Chương 11

Like & Share:

– Á, cái gì đây? –Trong cốc của tôi có mấy cái hạt gì đó đen xì nổi lềnh bềnh nhìn gớm chết.

– Đây là chân châu. Chưa ăn bao giờ sao? – Tử Du tiến lại gần bàn tôi, kéo ghế ngồi xuống.

– Chân châu. Tên thì rõ hay mà hình dáng kì quặc. – Tôi đẩy ống hút gẩy gẩy mấy cái hạt đen xì đó. – Gớm quá! – Tôi đẩy cái ly sang một bên, lấy thứ khác tiếp tục đánh chén.

– Vừa rồi cũng đã ăn rồi mà.

Ban nãy khác bây giờ khác, vừa rồi tôi vì đang mải mê nghĩ kế nên không để ý thôi.

– Cậu có muốn ăn không? – Tôi ngẩng đầu lên hỏi, cảm thấy một người ăn một người ngồi nhìn thì có hơi vô duyên.

Tử Du lắc đầu.

– Ngại gì chứ? Dù gì thì tôi cũng không thể một mình ăn hết cả đống này được. Cậu nhìn cốc kem kia đi, bắt đầu chảy ra rồi, tôi ghét nhất là kem bị chảy.

– Điều đó không quan trọng. Tôi không thích ăn mấy thứ này.

Ừ, thế thì cứ ngồi đấy mà nhìn để chị đây nhem thèm.

Tôi từ bé rất ít khi ghé qua mấy hàng quán như này, vì có cảm giác không xứng tầm với thấy không an toàn vệ sinh. Bởi vậy cho nên những thứ Tử Du làm, hầu như tôi chưa động vào bao giờ. Có một vài thứ trong đồ uống nhìn lạ mắt tôi không biết đó là gì, Tử Du liền giải thích cho tôi nghe.

Hôm đó quán vắng khách, chỉ có hai đứa chúng tôi. Chưa bao giờ nói chuyện được hòa hợp như thế. Trước đó tôi chỉ muốn đối đầu, cãi cọ với Tử Du lấy đó làm niềm vui. Nhưng bây giờ tôi mới nhận ra, thì ra được ngồi nói chuyện một cách hòa bình như thế này lại hay.

Tôi để ý một điều, đó là khi nói chuyện, Tử Du rất hay nhìn vào mắt đối phương, hoặc cũng có thể là do trước đây tôi toàn đảo mắt phớt lờ những lời người khác nói. Nhưng phải công nhận một điều là cậu ta nói chuyện rất thú vị, thi thoảng lại bật cười, Tử Du không thích cười, số lần cậu ấy cười rất ít, cười với tôi lại càng ít hơn. Mà mỗi lần như vậy, tôi lại cảm thấy ấm áp vui vẻ. Đây chắc là do nụ cười có tính lan truyền chăng.

Đang nói chuyện dở dang thì đột nhiên cánh cửa kính đẩy ra, có hai cô bạn học sinh bước vào. Tử Du đứng dậy tiếp khách, Tôi hơi cau mày khó chịu, vì bị người khác phá bĩnh. Tai nghe loáng thoáng vài câu.

– Thấy chưa, đã bảo anh ấy rất đẹp trai.

– Ừ, thì đáng nhẽ phải đến đây sớm hơn mới phải.

Bực mình cực.

Trong khoảng khắc tôi nảy ra ý định đuổi khách.

– Á, trong kem sao lại có ruồi thế này, kinh quá! – Tôi hét toáng lên, gẩy gẩy cái thìa.

– Gì, có ruồi trong đồ ăn á? – Mặt hai có gái méo xệch. Tử Du liếc nhìn tôi định nói gì đó nhưng tôi đã gảy cái thìa bắn một ít kem về phía hai cô gái nọ.

– Con ruồi to quá!

– Á… á… – Hai cô gái rãy nảy, hét toáng lên.

– A, gián gián có gián ở chân mấy người kìa.

– Á… á… sợ chết mất, gián gián…

Hai bạn nữ nhảy tưng tưng như lên đồng, miệng la hét vội vã chạy ra khỏi quán. Tôi nói đùa như vậy mà cũng tin, thật hết thuốc chữa. Với lại chả hiểu sao, mình lại thông minh đột xuất như vậy, kế vừa nảy ra, thực hiện trong tích tắc đã đạt được mục đích ngay.

Tôi ôm bụng cười, bộ dáng của hai cô gái đó, vừa hoảng sợ và ngốc nghếch khiến tôi nghĩ lại mà không thể ngậm được miệng lại.

