Chương 13: Bí mật

Like & Share:

Nhiên ngủ một mạch đến năm giờ chiều, thức dậy thì cậu hơi nhức đầu một chút, sau đó thì vào phòng vệ sinh để rửa mặt cho tỉnh táo.

Nhìn lên đồng hồ, rồi lại nhìn ra cửa sổ, vào cái tháng ngày ngắn đêm dài thế này thì thật là khó mà nhìn sắc trời để phân biệt thời gian.

Mở laptop, cậu bắt đầu lên Facebook, nhắc mới nhớ, đã sắp tới ngày Halloween rồi, mà trang phục thì… hình như cậu chưa chuẩn bị gì thì phải…

Im lặng vài giây, Nhiên vẫn nhấn nhấn bấm bấm, cậu nghĩ cùng lắm thì mượn đồ vậy. Lên thì thấy có chat nhóm.

Cậu vốn không thích ứng dụng Facebook này lắm, nhưng muốn liên lạc với những người trong lớp hoặc để hỏi bài thầy cô hay tìm những trang web về dạy học thì không thể không dùng. Gần đây cậu lên khá nhiều so với trước, cũng chỉ đơn giản là vì cả lớp đang bàn về vụ Halloween mà cậu cũng rất hứng thú với vụ này nên muốn lên ngóng cùng.

Đang muốn nhắn cho Lệ biết là cậu chưa có đồ thì cái chat nhóm cứ nháy lên liên tục khiến Nhiên không thể bỏ qua.

Nhấn vào thì hàng loạt tin nhắn cứ liên tiếp nảy lên, thật là, một đám lầy lụa mà.

Đọc sơ qua thì cậu cũng hiểu đại khái vấn đề của lớp, chuyện là, cả lớp chia làm mấy nhóm, mỗi nhóm mỗi ý kiến khác nhau, nhóm này thì cho rằng phải mặc đồ ác quỷ, nhóm khác thì cho rằng nên mặc đồ thiên thần công chúa, nhóm nọ thì muốn mặc kiểu Tây Âu, nói chung là một người một ý kiến lộn xộn và rắc rối.

Nhiên nhìn qua một lượt rồi tìm Facebook của Lệ, nhìn thấy Lệ còn đang hoạt động, cậu nhanh tay nhấn vào biểu tượng, sau đó gửi tin nhắn cho cô ấy. Nhiên nói đơn giản vấn đề mình đang gặp phải, sau khi hai bên cùng hồi ý thì cô ấy nói sẽ mượn đồ giúp cậu. Nhận được lời nói chắc chắn này, Nhiên mới nhẹ nhõm thở phào.

Tuy rất thích tham gia cái ngày Halloween này nhưng thời gian và tiền của lại không cho phép, tiền tiết kiệm của Nhiên phải dành dụm rất khổ nên cậu không dám dùng nó vào những chuyện không đáng, tuy rằng có quà thưởng nhưng cậu không dám chắc mình sẽ trúng, ai lại đoán trước được cái gì cơ chứ, dù sao thì cậu cũng không định đầu tư quá nhiều cho cái hoạt động này của trường. Còn riêng thằng Nhật, tên đó hào hứng hơn cậu nghĩ rất nhiều, lúc cậu hỏi thì cứ thần thần bí bí ấp a ấp úng không chịu nói rõ. Cậu cũng chỉ có thể giả bộ khinh bỉ rồi chọc nó vài câu cho vui.

Lướt Facebook một lát, vừa đọc mấy tin nhắn của lớp, rồi không lâu sau thì cậu đã thấy được quyết định, đó là nhóm nào thì tự làm nhóm đó. Nhiên chỉ biết dở khóc dở cười mà nhìn bọn này, nói cả mấy ngày trời cuối cùng lại đưa ra quyết định thống nhất có cũng như không thế này đây. Mà thôi, thế cũng không sao, cậu vốn là một tên khá kém trong việc giao tiếp, đừng hiểu nhầm, một khi đã quen với cậu thì mới biết cậu nhiều chuyện và điên khùng như thế nào. Cậu giao tiếp, nhất là trên mạng, mà nhất hơn nữa là mấy loại chat nhóm, mỗi lần cậu muốn nhắn cái gì đó là mấy người khác cũng nhắn theo, cuối cùng trôi luôn cái tin nhắn của cậu. Thành ra, Nhiên dần dần không còn muốn chat chít chi nữa. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn rồi đọc tin nhắn của người khác. Tuy cái quyết định này của tụi nó rất không mang tính đoàn kết nhưng cậu biết rằng chỉ cần cậu lên tiếng nói lời khuyên nhủ gì đó thôi thì cả đám sẽ nhào vào cậu cắn xé cho mà xem…

Tắt máy, đóng laptop, đem cất, vào bếp. Nhiên chế mì tôm bắt đầu bữa chiều kiêm luôn bữa tối của mình.

