Chương 11

Like & Share:

Làng Hòa Hiệp là một nơi hẻo lánh, ba mặt đều bị núi cao thấp bao bọc, mặt phía bắc hướng ra bến một con sông nhỏ không tên. Ngày xưa, khi con đường giao thương duy nhất của miền xuôi với ba bộ tộc lớn vùng Long Biên còn đi qua làng, thì nơi này vô cùng sầm uất. Người qua kẻ lại nhộn nhịp như mắc cửi. Thế nhưng khi ở trên trấn quyết định mở một khu chợ phiên cách đây khá xa, lại làm thêm một con đường đá chắc chắn cạnh đó thì làng Hòa Hiệp bắt đầu thưa dần bóng người.

Mấy năm đổ lại đây, trong làng chỉ còn lại phụ nữ và trẻ con cùng các vị già cả. Đám trai tráng trẻ tuổi đã sớm bỏ lên trấn tìm việc làm nuôi thân, năm thì mười họa mới đảo về quê cũ. Thỉnh thoảng cũng chỉ có vài gã lái buôn gánh thấp gánh cao, đem vài món đồ nhu yếu phẩm tới ngôi làng, là còn làm dấy lên được chút sinh khí.

Chùa Bát Tượng một thời đông đúc dập dìu, nay cũng đã khói sương đìu hiu. Mấy năm gần đây sư trụ trì Già La gần như đóng cửa không tiếp khách, các vị tăng chúng cũng dần dần rời đi mà không rõ lý do.

ooo

Cảnh chiều đã bắt đầu đổ xuống. Trong thinh không, tiếng chuông đồng như có như không, thừa lẩn khuất mà kém đi vẻ trang nghiêm cần có. Những gốc cây trăm năm tuổi in bóng lên con đường đá hộc dẫn lên chùa, tựa như những lính gác sần sùi, muôn đời tĩnh lặng.

Không một võ sĩ nào vượt khỏi cảnh giới Thần có thể bước qua trận pháp phong ấn của sáu vị tôn sư liên thủ. Cũng không có bao nhiêu người dám khiêu khích oai quyền của họ. Trong giang hồ tuy nói rằng không gì vượt qua chữ lý, thế nhưng đến cuối cùng thì vẫn là kẻ mạnh có lý nhất.

Cũng có vài người uất ức nhằm vào bốn vị đệ tử để trả thù, nhưng hầu hết bọn họ đều đã nằm lại dưới chân núi. Độc của Bích, đao của Yên Vân, Long Thương quyền của Sinh Thần, kiếm của Phi Phượng đều là những thứ đứng đầu thế hệ trẻ tuổi hiện nay. Bốn người bọn họ ở cùng một chỗ, ngay cả tôn sư cũng phải dè chừng, huống chi là mấy vũ sĩ hạng hai trong vũ lâm.

Mấy ngày nay khí thế trong chùa Bát Tượng càng lúc càng cuồng loạn bất kham. Bằng vào bản năng cao thủ, bốn người dự đoán ngày Cổ Phật hiện thế ắt hẳn không còn bao nhiêu lâu nữa. Vì thế bốn người quyết định sẽ thâm nhập vào chùa trong buổi tối ngày hôm nay.

Lúc này đứng dưới con đường đá hộc là năm người. Không sai, là năm người. Ngoài bốn vị đệ tử còn có một nhân vật mà không ai ngờ tới, thằng Bé.

Chỉ có điều hiện tại ánh mắt linh lợi của thằng Bé đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là hai lòng trắng đục như sữa nhìn hết sức ghê rợn. Ngay cả nét mặt của nó cũng là nét mặt cứng đờ như một cái mặt nạ.

Thân thể thằng Bé chỉ trong mấy ngày đã thay đổi nhiều. Từ một thằng nhóc ốm yếu thiếu ăn đã biến thành một người lực lưỡng, thậm chí so với Trần Yên Vân cũng không kém bao nhiêu.

