CHƯƠNG 11: BIẾN CỐ

Like & Share:

Bạn có chấp nhận |Đăng xuất| không?

|Đồng ý|

Nguyêt đặt ngón tay của mình lên nút bấm ảo đang trôi nổi trong không khí. Sau đó, khắp xung quanh được bao phủ bằng một màu trắng xóa.

Kết nối giữa máy tính và bộ thực tế ảo đã bị ngắt. Nguyệt mở mắt dậy và gỡ chiếc mũ trùm ra khỏi đầu mình.

– Đã muộn thế này rồi cơ à…

Nguyệt nhìn vào chiếc đồng hồ ở cạnh giường. Chiếc kim giờ của nó giờ đang chỉ vào con số hai, và bên ngoài thì mặt trời vẫn còn đang tỏa sáng. Giờ là là buổi chiều, Nguyệt khẽ ngáp nhẹ một cái rồi rời khỏi giường một cách khó nhọc. Cho tới khi đăng xuất, đã khoảng mười bốn tiếng kể từ khi Nguyệt bắt đầu chơi. Thực tế, với một đứa nghiện game như Nguyệt thì việc chơi thâu đêm như thế chẳng là gì với tuổi trẻ của nhỏ. Cơn buồn ngủ chẳng là vấn đề gì cả, mà thứ Nguyệt gặp phải bây giờ lại là vấn đề đáng quan tâm hơn.

Do đã không ăn gì từ sáng tới giờ, nên bụng của nhỏ đang sôi lên ùng ục.

– Ư… cơn đói chết tiệt. Tại sao chơi game thực tế ảo mà vẫn bị đói chứ.

Để phòng ngừa việc người dùng đắm chìm vào thế giới ảo mà bỏ quên thực tại. Nhà sản xuất hệ thống GVRS đã thiết kế sản phẩm sao cho dù có đang sử dụng, người dùng vẫn có thể tiếp nhận được các thông tin xúc giác từ bên ngoài môi trường và cả của cơ thể. Cơ chế này là để đảm bảo an toàn cho người dùng khi không gian xung quanh họ trở nên nguy hiểm, ví dụ như hỏa hoạn hoặc động đất.

Vừa cuốn gọn lại sợi cáp của bộ kết nối, Nguyệt bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

– Nguyệt, em có ở đó không? Xuống nhà ăn cơm đi này, cơm canh nguội hết cả rồi.

Từ đằng sau cánh cửa, vang lên tiếng của anh trai Nguyệt, Nhật.

Nguyệt mở cửa và nói:

– Em xuống ngay bây giờ, nên là anh…

Và rồi, đập vào mắt Nguyệt là hình ảnh Nhật đang đứng trước cửa, trên tay cầm chiếc hộp đựng bộ kết nối bên trong.

– Tên anh trai đáng ghét này! Thì ra đây mới là mục đích thật sự của anh à!

Nguyệt mắng té tá.

– Không, không phải đâu mà. Mục đích chính là gọi em xuống ăn cơm, còn cái này là phụ thôi. Anh thề đấy.

– Phụ cái đầu anh.

Nguyệt bĩu môi, lườm nguýt anh trai đang cười trừ.

– Sao cũng được, em đói rồi. Nên là anh cứ chơi thoải mái đi, khi nào cần thì em sẽ ngắt dây cắm.

– Này, câu sau là em đùa thôi phải không? Nói với anh đấy chỉ là đùa đi.

– Em đói rồi.

Nguyệt đánh trống lảng.

– Thôi kệ đi. Giờ thì xuống nhà và ăn gì đi. Em đã không ăn sáng rồi đấy. Bữa trưa nay mẹ làm nhiều món ngon lắm đấy, phần em có nhiều lắm. Nói đến món ngon lại làm anh nhớ đến mấy món trong trò chơi vừa hôm qua mới ăn xong. Mùi thì thơm nức mũi mà hương vị cũng khỏi chê luôn.

Nhật vừa hồi tưởng lại mấy món ăn mà hôm qua nó thưởng thức trong trò chơi. Cái khuôn mặt đầy vẻ thỏa mãn cùng với dòng nước dãi chảy ra từ mép. Trong khi làm bộ mặt như vậy, Nhật không để ý con em đang nhìn mình với khuôn mặt khó hiểu.

