Chương 11: Bất ngờ

Like & Share:

Thông tin bên trong hồ sơ Tu xem trộm của bác sĩ Thu nói về một sự việc đã diễn ra cách đây khoảng hai mươi năm, cũng ở thành phố này, nhưng thời điểm đó thì chỉ là thị xã nhỏ. Lúc đó Tu còn chưa sinh ra đời, ba mẹ cậu cũng chưa chuyển nhà đến đây, cậu đương nhiên chẳng biết gì về điều đó.

Tu muốn tìm hiểu sự việc đó, cậu cảm thấy nó có thể có liên quan đến tình trạng hiện tại của mình, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Không quen biết ai đủ thân để hỏi chuyện, cũng không đủ can đảm nhờ cậy người khác, Tu bất lực thu mình vào vỏ ốc buông xuôi.

Trong hai ngày được nghỉ ngơi hồi phục ở nhà, cơ thể Tu đã gần khỏe mạnh như trước, nhưng cậu cũng chỉ trốn miết trong phòng. Tu ước ao được sống như bao người khác, chính vì thế mà cậu mới mạo hiểm gắn một thứ quỷ dị vào cơ thể mình, để đền bù khuyết điểm, tạo thêm cho bản thân tự tin. Thế nhưng khi nhìn vào bức ảnh trong phòng bác sĩ Thu, cậu mới nhận ra rằng, cậu chưa thật sự sống vì mục tiêu nào cả.

Mờ mịt trong những suy nghĩ hỗn loạn, Tu lại lôi ra những quân cờ domino, trước kia chúng là thứ cậu dùng để giết thời gian rảnh rỗi, giờ cậu chỉ muốn phân tán bớt những thứ buồn phiền trong lòng. Và rồi với vài giờ, Tu đã sử dụng hết quân cờ domino trong tay, khắp căn phòng đã biến thành một ma trận ngang dọc lúc nào không hay. Giật mình, tay cậu lỡ chạm làm ngã quân cờ cuối hàng, liền trở thành một dây chuyền sập đổ, tạo ra một loạt các âm thanh va chạm mượt mà. Trong thoáng chóc, Tu bị say mê bởi điều này, bản thân cũng chợt thông suốt vài chuyện.

Sau ba ngày nghỉ, Tu bắt đầu đi học trở lại, bởi vì tin đồn trên diễn đàn trường mà mọi người đều hứng thú đánh giá cậu, nhưng không một ai dám tới gần tiếp xúc. Tu cũng chẳng quan tâm đến, lẳng lặng một mình như trước lúc này lại tốt cho cậu hơn.

Đầu óc minh mẫn hơn làm Tu chợt thấy hứng thú với việc học hành, quan trọng hơn là cậu mất khá nhiều bài khi nghỉ gần một tuần, vì thế mà vừa trở lại trường là phải hoàn thành một đống việc. Khi cơn đói bụng réo gọi Tu mới nhận ra đã tơi giờ nghỉ giữa tiết, cậu đang tính xuống căn tin ăn sáng thì bất ngờ có người đến.

Đó là một cô gái rất xinh, gương mặt xán lạn, thậm chí vượt trội hơn cả Yến mà không cần son phấn, khí chất lại thanh tao, vừa nhìn vào liền có ấn tượng khác biệt với người thường. Tu biết cô ấy, mà phải nói là ở trường này ai cũng biết cả, Thúy Quyên, hoa hậu giảng đường ba năm liền của trường. Không đợi Tu phải đón mò, vừa xuất hiện là cô ấy nói ngay vào vấn đề chính.

– Cậu chính là người đã gây sự và làm Phú phải khốn đốn thời gian qua?

Thái độ của cô ấy khi hỏi không mấy lịch sự, nhưng nhìn từ vị thế lớp trên thì cũng hợp lý, đặc biệt bởi vì khí chất vô cùng nổi bật ấy mà Tu không thấy phản cảm. Dù vậy cậu vẫn không bị cuốn theo, rất bình tĩnh đánh giá tình huống. Tiếp đó Tu không trả lời mà đặt lại một câu hỏi khác.

– Điều đó có liên quan gì tới chị sao?

– Cậu không biết sao?

