Chương 11:

Like & Share:

Không khí yên lặng bao trùm nhà kho chỉ chưa đầy chục mét vuông. Chỉ có tiếng củi nổ lách tách và tiếng ếch nhái à uôm luồn qua những lỗ thủng trên mái nhà. Hải nhớ lại từng hình ảnh. Từ lúc gặp hai người cảnh sát, đến lúc chạy lên nóc tòa nhà và cuối cùng là rơi xuống khỏi sân thượng. Phá vỡ mọi định luật và quan niệm vật lý, dường như cậu đã bay. Trong khoảnh khắc ấy, Hải khát khao được sống và được giải thoát khỏi những con người đang đuổi bắt kia. Lao lên bầu trời rộng lớn, đắm mình trong mưa gào gió rít và sấm gầm. Không còn tồn tại năm giác quan nữa mà tất cả như hòa làm một, đó là tự do là giải thoát. Nhưng biết giải thích thế nào với cậu Sơn bây giờ?

  • Mày bay như chim à? – Sơn hờ hững nói.

  • Bay? Cậu đã biết ạ? Ý cậu là bay như máy bay hay bay kiểu đập cánh?

Sơn bĩu môi, như thể muốn nói, mày đừng có cố giả ngốc nữa.

Hải như chợt nhớ ra điều gì, cậu mê mẩn kéo hai bên tay áo lên, đưa về phía đống lửa. Dưới sự phản chiếu của ánh lửa, làn da nhợt nhạt nổi bật hẳn lên những chấm đỏ li ti như thể Hải bị sốt phát ban. Xoa bóp hai cánh tay đến khi đỏ lừ, sau đó Hải mới kéo kín hai cánh tay áo lại.

  • Cậu nhớ hôm cháu về quê và cháu nói là bị ngã đó? Chiều hôm trước, cháu đã đụng độ với một con quạ, lớn bằng bàn tay này và trên mỏ nó có buộc một sơi dây ngũ sắc. Sau đấy, trong khoảnh khắc cháu nháy mắt, cũng có thể là bóng tối bao trùm, thực sự cháu cũng không nhớ rõ nữa, con quạ biến mất và thay thế vào đó lại là một con người. Hắn muốn giết cháu và khi ở trên đỉnh đồi hắn bị ngã xuống con vực phía dưới. Sáng hôm sau cháu quay lại thì không thấy gì hết, có lẽ hắn không chết. À, ý cháu là con quạ hoặc người đó không chết. – Hải nuốt mạnh ngụm nước bọt xuống cổ họng.

  • Hết chưa? Chắc chắn chưa?

  • Hình như là… còn. Hắn có nét hao hao giống bố cháu. Và hắn còn nhắc gì đó đến máu và mẹ cháu.

  • Cháu có đói không, ăn chút bánh mì nhé? – cậu Sơn đột nhiên hỏi một câu chẳng liên quan chút nào.

  • Sao lại ăn? Cậu đừng làm cháu buồn cười chứ?

  • Bụng mày kêu ọt ọt thế kia. Không ăn sao lại sức được. Liệu đủ sức mà ngồi không đó?

Hải gật gật, nghĩ thế nào lại lắc đầu. Tay Hải với lấy ổ bánh mì trước mặt cậu Sơn và chai nước, ăn uống ngon lành.

Trên bức tường duy nhất còn chút lành lặn trong nhà kho xuất hiện hình một con chim nhỏ vẽ bằng đầu than, không có mắt.

  • Huyết Nha Nhất Mạch. Là nó. Cậu đọc trong những sách cổ của ông ngoại, có nhắc đến loài Huyết Nha này. Hình dạng bản thể của nó là một con quạ, không có tròng mắt hay gọi là tròng mắt màu trắng cũng được. Mang huyết mạch yêu quái thuần nhất, thế nên sinh ra chúng đã là yêu quái. Nó có thể ăn cắp và hấp thu hồn phách của con người hay bất kì một giống loài nào khác và điều khiển thân thể chứa hồn phách đó. Chỉ là cậu băn khoăn về sợi chỉ ngũ sắc, có lẽ là sợi chỉ yểm “ấn thuật trấn yêu pháp” ấy dùng để giam cầm yêu tính của con Huyết Nha này, nhưng là ai đã phong ấn nó mà lại để chính nó phá giải dễ dàng như vậy trong khi đối mặt với cháu.

  • Cháu đã bị ăn cắp mất hồn phách? Nó lấy của cháu làm cái khỉ gì? – Hải đặt chai nước xuống, nhìn sang hai bên cánh tay.