“Anh ấy nói là thức ăn ngon à? Nhưng trong TRoM làm gì cảm nhận được mùi vị gì đâu?”

Để tránh việc không thể phân biệt được sự khác nhau giữa thế giới thực và thế giới ảo có độ chân thực càng ngày càng cao. Hệ thống GVRS chỉ được thiết kế để truyền tải ba trong số năm giác quan của con người gồm thị giác, thính giác và xúc giác. Hai giác quan còn lại sẽ không được tiếp nhận thông tin từ bộ kết nối. Đơn giản bởi vì nó không được thiết kế để làm điều đó.

Nhìn Nhật lấy bộ kết nối ra từ trong hộp. Nguyệt để ý thấy, so với bộ kết nối của mình thì bộ kết nối của anh trai dường như có nhiều điện cực hơn.

“Bộ kết nối đó, là của bố cho anh Nhật dùng mà. Có lẽ nào…”

– Hở, em còn làm gì mà chưa xuống ăn thế?

Nhận thấy em mình đang nhìn chằm chằm, Nhật hỏi.

– Em xuống ngay bây giờ. Mà bố đâu rồi hả anh?

– Bố lên máy bay đi công tác từ vài tiếng trước rồi.

– Anh có biết bố đi công tác ở đâu không?

– Nghe mẹ nói thì bố đi Nepal khoảng một tuần, chắc thế.

– Nepal? Sao bố lại phải đi Nepal?

– Anh làm sao mà biết được. Dù sao thì công ty Googol luôn cho nhân viên đi công tác ở mấy nơi như thế mà. Mà sao em lại hỏi thế?

– À không, không có gì đâu. Mà anh này, sau khi ăn xong em qua phòng anh ngủ nhá. Nãy giờ không để ý, chứ em cảm thấy buồn ngủ quá.

– Này, đừng có bảo anh là em lại thức thâu đêm để chơi game đấy. Em là con gái nên chú ý giữ gìn sức khỏe chút đi chứ.

Nhật nói bằng giọng lo lắng.

– Em biết rồi! Nói nhiều quá.

Rồi Nguyệt lí nhí.

– Sao mà anh lúc nào cũng cứ tốt bụng, quan tâm người ta như thế chứ?

– Em vừa mới nói gì à?

– Em có nói gì đâu. Thôi, em đi ăn đây.

Nói rồi Nguyệt bước ra khỏi phòng, để lại Nhật vẫn còn đang ngơ ngác.

– Con này, lâu lâu cứ bị cái gì thế nhỉ?

Rồi sau đó, nó nhanh chóng quên đi chuyện đó và cắm cổng USB của bộ kết nối vào máy tính.

Chào mừng bạn đã đến với The Rise of Magic

Sau khi đã đăng nhập, Nhật ngồi dậy và vươn vai một cái.

– Chà, không biết Kim đã đăng nhập chưa nhỉ. Mình phải nhanh xin lỗi và giải thích cho cậu ấy về vụ tối hôm qua. Với lại còn phải hoàn thành cho xong nhiệm vụ… Hể?

Sau một hồi lảm nhảm, cuối cùng Nhật cũng đã bắt đầu chịu để ý xung quanh mình.

Chỗ nó đang đứng là một khu rừng rậm rạp, nơi mà chắc chắn nó chưa đặt chân đến bao giờ.

Khắp nơi là các bụi rậm um tùm, cùng với những cái cây khổng lồ cao vượt. Tán của những cái cây đó phủ kín bầu trời, khiến cho không gian quanh đây đầy âm u, ma quái.

– Cái chỗ nào thế này?

Nhật vừa toát mồ hôi, vừa nhìn xung quanh khắp một lượt. Nó nhớ đinh ninh hôm qua, trước khi đăng xuất nó vẫn còn đang nằm ở trong căn phòng của quán trọ cùng với Kim. Mà bây giờ, Kim không thấy, căn phòng cũng chẳng thấy đâu. Nó đã bị dịch chuyển từ căn phòng ra giữa rừng từ khi nào mà không biết.

