. Đánh lưỡi một cái, cậu thả người lên băng ghế đá bên hè.

            Cuộc họp sẽ kéo dài ít nhất bốn giờ đồng hồ và có thể sẽ dài gấp đôi con số đó nếu xuất hiện những vấn đề khác. Bây giờ chỉ mới có ba giờ trôi qua, hãy còn khá lâu cho đến lúc cục trưởng La và phó cục trưởng Hân rời khỏi tòa nhà khách sạn. Thế nhưng lúc này thì việc chờ đợi đã bắt đầu khiến Lâm thấy chán chường.

            Chờ đợi không phải là một việc gì quá khó khăn đối với Lâm, nhưng không phải kiểu chờ đợi này. Là một người lính đã lâu, cậu mong mình có thể làm nhiệm vụ canh giữ cho cuộc họp hoặc chí ít thì được tuần tra quanh tòa nhà khách sạn đó để dò tìm những kẻ khả nghi. Ấy thế mà ngay bây giờ, việc cậu được giao lại là phải tránh xa khỏi tòa nhà, đến hơn nửa cây số. Đứng từ đây nhìn đến, Lâm thực thấy khoảng cách này quá xa, muốn nhận ra có chuyện gì xảy ra ở đó còn khó chứ huống gì là hành động cho kịp.

            Mây trên trời đã trở nên dày hơn. Lâm cũng đã có thể cảm nhận được độ ẩm quanh mình tăng nhanh. Cậu ước chừng chỉ vài phút nữa thôi thì trời sẽ mưa. “Có vẻ mình nên tìm chỗ trú là vừa.”

            Lâm chạy đến một trạm xe buýt, lúc này đã cósẵn năm, sáu người. Trong số họ, hẳn cũng phải có người đến đây trú mưa như cậu. Họ không phải là người dân địa phương mà đều là khách du lịch đến đây, Lâm đoán vậy, vì ai cũng đều mang theo một chiếc va li hoặc ba lô to đùng.

            Lâm ngồi chờ trong trạm xe buýt, lại nhìn về phía tòa nhà khách sạn đồ sộ, nơi mà cuộc họp đang diễn ra. Tòa nhà thực sự rất lớn, cao chừng đến hơn trăm mét. Kiến trúc tòa nhà được xây theo kiểu Tây Âu, trông rất sang trọng; ở giữa được gắn lên một tấm bảng hình chữ nhật rất to đánh dấu rằng đây là thành quả của sự hợp tác giữa Trái Đất và Arnarnient. Lâm khẽ cười khẩy một tiếng. Cậu không quan tâm lắm rằng đây có phải là một thành quả lớn lao gì hay không, nhưng gọi là sự hợp tác giữa Trái Đất với Arnarnient thì thật mỉa mai. Sự thật, toàn bộ tòa nhà đều được xây dựng bởi người Trái Đất, công nghệ Trái Đất và hiển nhiên cả vật liệu xây dựng cũng vậy. Lũ người Arnarnient chỉ có mỗi việc ra chỉ đạo và thế là tòa nhà được hoàn thành nhờ công lao của chúng.

            – Anh cũng thích tòa nhà đó à?

            Câu hỏi bằng tiếng Anh, được cất lên từ một cô gái tóc nâu, cột đuôi gà. Cô ta hỏi xong thì đặt chiếc ba lô xuống đất nghe “phịch” một tiếng rồi ngồi cạnh Lâm. Cô ta hẳn phải rất khỏe mới mang được chiếc ba lô đó mà trông vẫn thoải mái, mặt không có vẻ gì là mệt mỏi.

            – Không hề. – Lâm đáp gọn lại câu hỏi của cô gái.

            – Ơ… Tại sao? – cô gái ngạc nhiên, thắc mắc – Tôi thấy anh cứ mải nhìn nó suốt.

            Lâm nghe xong thì nhìn cô gái chằm chằm, đôi mày của cậu hơi nhướng lên. Cậu thắc mắc rằng cô ta có quan sát cậu từ nãy đến giờ hay không vì rõ ràng, cậu đã thấy cô ta đang bận rộn trò chuyện với những người khác.

            – Thế sao anh lại nhìn nó hoài vậy?

            Cô gái lặp lại câu hỏi và Lâm sực nhận ra cậu hơi lơ là, vội đáp:

            – Người Trái Đất thì làm gì có ai thích thứ công trình “hợp tác” như thế chứ.

            – Tôi không nghĩ vậy đâu. – cô gái nói ngay – Tôi cũng là người Trái Đất thôi mà, nhưng tôi vẫn thích nó.

            Lâm không ngạc nhiên, nhưng vẫn hỏi:

            – Sao cô lại thích nó?

            – Quá rõ ràng mà! – cô gái thốt lên liền, như thể đã chờ đợi sẵn câu hỏi từ Lâm – Một tòa nhà được xây hoàn toàn theo kiểu Tây Âu cổ mọc lên giữa thành phố châu Á thế này không phải quá tuyệt sao. Anh trông xem, hai mái vòm hai bên tòa nhà đó rất cân đối và phù hợp với thân chính của tòa nhà. Rồi còn các cây cột nhà được xây dựng cách điệu mà vẫn vững chãi nâng tòa nhà lên nữa. Mà trên mỗi cây cột đều được chăm chút rất tỉ mỉ đó nhá…

            Cô gái cứ thế nói luyên thuyên không ngừng suốt vài phút liền mà Lâm cứ ngỡ mình đã nghe được hơn tiếng, vội xem đồng hồ vì sợ không kịp đón La và Hân. Thấy hành động của Lâm, cô gái liền nhận ra sự hăng hái quá thể của mình, lên tiếng:

            – Tôi xin lỗi! Tôi có làm phiền anh không?

            – Không đâu. – Lâm vội đáp – Tôi vào đây để trú mưa thôi mà.

            Lâm vừa dứt lời thì những hạt mưa đầu tiên cũng rơi xuống, rồi rất nhanh chóng, cơn mưa trở nên thật lớn. Tiếng mưa vang lên át hết cả những tiếng cười nói rộn rã của nhóm người du lịch kia.

            Mưa, trời thì xám xịt. Cả khung cảnh xung quanh cũng nhạt nhòa đi trong màn mưa. Lâm ghét kiểu thời tiết này. Lâm ghét mưa.

            – Không biết mưa xe buýt có chạy không nhỉ?

            Cô gái lên tiếng hỏi. Câu hỏi rõ ràng là dành cho Lâm, nhưng cậu có định đi xe buýt đâu mà biết.

            – Chắc vẫn có. – Lâm đáp đại – Mưa cũng không lớn quá mà.

            Cô gái nghe xong thì chợt cất tiếng cười. Lâm không hiểu mô tê gì, vội hỏi:

            – Sao cô lại cười?

            – Thì tại… anh ngộ quá. – cô gái đáp, miệng vẫn cười sau bàn tay che hờ lại – Mưa đến thế này mà anh bảo nhỏ thì chắc đến bão anh cũng xem như không quá.

            Lâm ngờ ngợ ý của cô gái hồi lâu. Sau cùng thì cậu vẫn không thấy chuyện đó có gì đáng cười cả. Ngồi tựa người vào vách, cậu bảo:

            – Dù sao thì tôi nghĩ xe buýt vẫn sẽ chạy thôi.

            – Hy-hy vọng anh nói đúng.

            Cô gái nói, tiếng cười vẫn vang lên từ sau bàn tay nhỏ nhắn.

            Hơn năm phút sau, xe buýt cũng đến trạm. Cô gái vội vã vác ba lô lên, chào Lâm một tiếng rồi lên xe. Chiếc xe đi rồi thì ở trạm xe buýt chỉ còn có mỗi mình cậu. “Thế ra có mỗi mình mình trú mưa ở đây thôi à.”

