Chương 11

Like & Share:

Trong cái khoảnh khắc cả thân hình đồ sộ của con hổ đổ lên người Tùng, Cecilia đạp chân phải xuống đất lấy đà, tung người về phía sau thực hiện một cú đá thôi sơn. Con hổ bị bất ngờ, lãnh trọn cú đá vào đầu, ngã lệch sang một bên choáng váng. Cecilia lập tức lùi lại. Tùng không nhúc nhích nửa phân, hi vọng hắn chỉ bị thương nhẹ và bất tỉnh chứ nếu không thì rắc rối to. Lẽ ra cô không nên để Tùng chạy phía sau.

Con hổ loạng choạng đứng dậy, gườm gườm nhìn Cecilia và gầm lên một tiếng inh tai nhức óc. Đó là một con hổ đực Đông Dương dài khoảng hơn 2 mét và to như trâu mộng. Đôi mắt nó long sòng sọc, điên cuồng nhìn cô không phải chỉ vì cú đá. Có lẽ nó căm thù con người và những điều họ gây ra cho đồng loại nó trong thời gian gần đây. Quật đuôi xuống đất, con hổ chồm tới thực hiện một cú vồ thấp nhưng Cecilia đạp cả hai chân, búng người về phía sau và cắm đầu bỏ chạy. Vồ hụt, chúa sơn lâm tức tối rượt theo con mồi nhỏ bé đang lao băng băng ngay trước mũi nó. Đây không phải lần đầu tiên Cecilia bị hổ đuổi nên cô biết tốc độ của bọn này là như thế nào. Guồng chân chạy ngày một nhanh, Cecilia giữ cho mình không bỏ quá xa con hổ để nó tưởng rằng con mồi vẫn trong tầm với. Không có sự quan sát của Tùng, Cecilia có thể thoải mái chạy nhanh bao nhiêu tùy ý.

Cô phóng ra khỏi rừng, đáp xuống đường, lao về phía chiếc xe, mở tung cửa thùng xe ra và đứng chờ con hổ. Chỉ một giây sau, nó phóng ra đường cái, gầm lên giận dữ và chậm rãi đi qua đi lại cách Cecilia khoảng bốn mét. Có lẽ nó đang ngạc nhiên vì vận tốc của con mồi và tự hỏi không biết cô là cái giống gì. Cecilia bước về phía nó với cây lao trên tay, khuôn mặt bình thản đến nỗi nếu Tùng nhìn thấy cô sẽ bị lộ ngay lập tức. Tuy nhiên sự tập trung khiến cô quên mất cái món diễn xuất mọi lúc mọi nơi. Con hổ chồm tới với cái mồm há ngoác, toan ngoạm ngang hông Cecilia nhưng nó lại phải ngạc nhiên lần nữa khi cô lách người sang bên tránh được, đồng thời tặng nó một cú thúc chuôi gậy vào mắt phải, không mạnh lắm nhưng cũng đủ để mù tạm thời và khiến nó điên lên vì đau đớn. Tiện tay, Cecilia đập luôn một gậy vào gáy nó rồi nhảy lùi về phía sau thủ thế. Sau cú thúc, mắt phải con hổ nhắm nghiền lại không mở ra được. Mặc dù con mồi ở ngay trước mặt nhưng chúa sơn lâm ngày càng điên cuồng hơn vì không thể làm gì được khi Cecilia cứ nhảy thoăn thoắt như sóc vừa tránh vừa đánh trả rất mạnh tay.

Hai bên quần nhau gần 20 phút, cây lao trên tay Cecilia gẫy một phần ba, quần áo tả tơi rách nát, tay trái rướm máu vì một vết cào nông bởi ba đường móng vuốt chạy song song, đùi và hông phải chảy máu đầm đìa vì hai vết cào sâu hoắm. Con hổ cũng chẳng khá hơn, mắt phải của nó vẫn nhắm nghiền không mở ra được, hai chân trước, mặt và lưng máu chảy ướt lông do cán lao gẫy nhọn lởm chởm gây ra. Cảm thấy cuộc chiến đã đủ dài, Cecilia vung mũi lao xỉa thẳng vào chân trái con hổ bắt nó phải phát cuồng lên vì đau rồi lùi hẳn lại phía thùng xe đang mở. Con hổ nheo con mắt trái, cào cào móng vuốt xuống đường nhựa rồi phóng lên thực hiện một cú vồ cao. Cecilia chỉ chờ có thế, buông cây lao trên, tay cô lách người xuống dưới bụng con hổ, dùng cả hai tay đỡ bụng nó, xuống tấn và đẩy mạnh hết sức có thể về phía thùng xe. Cú bật nhảy của chính nó cộng thêm lực đẩy của Cecilia khiến con hổ lao đầu vào thùng xe tạo ra một tiếng “rầm” inh tai nhức óc, thùng xe rung lắc dữ dội. Không bỏ phí nửa giây, Cecilia sập hai cánh cửa lại, cài chốt và để cho an toàn, cô vòng lên cabin lấy kìm và dây thép đã chuẩn bị trước buộc thêm ba mối, xoắn chặt.

Ngồi phịch xuống đường thở hồng hộc, Cecilia nhận ra rằng mặt mình đang chảy máu, có lẽ cú ném đã khiến móng vuốt chân sau của con vật chết tiệt kia sượt qua mặt cô. Con hổ trong thùng xe đỡ choáng váng, nó đi qua đi lại gầm gừ tức tối. Cô loạng choạng đứng dậy, cởi áo ngoài xé thành hai mảnh buộc chặt vào hông và đùi để cầm máu rồi vớ lấy cây lao gãy lặc lè chạy vào rừng.