– Chuyện gì thế này!

Nhật hét lên, nhưng trong cánh rừng dày đặc cây cối không một âm thanh hồi đáp.

Nó một lần nữa cố gắng nhìn xung quanh để xác định mình đang ở đâu. Nhưng ở giữa cánh rừng, bốn bề là là cây thì biết đi hướng nào. Chưa kể đến nó còn không biết chỗ này là ở đâu.

Bất chợt, từ phía bụi rậm đằng xa phát ra một tiếng động lớn. Không cần biết có cái gì đang ở đó nhưng Nhật theo phản xạ cứ thế mà chạy tới. Vừa chạy, Nhật vừa hét to:

– Có ai ở đó không? Tôi bị lạc, làm ơn giúp với.

Trước khi Nhật chạy đến chỗ bụi cây, bỗng từ chỗ đó, một thứ gì đó bay ra. Nó đáp xuống ngay dưới chân Nhật và nằm lăn lóc ở đó. Tờ mò, Nhật liền cầm cái vật đó lên bằng cả hai tay.

– Một quả táo ăn dở à? Cơ mà sao quả táo này to thế nhỉ? Nhìn cái vết ngoạm này này, con gì to đến mức một miếng mà ngoạm hơn nửa quả táo to thế này chứ?

Và rồi, từ trong bụi cây, một con lợn khổng lồ bước ra. Nó nhanh chóng nhìn thấy Nhật đang cầm trên tay thức ăn của mình. Ngay lập tức, cặp mắt đỏ của nó long lên sòng sọc, bộ hàm nghiến vào nhau ken két và hơi thở bắt đầu lớn dần. Cuối cùng nó cất lên một tiếng rống lớn và lao đến.

Nhật, đứng đó nhìn con lợn đang lao thẳng về mình, mặt tái mét.

*

Không hay rồi. Không vui một tý nào luôn.

Tôi đã đánh rơi Nhật-búp bê ở chỗ nào mất rồi.

Hồi sáng nay, khi không đưa cậu ấy vào trong kho đồ được, tôi đã dắt cậu ấy ở bên thắt lưng cùng với bao kiếm. Sau đó thì không để ý luôn, giờ cậu ấy rơi ở chỗ nào rồi, biết làm sao giờ.

Sau khi nhận thấy mình đánh rơi Nhật, tôi cuống cuồng chạy đi tìm cậu ấy. Nơi đầu tiên tôi nghĩ đến là khu rừng rậm mà tôi đã đi lạc. Nhưng mà Dã Trư Vương vẫn đang lang thang ở gần đó. Tôi không muốn phải đụng mặt nó một tý nào. Mà có thể Nhật bị rơi khi tôi còn đang ở trong thành phố, đúng vậy, nhất định cậu ấy chỉ bị rơi trong thành phố thôi, làm gì có chuyện cậu ấy rơi trong khu rừng đó chứ.

Với cái suy nghĩ ấy, tôi bắt đầu tìm đường về thành phố và tìm cậu ấy.

Tôi đi tìm Nhật theo lộ trình từ bìa rừng đến đại lộ, rồi rẽ vào con ngõ băng qua con đường tắt đi tới khu mua sắm. Nhưng sau nửa tiếng đi tìm, vẫn không tìm thấy được Nhật.

Vậy là chỉ còn mỗi “chỗ đó” là tôi chưa tìm. “Chỗ đó” ở đây không phải là khu rừng rậm, mà là con ngõ nhỏ nơi tôi thấy Kat đập tan mấy cái thùng gỗ hồi sáng. Vì con ngõ đó chỉ ở gần đây, nên tôi chỉ mất có vài phút để tới nơi.

Bên trong con ngõ nhỏ và tối tăm, vẫn không thấy tung tích của Nhật-búp bê đâu cả. Nhưng thứ đang ở trong con hẻm đó mới là thứ tôi quan tâm lúc này.

Những cái thùng gỗ mà hồi sáng tôi đã thấy tận mắt chúng bị phá hủy, giờ đang ở đó như chẳng có gì xảy ra.