Ngồi chễm chệ trên vai nó là cô gái có đôi mắt to tròn, gương mặt trái xoan mười phần thiện cảm. Cô gái ấy tên là Bích, đệ tử kế vị đời thứ bảy của am Bạch Mai Hồng Trần.

Nếu nói về thế lực, am Bạch Mai Hồng Trần cũng không phải là thế lực có thể áp đảo hết thảy vũ lâm. Thế nhưng có một thứ khiến người ta kinh sợ không muốn dây dưa với người của họ. Đó là Độc và Ngải.

Phát tích từ một vùng sơm lam khí chướng ở vùng phía nam, am Bạch Mai Hồng Trần thừa hưởng cả Độc công của tà giáo lẫn Ngải công của các các tộc ít người núi Sơn Khuyết. Độc Ngải của họ muôn hình vạn trạng, kỳ quái không biết đến đâu mà lần, thậm chí đạt đến tình trạng vô hình vô tích. Thường người trúng Độc Ngãi cũng hoàn toàn không hề hay biết cho đến khi thuật này phát tác. Đến lúc đó thì dù là cao thủ vũ lâm cũng phải dè chừng. Từ xưa tới nay không biết có bao nhiêu tôn sư vũ lâm đã táng thân trong Thiên Táng Độc Đài của am rồi, tất cả đều trở thành những viên gạch xây nên con đường oai vọng của họ.

Ngay cả Lâm Phi Phượng lạnh lùng và Trần Yên Vân hung hãn cũng đều nhịn xuống một phần tính tình, bất tri bất giác lấy Bích làm người đứng đầu trong bốn người.

Hôm nay khi quyết định xông vào chùa Bát Tượng, Bích đã tóm lấy thằng Bé và biến nó thành một cái xác biết đi, nửa sống nửa chết. Cô nàng định dùng thằng nhóc như một cái khiên thịt dò đường phía trước, bởi lẽ dự đoán được trong chùa Bát Tượng lúc này ắt hẳn là cạm bẫy đầy rẫy.

Quán chè đầu làng Hòa Hiệp cũng không còn trên thế gian này nữa. Người của am Bạch Mai Hồng Trần vốn không coi dân chúng là người, giết đi vài người cũng chẳng khác gì đạp chết mấy con côn trùng.

Mặc dù Sinh Thần cảm thấy bất nhẫn, thế nhưng thân là người của vương triều, thế cô lực yếu nên gã cũng đành phải làm như không thấy. Phi Phượng và Yên Vân thì dửng dưng như chuyện bình thường, họ vốn không coi giết người là chuyện gì quá lớn.

ooo

Sinh Thần đưa tay ra phía trước, cảm giác có một tấm màn chắn vô hình chắn hết con đường đá dẫn lên chùa Bát Tượng. Điều này có hai khả năng, một là chưa đến thời điểm mở ra, hai là cần một thứ gì thích hợp để có thể phá vỡ phong ấn.

Trần Yên Vân trực tiếp hơn rất nhiều. Gã giáng một đấm lên màn chắn. Lực lượng của quyền này có thể đánh chết một con bò mộng, thế nhưng chẳng làm tấm màn chắn ấy suy suyễn chút nào.

Bích cũng tỉ mỉ thăm dò phong ấn, đôi mắt đẹp khẽ cau lại. Ngoài Độc Ngải, người của am Bạch Mai Hồng Trần cũng rất thông thạo các tà thuật trận pháp. Phong ấn này mùi máu tươi đậm đặc, chẳng lẽ phải dùng máu để mở ra. Thế nhưng cô nàng không lộ ra bất kỳ một vẻ mặt nào, chỉ hỏi:

– Các vị, mặc dù có chút thất lễ, thế nhưng mất lòng trước được lòng sau. Ta muốn hỏi các vị khi chúng ta vào chùa Bát Tượng, sẽ kết hợp với nhau hay tự mình thăm dò?

Ba người còn lại nghe vậy, đều rơi vào trầm mặc. Bên trong chùa có những gì không ai biết, thế nhưng bên ngoài hiện tại đồng bạn còn nguy hiểm hơn nhiều. Sai một bước là có thể táng thân nơi này. Cuối cùng Trần Yên Vân hào sảng bốc lên, nói lớn:

– Ta xưa nay không quen kết quần. Chúng ta tự mình tìm lấy vận may của mình đi thôi.