Cô nhanh chóng tìm được nơi Tùng đã nằm nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là vài vết máu đỏ thẫm và một khoảng đất trống. Không thấy Tùng đâu cả. Trái tim cô nện thình thịch trong lồng ngực. Chẳng lẽ vẫn còn một con hổ khác… ? Phải giải thích thế nào với Huy đây nếu Tùng chết mất xác trong rừng? Cô quay bốn phương tám hướng lia mắt xung quanh tìm kiếm dấu vết của sự kéo lê hay một cuộc chiến chết chóc nào đó nhưng không thấy.

Trong lúc Cecilia sắp phát hoảng vì viễn cảnh đen tối khi phải trở về một mình thì tai trái cô bắt được những âm thanh lạ vừa giống tiếng rít của mèo hen vừa giống bị xiết cổ. Kèm theo là những tiếng huỳnh huỵch như ai đó đang vật lộn dữ dội trên đất. Nắm chặt cây lao, cô phóng về phía đó.

Bày ra trước mắt Cecilia là một cảnh tượng tan hoang. Cây bụi xung quanh rạp hết xuống, đất đá bị cày tung lên như vừa diễn ra một trận ẩu đả sống còn. Tùng ngồi tựa lưng vào một gốc cây, tay ôm bụng thở hồng hộc, máu me đầy người và cách hắn vài mét, giữa vũng máu, một con hổ cái đang giãy đành đạch khi sự sống rời bỏ cơ thể. Tùng đã cắt đứt cổ nó bằng con dao đi rừng vẫn đang nắm chặt trong tay phải sau khi đã gây ra vô số vết thương khác. Cecilia bước tới, quỳ xuống bên cạnh Boss “liệt”, bàn tay vẫn còn run rẩy vì dư âm của cuộc chiến khi nãy bối rối đưa lên giữa không trung, đôi mắt ráo hoảng nhìn khắp người Tùng. Hắn bị thương khắp người. Máu từ vết thương trên đầu thấm ướt tóc, chảy xuống cằm đọng lại; má trái và đầu gối bị trợt da do cú vồ của con hổ đực. Trên ngực đầy những vết cào nông, sâu chồng chéo, cánh tay trái bị cắn sượt qua, tay phải trợt một mảng da lớn như bị xô ngã. Nặng nhất là vết cào sâu hoắm vẫn đang chảy máu ở đùi trái. Tùng hỏi trong tiếng thở nặng nhọc:

-Hai con à?

Cecilia gật đầu, chợt nhận ra mình đã ném balo ở gần ô tô lúc nào không hay, cô đứng dậy đi vòng qua con hổ cái để lấy cái balo đã tả tơi của Tùng. Hắn ta hỏi tiếp:

-Con kia đâu?

-Trong thùng xe… còn sống.

Cô mở balo, lấy chiếc áo còn lại trong đó, xé toạc ra để buộc vết thương ở đùi Boss “liệt”. Có lẽ hắn đã cố ngồi lên lưng, dùng quai của balo để tròng qua miệng và cổ con hổ để xiết nhưng không thành khiến cho một chiếc quai bị nhay gần đứt, ướt nhẹp bởi thứ nước dãi hôi thối. Tùng nhíu mày, chân trái khẽ giật lên vì đau khi Cecilia xiết chặt nút buộc. Hắn buông một câu vô nghĩa:

-Bắt sống thì khó, giết thì dễ.

Cecilia nắm chặt hai bàn tay run rẩy, đeo balo của Tùng về phía trước, vòng tay trái hắn qua cổ mình và nói:

-Về xe thôi, trời sắp tối rồi.

Rồi bất chấp tiếng rít đau đớn, cô xốc hắn đứng dậy.

Vết thương ở đùi hắn cứ rỉ máu mỗi bước đi nên sau một khoảng thời gian dài tưởng như vô tận lê lết từng bước mà vẫn chưa ra được khỏi rừng, Cecilia mất hết kiên nhẫn. Cô cõng con Boss mặt tái nhợt lên lưng và bước đi nhanh như chạy. Sức nặng của Boss “liệt” khiến vết thương trên bụng và đùi Cecilia rỉ máu, đau thấu óc. Tùng dường như rơi đã vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê nên thân hình mềm rũ, đầu gục lên vai Cecilia, hai tay vắt về phía trước, buông thõng. Hắn mất quá nhiều máu. Máu trên ngực hắn thấm ướt lưng áo cô. Mồ hôi túa ra như tắm, Cecilia guồng chân ngày một nhanh hơn, chạy đua với thời gian.

Những tia sáng cuối ngày tắt lịm, bóng tối ập tới nhanh đến nỗi dù đã đặt chân lên đường cái, Cecilia vẫn phải dựa vào tiếng gầm gừ và những bước chân thình thịch của con hổ trong thùng xe để xác định vị trí. Cô mở cửa cabin nhưng không làm thế nào nâng Tùng đặt lên ghế được vì thế cô phải tát nhẹ vào mặt hắn:

-Tỉnh lại, sếp…

Tùng giật mình ngóc đầu lên. Cecilia từ từ đặt hắn đứng xuống đường.

-Xe đây rồi. Để tôi đỡ anh lên.

Tùng đu người lên cabin không mấy khó khăn trong bóng tối nhưng vì không nhìn rõ mặt hắn nên Cecilia không biết hắn tỉnh hẳn hay chưa. Cô vội vã tìm balo mà mình đã vứt xuống đất khi đánh nhau với con hổ đực và nhanh chóng leo lên ghế lái bật đèn trong cabin lên. Khuôn mặt tái nhợt của Tùng hiện ra trong ánh sáng, máu nhuộm đỏ quần áo trên người, đôi mắt mở đục đi. Hắn ngả đầu ra ghế, ngồi lệch sang bên phải vì vai trái bị móng vuốt của con hổ đực đục thủng ba lỗ sâu hoắm. Chân và hông Cecilia đau khủng khiếp, máu thấm ướt miếng vải buộc. Vuốt mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, lấy thêm một cái áo nữa ra xé làm đôi, cô buộc đè lên miếng vải cũ, xiết chặt rồi quay sang Tùng:

-Tôi sẽ đưa anh tới bệnh viện.