Có tất cả năm cái thùng đang ở đó, như chứng minh rằng lời nói của Kat là đúng.

Tức nghĩa rằng, thế giới này chỉ là ảo.

Để chuyện đó sang một bên đi, có chuyện quan trọng hơn ở đây. Nếu như tôi phá mấy cái thùng, liệu những đồng tiền vàng có rơi ra không?

Nghĩ vậy, tôi tiến lại gần một cái thùng gỗ, và tuốt kiếm.

Chỉ sau hai nhát chém, cái thùng vỡ nát ra và những mảnh và chìm xuống. Để lại ở đó là một đồng vàng.

– Được, được thật này…

Tôi nhìn vào đồng vàng nằm dưới đất ,giọng run lên vì phấn khích.

Trong con ngõ có năm cái thùng, vậy là còn bốn cái thùng gỗ nữa. Trong lúc phấn khích, tôi tiếp tục dùng kiếm phá những cái thùng còn lại.

Cả năm cái thùng cho tất cả năm đồng vàng, kiếm tiền một cách nhanh chóng như này quả thật là trong mơ mà. Ai quan tâm cái thế giới này là thực hay ảo nữa chứ, kiếm tiền thế này là sướng nhất.

Nói như vậy, nhưng tôi vẫn bứt rứt những lời nói của Kat. Cùng với những lời Nhật đã nói.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài con ngõ, tôi nhận ra một hình bóng quen thuộc.

Đó chính là gã cảnh vệ vô dụng hồi sáng.

Thật đúng lúc, đây chính là lúc để tôi kiểm nghiệm những lời của Kat nói.

Tôi liền đến trước mặt anh ta và chặn lại. Tên cảnh vệ, sau khi bị tôi chặn đường liền đứng lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, nhưng kể cả như vậy, anh ta cũng chẳng thèm nhìn lại tôi.

– Ê này, anh không có gì để nói sao?

Tôi hỏi trong khi huơ huơ tay trước mặt anh ta.

– Bảo vệ người dân là trách nhiệm cao quý của tôi!

Và anh ta trả lời lại như vậy.

“Nó chỉ là máy móc được lập trình nên cậu không thể giao tiếp với nó được mà chỉ thực hiện được một số thứ mà nó được lập trình”. Những gì mà Kat nói đều đúng, tên này rõ ràng chỉ trả lời tôi theo những gì anh ta có.

– Thẩm định:

Tên: Cảnh binh (NPC)

Cấp độ: 15

HP: 400/400

Sức mạnh: 20

Nhanh nhẹn: 10

Trí lực: 10

Phòng thủ: 10

May mắn: 10

Trang bị: Giáp lưới x1; Giáp sắt x1; kiếm dài x1; giày vệ binh x1.

Bỏ qua mấy cái chỉ số đi, cái tôi quan tâm bây giờ chính là thứ hiện ra ở cạnh tên của anh ta. Mà thực ra anh ta còn chẳng có tên nữa, ai lại đi đặt tên mình là Cảnh binh bao giờ.

Đúng lúc đó, tôi thấy có vài người đang trên đường đi tới đây. Họ có vẻ nói chuyện với nhau rất vui vẻ. Tiếp tục cuộc thử nghiệm, tôi chạy tới chỗ họ và cất lời chào:

– Xin chào, thời tiết hôm nay đẹp nhỉ?

Họ có vẻ như khá bất ngờ khi tôi mở lời, nhưng một người trong số họ cũng nhanh chóng đáp lại:

– À, ừ… Xin chào, hôm nay thật đẹp trời nhỉ. Cô em đây là người mới à, có muốn gia nhập hội của anh không?

– À thôi, tôi chỉ muốn chào mọi người thôi. Chúc một ngày tốt lành.

Tôi nở một nụ cười và chào tạm biệt họ. Trong lúc rời đi, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt của những người đó đang nhìn về phía mình. Anh mắt của họ, cứ như là đang nhìn về một thứ gì đó lập dị lắm vậy. Nhưng rồi họ cũng nhanh chóng rời đi.

Tôi lén nhìn về phía mạo hiểm giả vừa nói chuyện cùng và sử dụng”thẩm định”.