            Mưa rơi không còn to nữa, nhưng dai dẳng. Lâm đã chờ hơn nửa giờ mà cơn mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại. Cứ thế này cậu sẽ phải đội mưa để đón La và Hân. Cậu quả thật rất ghét mưa.

            Tiếng súng, Lâm chợt nghe thấy nó. Dù tiếng mưa vẫn vang lên rì rào nhưng tiếng súng là thứ âm thanh quá đặc trưng với Lâm, cậu không thể nhầm được. Để chắc chắn hơn, cậu lắng tai nghe thêm hồi lâu.

            Nhưng không có thêm tiếng súng nào nữa cả. Chỉ có tiếng mưa vang lên khắp không gian.

            “Thế là sao!?” Lâm thắc mắc. Cậu không nghĩ rằng cậu có thể nghe nhầm tiếng súng được, và cậu ghét phải nghĩ rằng mình nhầm. Cậu muốn tự mình xác minh cho suy nghĩ đó nhưng tiếng súng chỉ vang lên đúng một lần, nhỏ và lại lẫn với tiếng mưa, cậu chỉ biết nó phát ra từ phía sau cậu, rất xa.

            Lâm đưa cổ tay trái lên và nhìn vào chiếc đồng hồ kim: một giờ kém mười. Đã sắp đến giờ cuộc họp kết thúc, cậu không có thời gian để đi kiểm tra tiếng súng đó. Mặt khác, tiếng súng đó phát ra từ sau cậu, thế thì không ảnh hưởng đến cuộc họp, cậu có nên quan tâm không?

            Lâm suy nghĩ hồi lâu rồi xoay người chạy dưới làn mưa, hướng thẳng đến nơi mà cậu cho là có tiếng súng phát ra. Cơn mưa lúc này đã vơi đi, cho phép cậu có tầm nhìn rộng hơn và nghe cũng rõ hơn.

            Người đi đường tập trung rất đông thành một vòng tròn ở góc đường. Lâm hiểu ngay đó là trung tâm của sự việc, và rằng cậu đã không nghe nhầm tiếng súng đó. Rất nhanh, cậu lao đến đám đông, luồn lấn giữa hàng người vào sâu bên trong.

            Giữa vòng người, một người đàn ông da vàng nằm đó, bụng bê bết máu. Ông ta vẫn còn ý thức, tay cầm điện thoại cố gắng bấm từng phím một. Lâm nhìn cảnh tượng này, thực không hiểu tại sao không ai ra tay giúp đỡ cho ông ta.

            – Cậu Lâm!

            Lâm đang định cúi xuống giúp người đàn ông thì nghe tiếng gọi. Đó là tên của cậu, và càng đang ngạc nhiên hơn khi người gọi chính là người đàn ông đang nằm đó.

            – Ông gọi… tôi? – Lâm lên tiếng hỏi lại. Cậu không nghĩ là mình có quen ông ta.

            – Ph-phải…

            Người đàn ông nói, rít lên một tiếng vì đau lớn. Lâm thấy vậy thì vội cúi xuống đỡ ông ta.

            – Ông cố lên. Nhiêu đây không chết được đâu.

            – T-tôi biết… Nhưng còn… việc quan trọng hơn.

            – Việc gì?

            Lâm hỏi ngay. Cậu thực không hiểu có việc gì lại khiến ông ta quan tâm hơn tính mạng mình lúc này.

            – Chiếc điện thoại… này. – người đàn ông nói, cố giơ tay đưa điện thoại cho Lâm – Cậu hãy giữ lấy nó. Rồi chạy đi.

            Lâm nhận lấy chiếc điện thoại, nhưng cậu vẫn không hiểu tình hình là thế nào cả.

            – Ông bảo tôi chạy đi? Còn ông thì sao?

            – Chẳng sao cả! – người đàn ông gắt – Chúng chỉ cần chiếc điện thoại thôi.

            Lâm im lặng, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông. Trong đó ánh lên một sự kiên quyết rất lớn, nhưng lại run run vì đau đớn buộc cậu phải do dự thêm vài giây.

            – Ông yên tâm.

            Vừa dứt lời là Lâm đứng dậy, lách nhanh qua vòng người. Chân cậu bước gấp gáp, mắt cậu quan sát qua lại khắp nơi dè chừng bất kì ai khả nghi là kẻ địch. Sau khi thấy tình huống đang có lợi mình, cậu mới bắt đầu chạy.

            Lâm chạy băng băng qua những con đường, vượt qua cả trạm xe buýt khi nãy rồi cứ thế chạy tiếp. Cậu chẳng biết phải chạy về đâu cả, nhưng chắc chắn không thể chạy đến tòa nhà nơi cuộc họp đang diễn ra, dù rằng ở đó có rất nhiều người cùng chiến tuyến sẽ hỗ trợ cho cậu. Kẻ thù lúc này có thể là bất cứ ai và nhỡ đó là bọn có thế lực mạnh đang nhắm vào cuộc họp thì mọi thứ sẽ đi tong hết cả.

            Mưa đã tạnh từ lâu. Mặt đường láng bóng những nước. Gió thổi ào ào vào cơ thể ướt sũng của Lâm khiến cậu lạnh buốt. Bước chân của cậu chạy đều đều, cố áp sát vào lề đường. Cậu đang tìm một chỗ trốn, phải là chỗ nào đó mà người trong đó không gây chú ý cho kẻ bên ngoài khi cậu vào.

            “Đoàng!”. Một tiếng súng vang lên và Lâm có thể cảm nhận được một viên đạn vừa bắn hụt mình. “Là ở phía sau!” Lâm nghĩ vậy nhưng không quay đầu nhìn lại mà tiếp tục đưa mắt tìm chỗ trốn. Chẳng mất hơn hai giây, cậu liền xoay người lao vào một quán cà phê gần đó, kịp thời tránh được một viên đạn suýt nữa bắn trúng lưng cậu.

            Mọi người trong quán cà phê thấy Lâm lao sầm vào cửa quán mà vào thì đều hoảng hốt nhìn cậu chằm chằm. Lâm không để tâm đến nhứng ánh nhìn đó hay sự ngạc nhiên của họ, cậu quay đầu tìm kiếm và ngay lập tức lao đến cánh cửa có tấm biển “Không phận sự miễn vào” bằng tiếng Anh bên trên. Có tiếng nhân viên thốt lên định cản Lâm lại nhưng cậu đã nhanh tay mở cửa và bước vào.

            – Ơ anh là ai? Làm gì ở đây?

            Một nam nhân viên của quán thấy Lâm bước vào thì thắc mắc.

            – Cửa sau ở đâu? – Lâm lên tiếng.

            – Anh là ai? Hỏi cửa sau để làm gì chứ!?

            – Nghe này! – Lâm gắt – Tôi cần anh giúp, chuyện sống còn đấy.

            – Không, tôi đâu thể-

            – Nói cho tôi biết cửa sau ở đâu!

            Người nhân viên hốt hoảng, bước lùi về sau mấy bước, tuyệt nhiên không có ý định gì chỉ cho Lâm cửa sau cả. Lâm phát bực, bỏ không hỏi nữa mà bước thẳng về trước tự mình tìm.

            – Khoan đã!

            Có tiếng hô và cánh tay trái của Lâm bị giữ lại. Cậu ngay lập tức giằng tay của mình ra, gắt:

            – Có chuyện gì!? Đừng mong có thể cản tôi.

            – Không, tôi không định… Tôi nghĩ anh nên trốn đi thay vì chạy ra cửa sau.