-Không cần đâu. Hãy dừng lại ở tạp hóa gần nhất.

Giọng nói điềm tĩnh của Tùng khiến Cecilia giật mình vì ngạc nhiên. Hai bàn tay cô bất giác run lên bần bật. Tùng nhắm nghiền mắt lại, thở nặng nhọc. Rõ ràng hắn đã mất rất nhiều máu và đang vô cùng đau đớn nhưng không hiểu sao Cecilia có cảm giác cô đã sa vào một cái bẫy vô cùng nguy hiểm. Liệu cô có bị lừa ở chi tiết nào đó không?

Họ dừng lại ở tạp hóa đầu tiên sau khi ra đến đường lớn và khiến chủ quán kinh sợ khi xuất hiện với bộ dạng máu me đầy người. Cecilia thuê tạm một phòng, mua cồn ethylic, băng gạc và một cái áo phông cho Tùng. Cô từ chối ý định muốn giúp của chủ quán, đỡ Tùng vào phòng, để hắn ngồi lên thành bồn tắm và lấy kéo rạch quần áo ra. Sau khi lau sạch người hắn bằng nước ấm, Cecilia hỏi:

-Anh chắc chứ? Tôi nghĩ chúng ta nên đến bệnh viện.

-Bắt đầu đi.

Tùng đưa một chiếc khăn khô lên miệng, cắn chặt. Đôi mắt hắn đã có hồn hơn một chút. Sát trùng bằng cồn đối với từng ấy vết thương trên người quả là một sự tra tấn nhưng Boss “liệt” chỉ khẽ nhíu mày khi quá đau, khuôn mặt trơ trơ như đá không chút cảm xúc nào. Thật đáng khâm phục. Cecilia vòng ra sau lưng Tùng sau khi đã sát trùng xong những vết thương phía trước. Mắt cô lia qua ba cái lỗ sâu hoắm đục thấu tận xương vẫn đang chảy máu và dừng lại trên bả vai bên trái, nơi có một vết sẹo bỏng trông rất quen. Bàn tay cô đưa lên một cách vô thức, khẽ sờ vào vết sẹo, tâm trí u mê chợt nhận ra rằng mình đã từng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của vết sẹo này qua gương rất nhiều lần. Vết sẹo do thanh sắt nung đỏ mà Tùng dí lên vai trái cô có hình dạng y hệt như cái này, có điều mới hơn, rõ nét hơn. Còn sẹo của Tùng dường như đã từ rất lâu rồi, trông khá mờ nhạt. Thế này là thế nào? Bọn họ đánh dấu người chống lại được thuốc nói thật bằng cái này ư? Hay chỉ đơn giản là đánh dấu những người qua được bài kiểm tra?

Nỗ lực phi thường để nuốt vô vàn thắc mắc vào trong, Cecilia cố sát trùng thật nhanh, xịt màng sinh học mà Tùng đã mang theo lên các vết thương và băng chúng lại. Khi công việc hoàn tất, trông Tùng không khác một xác ướp là bao. Hắn tự mặc quần áo khi Cecilia xử lý những vết thương gần như đã khô của mình. Mặc dù hiện giờ trông chúng chẳng có gì khác nhưng chỉ vài ngày nữa thôi, các vết thương đó sẽ lành nhanh chóng và biến mất hoàn toàn không để lại sẹo sau vài tháng.

Họ phải cắt quần bò của mình ở những chỗ bị thương để vải cứng không cọ vào. Kết quả là cái quần mới của Tùng trông cũng chẳng khác gì một cái giẻ lau xấu xí. Hoàn tất quá trình xử lý vết thương, họ rời đi ngay.

Khi đã yên vị trong xe, Tùng mới hỏi:

-Làm thế nào mà cô đưa được con hổ đực đó lên thùng xe?

-Tôi lừa nó nhảy lên. – Cecilia trả lời, nhấn ga tăng tốc – Sau khi nó chồm lên khiến anh đập đầu xuống đất bất tỉnh, tôi đã đá vào đầu làm nó tức điên lên rồi nhử nó ra đường cái, mở thùng xe chờ sẵn và lừa nó thực hiện một cú vồ cao. Nếu anh sống bên cạnh những khu rừng từ nhỏ anh sẽ thấy điều đó thực ra cũng không khó lắm. Còn con hổ cái kia thì sao?

-Nó lật ngửa tôi ra, tha khẩu súng giấu đi sau đó quay lại tính kết liễu tôi. Tôi tỉnh lại vừa kịp lúc. Đúng là một phép màu. Quần nhau một hồi, tôi đè được con quỷ cái ấy xuống, tròng dây balo qua mồm và cổ nó định xiết cho nó bất tỉnh thì tìm dây trói lại.Ai ngờ nó chồm dậy được, cào cắn tùm lum. Thế là nó lãnh hai vết cắt vào cổ, đầu tiên là bằng dao găm. Sau đó, tôi nhặt con dao đi rừng lên cắt thêm phát nữa. – Dừng lại vài giây, Tùng nói tiếp – Chúng ta sẽ đổi xe trên đường về.

Tùng đúng là một con dã thú. Người bình thường với kinh nghiệm rừng núi bằng không sẽ chết mất xác dưới nanh vuốt của lũ hổ đó chứ đừng mơ tới chuyện giết chúng chỉ với mấy con dao.

Cecilia tạo ra tiếng ậm ừ trong miệng, đầu óc quay trở lại với vết sẹo trên vai mình. Nghĩ xuôi nghĩ ngược, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng cô quyết định hỏi:

-Vết bỏng trên vai chúng ta giống nhau phải không? Nó có ý nghĩa gì?