– Làm gì vậy? – Đợi tôi cười xong, Tử Du hỏi, có vẻ không vui.

– Chả làm gì cả. – Tôi đưa tay lên quệt mắt, buồn cười chảy cả nước mắt, tỉnh bơ như không nói. – Phần hai người đó, tôi trả thêm tiền, như vậy được chưa.

– Đó đâu phải vấn đề, cậu nói trong đồ ăn có ruồi, trong quán có gián, sau này ai còn thèm ghé qua nữa.

– Vậy thì sau này tôi sẽ ghé qua thường xuyên. Có gì to tát đâu.

– Mỹ Anh, cậu kiêu ngạo quá rồi đấy!

Tử Du quát tôi, cậu ta dám quát tôi, mắng tôi là kiêu ngạo vì tôi đã đuổi hai cô gái kia đi. Chẳng đáng gì cả, nếu là bình thường, tôi nhất định sẽ ương bướng mà đốp trả “Tôi thích thế đấy thì sao, cậu làm gì được tôi” thế mà bây giờ tôi lại nói một câu rất chi là nhu nhược.

– Tôi trả gấp đôi là được chứ gì. Cậu làm căng cái quái gì chứ.

– Tôi không cần. – Tử Du gằn giọng. Trước đó tôi có chơi đểu cậu ta bao nhiêu lần, ác ý bao nhiêu, cũng chưa thấy Tử Du biểu hiện như thế này. Chọc tức được cậu ta đáng ra tôi phải vui mới phải, đằng này… lại không.

Nhưng cũng đừng mơ tôi xin lỗi ai.

Tử Du bỏ vào trong, tôi đứng một mình ngoài này, tức không tả nổi, tôi vẫn chẳng hiểu mình làm sai việc to tát lớn lao gì.

Đột nhiên trời đổ cơn mưa, liếc thấy đồng hồ cũng đã hơn năm giờ chiều, tôi nghĩ mình nên về. Mở ví lấy tiền, tôi định bụng đặt tiền trên bàn rồi đi về luôn, đỡ phải chạm mặt con người đáng ghét kia cho đỡ rước bực tức vào người.

– Tử Du. – Giọng nói nhẹ nhàng vang lên cùng với tiếng mở cửa. Bên ngoài trời có vẻ mưa rất to. Tôi đưa mắt nhìn người vừa đến.

– Tử Du tan ca rồi, về thôi.

Tôi không để tâm đến Khánh An nữa, đặt tiền lên bàn, rồi bước ra khỏi quán.

– Mỹ Anh, cậu cũng ở đây à? Ơ…

Tôi đứng dưới mái hiên, rút điện thoại ra gọi cho chú Triệu.

– Chú về chưa.

– Cô chủ, cô ra ngoài à? Tôi về rồi đây. Cô đang ở đâu để tôi đến đón.

– Quán November, chú đến nhanh lên nhé. – Nói xong tôi cúp máy, tôi muốn rời khỏi đây

càng sớm càng tốt.

Lúc này Khánh An và Tử Du cũng đã cùng lúc bước ra khỏi quán.

– Mỹ Anh, sao không có ô à? Có ai đến đón chưa. – Khánh An tốt bụng hỏi thăm. Tôi không thèm trả lời luôn. Tử Du cũng không nói gì, còn không thèm nhìn tôi luôn.

– Vậy bọn tớ về trước nha.

Biến ngay và luôn đi, đứng đó là làm gì cho người ta chướng mắt.

Khánh An mở ô, giương lên, định bước xuống trời mưa. Bất ngờ, có người níu tay ngăn cản.

– Khoan đã. – Là Tử Du, cậu ta cầm lấy chiếc ô nói với Khánh An. – Đợi một lát. – Sau đó chạy đi.  Khánh An ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Tôi cũng thế, à mà không thèm quan tâm.

Hừ, cướp ô của người khác rồi bỏ về một mình thật không còn gì để nói.

Một lát sau thấy Tử Du quay lại, dúi vào tay tôi một chiếc ô.

Tôi cười khẩy.

– Tôi tự có người đến đón, không cần thứ này.

– Đây là tiền thừa, trả lại cho cậu. – Tử Du cầm lấy tay tôi đặt chiếc ô vào, sau đó cùng Khánh An rời đi.

Dưới màn mưa nhìn bóng hai người che chung môt chiếc ô dần đi xa, trong lòng trào dâng một cảm giác khó chịu nghẹn ứ. Tôi vứt chiếc ô xuống lòng đường. Trả lại cho Tử Du một câu.

– Tôi không cần.