            Người nhân viên đột nhiên đổi sang giọng nghiêm túc cực kỳ, mắt nhìn thẳng vào Lâm, không cò vẻ hốt hoảng nữa. Lâm đang rất vội nhưng thấy thái độ đó của anh ta thì cũng cố nán lại, hỏi:

            – Tại sao tôi phải nghe anh? Và ở đây thì trốn ở đâu được?

            – Tôi biết chỗ!

            Người nhân viên đáp ngay, bỏ qua câu hỏi đầu tiên của Lâm rồi bước đi một mạch đến một tấm màn được giắc lên gần đó.

            – Kho của chúng tôi. Anh có thể trốn trong các thùng hàng.

            “Đúng là mình cũng không thể cứ chạy thế này được…” Lâm tự nhủ, nhìn quanh nơi chứa hàng: các thùng hàng được xếp chồng chất lên nhau, to có, nhỏ có. Đây không phải là một nơi tốt để trốn nhưng cậu không có nhiều thời gian.

            “Nhưng mình tin hắn ta được không?” câu hỏi chợt nảy lên trong đầu Lâm.

            – Mau đi. Bên ngoài bắt đầu hỗn loạn rồi.

            Người nhân viên giục. Lâm nghe thấy những âm thanh la hét bên ngoài thì đành vứt mọi nghi ngờ sang một bên, bước qua tấm màn. Cậu nhanh chóng chọn cho mình một thùng hàng khá lớn rồi chui vào trong.

            – Ngươi có thấy ai chạy qua đây không? Nói dối ta bắn ngay!

            Tiếng một người đàn ông vang lên bên ngoài tấm màn. Lâm hồi hộp vô cùng, và lo lắng không biết tên nhân viên đó có khai cậu ra hay không.

            – C-có…

            Tiếng trả lời rất nhỏ của người nhân viên nhưng Lâm không hề nghe nhầm. Hắn ta đã đáp rằng có. Liệu đó có phải là hắn đã phản bội cậu không, Lâm tự vấn và tay cậu lúc này đã đặt lên khẩu súng ngắn bên hông.

            – Thế hắn ở đâu rồi?

            – Chạy rồi, bằng cửa sau…

            – Có thật không! – tiếng người đàn ông quát lớn.

            – Thật… thật mà.

            – Đi. Mau!

            Cùng vời hiệu lệnh đó, một loạt tiếng bước chân vang lên và chúng ngày càng xa nơi đây. Lâm thầm cảm ơn trời đất vì người nhân viên đó đã giữ lời, không phản bội cậu. Mọi việc đến giờ có vẻ đã ổn, cậu chỉ còn chờ ít lâu nữa rồi liên hệ với cục trường La và phó cục trường Hân thôi.

            – Có thật là hắn ta đã chạy ra cửa sau rồi chứ?

            Tiếng một người phụ nữ vang lên làm Lâm giật bắn mình khi cậu đang bước ra khỏi thùng hàng đang trốn. Ngay lập tức, cậu trốn trờ lại vào trong. “Bọn chúng vẫn còn đó à!?”

            – Là… là thật. Sao cô lại hỏi vậy chứ… – giọng người nhân viên run run.

            – Nãy giờ ngươi nói chuyện không được tập trung lắm. – gióng người phụ nữ lại vang lên – Đang lo lắng cho thứ gì à? Mạng của ngươi không quan trọng sao?

            – T-tôi…

            – Ngươi biết không, rất thoáng qua nhưng ngươi có liếc mắt về phía này đó…

            Tất cả mọi thứ chợt trở nên im lặng vô cùng. Lâm nín thở, cố đoán tình hình bên ngoài. Cậu mong rằng “phía này” mà cô ta nói không phải là nơi cậu đang trốn.

            – Tên kia, ngừng trốn đi và bước ra ngoài mau!

            Tiếng người phụ nữ vang lên. Dựa vào khoảng cách, Lâm đoán rằng cô ta đã bước vào phòng này. Tay cậu lại đặt lên khẩu súng ngắn lần nữa.

            – Ta đếm đến ba nếu ngươi không ra ta sẽ bắn.

            Người phụ nữ nói lớn, tiếng nói cho thấy cô ta đã bước vào sâu hơn.

            – Một! Đừng phí mạng mình như vậy chứ.

            Lâm rút khẩu súng ngắn của mình ra, cần thận và rất nhẹ nhàng kiểm tra xem súng và tay cậu đã sẵn sàng hết chưa. Mọi thứ tốt, chỉ có tình hình là đang tệ hơn.

            – Hai! Này, ăn đạn xuyên qua người không dễ chịu như trong phim đâu nhé. Ta không dự định cho ngươi chết ngay đâu.

            Lâm thở ra thật nhẹ, cố kiểm soát nhịp tim và tinh thần của mình. Xong, cậu hít vào một hơi rồi nín thở.

            – Ta đã bảo nên ra đi mà.

            “Đoàng!”. Tiếng súng làm Lâm giật bắn mình. Tiếng súng vang lên và tiếng đạn va chạm ở rất gần cậu, ngay bên ngoài thùng hàng và rõ ràng cố tình không hướng vào cậu. “Cô ta đã biết mình ở đây rồi sao!?” Lâm nghĩ thầm “Mình có nên ra tay?”.

            “Đoàng!”. Tiếng súng lại vang lên kèm theo đó là tiếng đạn xuyên qua góc thùng hàng, cũng là nơi mà Lâm đang trốn. Cậu chết điếng người.

            – Đầu tiên thì bỏ súng xuống đi. Ghi nhớ trong đầu là ta có thể giết ngươi bất cứ lúc nào đấy.

            “Là nước mưa!” Lâm thốt lên trong đầu mình và tâm trí cậu chết điếng đi vì nhận ra điều đó, nhận ra sự ngu ngốc không thể nào tha thứ được của chính cậu. Cậu không thể ngờ mình lại mắc một lỗi chí mạng như vậy. “Mẹ kiếp!”

            Không còn cách nào khác, Lâm đành đặt khẩu súng xuống, từ từ chui ra khỏi thùng hàng. Bây giờ, cậu không thể đấu sức lại nữa, cậu cần phải nghĩ đến cách thỏa hiệp với người phụ nữ này. Cô ta có thể có đồng bọn hỗ trợ nhưng cậu đành phải đánh cược. Cậu chỉ cần đánh lạc hướng cô ta trong một chốc là sẽ có cơ hội hạ gục được.

            – Tốt lắm. – người phụ nữ lên tiếng – Đứng dậy và xoay lưng về phía ta. Không được giở trò dù là nhỏ nhất. Nên biết súng rất dễ cướp cò đấy.

            Lâm làm theo, xoay người lại và đặt hai tay lên đầu. Xong, cậu cất tiếng:

            – Cô là ai? Sao lại muốn bắn tôi?

            – Đừng đùa nữa. – người phụ nữ gắt – Mau đưa chiếc điện thoại cho ta.

            – Điện thoại nào?

            – Thích đạn xuyên qua người à? Bọn ta đã thấy hắn đưa nó chưa ngươi. Mau giao ra đây.

            Bọn chúng đã thấy, Lâm vốn mong chuyện đó không xảy ra. Cậu đã đánh cược vào khả năng bọn chúng không thấy điều đó để lái chuyện sang việc cậu chỉ là kẻ đánh lạc hướng cho người khác chạy đi. Dù sao thì, cậu vẫn còn cách khác.

            – À là chiếc điện thoại đó ư. – Lâm cố giữ giọng bình tĩnh – Rất tiếc nhưng tôi đã giao nó cho người khác rồi. Phiền các người đuổi theo tôi rồi, ha ha.