-Giờ chưa phải thời điểm thích hợp để nói. Nếu đụng độ người có vết sẹo tương tự thì phải nương tay.

Hắn nói với giọng: “đủ rồi đấy, tôi muốn nghỉ ngơi” nên Cecilia im lặng suốt chặng đường còn lại. Hơn 10 giờ đêm, khi họ về đến ngoại thành Hà Nội thì có tiếng tít tít phát ra từ trong balo Tùng để dưới chân. Kế đó, Cecilia trông thấy một chiếc Stark đen bốn chỗ đỗ bên đường nháy đèn làm hiệu. Cô giảm ga, tấp xe vào lề đường, nhảy xuống và khá ngạc nhiên khi nhận ra rằng trong chiếc xe hơi kia không có người. Tùng mở cửa, nhẹ nhàng bước xuống đường, ra lệnh để chìa khóa xe tải lại, lát sẽ có người đến lấy. Cecilia lấy balo, vòng sang ghế phụ khi thấy Tùng ngồi vào ghế lái, tự hỏi làm thế nào hắn lái xe được với cái chân thế kia. Mỗi bước đi các vết thương của cô lại đau nhức nhối, khó chịu chẳng lẽ Tùng không thấy đau.

Hắn khởi động Stark bằng dấu vân tay và mật khẩu, thao tác nhoay nhoáy trên bản đồ định vị rồi từ từ ngả lưng ghế ra nằm nghiêng về bên phải, mắt nhắm nghiền. Trong sự ngạc nhiên của Cecilia, vô lăng xe tự quay, chiếc xe từ từ chuyển động, tự nháy xi nhan xin đường, rẽ sang làn ô tô con và cứ thế bon bon chạy. Xe tự hành.

Thấm mệt, Cecilia cũng không ngạc nhiên lâu. Cô ngả ghế ra, nằm nhìn bóng đèn cao áp và xe cộ lướt về phía sau, lơ mơ ngủ.

-… Ai đang theo đuôi?… Tiếp tục đi.

Cecilia tỉnh lại vì giọng nói trầm trầm có chút bực bội của Boss “liệt”. 11 giờ rồi, chiếc xe đã dừng lại và Tùng đang thực hiện một cuộc gọi khác. Giọng hắn nghe rất lạ:

-Các cậu đang ở đâu?… Vũ trang cho cả đội, ở đó chờ lệnh tôi. Cấp 8.

Hắn cúp máy và nhấn số máy khác. Đã có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra thì phải. Cecilia nhìn ra bên ngoài. Họ đang đỗ trước cửa một quán lẩu trong phố ẩm thực và vì chẳng thấy Boss “liệt” ra lệnh nên cô vẫn ngồi im trong xe.

-Vâng, con đây. Làm thế nào bây giờ ạ?

Cecilia quay sang nhìn Tùng, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Hắn gọi cho ai mà xưng con thế kia?

-Chưa biết điểm đến ạ. Đang cho người theo đuôi… Vâng con biết rồi ạ…Cái này… Vâng.

Hắn ngập ngừng cúp máy, có vẻ như mệnh lệnh cuối cùng không được như ý cho lắm. Cecilia hỏi:

-Có chuyện gì ạ?

Tùng mở cửa xe cẩn thận chui ra ngoài. Cecilia ra theo. Vừa cà nhắc đi vào quán lẩu Boss “liệt” vừa nói:

-Ngọc bị bắt.

Thoạt tiên Cecilia nghĩ đến một đội cảnh sát ngầm nào đó với lệnh bắt bớ đột ngột nhưng rồi cô nhíu mày, câu hỏi lóe lên trong đầu và bật luôn khỏi miệng không kiểm soát được:

-Vậy sao anh lại gọi điện cho bố? Đúng ra phải gọi cho cấp trên chứ? Dù bố anh có là cấp trên trực tiếp của anh đi chăng nữa thì chẳng phải cách xưng hô vừa rồi là sai ư? Công tư không rạch ròi.

Tùng dừng lại, nhìn chằm chằm vào mặt Cecilia bằng đôi mắt bình thản, giọng nói chùng xuống:

-Chuyện dài lắm. Bây giờ chưa phải lúc giải thích.

Chưa giải thích chứ không phải là không giải thích. Kiều Trung Ngọc bị bắt, Boss “liệt” cho người theo đuôi rồi ra lệnh cho một đội nào đó vũ trang cấp 8 chờ sẵn sau đó gọi cho bố. Hắn không hề phủ nhận câu hỏi của Cecilia về việc gọi cho bố và cấp trên trực tiếp như thế có nghĩa là suy luận của cô đúng. Bố hắn chính là cấp trên trực tiếp của hắn. Cecilia tiếp tục hỏi khi họ đã ngồi xuống bàn:

-Vậy bây giờ tôi sẽ làm gì? Theo anh hay trở về?

-Dĩ nhiên là theo tôi rồi. Cô nghĩ trong tình trạng này tôi có thể làm gì nếu xảy ra đụng độ.

Hai bồi bàn bắt đầu dọn đồ ăn ra mặc dù Tùng chưa hề gọi gì. Có lẽ hắn là khách quen của nơi này. Họ lấm lét liếc những dải băng trên người hắn một cách sợ sệt. Đụng độ ư? Cecilia nhíu mày:

-Anh ta bị ai bắt vậy?

Chờ cho bồi bàn đi rồi Boss “liệt” mới nói:

-Xã hội đen. Chính xác là băng Bel.

Bel… Cecilia đã nghe lỏm được vài đoạn hội thoại liên quan đến Bel từ các thành viên trong đội hổ báo của Ngọc. Thì ra đó là một băng nhóm xã hội đen. Thế nhưng nếu Ngọc bị xã hội đen bắt, lẽ ra họ không nên ngồi chờ nồi lẩu sôi như thế này mà phải bổ đi tìm và giải cứu ngay mới phải.