Câu hỏi của Tu dường như đã làm Thúy Quyên khá bất ngờ, cô ấy hỏi lại với giọng ngỡ ngàng.

– Không. Vậy đúng là tên Phú đó có dính dáng với chị?

– Phi, phi… Ai thèm dính dáng với tên đó. Hắn tự mình đa tình rồi bám dính theo người ta, ba năm học cứ thế mà bị hắn làm thành không ra cái gì.

Thúy Quyên nói ra những lời hơi có vẻ tự đề cao mình mà chẳng chút ngượng ngùng, Tu vậy mà cũng không thấy phản cảm, còn cảm thấy rất có cá tính và thẳng thắn. Chợt cô ấy nhìn qua Tu cười lên vui vẻ rồi nói tiếp, cậu thấy con tim mình chợt xao xuyến trong giây phút ấy.

– Nhưng gần tháng nay nhờ có ai đó gây sự với hắn ta, còn làm hắn khốn đốn đến nổi chẳng có tâm trạng làm phiền tôi nữa. Tôi thấy tò mò là ai mà lại làm tên bất trị đó ra nông nổi như thế nên đến xem thử. Đúng là cậu sao?

Tu cảm giác Thúy Quyên đến vì tò mò hơn là muốn cảm ơn, hình tượng cô ấy trong mắt cậu thay đổi liên tục. Lúc này trông cô ấy tinh quái và mạnh mẽ, làm Tu thấy bị chèn ép, nhưng ở cô ấy còn có gì đó lại khiến cậu muốn trỗi dậy.

– Chuyện đó đã là sai lầm của quá khứ, tôi không muốn lật lại nó nữa.

Nói rồi Tu cũng tính rời đi, nói chuyện với gái đẹp rất thích nhưng cái bụng cồn cào cần phải được lấp đầy trước tiên.

– Ồ! Lời đồn về cậu có vẻ khác nhỉ. Này này… Tôi còn nói chưa xong mà…

Không ngăn được Tu rời đi, Thúy Quyên thế là theo sau đến luôn căn tin, rồi cùng cậu ngồi chung bàn. Cả trên đường đi lẫn ở căn tin hai người đều thu hút sự chú ý không nhỏ, nghe loáng thoáng mấy lời bàn luận ở xa, Tu chợt thấy đau đầu, đang ăn cũng bị tụt hết phân nữa cảm xúc. Mỗi lúc cậu muốn trải qua an lành là lại có phiền toái kéo đến.

– Chuyện lớn rồi… Chuyện lớn rồi…

Yến thật sự đã hóa thành chim yến, chẳng biết từ đâu chạy vù một hơi vào phòng học, tới ngay chỗ Nhi và Ngọc đang ngồi.

– Có bầu rồi? – Nhi đối với điều này có vẻ không để ý mấy, vẫn thản nhiên nhai khoai tây chiên, còn tỉnh bơ phán ra một câu.

– Bậy.

Vẫn còn thở hổn hển vì mệt, Yến chỉ ngóc đầu lên đáp lại một chữ rồi gục xuống thở tiếp.

– Ảnh khỏa thân bị lộ?

– Còn lâu nhé.

– Vậy là có thật à? – Nhi hơi bất ngờ, trong lúc vô ý vậy mà phát hiện ra một thứ hay ho.

– Thì sao chứ. Mà không nói chuyện đó, mình vừa nghe được một tin động trời. – Yến bị hai câu của Nhi làm tức phải nuốt hơi vào bụng, sau cũng nói chuyện được bình thường. Cô ấy vỗ bàn một cái khí thế rồi nói tiếp.

– Chuyện lớn động trời. Hoa khôi trường Thúy Quyên động lòng trần, chủ động đi quyến rũ trai. Mà người đó lại là Tu mới bất ngờ chứ.

Ngọc nghe xong liền nhìn lại Yến, tới lúc này cô ấy mới phản ứng, gương mặt đơ đơ vô cảm chợt hiện lên biểu cảm phức tạp.

Nhi thấy Ngọc biến chuyển cũng trở nên hăng hái, cô ấy liền đưa ra một đề nghị.

– Hay là đến hỏi trực tiếp cậu ấy?