            Một khoảng lặng vài giây.

            – Cười thiếu tự nhiên quá đấy. – người phụ nữ bảo – Giao điện thoại ra mau.

            Lâm biết con bài của mình đã bị lật tẩy, nhưng cậu vẫn phải cố chày cối:

            – Tôi đã bảo là giao cho người khác rồi thì làm sao đưa cho cô được.

            – Đứng im đó. Ta sẽ lục soát ngươi.

            Người phụ nữ nói rồi tiến lại gần Lâm. Cảm nhận được họng súng đang chĩa vào sau đầu mình, cậu nuốt vội một ngụm nước bọt để giữ tinh thần không hoảng loạn.

            Cánh tay của người phụ nữ nhanh chóng lục soát khắp người Lâm, từ cổ, vai, lưng, ngực xuống tới tận chân, không chừa sót một chỗ nào. Tuy nhiên, cô ta chỉ có thể tìm được chiếc điện thoại riêng của cậu và tức giận ném phăng nó về phía sau.

            – Ngươi giấu nó đi đâu rồi? – người phụ nữ cáu gắt hỏi.

            – Tôi đã bảo giao cho người khác rồi. – Lâm đáp – Cô cứ không tin tôi vậy.

            – Khoan đã, còn một chỗ.

            “Này, cô không định soát cả chỗ hiểm của tôi chứ…” Lâm lẩm bẩm.

            Người phụ nữ từ từ cúi xuống, Lâm cảm nhận được điều đó và cậu bắt đầu toát mồ hôi, lo lắng thật sự.

            – Đây rồi. Nhà ngươi cũng biết cách giấu quá đấy.

            Lâm bật lên một tiếng chửi trong đầu mình. Cậu đã rất cố gắng ra vẻ không giấu nó trong góc thùng hàng mà vẫn không thành công. Chuyện đã đến nước này, cậu phải thừa một cơ hội nhỏ nhoi nào đó mà liều tấn công cô ta vậy.

            – Giờ thì ngươi đi theo ta.

            Người phụ nữ lên tiếng, nắm chặt lấy vai Lâm bằng bàn tay nhỏ nhắn xoay cậu ta lại còn cô ta thì vẫn đứng ngay phía sau cậu với khẩu súng chĩa thẳng vào đầu.

            – Cô tìm được hắn ta rồi à. Ra hắn trốn ở đây.

            Tiếng một người đàn ông vang lên, ông ta vừa bước vào phòng. Đó là một người đàn ông da đen, bận quân phục màu lục kín từ đầu đến chân, chỉ thấy được mỗi khuôn mặt.

            – Tên nhân viên kia chắc tôi phải bắn hắn thật quá. – người đàn ông da đen nói, giọng bực tức.

            – Mặc kệ hắn đi. – người phụ nữ bảo – Chúng ta sẽ mang tên này về tra hỏi thêm.

            Hai người, một trước một sau và Lâm còn nhận thấy còn kha khá đồng bọn của chúng ở ngoài phòng và rất có thể ở nhiều nơi nữa. Cậu sẽ không thể có cơ hội đảo ngược tình thế nào ở đây cả.

            “Chết tiệt. Mình đã phụ sự tin tưởng của ông ấy rồi…” Lâm nghĩ, tự dằn vặt chính mình.

***

            Hùng nằm gác chân trên giường. Cậu đang cố nghĩ ngợi nhiều thứ, về cuộc nói chuyện ban nãy và hơn cả là về gia đình của cậu. Cha của cậu lúc này vẫn biệt vô âm tín, và ở nhà thì chỉ có mẹ và đám em cậu tự thân lo liệu, cậu không thể không lo. Vì thế mà cậu thấy lời đề nghị của Hắc Long rất hấp dẫn. Không giống với Transform, tổ chức Hắc Long này sẵn sàng hỗ trợ đưa gia đình cậu đến nơi an toàn hơn và chăm sóc cho họ. Tuy nhiên, vẫn có điều kiện được đặt ra, đó là cậu phải phục vụ cho tổ chức này.

            “Thật là khó khăn quá…” Hùng thốt thầm. Cậu tất nhiên rất muốn gia đình cậu được an toàn trong tình hình hiện tại, nhưng phục vụ cho một tổ chức có hơi hướm phản loạn thế này, cậu thực ngờ mức độ nguy hiểm của nó. Hơn cả, cậu còn chưa biết “phục vụ” ở đây là phải làm gì nữa.

            Nghĩ mãi đến chán chường, Hùng quay đầu sang nhìn Quang đang ngồi cạnh bàn. Cậu ta trông suy tư lắm, mắt cứ nhìn vô thức xuống sàn. Hùng không hiểu nhiều về sự khó khăn mà Quang đang phải đối mặt. Cậu chỉ biết rằng bây giờ, em gái cậu ta đang không rõ tung tích và cậu ta thì lại trở thành mục tiêu bị xâu xé của nhiều tổ chức đối chọi nhau. Nếu Hùng nhớ không nhầm thì ông Lưu Phú đã đề cập đến tận sáu tổ chức lớn tầm cỡ xuyên quốc gia. Sáu tổ chức xuyên quốc gia, cậu ngẫm đi ngẫm lại vẫn không hình dung được mức độ phức tạp của nó, chỉ biết là rất lớn mạnh.

            “Sức mạnh thằng Quang đang mang đáng giá đến thế sao?” Hùng nghĩ thầm. Cậu đã từng trông thấy sức mạnh đó bộc phát, nhưng chính vì vậy mà cậu mới nghi ngờ tầm quan trọng của nó. Thứ sức mạnh chỉ có thể đánh bật một nhóm người đi như vậy thì còn thua cả một quả lựu đạn cỡ nhỏ, đó là còn chưa kể đến việc Quang không thể chủ động bộc phát nó. “Vậy thì có gì để bọn họ phải giành lấy thằng Quang?”

            Chợt, Hùng nhớ lại lúc Quang dùng sức mạnh của cậu ta. Cậu ta trông như trở thành một con người khác vậy. Cậu tự hỏi không biết có phải do thứ sức mạnh đó làm thay đổi cậu ta hay không, hay là còn một nguyên nhân đáng sợ gì khác. Nghĩ đến đây, Hùng cảm thấy mình cần phải hỏi Quang cho ra lẽ. Cậu đã cố tránh nói đến việc đó vì thấy cậu ta không nhớ, nhưng đến giờ, cậu lại có linh cảm rằng mình sẽ cực kì hối hận nếu không hỏi sớm.

            – Quang, tao hỏi cái. – Hùng lên tiếng.

            Quang mất một lúc mới nhận ra mình được gọi, vội nói:

            – Gì? Kêu tao chi?

            – Mày có nhớ chuyện gì trong lúc ngất xỉu không? Lúc chúng ta đang bỏ chạy ấy.

            – Hử, ngất xỉu thì nhớ gì nữa mày? – Quang thắc mắc.

            Quả thật rất khó khăn để nói cho Quang biết chuyện xảy ra lúc đó. Một người không ý thức được việc mình đã làm, nghĩ đến ai cũng sẽ thấy sợ, kể cả chính người đó. Nhưng Hùng vẫn phải nói.

            – Thật ra thì, lúc đó mày không hẳn là đã xỉu…

            – Gì cơ? – Quang nói, hơi chau mày lại – Tao không hiểu lắm.

            – Nói trắng ra thì, mày có nhớ chuyện mày mới là người đã đánh bay toán lính khi đó không?

            Quang nghĩ ngợi, chốc, cậu ta bảo:

            – Toán lính… ý mày là toán lính mà mày bảo do ông chú Phong và anh Doãn đã đánh lại đó hả?

