Chương 12

Like & Share:

Tất cả mọi người phía dưới căng mắt nhìn lên, chăm chú theo dõi từng cử chỉ, hành động của Tuấn. Đặc biệt là sinh viên khoa công nghệ thông tin, ai nấy đều hừng hực khí thế.

-Này, hắn ta là ai thế? Tại sao mọi người lại hưng phấn như vậy? – Một sinh viên giọng như ngái ngủ, khuôn mặt thể hiện sự lười nhác, dường như không gì có thể lay động biểu cảm trên khuôn mặt của hắn. Hắn vừa gãi đầu vừa đưa tay sang đập vai người bạn đang hò hét như điên bên cạnh.

Nghe bạn mình hỏi, chàng trai mới dừng lại, rồi hơi ngạc nhiên với chính hành động của bản thân.

-Ơ, thì… Tao cũng chả biết nữa, tự nhiên tao cảm thấy chúng ta có thể chiến thắng…cứ cổ vũ hết mình đi đã.

-Hắn là người kém nhất đội thì phải. Mọi người điên thật rồi… Để xem sao…

-Chàng trai này thật thú vị… – Giọng của một người nào đó vang lên.

-Đánh bại cái thằng hot boy đó đi…-  Một đám các chàng trai khác hét lên thật to, tất nhiên những người này rất ghen tị với Kha, muốn có ai đó thay mình đánh bại hắn cho hả dạ.

….

Sau khi phán một câu gây chấn động tất cả, Tuấn vẫn bình thản như không, hắn cũng không biết những gì mọi người bình luận về mình bên dưới. Tuấn ngó nghiêng xung quanh, những cái cổng trại dưới ánh đèn nhiều màu sắc khiến hắn thích thú. “Không biết hôm nay là lễ hội gì nhỉ?”

Mặt Kha xám xịt như trái măng cụt, nhìn khuôn mặt không mấy quan tâm của đối thủ, hắn có cảm giác bị xúc phạm ghê gớm. “Chắc hắn ta sợ quá nên điên rồi”, Kha cố trấn an bản thân, mặc dù nỗi lo lắng trong lòng cứ dâng lên như thủy triều mà hắn cũng không hiểu tại sao. Bàn tay đã nắm lại thật chặt, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay một cách đau đớn nhưng hắn cũng chẳng biết.

-Cả hai chuẩn bị nghe câu hỏi. – Khi giọng MC vừa cất lên, tâm lí Kha mới dần ổn định trở lại. Dù gì cũng là một thiên tài, bản lĩnh sẽ giúp hắn có được sự bình tĩnh cần thiết trong những lúc quan trọng.

Ánh mắt của Tuấn lúc này mới quay trở về sân khấu, hắn lại phì cười. “Thật là hài hước, không ngờ ta lại đi chơi ba cái trò trẻ con này. Chìa khóa để chiến thắng trò không phải là tốc độ suy nghĩ ra đáp án mà chính là tốc độ bấm chuông. Không biết mỗi lượt chơi được trả lời mấy câu nhỉ? Thôi thì cứ chiến thắng câu đầu tiên đã. Cũng may khi tối mình đã cập nhật đầy đủ tri thức mới, nếu không thì mình sẽ trở nên cổ hủ mất thôi. Mà mấy hộp kẹo ngon thật.”

Lúc này trên màn hình là một đề toán tích phân rất dài và phức tạp.

-Ting!

-Ồ !!!

MC vừa đọc xong câu hỏi, Tuấn đã nhấn chuông trả lời, mọi người phía dưới hét toán cả lên. Phương và Vân nhìn lên với nét mặt lo lắng, họ không nghĩ rằng Tuấn sẽ giải bài toán nhanh đến như vậy.

-Hắn không cần dùng máy tính?…

-Đây là một bài toán dài mà?

-….