– Đừng… Đừng làm vậy, chúng ta với cậu ấy cũng đâu thân gì. – Ngọc lập tức phản bác, nhưng sự do dự giữa chừng đã lật tẩy suy nghĩ thật sự của cô ấy.

– Thân với chả thiết gì, tò mò là quyền lợi của phụ nữ, bất kì rào cản nào cũng không ngăn được. – Về  mặt nào đó thì Yến thật sự năng động và sẵn sàng xông pha.

Tiếc là Ngọc lại không được như thế, cuối cùng cô ấy cũng không đủ dũng khí để đi. Nhi thì không thích vận động nên khỏi nói, thế là Yến lại phải tự đi một mình.

Tháng tư ấy thế mà sắp kết thúc, gần cuối năm học nên bài tập, bài ôn cứ dồn dập tới, nhờ thế mà các tin đồn chỉ rộ lên mấy ngày liền lắng xuống. Cây bằng lăng sau trường nở sớm từ tháng ba, giờ đã sắp tàn, các phiền muộn của Tu như cũng theo những cánh hóa rơi rụng trôi đi. Khi cậu lần nữa tự cô lập chính mình, những tháng ngày bình yên cũng dần trở lại, mặc dù có thêm một tình huống bất đắc dĩ đeo bám thì nó cũng không ảnh hưởng nhiều. Ít nhất thì Tu nghĩ vậy.

Khi Tu bắt đầu theo kịp các bài học thì ngày nghỉ lễ cũng gần kề, cũng như mọi năm khi nghe mọi người bàn bạc, thảo luận chuyện tiệc tùng, vui chơi, lòng cậu liền chạnh lại. Năm nay, mặc cho những biến cố dồn dập kéo tới, Tu vẫn chỉ có một mình, hơn hết bây giờ vì tình trạng của bản thân mà cậu không có đủ dũng khí để chấp nhận một ai ở bên mình.

Trước khi được cho phép nghỉ lễ, các học sinh đều phải đến dự hoạt động của trường buổi sáng ngày ba mươi tháng tư. Điều làm ngôi trường tự hào là sự liên kết với các lão thành cách mạng, mỗi năm đều có con cháu của họ đến học, vì thế mà hoạt động này mỗi năm đều không thể bỏ qua. Và tất nhiên là năm nay vẫn có những người đáng tự hào này đến tham dự.

Những dịp thế này Tu thường lẻn ra cuối hàng, lúc trước vì không muốn tưởng nhầm gọi mình khi mọi người đang lén lút trò chuyện với nhau, đã có vài lần xấu hổ nên cậu phải rút kinh nghiệm, phần nhiều vì cậu không dứt được cảm giác trông đợi đó. Còn bây giờ Tu ra phía sau hoàn toàn chỉ muốn trốn tránh đám đông, những cặp mắt dò xét xung quanh làm cậu rất bức bối, hơn hết vấn đề nghiêm trọng là sự lo lắng và bất an cứ theo đó trỗi dậy.

Sau khi phát biểu lý do buổi lể, hiệu trưởng giới thiệu tới những vị khách mời đặc biệt, những người ngồi trên hàng ghế đầu tiên trước sân khấu. Những vị lão thành cách mạng là đặc biệt hơn cả, kể cả đã già bạc phơ tóc thì dáng đứng của họ vẫn hiên ngang, đĩnh đạt.

Tiếp đến là các tiết mục văn nghệ chào mừng, đây cũng là màn mà các học sinh đến dự thấy thích thú nhất. Các tiết mục đầu đều biểu diễn khá hấp dẫn, nhưng khi Thúy Quyên xuất hiện thì bầu không khí lập tức trở nên khác hẳn. Dõi theo những bước chân nhịp nhàng cùng lời ca du dương của cô ấy, Tu cảm giác những ấn tượng về các tiết mục trước đó đều trở nên mờ nhạt dần, và cậu chắc chắn những người khác cũng thấy vậy. Đúng là ngoài sức tưởng tượng, Tu không thể không thêm cái nhìn mới về cô nàng này.