            Hùng nhìn vẻ mặt của Quang thì thấy cậu ta có vẻ đã nhận ra phần nào vấn đề.

            – Phải. – Hùng xác nhận – Lúc đó mày vẫn tỉnh, nhưng giờ mày lại không nhớ gì cả.

            Mặt Quang liền tối sầm lại. Hùng nhìn thấy thế thì có chút áy náy nhưng cậu tự nhủ rằng đó là việc nên làm. Cậu không thể để thằng bạn thân của mình cứ không biết những chuyện nó đã làm được.

            – Lúc đó sức mạnh của tao có bộc phát không? – Quang cất tiếng hỏi.

            – Có chứ. – Hùng đáp – Mày nghĩ mày có thể đánh bay một toán lính kiểu gì?

            – Ra vậy. Vậy là tao có nó thật.

            Hùng không nghĩ Quang sẽ phản ứng kiểu này. Cậu ta có vẻ có tinh thần rất vững vàng. Hay là chỉ do cậu tự nghiêm trọng hóa mọi chuyện lên?

            – Thấy mày bình tĩnh vậy tao cũng an tâm. – Hùng bảo.

            – Tao bình tĩnh á? – Quang thốt – Vậy ra mày thấy tao đang rất bình tĩnh à?

            Hùng không đáp lời Quang. Cậu thậm chí không rõ cậu đang có ý gì.

            – Giờ em gái tao đang không rõ tung tích, thế mà tao vẫn bình tĩnh cho được. – Quang nói tiếp, đầu hơi cúi xuống – Tao đã thay đổi đến thế à…

            Quả thật Quang đã thay đổi, Hùng thừa nhận điều đó. Nhưng cậu không cho chuyện đó gì bất thường cả, vì ai trải qua những chuyện như cậu và cậu ta cũng đều sẽ thay đổi hết.

            – Có thể mày đã thay đổi… – Hùng lên tiếng – Nhưng tao biết mày vẫn rất lo cho em mày, phải không?

            Quang im lặng một lúc rồi đáp:

            – Mày nói đúng. Giờ tao lại muốn tự đi tìm Nhẫn.

            – Vậy, mày định thế nào?

            – Định thế nào? – Quang thắc mắc, chau mày nhìn Hùng.

            – Thì mày sẽ đi làm cho tổ chức Hắc Long này hay không?

            – Tao không muốn. – Quang đáp ngay – Mọi chuyện phức tạp và nguy hiểm quá thể. Lúc còn ở Transform, tao đã không nghĩ lại có nhiều tranh chấp và nguy hiểm đến thế… Mọi thứ, chợt trở nên thật đáng sợ.

            Quang nói đúng và Hùng cũng không muốn chấp nhận đề nghị của Hắc Long đưa ra. Câu trả lời của Quang càng làm cho cậu muốn dứt khoát với lời đề nghị đó hơn. Tuy nhiên, cậu lại không hình dung được sẽ làm gì nếu không làm cho tổ chức này. “Liệu họ có đưa mình trở về nhà không?”

            – Mày có nghĩ họ sẽ thủ tiêu chúng ta nếu từ chối không? – Hùng cất tiếng hỏi.

            Quang mở to mắt nhìn Hùng, vẻ ngạc nhiên lắm.

            – Mày nhắc tao mới nhận ra. – Quang thốt – Quả là họ có thể làm như vậy.

            Hùng chợt thấy hơi tự hào vì điều đó. Nhưng cảm giác này không kéo dài lâu. Chốc, bầu không khí trở nên thật nặng nề.

            – Đánh cược hay chấp nhận? – Quang cất tiếng hỏi.

            – Tao chỉ muốn gia đình tao được an toàn thôi. – Hùng đáp, không đưa ra được quyết định.

            – Tao sẽ theo họ.

            – Gì cơ? – Hùng ngạc nhiên – Vậy tức là…

            – Phải. Tao không thể chết được, nhất là khi còn chưa gặp lại được em gái của tao.

            Hùng thật cảm phục sự quyết tâm của Quang, dù chỉ qua lời nói này. Và nhờ vậy, cậu cũng biết quyết định của mình là gì.

            Chiều, sau giờ nghỉ trưa, Hùng và Quang được Doãn đưa đến gặp Lưu Phú lần nữa. Những người có mặt ở phòng khách bây giờ có tăng thêm một người, là một người phụ nữ đã có tuổi ngồi cùng dãy ghế với Hùng và Quang.

            – Thế nào, cậu đã có quyết định chưa?

            Lưu Phú cất tiếng hỏi, và Trịnh Hoãn liền dịch ngay cho Hùng và Quang.

            – Ông đảm bảo sẽ ra sức tìm kiếm em gái tôi chứ? – Quang đáp lại bằng một câu hỏi.

            – Tất nhiên rồi. – Phú xác nhận ngay – Bảo vệ người thân của hai cậu cũng là một phần nhiệm vụ của tổ chức chúng tôi.

            – Thế còn gia đình tôi. – Hùng lên tiếng – Ông sẽ giúp họ như thế nào? Ông có thể đưa họ đến đây luôn được không?

            – Tôi có thể giúp họ được an toàn. Nhưng đưa đến tận đây là rất khó khăn và nguy hiểm, mong cậu hiểu cho. Mà chắc cậu cũng không muốn người nhà mình đối mặt với hiểm nguy đâu, phải không?

            Hùng gật nhẹ đầu. Nhận thấy được sự đồng ý của cậu, Quang mới lên tiếng:

            – Vậy thì chúng tôi sẽ chấp nhận lời đề nghị của ông.

            – Tốt lắm. Chúc mừng hai cậu trở thành thành viên của đoàn số năm, thuộc tổ chức Hắc Long.

            Hùng có thể cảm nhận được bầu không khí đột nhiên sáng sủa lên rất nhiều. Nhìn sang phía Doãn, cậu thấy cậu ta đang gật gù nói chuyện với ông chú Phong, vẻ hài lòng lắm. “Thế ra họ rất mong chờ việc này ư?”

            – Tôi sẽ tiếp tục bàn chuyện với cả hai sau khi nghe quyết định của bà cô này đây. – Lưu Phú nói rồi quay sang bà cô mà nói bằng tiếng Trung – Vậy, bà định sẽ thế nào?

            Hùng nghe vậy thì quay về phía bà cô ngồi bàn bên cạnh. Một sự căng thẳng thể hiện rõ trên gương mặt rất thô của bà ta, đến nỗi cậu tưởng chừng sự sáng sủa vừa nãy trong căn phòng chỉ là ảo giác.

            – Tôi đã nói rồi! – bà cô nói lớn – Tôi sẽ chiến đấu! Các ông phải cho tôi chiến đấu!

            Hùng không biết tiếng Trung nên tuyệt nhiên không hiểu bà cô đang nói về điều gì. Nhưng thấy vẻ mặt kiên quyết cũng giọng nói rất lớn tiếng đó, cậu thầm mong rằng điều bà ta mong muốn sẽ được chấp thuận.

            – Không thể được. – Phú đáp – Tôi không thể đưa một người phụ nữ chỉ có mỗi lòng thù hận ra chiến trường. Bà sẽ trở thành gánh nặng cho cả đoàn mất.

            – Nhưng tôi phải giết bọn chúng! – bà cô gắt – Tôi phải báo thù cho chồng con của tôi!

            – Báo thù không chỉ có mỗi cách chém giết. – Phú điềm tĩnh bảo – Nếu bà thực muốn báo thù như vậy, sao không hỗ trợ cho đoàn số năm chúng tôi, chúng tôi sẽ giành lại công bằng cho chồng con của bà.