Giải quyết xong bữa ăn đơn giản, cậu lại nằm dài trên giường. Bấm điện thoại một chút, định rủ thằng Nhật đi chơi nhưng chắc là do hôm nay được thần xui xẻo chiếu cố nên thằng Nhật cũng bận việc. Bỏ điện thoại bên cạnh, Nhiên nằm ngửa ra nhìn thẳng lên trần nhà.

Cái cảm giác này thực sự rất lâu rồi chưa xuất hiện, từ lúc còn rất nhỏ, cậu cũng đã từng trải nghiệm qua cái cảm giác này nhưng hoàn cảnh khác nhau khiến tâm trạng cậu rối bời.

Cậu không nhớ rõ hồi trưa cậu mơ thấy cái gì, đáng lẽ là cậu nên có một số kí ức ngắn về nó nhưng sau khi tỉnh lại cậu hoàn toàn quên hết. Có điều, cảm giác mất mát trong lòng thì lại không phai đi nhanh thế được.

Cái cảm giác cứ như là… có được rồi mất đi… thực sự rất khó chịu… Cảm giác đó y như là cái cảm giác lần đó cậu gặp phải…

Từ lúc còn rất nhỏ, Nhiên có một lần bị lạc trong rừng, đến hơn hai tuần sau người trong làng mới tìm được. Đoạn thời gian đó, Nhiên chỉ mới 7 8 tuổi, bà cậu bấy giờ vẫn còn sống. Lúc đem cậu về thì ngoài trừ cơ thể gầy ra thì còn lại không có gặp phải vết thương nào quá lớn, sau khi được chăm sóc cùng chữa trị thì mấy hôm sau cậu lại hoạt bát như thường, chỉ là, cậu không nhớ được đoạn kí ức lúc ở trong khu rừng đó. Vì còn nhỏ, nên tính của cậu khá vô tư và không lo nghĩ, chuyện này tuy khiến bà rất lo lắng, song vì thấy cháu trai còn khỏe mạnh và cũng không ảnh hưởng gì nên cũng lắng xuống.

Thật ra lúc đó Nhiên rất mẫn cảm với mọi thứ, từ nhỏ đã thiếu tình thương, bà luôn là điểm tựa duy nhất cho cậu, cậu sợ bà lo sẽ dẫn đến các loại bệnh cũ tái phát. Nhiên từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, cậu biết phải làm gì để bà luôn nở nụ cười, ngay cả ý muốn nghịch ngợm đòi hỏi như bao cậu bạn cùng lứa, cậu cũng không dám. Bởi vì, cậu sợ bà cũng bỏ cậu như ba mẹ của cậu vậy. Chuyện kia, thực sự là cậu không nhớ, điều duy nhất cậu nhớ là lúc đi vào rừng cậu bị vấp phải đá dẫn đến lăn xuống  một con dóc bên cạnh, và mở mắt ra, chính là nhìn thấy mọi người trong làng cùng khuôn mặt đầy nếp nhăn lo lắng của bà. Đè nén sự bất an cùng bối rối cứ liên tục xoay quanh đầu cậu. Nhưng dù sao cũng là một đứa trẻ, không có cách nào che dấu biểu hiện của mình được. Cậu òa khóc, muốn phát tiết cái cảm giác quái lạ này… Chính lúc đó, bản thân cậu dù là một đứa nhỏ dù không hiểu thì vẫn đã không kìm nén được cái tâm trạng được gọi là “thương tâm”.

—–

Nhiên ngồi bật dậy, mở to đôi mắt tròn, tay cậu run run chạm vào má mình.

Nước mắt? ..Khóc?