Trong lúc mọi người phía dưới bàn tán sôi nổi. Cơ mặt Kha co rụt lại, hắn chỉ vừa nhấn nút bật cái máy lên thôi, hắn cười lạnh. “Chắc chắn mày không biết đáp án rồi!”,

Trong một giây tiếp theo, vừa cầm chiếc micro lên, ánh mắt Tuấn không ngừng nhìn vào đề toán. Cách giải, rồi đáp số lần lượt hiện ra trong đầu hắn, như một cuốn phim được tua nhanh.

-Đáp số là 16/3.

-Chính xác!

-TUYỆT VỜI! – Như một quả bom được kích nổ trong sân trường, mọi người hò reo vang dội.

-Thật sự làm được rồi! – Phương mừng quá vừa chạy vòng quanh vừa hú hét chia vui với mọi người, hận không thể ngay lập tức chạy lên sân khấu ôm chầm lấy Tuấn.

Ánh mắt Vân long lanh nhìn lên thân ảnh đứng thẳng tắp như thanh gươm trên sân khấu, tim ngày càng đập mạnh khiến cô phải đưa tay đặt lên ngực. “Đây là con người thật của hắn sao? Thật khiến mình tò mò…”, chưa bao giờ tình yêu được chôn sâu trong trái tim cô lại dâng lên mãnh liệt đến thế.

Kha cùng một số người khác vẫn không tin vào kết quả này, hắn thẫn thờ đi xuống, trong đầu vẫn không ngừng vang lên: “Đó là gian lận…rõ ràng là gian lận…”. Nhưng hắn đã thua rồi, thua hoàn toàn.

-Câu hỏi tiếp theo…

Những người tiếp theo dường như cũng không chịu nỗi áp lực vô hình đến từ Tuấn, chỉ cần lên sân khấu là trong tâm lí đã nghĩ đến chữ “thất bại”, kể cả người lợi hại nhất bên kia cũng không ngoại lệ. Chàng trai có khuôn mặt ngái ngủ lúc nãy hai mắt mở to dần, khuôn mặt đỏ lên vì hưng phấn giống mọi người khi Tuấn loại người thứ mười lăm bên kia. Hắn đứng cả trên chiếc ghế nhựa để cổ vũ, bởi vì chiều cao của bản thân có hạn.

-Thật sự…chúng ta đã thắng rồi… – Anh chàng vừa nói vừa thở gấp.

Cả bọn con trai khoa công nghệ thông tin chạy ùa lên sân khấu…

-Cái gì…thế? Tụi nhóc này…

Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, Tuấn đã bị mọi người tung lên không…

***

Dưới cầu vượt cách đó không xa, có một người trong trang phục lao công đang quét rác bên lề đường. Hắn vung chổi một cách đều đặn, cứ quét hoài một chỗ, rõ ràng là hắn đang mãi suy nghĩ gì đó mà không chú tâm đến công việc. Chiếc khẩu trang cùng cái mũ bịt kín khuôn mặt, chỉ lộ ánh mắt hung tợn thể hiện rõ sự giận dữ. Nói đúng hơn là hắn đang trút giận lên mấy cái lá khô. Miệng lúc nào cũng lầm bầm câu:

-Mày đã chạy đi đâu rồi? Mày đã đi đâu?

Bỗng nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu. Hắn sững người, dường như đã cảm nhận được gì đó. Hắn buông cây chổi trong tay, cả người rung lên sung sướng.

-Hắc hắc. Thấy rồi… thấy rồi… thế mà tao cứ tưởng mày đã biến mất…

Người lao công vứt cây chổi xuống mặt đường, dùng tay xé nát cả bộ đồ đang mặc trên người, một chiếc áo khoác dài trắng phau hiện ra. Không khí xung quanh mờ dần như bị một làn sương bao phủ, chiếc mặt nạ đen tuyền cùng hai hốc mắt đỏ rực, bên hông là thanh trường kiếm được cất trong cái vỏ màu trắng. Hắn búng mình lên không, mềm mại bay đi như một dải lụa, nhưng tốc độ nhanh như xé gió.