            Bà cô im lặng hồi lâu, vẻ mặt trông không cam chịu lắm. Hùng đoán rằng mong muốn của bà ta không được chấp thuận.

            – Thôi được. – bà cô lên tiếng – Tôi sẽ chịu việc chỉ hỗ trợ thôi vậy. Nhưng nhất định… Nhất định các người phải báo thù cho chồng con của tôi!

            – Chúng tôi rất sẵn lòng làm việc đó, để chống lại kẻ thù chung của chúng ta. – Phú đáp – Giờ thì mới bà theo chân cậu Doãn. Cậu ta sẽ cho bà biết những việc cần làm.

            Rồi Doãn rời đi, bà cô cũng nhanh chân đi theo cậu ta. Hùng chẳng hiểu được chuyện gì đã xảy ra dẫn đến hành động như thế của Doãn và bà cô cả. “Bà ta bị đuổi đi rồi sao?”

            – Đó là một người phụ nữ đã mất đi chồng con của mình. Lòng thù hận của phụ nữ thật đáng sợ, phải không?

            Phú quay sang nói với Hùng và Quang; Hoãn liền dịch lại cho cả hai.

            – Mất đi chồng con? – Quang thắc mắc – Chuyện gì đã xảy ra?

            – Là do Transform, một chương trình vô nhân đạo. – Phú đáp.

            “Transform không phải là tổ chức mà mình và Quang vừa rời khỏi hôm qua sao?” Hùng lẩm bẩm.

            – Tôi không hiểu!? – Quang thắc mắc.

            – Cậu có nhớ làm thế nào mà cậu nhận được thứ sức mạnh đó không? – Phú hỏi.

            Quang ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp:

            – Tôi và bạn mình tham gia một thí nghiệm, và rồi tôi may mắn thành công.

            Phú tặc lưỡi. Ông ta có vẻ không hài lòng với câu trả lời của Quang lắm, bảo:

            – Thế cậu nghĩ chuyện gì xảy ra với những người thất bại?

            – Ông… nói vậy là sao? Ý ông là…

            Quang bỏ ngỏ câu nói của mình cho Phú trả lời. Nhưng phải tận hơn nửa phút sau, ông ta mới lên tiếng:

            – Họ chết. Hay đúng hơn là họ biến mất. Chết mà không có xác.

            Hùng sững người. Cậu không tin được lời của Phú. Chuyện đó thật là bất khả thi.

            – Ông đùa à!? – Quang thốt – Sao họ lại chết được? Chẳng lẽ Transform lại giết họ chỉ vì thí nghiệm không thành công trên họ?

            – Không hề. – Phú điềm tĩnh bảo – Transform không giết họ, mà chính họ giết họ.

            Hùng muốn chửi. “Ông ta đang nói cái quái gì thế!?”

            – Này ông Hoãn không có dịch nhầm đấy chứ?! – Quang gắt.

            – Tôi dịch hoàn toàn đúng và trọn ý của ngài Lưu Phú. – Hoãn khẳng định.

            – Thế thì ý ông là gì, Phú?

            – Rất đơn giản. – Phú đáp – Nếu cậu thành công, cậu nhận được sức mạnh. Nếu cậu thất bại, viên ngọc sẽ nuốt lấy linh hồn và cả thể xác của cậu. Tất cả. Và thế là cậu chết.

            – Gì chứ!? – Quang ngạc nhiên – Sao lại có thể?

            – Cậu tin vào thứ sức mạnh phi thường trong người cậu, sao lại bác bỏ cái giá phải trả để có được nó?

            Quang nghe lời chỉ trích đó thì không nói nữa. Hùng cũng chỉ biết im lặng. Lời của Phú thật sự rất khó tin, nhưng cũng có cái lý của nó. Và nếu lời ông ta là thật thì cả Quang và Hùng đều đã suýt mất mạng.

            – Tất cả… chỉ là may rủi thôi ư? – Quang cất tiếng, giọng run run.

            – May rủi hay không thì tôi không biết được. – Phú nói – Nhưng sự thật thì đã có ít nhất hàng nghìn vụ mất tích không rõ nguyên nhân khắp toàn thế giới mà tất cả đều có dính líu đến thí nghiệm mà cậu đã trải qua.

            – Tức là, hàng nghìn người đã chết. – Hùng thốt.

            – Phải. Và con số đó chỉ là bề nổi thôi.

            Hùng không tin được. “Chuyện đó làm sao có thể!?”

            – Transform là một chương trình vô nhân đạo nhằm tạo ra những người có sức mạnh như cậu Quang đây. Được thành lập dưới sự bảo hộ của chính quyền hầu hết quốc gia lớn nhỏ khắp thế giới, chương trình này thỏa tay dụ dỗ hoặc bắt ép những người cùng quẫn trong cuộc sống tham gia thí nghiệm. Con số thành công không biết có nhiều hơn một hay không, nhưng con số thất bại chắc hẳn quá nhiều để đánh cược vào chương trình này. Hai cậu là những kẻ sống sót, và tôi không nghĩ là hai cậu nên ủng hộ chương trình đó.

            Hùng không hề biết những chuyện Phú đang nói đến. Cậu quay sang Quang, thắc mắc rằng cậu ta có biết không.

            – Họ đã bảo rằng chương trình Transform là để chống lại Arnarnient. – Quang cất tiếng.

            – Có lẽ thế. – Phú đáp – Nhưng liệu cái giá phải trả có xứng đáng? Việc họ đang làm không phải là tàn sát chính giống loài của mình sao? Arnarnient còn chưa từng có bất kỳ hành động nào tàn bạo như thế. Hắc Long chúng ta cũng không ủng hộ sự xâm lược của Arnarnient nhưng, không thể làm theo cách của Transform được.

            – Tôi cũng nghĩ vậy. – Hùng lên tiếng – Thí mạng con người để tạo ra một thứ không thể mang lại thành công thì thật vô nhân tính. Không, chỉ việc coi con người như cỏ rác thế cũng đã là vô nhân tính rồi!

            – Cậu có suy nghĩ rất chính chắn, cậu Hùng à.

            – Thế thì chúng ta sẽ chống lại Arnarnient bằng cách nào? – Quang cất tiếng hỏi.

            – Câu hỏi đó, chúng ta sẽ giải đáp sau khi làm sụp đổ chương trình này đã. – Phú trả lời.

            – Tức là Hắc Long vẫn chưa có kế hoạch gì?

            – Cậu trai trẻ, – Phú điềm tĩnh bảo – Arnarnient chưa từng có làm hại gì cho Trái Đất chúng ta. Chúng ta không có nhiều hơn một lý do để chống lại Arnarnient, huống hồ gì lý do duy nhất đó lại là Trái Đất trở thành thuộc địa cho họ. Hai chữ “thuộc địa”, nhưng họ đã vơ vét hay bóc lột gì chúng ta đâu? Hay là cậu có gì bức xúc với họ?

            Hùng ngẫm nghĩ lời của Phú và thấy rằng ông ta nói đúng. Dù cho Trái Đất đã trở thành thuộc địa cho Arnarnient đã ba năm, nhưng cậu vẫn thấy mọi thứ diễn ra rất bình thường, thay đổi có chăng là có phi thuyền bay qua trên trời mỗi ngày. “Họ thật sự không làm hại gì đến chúng ta…”

            – Xâm lược vẫn là xâm lược. – Quang khẳng định – Tôi được biết rằng bọn chúng đã xây dựng các đặc khu quân sự cũng như hợp pháp hóa quân đội của chúng trên toàn cầu. Sớm hay muộn gì thì bọn chúng cũng sẽ lộ ý đồ tàn bạo của mình thôi.