-Anh không sợ bọn chúng thủ tiêu anh ta à?

-Chúng sẽ không giết người vô tội vạ khi chưa rõ danh tính đâu. Bọn này thường được gọi là Beo cho dễ nhớ nên lâu dần người ta quên mất tên thật của chúng. Tên đầy đủ của chúng là Belcher.

Belcher là tên một loài rắn biển có nọc độc nhất trên thế giới nhưng chúng lại rất hiền, chưa đến một phần tư các vết cắn của chúng có độc. Cái tên cũng thật là thâm, ý muốn nói rằng “đừng có đụng vào tao, chết lúc nào không biết đấy”. Thủ lĩnh của chúng hẳn phải có học vấn cao vì rất ít người biết đến loài rắn biển này. Thấy Cecilia đã hiểu dụng ý của mình, Tùng không giải thích gì thêm mà bắt đầu ăn. Hắn cầm đũa lóng ngóng vì tay đau nhưng Cecilia cảm thấy mối quan hệ giữa họ chưa đủ thân thiết để cô phải giúp hắn. Cô khều khều mấy cây nấm trong nồi:

-Làm sao anh biết chính xác rằng Ngọc bị băng Bel bắt. Lỡ như đó là một băng nhóm khác thì sao?

-Camera đã ghi lại được hình ảnh của Ngọc và hai thành viên đào tẩu của Bel ở phố người Hoa. Băng này bị cấm bén mảng tới Hà Nội, Ngọc phát hiện ra hai tên và tới cảnh cáo chúng. Tuy nhiên, khi họ vừa gặp mặt, một nhóm khác đã xông ra tóm hai thành viên đào tẩu đồng thời lôi luôn Ngọc theo. Chúng đập vào gáy khiến cậu ấy bất tỉnh.

Bị đập vào gáy? Sao có thể chủ quan như thế được. Thả thêm thịt vào nồi, Tùng tiếp tục nói bằng giọng đều đều có phần bình tĩnh hơn.

-Tóm được người, bọn chúng lập tức chạy về Hải Phòng. Một đội của ta đang đuổi theo để xác định vị trí cuối cùng.

-Chúng giao ước về việc không được tới Hà Nội với ai?

Tùng ngước lên nhìn Cecilia chằm chằm làm cô chột dạ. Hiện tại cô vẫn trưng ra cái bản mặt ngây thơ vô số tội, ngạc nhiên thường trực và non tơ kiểu “em chẳng biết gì đâu”. Điều gì khiến hắn nhím cảnh giác thế kia. Những tưởng khi Boss “liệt” mở miệng sẽ là những câu chất vấn hoặc thăm dò nhưng không, hắn hất hàm:

-Ăn đi.

Cecilia ngậm ngùi cúi đầu xuống mấy miếng nấm trong bát. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn Tùng đã treo trên đầu cô ba câu hỏi được hứa sẽ trả lời trong tương lai liên quan đến vết sẹo, cha hắn và giao ước với băng Bel. Ngoài ra, tất cả các câu hỏi về nhiệm vụ khác đều được trả lời, có thể không chi tiết nhưng vẫn được coi là cung cấp vừa đủ để xóa mù thông tin. Liệu những điều hắn không nói đó có phải là những cái hố đen tăm tối, những lỗ thủng quan liêu trong hệ thống pháp luật không? Liệu bọn họ có đang lách luật để ngấm ngầm cấu kết với xã hội đen… Tùng cắt ngang dòng suy nghĩ của Cecilia bằng một câu hỏi chẳng liên quan:

-Cô có nhớ gì về cha mẹ mình không?

-Nhớ chứ. – Cecilia gắp vài cái rau hổ lốn cho lên miệng – Mẹ tôi mất khi tôi 4 tuổi. Ngay sau đó, cha đưa tôi sang Mỹ định cư. Nửa năm sau cha tôi qua đời trong một vụ tai nạn ô tô và tôi chính thức trở thành trẻ mồ côi. Mặc dù những ký ức ấy đã nhạt nhòa nhưng chúng là bước ngoặt trong đời, làm sao quên nổi. Thường thì các nhà quản lý không quan tâm nhiều về đời tư của nhân viên, sao anh có vẻ hứng thú vậy?

Tùng nhún vai:

-Đặc thù công việc thôi. Tôi phải biết bản thân đang giao tính mạng vào tay ai chứ. Đối với người chưa từng được huấn luyện, trụ vững được trong đó (Giếng trời) với điểm số như thế là cả một điều kỳ diệu. Phải có góc nào trong quá khứ của cô tạo nên bản lĩnh như vậy. Các khả năng đặc biệt đâu thể từ trên trời rơi xuống được.

Chiếu tướng. Hắn đã tấn công trực diện một cách lộ liễu. Quả là một kẻ hỏi cung khó chịu. Cecilia nhíu mày:

-Anh đang nói đến khả năng đặc biệt nào?

-Chế đồ điện tử, quản lý và trấn át chó nghiệp vụ.

Đến rồi. Vụ trấn át chó nghiệp vụ đúng là khó có thể giải thích, người bình thường không làm nổi chuyện đó. Cecilia buông đũa, ngả người ra ghế nhấp một ngụm nước và nhấm nháp cơn đau bên hông. Khuôn mặt búp bê xinh đẹp trầm xuống dưới ánh mắt soi mói chết người của đối phương. Không thể để lộ sơ hở.

-Cũng không có gì đặc biệt. Chỉ là cuộc sống ở trại trẻ mồ côi buộc chúng tôi phải tìm cách sinh tồn thôi. – Thở dài, cô nhìn thẳng vào đôi mắt xám vô cảm kia – Anh nói đúng. Tôi không phải loại trẻ mồ côi bình thường. Chúng tôi – những đứa sống sót trong cái trại đó – không hề bình thường chút nào.