Chính là đoạn kí ức kia, thật đáng ghét!

Chạy nhanh vào phòng rửa mặt, Nhiên vội vàng hất vào mặt vài cái tát nước, đến khi đã bình tĩnh, cậu mới dừng lại.

Nhìn mình trong gương, đôi mắt vẫn còn tơ máu đỏ, đầu tóc rối tung, khuôn mặt rõ ràng hiện lên sự bất ổn.

Cỡ mười phút sau, Nhiên mới đứng dậy, đi đến bên bàn học, ngồi xuống đầy nặng nề, cậu lấy hai tay chà lên chà xuống khuôn mặt của mình.

Sau đó cậu vỗ mạnh vào mặt mình mấy cái, cái hành động này tuy rằng có chút ngu ngốc nhưng không thể phủ nhận rằng nó giúp cậu bình tĩnh hơn rất nhiều.

Mở to mắt ra, đôi mắt lúc này đây đã trở lại năng động như ngày nào.

Nhìn xuống bàn, lúc này đây, thu hút ánh mắt của cậu nhất không thứ gì khác chính là tờ giấy hồi sáng. Vốn cậu định từ bỏ rồi nhưng mà cứ cảm thấy như thế là không giống cậu chút nào, với lại cái trực giác thứ sáu (mà cậu tự cho là cực nhạy ấy) cũng “khuyên” cậu nên tìm hiểu.

Cầm tờ giấy lên, Nhiên liền mở nó ra, cậu kinh ngạc khi nhìn thấy những chữ trong tờ giấy bị thay đổ, dụi mắt một hồi nhưng nó vẫn chẳng thay đổi, cậu nhíu mày lại, thầm nghĩ chắc là tờ giấy kia bị rớt ở đâu rồi hay sao. Mò khá lâu, cả phòng ngủ mà vẫn không tìm ra, Nhiên cuối cùng cũng đã tin tưởng cái tờ giấy này cùng tờ giấy kia là một. Cậu thấy cũng không khó tin lắm, cả linh hồn, quỷ cậu cũng gặp rồi, cái này hả, chẳng nhằn nhò gì so với cái đám còn vô lý hơn kia.

Nhiên lại ngồi trên bàn học, cậu bắt đầu cẩn thận kiểm tra cái tờ giấy này, vẫn là những ký tự khó hiểu nhưng hình như nó đã theo một quy luật nào đó rồi, tuy vẫn chưa khám phá ra nhưng Nhiên có thể khẳng định như vậy.

Cậu cầm viết, bắt đầu vừa tìm hiểu vừa mò mẫn trên mạng.

—–

Trong căn phòng chỉ có duy nhất chiếc đèn học trên bàn, một thanh niên đang không ngừng viết cái gì đó. Đôi môi mím chặt, hàm răng phía trên cứa vào bờ môi phía dưới, đôi mắt linh hoạt nhìn dòng chữ không ngừng được viết lên. Cho đến khi cậu dừng bút lại, thì đã là hơn mười lăm phút sau đó.

Nhiên hưng phấn cầm tờ giấy cậu vừa viết lên kia, nở nụ cười trước thành quả của mình.

Những chữ cái trên tờ giấy khi được cậu giải ra không phải là một câu hoàn chỉnh, mà nó là những chữ ngắt quãng nhau bằng dấu phẩy, khó hiểu nhưng cũng rất thần bí.

Khu rừng, trăng đỏ, bóng trắng, đôi mắt, điên cuồng, hẹn ước, trả giá, xóa bỏ.

 

Nhiên suy nghĩ một hồi cũng không hiểu những ý nghĩa của tờ giấy này. Cậu nhìm chằm chằm vào tờ giấy, rồi không hiểu sao lại thấy mấy cái quen thuộc đến kỳ lạ. Những quy luật này…

Đôi mắt của Nhiên từ tò mò khó hiểu dần chuyển sang kinh ngạc và sau đó là khiếp sợ. Tay cầm tờ giấy của Nhiên không tự chủ được mà run lên. Mạnh mẽ quăng tờ giấy đi. Đứng bật dậy, đôi mắt mở to đầy sự khó tin.

Chuyện này, sao có thể như vậy được!