            – Nhưng vẫn chưa. – Phú đáp ngay – Còn Transform thì lại đang giết dân ta ngay bây giờ, từng ngày một. Cái gì cấp thiết hơn còn không rõ sao?

            Quá phức tạp. Mọi thứ càng ngày càng trở nên vượt quá khả năng nắm bắt của Hùng. Cậu không hiểu được những thứ phức tạp như thế, cậu chỉ biết rằng nếu có người bị giết thì cậu phải ngăn chặn điều đó lại. Quay sang nhìn Quang, cậu thấy cậu ta đang căng thẳng lắm: nhăn mày lại và tay phải thì nắm chặt.

            – Này Quang, – Hùng gọi – sao mày cứ phải nghiêm trọng hóa chuyện Arnarnient vậy? Bây giờ đâu phải lúc-

            – Đây không phải chuyện có thể xem thường. – Quang cáu gắt.

            Hùng im bặt trước lời nói lớn tiếng của Quang.

            – Tôi không mong chuyện này sẽ ảnh hưởng gì đến quyết định của hai cậu. – Phú lên tiếng – Ngày mai Doãn sẽ trình bày công việc cho cả hai và nên nhớ, từ giờ tôi sẽ là đoàn trưởng của các cậu. Các cậu có thể nghỉ.

            Phú nói rồi ra hiệu cho Chí Phong. Ông ta liền theo lệnh đưa Hùng và Quang trở về phòng. Quang trông có vẻ còn bức bối lắm, nhưng vẫn chịu phép đi theo Phong. Hùng thì chỉ biết thở dài chán nản. Cậu tự trách mình ngu quá, không hiểu được vấn đề là gì.

***

            Hôm nay, cô gái bị từ chối lần trước lại gửi một bức thư hẹn gặp khác cho Dũng. Đây đã là bức thư thứ ba. Dũng mặc, cậu đã nói quá rõ ràng cho cô ta rằng cậu không hề có ý định gì để làm bạn trai cô ta, và làm bạn bè cũng không. Cậu đâu có thừa thời gian mà phải lo cho chuyện của cô ta.

            Thế nên tan học là Dũng về nhà luôn.

            Căn nhà vẫn vậy, thật quạnh hiu và có phần u ám. Hôm qua, cha và mẹ Dũng lại cãi nhau, và họ lại lôi cậu ra làm kẻ chịu trận. Dũng ức lắm, thêm việc bị Nhẫn từ chối gặp lại càng khiến cậu bức bối hơn. Rồi lúc nóng giận vì cứ bị la mắng vô cớ, cậu đã quát lại cha mẹ mình rồi trốn lên phòng luôn. Cậu không biết việc mình làm có đúng không nhưng từ lúc đó, cha mẹ cậu ngừng cãi nhau và cả căn nhà im như tờ.

            Dũng không chịu được không khí trong căn nhà, định lái xe đến nhà bà nội tìm Nhẫn thì mới sực nhớ em ấy bảo cậu nên tránh gặp mặt. Cậu chợt thấy lòng mình buồn rười rượi, cảm giác không dễ chịu tí nào. Không muốn ở nhà, cũng không đến nhà bà nội, Dũng thực không biết mình nên làm gì.

            Trong thoáng chốc, Dũng định gọi tìm lũ bạn mà lúc trước khi quen Nhẫn, cậu hay đi chơi với tụi nó, nhưng lại thôi. Cậu không muốn dính với lũ bạn đó thêm chút nào nữa, họ chỉ muốn rút tiền từ cậu, vả lại cậu cũng ra lời tuyệt giao rồi.

            Nghĩ hồi lâu, Dũng chợt nhớ trong thư của cô gái kia có nhắc rằng cô ấy sẽ đợi cho đến khi nào gặp cậu mới thôi. “Có khi nào cô ta làm thật, chờ đến tận mai luôn thì sao?” Dũng lẩm bẩm, cảm thấy lo lắng thay. Sau cùng, cậu quyết lên xe đạp trở lại trường.

            Dũng đạp thật nhanh, cố rút ngắn thời gian càng nhiều càng tốt. Cậu chẳng muốn để cô gái kia đợi quá lâu. Đó là bản năng đàn ông của cậu chăng, cậu tự vấn mình như vậy.

            Nhưng thật thất vọng, cô gái không hề có mặt ở điểm hẹn. Dũng nhìn lên đồng hồ trên tay mình: năm giờ kém. Vậy ra cô gái đó không thể đợi cậu đến một tiếng. Cậu chợt bật cười khinh khỉnh. Cậu khinh chính mình, vì đã từ chối người ta, mà lại còn cố không làm người ta thất vọng, để rồi mình mới là kẻ chịu cảm giác đó.

            Thế giờ Dũng phải làm gì đây? Cậu không muốn ở nhà, cũng không thể đến gặp Nhẫn và giờ cả việc gặp cô gái tỏ tình với cậu cũng không được. Nghĩ đi nghĩ lại một hồi, Dũng lấy điện thoại ra bấm số của một thằng bạn. Phải đến gần hết thời gian chờ thì cuộc gọi mới được bắt.

            – Sao mày? Tưởng mày từ tụi tao rồi.

            Tiếng bên kia đầu dây hằn học. Dũng không bất ngờ, đáp:

            – Nhậu không? Rủ anh em đi. Tao bao.

            – Ngon!

            Chỉ mười lăm phút sau, lũ bạn lúc trước của Dũng đã tập trung đầy đủ trước nhà cậu. Cả đám lên xe máy kéo nhau ra một quán nhậu gần biển làm một buổi linh đình. Lũ bạn của Dũng gọi rất nhiều món và bia, nhiều đến gấp đôi gấp ba lần những lần nhậu lúc trước. Có lẽ tụi nó muốn trả thù cậu vì đã nói lời tuyệt giao, hoặc cũng có thể vì muốn ăn bù cho đã ghét. Dù sao thì cậu cũng không quan tâm chuyện đó, cậu dư túi chi thêm gấp hai lần như thế.

            Gần mười giờ thì buổi nhậu kết thúc. Cả đám đưa nhau la cà dọc bờ biển thêm một hai giờ nữa mới giải tán. Dĩ nhiên là đám còn tỉnh mới dám lái, chứ tụi say quắc cần câu thì có cho vàng cũng không đứa nào dám gửi mạng cho tụi nó.

            Dũng nhìn đồng hồ: đã gần nửa đêm. Giờ này thì cha mẹ cậu chắc đã ngủ hết rồi, hoặc là chưa về nhà. Dũng chẳng cảm thấy muốn về nhà tí nào. Cậu về rồi sẽ bị mắng té tát vì uống say quá. Thế rồi cậu lên xe máy, hướng thẳng nhà bà nội mình mà lái đến. Cậu muốn gặp Nhẫn.

            Gió trên đường thổi vào mặt kèm với gió biển thổi lạnh ngắt. Dũng lái xe mà cả người như muốn đóng băng lại, hai tay cứng đờ. Cậu biết chạy xe như thế này rất nguy hiểm, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại không thấy sợ tí nào. Mọi thứ đối với cậu bây giờ, dù là cả thế giới thì cũng chỉ bằng hạt cát.

            Dũng sau một hồi chạy xe thì cũng an toàn tới được nhà bà nội mình, dù suýt mấy lần lủi vào lề đường. Xuống xe, cậu bước từng bước ngả nghiêng vào tới cửa nhà. Cậu không mở cửa được. “Hôm nay cửa khóa à?”

            Dũng đập cửa đùng đùng, cốt muốn đánh thức bà nội dậy mở cửa cho mình. Không hiểu sao cậu đập mãi mà chẳng có ai mở cửa. Bực mình, cậu la lớn:

            – Bà nội! Mở của cho cháu! Bà nội ơi!