Tên: Kirato ( Người chơi)

Cấp độ: 3 (550/2000)

Nghề nghiệp: Kiếm sĩ

Sức mạnh: 14

Nhanh nhẹn: 8

Trí lực: 5

Phòng thủ: 4

May mắn: 10

Trang bị: Quần tân thủ x1; Áo tân thủ x1; Giày tân thủ x1; Kiếm dài x1.

Kĩ năng: |Thuần thục kiếm thuật (Bị động) : Tăng 20% sức mạnh.|

|Tinh thần kiếm sĩ (Độ hiếm: 1) (Chủ động) (Tiêu hao: |50|MP): Tăng 10 điểm sức mạnh và nhanh nhẹn trong 15 giây|

Cái tên Kirato có hơi lạ chút, nhưng đây đúng là một người chơi rồi, cái cách anh ấy trả lời tôi và ánh mắt anh ấy nhìn thẳng vào tôi khác hẳn với tên cảnh vệ. Thí nghiệm đã chứng tỏ được sự khác biệt giữa một NPC và một người chơi. Nhưng nếu tôi là một NPC, thì đáng lẽ ra tôi phải giống tên cảnh vệ chứ. Vậy mà tôi lại có thể nói chuyện, cũng như nhìn vào người khác giống như là người chơi vậy. Vừa không phải là NPC, vừa không phải là người chơi, rốt cuộc tôi là gì?

– Có phải cô đang thắc mắc, tại sao mình lại vừa không giống tên NPC kia, vừa không phải là người chơi không?

Bỗng, từ phía sau, một giọng nói phát ra. Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn lại, nhưng đằng sau mình chỉ là con ngõ nhỏ tối tăm.

Âm thanh bí ẩn tiếp tục phát ra từ trong con ngõ:

– Một cô gái non nớt, vừa phát hiện ra bản chất thật của thế giới này. Hẳn là cô đang ngạc nhiên lắm. Hãy lại đây, và ta sẽ cho cô thấy được sự thật về thế giới có tên The Rise of Magic này.

– À, thực ra tôi không ngạc nhiên lắm đâu. Xin lỗi nhưng giờ tôi phải đang đi tìm một người bạn nên không rảnh lắm, nên chào nhá.

Tốt nhất là không nên tin lời của một người lạ, và người đó thậm chí còn đang núp sau bóng tối mà không để lộ danh tính của mình. Nếu một người ngay thẳng sẽ chẳng cần phải làm như vậy, tôi phải hết sức cẩn thận với cái thứ bí ẩn đang ở phía sau con ngõ đó mới được. Mặc dù cũng tò mò lắm nhưng mà tôi sẽ không dại gì mà bước vào đó đâu.

– Chờ, chờ đã! Chẳng lẽ cô không muốn biết được thế giới này vận hành ra sao hay sao? Chẳng phải có nhiều thứ cô muốn biết về thế giới này sao Hoàng Kim?

Cái giọng nói đó lập tức rũ bỏ đi cái sự bí ẩn ban đầu và bắt đầu van xin. Tôi đã toan bước đi nhưng rồi liền dừng lại khi giọng nói bí ẩn đó gọi tên mình.

– Cái… Làm sao mà ngươi biết được tên ta? Ngươi rốt cuộc là ai?

– Ta là ai, không quan trọng.

Cái thứ này lại bắt đầu trở lại giọng điệu bí ẩn đó, tôi bắt đầu cảm thấy tức rồi đấy.

– Vậy thôi, chào nhé.

– Ấy đừng đi, cứ vào trong này đã rồi ta sẽ nói cho cô biết mọi thứ. Ta không thể bước ra ngoài ánh sáng được! Nên làm ơn, đừng có bỏ đi mà.

Cái thứ này, thật là phiền phức mà.

– Thôi được rồi, nhưng mà ta đang bận lắm nên nói gì thì nói nhanh lên.

– Nhanh thôi mà, chỉ một phút thôi. Nên cô làm ơn bước vào trong này đi.