Mặc dù không bao giờ muốn kể cho ai biết về quá khứ đen tối này nhưng khi đối diện với đôi mắt xám tàn nhẫn kia, Cecilia muốn đánh cược cả nhiệm vụ của mình vào đó. Hoặc chí ít, cô muốn ít nhất một người trên thế giới này biết về những điều cô đã phải trải qua.

-Từ khi mất cha mẹ, tôi đã bị chuyển qua rất nhiều trại trẻ mồ côi ở Massachusetts. Họ thay nhau nuôi những đứa quá nhỏ chưa thể lao động được và khi tình cảnh khó khăn, họ chuyển chúng sang trại khác. Chúng tôi giống như mớ của nợ không thể giũ bỏ được… Cứ như thế cho đến mùa hè năm tôi lên 10. Tôi bị chuyển đến một trại ở rất xa thị trấn, nằm trên một cánh đồng trống ngay cạnh một khu rừng. Được khoảng 2 tháng thì dịch bệnh xảy ra. Đầu tiên, bọn trẻ bị sốt, nổi mụn nước đỏ khắp người, sau đó 3 ngày, mụn nước đồng loạt vỡ ra, khiến toàn thân lở loét, sốt cao, co giật, hôn mê rồi chết. Không ai biết đó là bệnh gì, không loại thuốc nào mà chúng tôi có khi đó hiệu quả. Khi các bác sỹ đến được trại thì quá nửa số trẻ con và hai phần ba người lớn đã nằm trong nhà xác. Những người lớn còn khỏe mạnh lần lượt bỏ đi hết. Lũ trẻ lây nhau phát bệnh chết dần chết mòn trước sự bất lực của các bác sỹ cho đến khi họ cũng nhiễm bệnh mà bỏ đi. 65 ngày kể từ sau ca bệnh đầu tiên, trong trại còn lại 12 đứa trẻ, lớn nhất là 15 tuổi, nhỏ nhất là 6 tuổi.

Cecilia ngừng kể. Từ từ đứng dậy đi ra quầy thanh toán mua một bao thuốc lá và một cái bật lửa rồi quay lại bàn. Châm một điều thuốc, cô hờ hững nhìn Tùng, tận hưởng cái quá khứ tối tăm mà không ngờ mình còn nhớ rõ nét đến như thế và sự biến đổi khác thường trong đôi mắt xám đã không còn tàn nhẫn, vô cảm kia.

-Chúng tôi đã rất sợ hãi. – Cecilia cười nhạt – Không còn người lớn, lương thực gần cạn, không có phương tiện để di chuyển, xung quanh toàn là xác chết. Chúng tôi run rẩy sống lay lắt qua ngày trong một cái kho cũ kỹ, chờ đợi đến lượt mình nhiễm bệnh, chờ chính phủ phái người quay lại đón, chờ bất cứ ai đi ngang qua để cầu cứu… Chờ mãi, chờ mãi. Và rồi lương thực cạn. Chúng tôi buộc phải chui ra khỏi kho, vượt ra ngoài hàng rào của khu trại, mò vào rừng tìm kiếm thức ăn. Mùa đông năm đó, chúng tôi mất thêm 3 mạng vì thú dữ. Mất hết hi vọng, chúng tôi nhận ra rằng nếu cứ mãi là kẻ yếu chỉ suốt ngày run sợ và than khóc thì sớm muộn gì cũng trở thành mồi cho thú dữ thôi. Vậy nên chúng tôi bắt đầu hành động có tổ chức, phân chia công việc theo nhóm. Đầu tiên là hái lượm, sau đó là trồng trọt rồi cuối cùng là săn bắn. Cứ thế 6 năm trôi qua… Vậy nên nếu anh thắc mắc về kỹ năng quản lý và điều khiển chó nghiệp vụ hay bất cứ hành động liều lĩnh khác người nào thì đó là câu trả lời. Còn về chế tạo, cho đến khi người của chính phủ phát hiện ra chúng tôi và đưa ra khỏi nơi đó thì tôi chỉ biết đặt các loại bẫy gỗ thô sơ, chế các vật dụng hàng ngày. Khi tôi được đưa vào thị trấn cho đi học thì theo các lớp học nghề và bắt đầu tập tành sửa chữa máy móc phục vụ nông nghiệp. Còn vi mạch thì phải đến tận khi vào đại học tôi mới mày mò theo sở thích cá nhân.

Tùng im lặng, trầm ngâm gắp thịt trong bát cho lên miệng. Cecilia đặt điếu thuốc xuống, tâm trạng thoải mái hơn một chút khi nhìn phản ứng của Boss “liệt”. Cô khua mớ hổ lốn trong nồi vào bát. Mặc dù không khoái rau lắm nhưng đột nhiên cô cảm thấy món lẩu này ngon hơn hẳn so với những đồ ăn Việt khác.

-Sao mọi người không rời khỏi đó?

Tùng hỏi sau một hồi gặm nhấm, phân tích những điều vừa nghe được. Cecilia mỉm cười:

-Chúng tôi sợ. Sợ cái mà chúng tôi không hề biết. Sợ những cánh đồng rộng mênh mông không biết đâu là điểm cuối, sợ những cánh rừng nối tiếp nhau chạy dài đến tít tận chân trời, sợ những điều tồi tệ còn hơn cả thú dữ đang chờ ngoài đó. Sau hai năm sống sót nhờ trồng trọt và săn bắn, chúng tôi đã thử cố gắng băng qua cánh đồng để tìm ngôi làng gần nhất nhưng không thành công. Chó hoang rất nhiều, đồng trống không có cây lớn hay hang động để trú ẩn qua đêm, không có nước, không có phương tiện. Thế rồi cuộc đời đập cho chúng tôi một nhát chí tử vào đầu, sau cú đập đó, không ai còn muốn ra ngoài nữa.