            Dũng phải gọi đến lần thứ bảy, tám gì đó thì cửa mới mở ra. Lúc đó cậu đang dựa sát vào cửa nên liền bị ngã nhào vào trong. Cũ ngã không đau như cậu tưởng, thậm chí còn có phần êm ái rất dễ chịu. “Là do mình say à?”

            – Anh Dũng làm cái gì vậy?

            Có tiếng kêu oai oái bên tai Dũng. Giọng nghe quen lắm, nhưng cậu không biết là ai cả. Bà nội cậu đâu có giọng nghe êm và ngọt thế này.

            – Anh Dũng dậy coi nào? Ui, sao toàn mùi bia rượu vậy!? Anh nhậu à?

            Giọng nói quen thuộc lại vang lên. Dũng cố nâng người mình dậy và cậu liền nhận ra mình đang đè lên người khác. Chớp mắt vài cái, cậu sững người khi thấy người bị đè đó là Nhẫn.

            – Mình say thật rồi à…? – Dũng lẩm bẩm.

            – Anh say thật rồi đấy! Đứng dậy cho em nhờ nào!

            Nhẫn gắt lên và dùng hai tay cố đẩy Dũng dậy. Tuy nhiên, lực của em ấy không đủ để đẩy cơ thể nặng nề của cậu. Càng bị đẩy, cậu càng cảm thấy thích thú lạ. Việc chọc ghẹo em ấy thế này vui hơn cậu tưởng nhiều. Vậy là cậu buông người, để cho em ấy phải cật lực hơn.

            Thế nhưng cả cơ thể của Dũng đè ập lên Nhẫn luôn.

            – A! Anh ngủ luôn rồi à! – Nhẫn quát – Dậy coi nào!

            Dũng không muốn dậy. Cảm giác nằm đè lên Nhẫn thật lạ, thật khoan khoái. Bình thường, cậu sẽ không thể tìm được một cơ hội nào như thế này cả.

            – Anh này…

            Nhẫn cố lách người ra khỏi cơ thể của Dũng. Cảm nhận được điều đó, Dũng liền chống tay trái xuống đất nâng cơ thể mình lên và dùng tay còn lại nắm lấy vai của Nhẫn.

            – Anh dậy rồi đấy à. – Nhẫn gắt – Rời khỏi em ngay!

            – Không. – Dũng đáp gọn.

            – Gì cơ? Anh không hiểu à-

            – Anh sẽ không để em rời khỏi anh.

            – Anh Dũng?!

            Nhẫn cựa quậy chân, định đạp Dũng nhưng cậu đã nhanh chóng dùng đầu gối của mình trấn xuống. Nhẫn tròn mắt nhìn Dũng. Ôi cậu thích cái nhìn ấy, nó thật mang lại cảm giác tràn trề sức sống cho cậu. Và cả đôi môi kia, đôi môi thốt lên cả những lời êm ái và cay nghiệt với cậu, trông thật quyến rũ. Cậu muốn hôn lên nó.

            – Anh Dũng! – Nhẫn nói lớn – Anh buông em ra nào!

            Nhẫn vùng vẫy, nhưng em ấy không thể thoát khỏi Dũng. Em ấy càng vùng vẫy, cánh tay và đầu gối của cậu càng đè chặt em ấy xuống nền đất hơn.

            – Đau em! – Nhẫn thốt – Anh làm cái gì vậy?!

            – Anh yêu em, Nhẫn! – Dũng nói.

            – Anh thả em ra coi!

            – Anh yêu em lắm! – Dũng nói lớn hơn – Anh yêu em!

            Cùng với lời nói đó, Dũng cúi đầu mình xuống thấp hơn. Đôi môi xinh xắn kia, cậu sẽ hôn nó. Cảm giác nóng rơn người chạy khắp người cậu. Đôi môi đó, nó sẽ là của cậu.

            – Anh Dũng!?

            Nhẫn nhận thấy hành động của Dũng, liền cố rướn đầu mình sang một bên tránh né. Cậu đã hụt. Cảm giác thật khó chịu, thật tức tối.

            – Em yên nào Nhẫn! – Dũng gắt.

            – Anh buông em ra! – Nhẫn thốt – Hãy trở lại là anh ngày thường đi mà!

            – Em yên đi. Anh đang cố giúp em hiểu anh hơn thôi mà!

            – Làm ơn anh Dũng! – Nhẫn van lơn – Đừng làm thế này.

            Dũng mặc. Cậu biết mình không thể thuyết phục Nhẫn, nhưng cậu cũng không cần thuyết phục em ấy. Cậu chỉ xoay đầu mình về phía đôi môi xinh kia và cúi xuống. Có dòng nước mắt chảy trên khuôn mặt, cậu thoáng thấy nó, và cậu càng thấy phấn khích hơn. Nhưng cậu lại hụt. Nhẫn đã rướn đầu về hướng ngược lại.

            – Bà nội ơi! Bà nội! – Nhẫn gọi lớn.

            – Em gọi bà làm gì? – Dũng nói – Bà ủng hộ anh mà.

            Mặc cho lời nói của Dũng, tiếng gọi của Nhẫn cứ vang lên. Cậu thấy thế thì tức lắm. Em ấy chẳng nghe lời cậu tí nào cả. Chẳng lẽ cậu đối với em ấy không có chút trọng lượng nào sao. Nhưng không sao, cậu sẽ cố kiềm nén cơn giận của mình. Rồi em ấy sẽ hiểu cậu hơn thôi. Nghĩ rồi, Dũng lại cúi đầu xuống lần nữa. Lần này, cậu không tìm đôi môi kia nữa, mà là cái cổ trắng xinh kia; dù em ấy có rướn thế nào thì cái cổ cũng không thể nào rời đi được.

            – Mả cha mày cái thằng trời đánh!

            Dũng chỉ kịp nghe vậy rồi cảm thấy đau nhói ở hông phải và cả cơ thể của cậu bị đánh văng về một phía.

            – Cháu không sao chứ Nhẫn?!

            – Cháu… sợ lắm… hức…

            Dũng choáng váng, đau đầu quá, cả hông nữa. Cậu ôm lấy hông mình, cố ngồi dậy xem chuyện gì đã xảy ra.

            – Mày làm gì thế hả thằng Dũng. Mày điên rồi à cháu tao!? Tao tưởng tụi mày chỉ cãi nhau. Mày định làm gì con bé thế hả!?

            Tiếng quát tháo rất lớn, Dũng nghe thấy và vội xoay người về phía đó. Và cậu thấy Nhẫn. Em ấy đang ngồi dậy, bám víu vào một người không ai khác chính là bà của cậu. Cậu chợt thấy lòng mình giận ghê gớm, nghiến răng mà nói:

            – Nhẫn! Em lại từ chối anh sao!

            – Mày im đi! – bà nội Uyên quát – Trời đánh mày chết luôn đi sao lại đi nhậu tới say khướt rồi- Ê Nhẫn!? Cháu làm gì đó. Bình tĩnh! Đừng chạy. Nhẫn!

            Hình dáng của Nhẫn di chuyển thật nhanh rồi biến mất. Dũng nhìn theo mà thấy lòng mình câm lặng, đắng nghét. Cậu lại bị từ chối. Cậu cứ bị từ chối. Cậu thật đáng thương mà.

            Rồi Dũng đổ sập người xuống sàn. Cả cơ thể của cậu chợt trở nên mệt quá. Mà cậu cũng chẳng cần cái cơ thể này làm gì nữa, cứ mặc nó đi.