Không chỉ vậy, sau khi biểu diễn xong, Tu còn thấy Thúy Quyên đi về phía hàng ghế đầu ngồi xuống, cậu mới biết cô ấy cũng giống như Phú, là thế hệ thứ ba trong gia đình quân nhân cách mạng. Kể cả vậy thì được ngồi cạnh họ như thế thì cũng là một điều vô cùng đặc biệt, cho thấy mức độ ưu ái dành cho cô ấy không phải là ít. Tu vốn không có tơ tưởng gì, nhưng nhìn thấy điều này sớm cũng không tệ, cậu càng thấy vững lòng hơn.

Gần mười giờ, cái nắng bắt đầu gay gắt, buổi lễ cũng đến hồi kết. Đột nhiên đến cuối giờ lại có một thay đổi bất ngờ, để Tu giật thót mình là điều đó lại nhắm đến cậu. Các vị lão thành cách mạng nghe nói về hành động cứu người anh dũng của Tu, muốn gọi cậu lên tuyên dương tưởng thưởng.

Và khi bất đắc dĩ bước lên sân khấu, Tu bắt gặp cái thè lưỡi tinh nghịch từ phía Thúy Quyên, cậu liền biết đây là do cô ấy thúc đẩy. Tu chợt cảm thấy nếu mình nhận những tưởng thưởng này thì mình sẽ bị dính chặt với cô ấy, nhưng kể cả vậy thì lúc này cậu cũng không thể né qua được.

Đứng trên sân khấu, trước mắt Tu là vô số vẻ mặt, vô số ánh mắt dò xét, trái tim cậu như bị bóp nghẹn lại, hơi thở trở nên nặng nề khó nhọc. Rồi đột nhiên có một cánh tay vươn lên vẫy vẫy, nó khá là bắt mắt lúc này nên Tu vô thức chú ý tới, là nhóm của Ngọc. Ở Ngọc, Tu nhìn thấy sự háo hức và mừng rỡ thay cho cậu, một dòng nước ấm chợt dâng lên trong người, giúp cậu bình tĩnh lại.

Tiếp đó Tu còn nhìn thấy một người khác, là Phú, không tự nhiên mà cậu chú ý tới, bởi vì hắn đang bước về phía cậu. Từ ánh mắt thù địch của hắn, Tu thấy bất an dữ dội, cậu cau mày lại khó chịu.

Tới lúc những người khác cũng chú ý tới thì Phú đã bước lên sân khấu, trước sự ngỡ ngàng của tất cả, hắn đột nhiên vươn tay về phía Tu rống lên.

– Hắn là một tên ma quỷ. Hắn không xứng nhận lấy danh dự đó.

Tu có thể nhận thấy tim đang lần nữa bị siết chặt lại, tuy vậy ở bên ngoài cậu vẫn cố tỏ ra như bình thường.

– Cậu điên cái gì thế, đây không phải chỗ cho cậu dở chứng.

Người đưa ra phản ứng đầu tiên là Thúy Quyên, cô ấy đứng dậy giận dữ quát lên.

Và như bị chạm vào nổi đau và sự uất hận trong lòng, Phú càng thêm trở nên điên cuồng, thái độ càng lúc càng mất kiểm soát.

– Tôi điên hay mấy người điên. Không thấy nó làm hại tôi ra nông nổi nào sao, đây nè, thấy không… thấy không… Để yên cho nó rồi thế nào nó cũng quay lại cắn mấy người…

– Đủ rồi! Lập tức đi xuống ngay.

Lại thêm một tiếng quát từ hàng ghế đầu vang lên, là ông cụ kế bên Thúy Quyên, lần này Phú lập tức sựng lại, vẻ mặt cũng hiện lên nét sợ hãi. Thế nhưng rất nhanh vẻ điên cuồng của Phú đã quay lại, thậm chí còn hơn trước, cứ như tất cả lý trí còn lại đều biến mất.

– Mấy người không tin… không chịu tin… vậy thì tôi để cho mấy thấy.

Nói rồi đột nhiên Phú lao tới gần Tu, trên tay còn chẳng biết từ đâu rút ra một cây dao thái sắc nhọn.

Tu không đề phòng nên phản ứng chậm một hơi, tay trái cậu bị khứa trúng một dao, máu chảy ròng ròng.