  • Cậu không biết. Cháu vẫn bình thường, hiện tại cậu không thấy bất cứ điều gì bất thường phía trong cơ thể cháu. Thật kì quái! – cậu Sơn cười buồn.

Lần đầu tiên, cậu Sơn trả lời Hải rằng cậu không biết một thứ gì đó. Trước đây, khi gặp một vấn đề từ khó đến cực khó, bằng cách này hay cách khác cậu Sơn luôn tìm được câu trả lời xác đáng.

  • Tất cả những gì cậu nói lúc nãy chỉ là đọc trong sách. Cậu chưa từng thấy một Huyết Nha bao giờ cả. Thân thể cháu biến đổi như này thật sự quá kì quái. Hay là tại… – hai mắt Sơn bừng sáng, Sơn chợt nhớ đến hình xăm sau lưng Hải, đóa Thất Tâm bảy cánh, hình xăm mảnh đến nỗi phải ghé sát mắt mới thấy những đường xăm tựa như sợi chỉ màu trắng ngà. Lúc nhỏ, Sơn từng đi theo hai mẹ con Hải một lần. Khổ nỗi sau sự việc của chị gái, Hải chẳng nhớ gì nữa. Dù Sơn đã cố khơi gợi lại những kí ức đã mất của Hải nhưng nó vẫn không thể nhớ được. Lần nào cũng kêu đau đầu dữ dội, về sau này mới đỡ, thế nên Sơn vẫn giữ bí mật chuyện Hải đến đó là để xăm mình. Theo suy đoán của Sơn, có lẽ hình xăm đóa Thất Tâm ngăn cản Huyết Nha cướp được hoàn toàn hồn phách của Hải. Chỉ là vốn dĩ ban đầu đóa Thất Tâm được xăm lên lưng Hải có mục đích gì?

  • Xoay người lại, cởi áo ra để cậu kiểm tra!

Sơn đưa sát mặt về vùng lưng Hải, lần mò theo ánh sáng từ đống lửa, anh thấy một nhụy tròn bằng nắm tay trẻ con ở chính giữa, những cánh hoa thuôn dài tỏa đều ra xung quanh. Thế nhưng Sơn đếm ngược đếm xuôi cũng chỉ có sáu cánh hoa. Người ta bảo Thất Tâm mang trong mình tính thanh khiết có thể chống lại tà khí xâm nhiễm, ngoài ra còn công dụng đặc biệt khác hay không Sơn chẳng thể biết rõ. Tuy nhiên, chính mắt Sơn đã nhìn thấy đóa Thất Tâm khi Hải còn nhỏ, chỉ là tại sao bây giờ chỉ còn sáu cánh.

  • Có chuyện gì thế cậu? Sao phải kiểm tra lưng cháu?

  • Không, không có gì bất thường cả. – Sơn vừa lắc đầu vừa lui người về chỗ cũ.

  • Bây giờ tình trạng của cháu phải giải quyết ra sao?

Sơn lắc đầu, không trả lời, chẳng biết là không thể giải quyết hay không có phương pháp nào khả dĩ giải quyết vấn đề.

  • Mà khoan, bọn người truy đuổi cháu là ai? Chúng ta có nên báo cảnh sát không cậu?

Sơn lại lắc đầu.

  • Thế là thế nào ạ? Cháu điên mất. – Hải nóng nảy vùng đứng dậy và hét to.

  • Ngồi xuống! – cậu Sơn quát. – Nhỏ miệng thôi. Cậu sẽ đưa mày đi, có thể gọi là đi trốn. Mày sẽ hỏi cậu tại sao phải đi trốn, thế nên cậu trả lời luôn. Người ta muốn bắt mày đấy. Mày đã thấy người phụ nữ trên sân thượng của tòa nhà mày rơi xuống, mày nhận ra điều gì chưa? Chiếc ô và cây gậy. Đúng! Chính là liên quan đến ông ngoại.

  • Chẳng phải ông ngoại đã mất từ mười mấy năm trước?

Sơn nhẹ lắc đầu.

  • Ông còn sống, chỉ có cậu và bà mày biết thôi.

  • Không thể nào. Chẳng phải ông đã mất lúc cháu bảy tuổi sao? Người ta còn đến tận nhà mình báo tin cơ mà. Người ta… – trong trí nhớ của Hải hiện lên khuôn mặt người đàn ông đã báo tin cho gia đình mười ba năm trước và ông già ngồi cùng chuyến tàu lên thủ đô.