-Tao đến đây. Ha ha!

***

Tuấn đang cố gắng thoát ra khỏi những cái ôm của đám bạn. Hắn cảm thấy thật phiền phức, chỉ là một trò chơi nho nhỏ, không hiểu sao tụi này lại phấn khích đến thế. Vân đứng ở xa nhìn hắn mỉm cười, cô cũng không biết phải ăn mừng như thế nào, mặc dù thật sự rất vui.

“Thịch!”

Trái tim của Tuấn bỗng nhiên đập mạnh, mọi dây thần kinh trên cơ thể căng cứng như dây đàn, tóc gáy dựng đứng cả lên.

-NGUY HIỂM!

Hắn hét lên trong lòng. Mọi giác quan mở rộng hết cỡ ra xung quanh.

-Có thứ gì đó đang đến?

Tuấn nhìn ra phía xa quan sát. Lúc này mọi người vẫn còn vây quanh và đang bàn tán về chiến tích kỳ diệu của hắn. “Ở đây có quá nhiều người!”, nghĩ rồi Tuấn chợt hét lên:

-Ối…ối… đau bụng quá, mọi người tránh ra cho tui đi vệ sinh tí!

Hắn chạy như bay ra khỏi đám đông, mặc kệ mọi người đang cười ồ lên, “ha ha, người hùng của chúng ta bị đau bụng!”. Vân chưa kịp gọi theo, hắn đã biến mất sau hàng cây, cô cũng có nhiều điều muốn nói.

Tuấn chạy ra khỏi trường với tốc độ rất nhanh. Bây giờ khoảng sáu rưỡi, xe cộ vẫn qua lại tấp nập trên đường, nếu không sợ mọi người nhìn thấy, hắn đã nhảy lên mấy tòa nhà cao tầng để quan sát. “Việc quan trọng bây giờ phải tìm một nơi vắng vẻ”, hắn thầm nghĩ rồi chạy băng qua đường.

Sau một hồi chạy dọc đường lớn tìm kiếm, cuối cùng Tuấn thấy một con hẻm tối, dài hẹp và vắng người. Nó nằm giữa hai bức tường rào cao rộng, dọc đường không có cột đèn nào, mọi thứ trở nên mờ mờ nhờ ánh sáng ngoài kia. Vừa đi vào đầu hẻm, hắn cảm giác có gì đó không đúng, cứ như vừa đi xuyên qua một tấm màn được làm bằng nước.

-Khoan…Khoan…Hình như mình đã sai rồi!

Hắn vội chuyển mình chạy ngược trở lại đường chính. Nhưng lạ thay, toàn bộ mọi người đều biến mất. Chỉ còn lại xe cộ ngã lăn lóc trên đường, Tuấn nhìn xung quanh một vòng, hoàn toàn không có một sinh vật sống nào cả. Tất cả đều im lặng đến đáng sợ, có thể nghe thấy cơn gió khua những chiếc lá xào xạc trên lề. Bầu trời mây đen u ám như sắp có mưa to.

-Mình vừa đi vào một không gian khác?

Chợt hiểu ra mọi thứ, Tuấn đứng sựng lại vì cảm nhận được thứ phía sau đang tiến đến.

-Sao lại sai, tao vừa giúp đỡ mày đó? Không phải mày muốn tìm một nơi trống trải sao? – Một giọng nói tởm lợm vang lên, kèm theo là tiếng hít hà thật mạnh. Có vẻ như hắn đang rất hứng thú với con mồi trước mặt.

Có thể thấy một đôi mắt đỏ rực như tia lửa trong con hẻm tối, không khí xung quanh trở nên lạnh dần.

Hắn chính là tên Thực thần đang săn tìm linh hồn trong con dao đen.