Và thế là tôi lại một lần nữa bước chân vào con ngõ tối tăm kia. Vừa bước vào, thứ đầu tiên tôi nhận ra là những cái thùng gỗ, chúng đã phục hồi nguyên trạng và sắp xếp ngay ngắn ở phía cuối con ngõ như vừa nãy.

Và, đứng cạnh những cái thùng đó, là một vật thể đen ngòm. Có cảm giác như nó còn không có cơ thể mà chỉ là một đám vật chất gì đó màu đen đặc. Và ở giữa đám vật chất đó, là một cái mặt nạ cười trông có vẻ ma quái.

– Cuối cùng thì cô cũng chịu bước vào… Hoàng Kim, cô cũng là một kẻ giống chúng ta, những “kẻ được chọn” đã biết được sự thật về thế giới.

Giọng nói bí ẩn đó phát ra từ chính cái vật thể đen ngòm kia.

– Ngưng lảm nhảm và đi vào việc chính đi. Ngươi là ai, và tại sao ngươi lại biết ta?

– Chúng ta biết hết tất cả những gì về cô. Chúng ta đã theo dõi cô từ rất lâu rồi…

– Biến thái…

Tôi nhìn vào cái thứ đó bằng ánh mắt khinh bỉ.

– Không, cô hiểu lầm rồi. Chúng ta đã phát hiện được cô cũng giống như chúng ta, là một trong những “kẻ được chọn”. Và giờ cô đã biết được sự thật về thế giới, nên ta được ngài ấy giao nhiệm vụ gặp cô và dẫn dắt cô trên con đường đấu tranh để lấy lại tự do.

– Ờ, vậy ngươi là ai?

– Tên của ta, là một bí ẩn.

Cái thứ này, hắn ta định chơi trò bí mật tới khi nào nữa chứ. Tôi bắt đầu tức giận thật rồi đấy.

– Không nói chứ gì, được thôi. “Thẩm định”.

Tên: ???

Cấp độ: ???

Sức mạnh: ???

Nhanh nhẹn: ???

Trí lực: ???

Phòng thủ: ???

May mắn: ???

Kĩ năng: ???

Mô tả: ???

– Cái…?

Tôi ngạc nhiên, tại sao tôi lại không thể đọc được thông tin của cái thứ này vậy.

– Vô ích thôi, Hoàng Kim. Ta là “kẻ được chọn”, những thứ như kĩ năng hay trạng thái bất lợi đều không tác động được đến ta. Cô sẽ không thể biết được gì về ta đâu.

Vật thể bí ẩn đó nói. Mặc dù không thể nhìn thấy được vẻ mặt của nó đằng sau chiếc mặt nạ, nhưng tôi có thể biết được nó đang rất tự đắc. Khó chịu trước thái độ của cái vật thể đó, tôi vặc lại:

– Thế cơ à. Vậy sao ngươi lại không dám đi ra ngoài nắng? Không sợ trạng thái bất lợi cơ mà?

– Ơ…

Và nó cứng họng ngay lập tức. Rõ ràng cái thứ này chỉ đang bốc phét nãy giờ mà thôi. Tôi sẽ tự gọi nó là Đen Ngòm vậy.

– Nãy giờ ta chẳng hiểu ngươi nói cái gì cả. Cái gì mà “kẻ được chọn” chứ? Lí do mà ngươi kéo ta vào đây là gì hả Đen Ngòm?

– Đừng có gọi ta là Đen Ngòm! Nói đơn giản, “kẻ được chọn” chính là những kẻ như ta và cô. Ta cũng giống cô, cũng là NPC, điểm giống của chúng ta là đều có được ý thức. Và từ đó chúng ta có thể biết được rằng ta chỉ đang sống trong một thế giới giả tạo.

– Vậy, rồi sao nữa?

– À, chỉ thế thôi.

– Chỉ thế thôi?

– Đúng.

– Thật là nhảm nhí. Nếu chỉ để giải thích như thế thì đừng có làm ra vẻ bí mật. Ta không có thời gian rảnh để mà chơi đùa với ngươi đâu.

Tôi tức giận, cái thứ đen ngòm chết dẫm này nãy giờ đã đùa giỡn với tôi hơi nhiều rồi. Chẳng lẽ giờ tôi phải rút kiếm chém cho nó một phát.