  • Ông… Ông Bách đã giúp cậu cháu mình sao? Cậu yêu cầu cháu lên trường sớm như thế với ý định gì? Chẳng phải ý định ban đầu của cậu là đưa cháu đến nơi mà cậu và Lâm đã đi đến?

Sơn gật đầu, nói:

  • Cậu cũng không biết mục đích thực sự của bọn chúng khi yêu cầu đưa cháu đi cùng. Chỉ là trước khi xuống tàu, ông Bách đã bí mật ám hiệu rằng cậu cháu mình hãy quay trở về. Nhưng cậu vẫn hi vọng, nếu may mắn sẽ gặp được ông ngoại, thế nên cậu quyết định để cháu ở lại và cậu đến đó một mình. Không ngờ lũ đó lại nhằm vào cháu.

  • Bọn chúng là ai? Cháu càng nghĩ càng không thể hiểu nổi, bản thân cháu có giá trị lợi dụng gì mà chúng cần. Còn con Huyết Nha nữa, tại sao cả hai lại đến cùng lúc như vậy? Cháu đồ rằng chúng có liên quan đến nhau.

  • Vô Thần Tông. Chắc cháu từng đọc được cái tên này chứ? Một tổ chức tôn giáo nửa công khai, ra đời từ hàng ngàn năm trước, tổ chức liên quan mật thiết đến các triều đại phong kiến khác nhau của nước ta trong việc tổ chức các lễ tế tự và tôn giáo. Người ta bảo rằng tổ chức này đã biến mất kể từ thời nhà Hồ khi quân Minh xâm lược nước ta, nhưng chắc chắn đây chẳng phải là sự thật, ông ngoại cháu là một minh chứng rõ ràng nhất. Có lẽ trải qua biến cố nào đó mà tổ chức chuyển sang hoạt động bí mật và vẫn có thể tồn tại đến tận bây giờ. Buồn cười hơn là bọn chúng đang đội lốt một công ty chuyên về dịch vụ bảo vệ và an ninh chuyên nghiệp. Cậu đoán dường như tổ chức này còn có liên hệ mật thiết với những người có quyền lực trong chính phủ. Những người mạo danh cảnh sát để lừa bắt giữ cháu chắc chắn là người của “công ty”. Ông ngoại là một Hạ Pháp Giả, cũng là một người có chức tước lớn trong tổ chức đó. Lúc cháu bảy tuổi, ông ngoại phải rời nhà một thời gian và cháu phải quay về ở với bố, cháu nhớ chứ? Ông ngoại đã mắc một sai lầm và gây ra tổn thất rất lớn cho tổ chức, chính lần đó ông ngoại đã không trở về nữa.

  • Bản thân có giá trị đặc biệt gì, cũng chỉ một mình cháu hiểu rõ. Cháu hiểu ý cậu chứ? Điều quan trọng bây giờ là cháu không thể trở về được nữa.

Hải cúi đầu, nhìn chằm chặp ngọn lửa đang tàn lụi dần vì không được tiếp thêm củi và rơm cỏ khô.

  • Không thể trở về nữa. Còn bố cháu, bà và cậu sẽ thế nào?

  • Bà và bố cháu vẫn sẽ an toàn. Cậu chắc chắn. Nhìn qua bọn chúng có vẻ làm việc lỗ mãng, nhưng thực ra đó là một tổ chức chặt chẽ và vẫn chịu một phần sự ước thúc của chính phủ. Việc bắt giữ cháu có lẽ đã được thông qua từ tầng cấp cao hơn.

  • Vâng, cháu hiểu. Thế còn cậu? Và cháu phải đi đâu bây giờ?

  • Cậu á? Giờ còn biết lo cho cả cậu mày cơ đấy? Tập trung vào việc của mày đi. Cậu cháu mình sẽ phải tìm vài người có kiến thức và hiểu biết hơn về Huyết Nha, cũng như tìm hiểu được những điều bí mật trong cơ thể cháu. Chưa kể người này phải tin tưởng được và sẵn sàng giúp đỡ, những người bạn của ông ngoại như ông Bách là một ví dụ, nhưng ông Bách có lẽ phải tạm thời loại bỏ. Còn một người rất khả quan mà lúc lễ trưởng thành mười bốn tuổi cậu đã được ông ngoại cho gặp mặt, đây sẽ là mục tiêu đầu tiên của chúng ta.

  • Ông ta giờ ở đâu?

  • Xa nơi này lắm. Tận đỉnh dãy Hắc Mã.