Dừng lại, buông một tiếng thở dài, Cecilia nhìn thẳng vào Tùng:

-Đó là một ngày đẹp trời chết tiệt mùa hè năm tôi 12 tuổi. Tôi đặt cái bẫy đầu tiên trong đời mình vào sáng sớm và chỉ đến trưa đã tóm được một con sói đồng ngây thơ. Quá phấn khích, tôi chạy đi gọi hai anh chị lớn hơn, một 15, một 17 tới gỡ bẫy, đánh chết con sói. Khi chúng tôi khiêng con sói về gần đến trại thì nghe thấy tiếng hét thất thanh của Rose – khi đó 14 tuổi. Bình thường Rose vẫn đi làm đồng cùng mọi người nhưng tối hôm trước chị ấy sốt nên không đi được. Tưởng có thú dữ, chúng tôi ném con sói lại, lăm lăm cây gậy vót nhọn một đầu chạy một mạch tới nhà kho, nơi phát ra tiếng hét. Cảnh tượng trước mắt quả thật vô cùng tàn khốc với một đứa trẻ mới 12. Rose đang bị hai gã đàn ông to cao, râu ria xồm xoàm không biết từ đâu đến đè ra hãm hiếp trên nền đất. Chị ấy chảy máu đầm đìa giữa hai chân, miệng không ngừng la hét, mắt trợn ngược lên kinh hãi, nước mắt chảy giàn dụa. Lúc đó tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy người ta làm bị thương Rose một cách tàn nhẫn và trông chị ấy đau đớn như đang bị ném xuống vạc dầu nên nổi cơn điên. Tôi lao vào một trong hai gã đàn ông, đâm cây gậy nhọn vào bụng hắn. Hắn bị thương, điên tiết tát tôi văng ra xa. Cái tát như trời giáng khiến tôi choáng váng nhưng chỉ đổ thêm dầu vào lửa. Cơn điên bốc lên tận đỉnh đầu, tôi vùng dậy vớ lấy cái liềm cắt cỏ tiếp tục lao vào. Một con bé 12 tuổi thì làm được gì cơ chứ… cái làm nên chuyện chính là sự điên cuồng khi thấy người chị em của mình bị hại cơ. Sự liều lĩnh của tôi đã dập tắt nỗi sợ hãi trong tâm trí hai anh chị lớn kia, họ lao vào giúp sức. Tôi không nhớ rõ chi tiết như thế nào nhưng kết quả là cái chết thảm khốc của hai gã đàn ông lạ mặt. Chúng tôi run bắn lên, sợ hãi đến nỗi không thể lôi nổi hai các xác đi chôn cho đến khi những đứa trẻ khác trở về. Từ đó trở đi, không ai nhắc đến chuyện ra ngoài tìm người giúp nữa. Một tuần sau, Rose chết vì bị nhiễm trùng quá nặng.

Cecilia hút nốt điếu thuốc trong trạng thái bần thần như vừa sống lại những thời khắc khủng khiếp đó lần thứ hai. Tùng không hỏi thêm gì nữa. Họ lặng lẽ rời khỏi quán lẩu, thuê một phòng hai giường đơn ở nhà nghỉ cách đó vài chục mét, tranh thủ ngả lưng và chờ đợi báo cáo từ những người đang theo dõi hành tung của kẻ bắt Ngọc. Mỗi người tự đắm chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Hi vọng câu chuyện có thật đó có thể làm Tùng bị chi phối và phân tích sai thân phận thực sự của Cecilia. Cô cũng không muốn nghĩ nhiều nữa vì ở con người có một thứ rất kỳ diệu mà khoa học không thể giải thích được đó chính là sóng não sinh học. Nếu cô nghĩ nhiều đến chuyện gì đó, rất có thể Tùng cũng sẽ nảy sinh những suy nghĩ tương tự trong hoàn cảnh mà họ đang có được sự đồng cảm sâu sắc như thế này. Cô cần phải tạo được niềm tin với Boss “liệt”, xâm nhập thành công sau đó mới tiếp tục nghĩ cách tiếp cận những con Boss lớn hơn.

Quá mệt mỏi vì những vết thương, họ nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ.

Năm giờ sáng, Cecilia bị tiếng chuông điện thoại của Tùng đánh thức. Cô mở mắt nhìn Boss “liệt” nghe điện thoại với khuôn mặt trơ trơ như đá không biểu cảm gì.

-Vất vả cho các cậu rồi. Lát nữa sẽ có một đội đến thay ca.

Cecilia từ từ ngồi dậy để vết thương ở hông không há miệng, lết vào nhà tắm trong trạng thái toàn thân mỏi nhừ. Khi cô bước ra thì Tùng đã gọi xong vài cuộc điện thoại. Hắn vừa lặc vào nhà tắm vừa ra lệnh:

-Xuống lấy xe đi. Chúng ta sẽ đi Hải Phòng.

Năm phút sau, họ yên vị trên xe mà Tùng là người lái. Hắn phóng như điên trên đường, vừa bẻ lái lấn làn không thèm xi nhan vừa nói sơ sơ về Bel và một dinh thự biệt lập rộng 10 ha bên bờ biển. Thủ lĩnh của Bel có hai người con được liệt vào hàng thừa kế chính thức là Lão Đại và Lão Nhị. Mối quan hệ giữa hai anh em nhà này không được tốt cho lắm, điển hình là xung đột gần đây về địa bàn khiến các thành viên trong bang chia bè kết phái. Hai người bị bắt hôm qua đã từng mang ơn Lão Đại và bị nghi ngờ là bán thông tin về các hoạt động phi pháp của bang cho cảnh sát. Bọn họ được đưa về dinh thự của Lão Nhị. Căn cứ vào ngữ điệu của Tùng thì đó không phải là tin tốt lành gì.