-Chúng ta đang ở trong một không gian song song do tao tạo ra, để tránh bọn người phiền phức ấy mà. Nhưng mày đừng lo, dù ở ngoài kia cũng chẳng ai cứu mày. Còn ở trong này, chúng ta sẽ chiến đấu công bằng. He he.

Vừa nói, hắn vừa đi ra, bước đi đều đặn, không gây ra một tiếng động. Thanh kiếm đã rời khỏi vỏ từ lúc nào, mũi chĩa xuống sát đất. Một chiếc lá khô lăn trên mặt đường cuốn theo cơn gió thoảng qua, khẽ chạm vào mũi kiếm rồi nhẹ nhàng tách thành hai nửa. Một vết cắt ngọt lịm.

Tuấn vẫn im lặng nãy giờ, hiển nhiên không cần tên kia giải thích hắn cũng hiểu được.

-Mục đích của ngươi là gì?

Vừa tiến lại chậm chạp, hắn vừa nói:

-Hỏi rất hay. Bọn tao là Thực thần. Mục đích cũng giống như cái tên thế thôi. Tìm kiếm các linh hồn của những vị thần bị phong ấn, rồi hấp thu sức mạnh của chúng để tạo ra những khả năng đặc biệt cho bản thân. Mà đứa sắp chết như mày, chỉ nên biết chừng đó.

-Mày đang đứng trước một vị thần và hơi hỗn xược đấy! – Tuấn quay đầu lại, hắn nhíu mày, nhìn thẳng vào hai mắt của tên Thực thần, không hề có một tia sợ hãi.

-HA HA HA! – Tên Thực thần cười lớn như vừa được xem một vở hài kịch. Sự ung dung của hắn như chắc rằng, Tuấn đã là con cá trên thớt. – Thời đại của tụi mày đã tàn rồi, bây giờ chỉ là những linh hồn lạc lối chờ được giải thoát mà thôi. Tại sao lại không dâng hiến cho tụi tao, để bọn mày cảm thấy sự tồn tại của mình là có ý nghĩa. Đúng không? Đứa con thứ bảy của thần Trí Tuệ? – Hắn híp mắt lại, ghìm giọng xuống.

Hai mắt của Tuấn lúc này hiện lên sự kinh ngạc cực lớn, hắn không ngờ tên Thực thần lại biết nhiều đến như vậy. “Hình như hắn chính là kẻ đã ngăn mình đầu thai”, Tuấn thầm nghĩ.

-Vị thần được kế thừa trí tuệ của cha nhất, nhưng lại là kẻ yếu nhất. Tử Thần bảo vệ mày đã bị tao đánh bại, chắc nó đã “đi” rồi. Với cái khả năng thao túng trường trọng lực giẻ rách, mày tưởng có thể đánh bại tao sao? Dù là với cơ thể của mày, chứ nói gì bây giờ, mày đang dùng cơ thể của một thằng nhóc và nhảy nhót như một con khỉ. – Thực thần vừa nói vừa nhìn Tuấn một cách chế giễu. Hắn cảm thấy nhạo báng một vị thần thật sự là một việc rất sướng. – Bọn tao không thèm cái sức mạnh nhỏ bé đó, bọn tao chỉ cần bí thuật hồi sinh trong đầu mày thôi. Hắc hắc.

“Hồi sinh? Bọn chúng định hồi sinh ai?”. Trong lòng Tuấn có rất nhiều câu hỏi, nhưng hắn biết bây giờ không phải là lúc để thắc mắc. Tình huống mà hắn đang đối mặt cực kì nguy hiểm. Hắn đoán được kẻ thù có khá nhiều thông tin về mình. Đột nhiên Tuấn cười khì:

-Thì ra là thế? Đúng là giờ tao rất yếu nhưng tao không thích đầu hàng. Tao muốn dùng một bí thuật để cả hai cùng hi sinh cơ!

Câu nói quâng bơ của Tuấn làm tên Thực thần đơ lại, chắc là cơ mặt hắn đang co quắp dữ dội sau cái mặt nạ đen thui.