Tựa như một chiếc hộp Paradon được chôn cất từ rất lâu, bám đầy bụi bẩn của thời gian cùng giấu giếm, bỗng chốc một ngày lau sạch, được phá vỡ xiềng xích bao quanh nó từ bấy lâu nay. Và khi mở ra, nơi yết ớt nhất trong tâm trí con người sẽ bị kích thích.

Mà đối với Nhiên, chiếc hộp Paradon này, không chỉ là kí ức bị che phủ mà còn là một bí mật mà cậu không thể nói ra.

Một chút mảnh vỡ ký ức bắt đầu len lõi vào trong đầu óc cậu, tựa như các sinh linh bé nhỏ sung sướng khi đã tìm được “nhà” sau thời gian bị giam cầm.

Đầu Nhiên bắt đầu đau như búa bổ, cậu ôm đầu, trán dần dần đầy mồ hôi. Khuôn mặt khổ sở hiện rõ ràng, cơ thể cậu ngã xuống, co người lại như tôm luộc. Nhắm chặt mắt, đôi lông mày giờ đây là nhíu chặt lại như muốn chạm vào nhau. Trong đầu cậu vang vãng những âm thanh không giống nhau, nhưng cậu lại không thể ghép nó thành câu có nghĩa. Điều lúc này Nhiên cảm nhận được rằng là rất đau, đau như có người đem hàng trăm hàng ngàn cây kim điên cuồng đâm vào đầu cậu.

Ngay sau đó, Nhiên ngất đi.

—–

Trời mưa.

Trong một khu rừng đầy những bóng cây cao to và lớn. Ở cạnh một góc cây cổ thụ to bằng năm người lớn mới có thể ôm hết, có một bé trai đang run lẩy bẩy, cậu bé ngồi xổm xuống gốc đất, hai tay vòng qua nhau, khuôn mặt vùi vào trong chân, tiếng khóc nhỏ thúc thít trong đêm mưa khiến người ta nghe thấy liền không nở để cậu bé khóc thêm nữa.

“Bà… Bà… Con sai rồi… Đừng bỏ con mà.. Con xin lỗi… Hu hu…”

Cậu bé không ngừng vừa khóc vừa nhỏ giọng nói, cậu biết mình không được nói lớn vì sẽ có mèo lớn, chó lớn đến bắt. Càng nghĩ cậu lại càng buồn và nhớ bà, cậu không nên đua đòi như vậy. Tiếng khóc của cậu bé lớn dần lớn dần. Cho đến khi cậu chợt nhận ra mình đang khóc to quá. Thì khuôn mặt mũm mĩm lấm tấm nước mắt giờ mới ngẩng đầu dậy, hai bàn tay nhỏ xinh che lại đôi môi hơi trắng bạch vì lạnh. Nhưng đôi mắt to sáng tròn xoe ấy lại lấp lánh tựa như hai viên ngọc xinh đẹp nhất trên đời. Hành động này không thể không nói là hết sức đáng yêu, cứ như một chú cún con đang sợ hãi bị phạt vì phạm lỗi.

Khu rừng bấy giờ mưa đã dần tạnh, mặt trăng sáng tỏ giờ mới lộ diện, ánh trăng màu đỏ nhàn nhạt rất kỳ dị khó diễn tả, thế nhưng hài hòa với cảnh thiên nhiên vô cùng. Tiếng gió xào xạc liên tiếp thổi qua, khiến khu rừng vốn tối tăm tăng thêm vài phần u ám. Lại không biết từ đâu, từng con đom đóm đang bay đến, ngay cả những con côn trùng rất không hay gặp trong thời tiết ẩm ướt thế này cũng đua nhau chạy đến bên cây cổ thụ già. Chúng vội vả, như là đang muốn gặp một cái gì đó rất quan trọng.

Sau cơn mưa, quần áo trên người cậu bé vốn có vài vết rách, giờ gặp mưa nên nó dính dính rất khó chịu, còn vết thương khi bị lăn xuống khiến cậu không nhịn được mà mếu máo, đôi môi chu chu ra một cách rất dễ thương, nhưng có lẽ lực chú ý của cậu bé không hẳn là đang đặt lên vấn đề này. Ánh mắt tò mò nhìn chằm chằm những “người” trước mặt. Theo bản năng cậu hỏi: “Ai thế?”