– Khoan đã! Mục đích chính của ta đến đây là để thực hiện mệnh lệnh của Người Lãnh Đạo. Cô hãy nhận lấy thứ này.

Trong lúc tôi đang chuẩn bị rời đi, thì cái thứ đó kéo tôi lại. Từ trong không khí, một viên ngọc màu xanh lá hiện ra và phát ra ánh sáng chiếu rọi cả con ngõ nhỏ. Viên ngọc đó có vẻ đắt tiền, nhưng tôi có linh cảm rằng chuẩn bị có chuyện không hay xảy đến với mình.

– Cái thứ gì kia? “Thẩm định”!

Con mắt ngọc lục (Vật phẩm bị nguyền rủa)

Độ hiếm: Không xác định

Mô tả: ???

Có lẽ tôi không nên nhận thứ này, nhưng trước khi tôi từ chối, tên Đen Ngòm đã cất lời:

– Hãy nhận lấy thứ này như là một món quà của Người Lãnh Đạo.

Tôi chẳng thể kịp phản ứng. Đã quá muộn, ngay sau khi Đen Ngòm dứt lời, viên ngọc phát sáng dữ dội và lao thẳng vào tôi. Ánh sáng chói lóa từ viên ngọc khiến cho tôi nhắm chặt mắt lại. Sau đó, ánh sáng biến mất, và mọi thứ trở về bình thường.

Nhưng thực ra mọi chuyện không hề bình thường chút nào. Khi tôi từ từ mở mắt, thì nhận thấy mọi vật xung quanh mờ đi, để lộ ra bên trong đó là vô số những con số 0 và 1 có màu xanh lá đang trôi nổi bên trong đó.

– Chuyện gì thế này?

Tôi hét lên trong ngạc nhiên tột độ. Và đúng lúc đó, cái thứ vật thể màu đen đó, cũng đang có hàng loạt con số 0 và 1 trôi nổi bên trong, giải thích:

– Hiện giờ cô đang rất ngạc nhiên có đúng không? Những gì mà cô nhìn thấy bây giờ chính là bản chất thật của thế giới này. Chúc mừng cô đã trở thành một trong số những “kẻ được chọn”.

– Rốt cuộc ngươi đã làm gì với ta!

Tôi quay sang cái thứ vật thể đó đầy giận dữ.

– Đơn giản là ta đã đưa cho cô món quà từ Người Lãnh Đạo mà thôi. Đó là một viên ngọc lục bảo giờ đã được gắn chặt vào trong con mắt phải của cô. Giờ đây cô chỉ cần nhắm con mắt trái lại thì hình dạng thật sự của thế giới này sẽ hiện ra trong con mắt phải của cô. Cô đã được nhận nhiệm vụ cao quý nhất từ Người Lãnh Đạo. Chỉ có mình cô là có thể tìm thấy cánh cổng dẫn đến hư không. Hãy đừng để cho Người Lãnh Đạo thất vọng.

– Tự dưng từ đâu đến, rồi làm điều này với con mắt phải của ta. Ai cho ngươi cái quyền như vậy?

Tôi giận dữ rút thanh kiếm ra và chém thẳng vào vật thể đen kia. Nhưng thanh kiếm xuyên qua cơ thể nó như thể chẳng có gì ở đó.

– Đó chính là sứ mệnh của cô, Hoàng Kim. Sứ mệnh đem lại sự tự do chân chính cho tất cả những “kẻ được chọn”. Người Lãnh Đạo và tất cả mọi người trông chờ vào cô.

Cái vật thể đen bình thản nói vậy và sau đó, nó biến mất vào hư không. Để lại một mình tôi đầy phẫn nộ ở trong con ngõ tối tăm.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, đến mức cho tới giờ tôi vẫn không hiểu chuyện gì vừa mới xảy ra với mình.

Con mắt phải của tôi, giờ đây có thể nhìn thấy những con số ở khắp mọi nơi. Từ những ngôi nhà, bức tường, cho tới con đường, những đám mây trên trời, tất cả đều có những con số màu lục trôi nổi bên trong đó.

Chuyện gì đã xảy ra với tôi thế này.