-Mày dám? – Dù nói như thế nhưng từng giọt mồ hôi vẫn đọng trên lưng áo. Hắn vốn biết, người con út của thần Trí Tuệ là người nắm trong tay nhiều bí thuật cổ xưa nhất, đó cũng chính là nguyên nhân vị thần này luôn bị người khác tìm cách lấy đi bộ não đem về nghiên cứu. Nhưng nhớ tới vị thần này đang ở trong thân xác của một con người, hắn mới thở phào nhẹ nhõm– Mày có đủ khả năng để thực hiện bí thuật sao? Hắc hắc.

-Linh hồn của tao vẫn còn nguyên và tao có rất nhiều bí thuật được thi triển bằng cách thiêu đốt linh hồn của bản thân. Tao là một vị thần, là thần thì không nói chơi.

Vừa nói xong, Tuấn vung hai tay lên, một vòng tròn mờ mờ dưới đất với nhiều lớp hoa văn thần bí hiện ra và dần bao quanh hai người. Viền vòng tròn có những kí tự cổ xưa màu xanh nhạt nổi lên, bên trong là hình ngôi sao mười cánh. Ngôi sao bắt đầu xoay nhanh dần.

Tên Thực thần thật sự lo lắng, nụ cười trên khóe môi Tuấn gây cho hắn một cảm giác bất an. Sự bất an lớn dần, khiến hắn chỉ đứng yên quan sát, quên cả động đậy thân thể. Hắn đã bị tâm lí cản trở.

Sau đó, từng chiếc lá, hạt bụi, tất cả những gì ở trong vòng tròn dao động giữ dội, rồi từ từ bay lên trong không trung. Mọi thứ trong đó dường như không bị ảnh hưởng bởi trọng lực.

-Nếu người không tin thì cứ đứng trong vòng này nhé.

Nói xong, cả người Tuấn nhẹ nhàng bay lên như một chiếc lá, hai mắt nhắm hờ lại. Mọi thứ xung quanh dần bị hút vào vòng tròn rồi bay lên trời, tất cả như tạo thành một cái cột lớn. Mấy chiếc xe ngoài đường rung động dữ dội, nhưng lực hút của vòng tròn là không đủ để di chuyển chúng.

Tên Thực thần dùng tay chắn trước mặt, bây giờ thì hắn tin rồi. Khi thấy mọi thứ trong cái cột không trọng lực khựng lại trong giây lát. Bàn tay Tuấn dần nắm, ngôi sao cũng dừng xoay một lúc, rồi bắt đầu xoay ngược trở lại.

Thực thần hoảng hốt vội dùng hết sức búng mình lùi thật xa theo phản xạ.

Nhưng khi bàn tay Tuấn đã nắm chặt, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, ngoài việc mọi thứ lại rớt xuống ầm ầm, bụi bay mù mịt. Tuấn hé một con mắt ra, cười đểu:

-Ngươi cũng nhát gan lắm nha.

-…

 Nói rồi Tuấn đưa tay phải lên vặn nhẹ, một vòng tròn khác hiện lên tường của tòa nhà kế bên, đẩy hắn bay đi, bỏ lại tên Thực thần ngơ ngác nhìn theo.

-Được…được lắm…Như vậy mới thú vị, tao sẽ băm mày, thằng tật nguyền kia!!! –

Hắn nắm tay gầy trơ xương lại thật chặt, tiếng khớp va chạm vang lên răng rắc. Sau đó nhảy người lên cao, rồi bay theo Tuấn, thanh kiếm sắc lẹm vẫn còn nắm trên tay.

Một sinh viên mặc một chiếc quần jean, áo thun tay dài, mang đôi dép cao su, uốn mình trong đêm, lướt nhanh như chớp qua những tòa cao ốc như cưỡi lên đầu một cơn gió và chạy thoát khỏi bàn tay kẻ thù. Tất cả đã tạo nên một hình ảnh tuyệt đẹp.