Sau hơn một tiếng, họ đi chậm lại, ngoặt vào một con đường rộng rãi với những bồn hoa thấp rực rỡ trồng trên giải phân cách. Hai bên đường là các resort sang trọng nối tiếp nhau. Cecilia hạ kính hông xuống, cảm nhận những làn gió biển mát rượi thổi qua và trầm trồ ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Tùng dừng lại nháy đèn khi trông thấy một chiếc Toyota 16 chỗ đen bóng đỗ trên vỉa hè. Cửa xe mở, đội phó đội hổ báo xăm trổ ló đầu ra, khuôn mặt có vẻ khá căng thẳng. Họ xuống xe. Anh chàng đội phó cũng bước xuống, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn từ đầu đến chân Tùng mấy lượt. Boss “liệt” hỏi:

-Tình hình thế nào rồi?

-Khá yên ắng ạ.

Anh ta hé cửa xe để Tùng nhìn vào. Bên trong còn bốn thành viên khác của đội đang ngồi trước một màn hình máy tính. Xung quanh họ xếp đầy súng lớn nhỏ các loại, thậm chí có cả súng phóng lựu đạn và súng máy. Cecilia tròn mắt nhìn, không hiểu xung đột nào có thể dẫn đến việc sử dụng những vũ khí hạng nặng thế kia. Các thành viên còn lại của đội hổ báo cũng cúi chào Tùng với mắt chữ A, mồm chữ O, không tưởng tượng nổi điều gì đã khiến chỉ huy của mình băng bó thê thảm như vậy. Đội phó nói tiếp:

-Chúng đưa đội trưởng vào thẳng biệt thự M.K, áp tải cậu ấy và hai tên kia xuống tầng hầm. “Ruồi” của chúng ta không vào sâu bên trong tòa biệt thự chính được, chúng có máy quét phát hiện camera. Mười phút trước có một chiếc Koenigsegg đi vào bên trong và xuống thẳng hầm để xe của biệt thự. Không quay được người ngồi trong xe. Chúng ta còn một đội nữa đang tiếp cận từ sau lưng biệt thự nhưng chưa tìm được kẽ hở nào.

Tùng khẽ thở dài, đôi lông mày đang cau cau hơi giãn ra. Anh ta ra lệnh:

-Tiếp tục theo dõi. Nếu có lệnh, lập tức tấn công và tiêu diệt sạch mọi mục tiêu có xu hướng phản kháng trong khuôn viên biệt thự.

Hắn quay lưng toan trở lại xe thì đội phó hỏi ngược lại:

-Sếp, anh định làm gì? Kế hoạch chỉ có thế thôi ư? Chúng ta không biết trong đó có ai và cái gì nhưng nội từ cổng vào đã có hơn một chục tay súng canh gác. Không thể đột nhập giữa ban ngày như thế này được.

Tùng bình thản vừa mở cửa xe Stark vừa trả lời rành rọt:

-Tôi sẽ vào bên trong biệt thự. Kế hoạch chỉ có thế. Nếu tôi phát lệnh tấn công có nghĩa là Ngọc đã chết hoặc có thể tôi sắp chết hoặc cả ba chúng tôi đều sẽ bỏ mạng. Dù xảy ra trường hợp nào đi chăng nữa, có lệnh tấn công là tiêu diệt gọn. Các cậu có quyền bắn pháo và đạn nổ vào thẳng biệt thự.

-Anh không cần xem cấu trúc của biệt thự và vị trí các tay súng à? – Đội phó tiếp tục hỏi với theo – Thế còn vũ khí thì sao?

Tùng không trả lời rồi trong sự ngỡ ngàng của tất cả những người có mặt ở đó, kể cả Cecilia, Boss “liệt” nhìn thẳng vào mắt cô, hất đầu ra hiệu và chui vào xe. Làm gì có kế hoạch tác chiến nào lạ lùng kiểu đâm đầu vào chỗ chết như vậy. Trên người Tùng còn không có lấy một mảnh sắt chứ nói gì đến súng. Anh ta định đột nhập và đối phó với cả chục tay súng kiểu gì đây? Cecilia bối rối đi nhanh tới xe, mở cửa vào.

Anh chàng đội phó bổ nhào theo, ngăn không cho cô đóng cửa xe lại, đôi mắt khẩn khoản hoang mang hướng về phía Tùng:

-Nếu sếp dẫn người theo xin hãy cho tôi đi cùng.

-Không được. Cậu hoàn toàn không phù hợp. Hãy ở lại đây và chờ lệnh.

Đôi mắt Tùng ánh lên tia nhìn sắc như dao khiến anh chàng đội phó lập tức buông tay khỏi cửa xe và lùi lại. Cecilia đóng cửa, chiếc xe từ từ lăn bánh trên đường, rẽ trái men theo một bức tường cao chót vót và chẳng mấy chốc cô đã trông thấy một cánh cổng sắt lớn với hai chữ M.K đúc nổi.

Bằng giọng đều đều, Boss “liệt” hỏi:

-Theo cô thì chúng ta sẽ vào biệt thự bằng cách nào?

Cecilia bối rối nhìn bức tường thẳng đứng – cứ 10 mét lại gắn một chiếc camera -vây quanh biệt thự.

-Chúng ta có súng bắn móc sắt không ạ?

Tùng lắc đầu.

-Thế còn vũ khí và các trang thiết bị khác?

-Không. Chúng ta chỉ có hai bàn tay thôi.

Không có súng bắn móc sắt thì làm sao leo qua nổi. Hiện giờ là hơn 6 giờ sáng, họ phải đối mặt với cả tá camera trong tình trạng không vũ khí, không công cụ. Làm thế nào để vào được bên trong? Chưa nói đến việc đối phó với đám vệ sĩ trong đó ra sao, chỉ nội việc vượt qua bức tường kia với hai bàn tay đã là cả một vấn đề rồi. Cecilia nhíu mày vắt óc suy nghĩ. Làm thế nào để vào biệt thự bây giờ?