Lâm Phi Phượng điềm tĩnh nói:

– Mấy ngày nay ở chung với chị Bích đã nhiều phần thân thuộc, vào chùa Bát Tượng cũng muốn ở chung một chỗ với chị thôi.

Sinh Thần khẽ nhíu mày nhìn hai người bọn họ, hồi sau mới chắp tay:

– Ta qua lại giang hồ không nhiều, kinh nghiệm ít ỏi, vẫn là ở chỗ đông người thì tốt hơn.

Bích thấy tình cảnh như vậy liền mỉm cười rạng rỡ, hơi lui lại chắp tay:

– Nếu vậy chờ mong có thể gặp lại Yên Vân khi kết thúc. Đến lúc đó dù thành hay bại, chúng ta đều phải nâng chén chúc mừng một phen.

Trần Yên Vân cũng cười ha hả:

– Vậy được, chúng ta chia tay nhau tại đây. Mấy ngày nay ở chung một chỗ quả thật chưa tận hứng, để ta tặng các vị một món quà.

Nói dứt lời đao bên hông đã hóa thành một cái mống bạc, chém về phía phong ấn.

Bích trông thấy phong cách tàn bạo của gã, trong bụng chửi thầm, nhưng ngoài mặt vẫn tràn đầy vẻ tươi cười. Loại phong ấn dùng thuật pháp như thế này, tuy lấy cứng chọi cứng cũng có khả năng sẽ tan vỡ, thế nhưng ít nhất người ra tay cũng phải mạnh hơn người tạo thuật mấy lần. Trông bộ dạng lỗ mãng của họ Trần như vầy, thế nào cũng ăn một vố đau khổ.

Quả nhiên nằm trong dự liệu, một tiếng rổn rảng chói tai như kim loại chạm nhau vang lên. Một đao hung mãnh của Trần Yên Vân vậy mà bị bật ngược lại.

Thân hình cao lớn của y cũng theo thế mà bốc lên, tựa như rồng quẫy đuôi trong mây, một chiêu xẻ trời rạch đất thuận đường chém ngược về phía Bích.

Món quà này, thật sự không dễ nuốt.

ooo

Bích cũng thét dài một tiếng, tay áo phất lên, thân hình cô nàng giống như không có trọng lượng, nhanh chóng trôi về phía sau. Thằng Bé đang đứng bất động dưới chân cô nàng cũng gầm lên một tiếng bạo ngược, hai mắt vậy mà hóa thành đỏ tươi như máu. Dưới một đao hung tợn của Trần Yên Vân, vậy mà nó dám dùng hai cánh tay trần ngang nhiên đón đỡ.

Thế nhưng một cái xác sống lực lượng có mạnh đến mức nào, cũng không thể linh hoạt như một cao thủ tuyệt đỉnh như Yên Vân. Chỉ thấy đường đao của y đang từ cương mãnh không gì không phá bỗng hóa thành mềm mại thanh thoát, tựa như một dải lụa múa lên, luồn qua vòng phong tỏa của thằng Bé, cuốn theo Bích không rời.

Đao thế biến chuyển cực nhanh, ngay cả Bích đã dự liệu trước cũng cảm thấy vô cùng gian nan để né tránh. Hai tay áo thướt tha của cô nàng hoa lên như cánh bướm, trong không trung bỗng dưng lóe ra từng dải lửa cùng tiếng động ma sát nghe ê cả răng.

Nghê Thường Ty, vũ khí độc môn của am Bạch Mai Hồng Trần lúc này đã xuất thế.

Đó là một sợi cước làm bằng kim loại quý ở vùng Sơn Khuyết, vô cùng bền dai, mảnh đến mức khó mà thấy được bằng mắt thường. Trong cảnh chạng vạng tối tăm như thế này, Bích chỉ hơi vung tay đã dệt thành mấy lớp lưới thép, cản phá chiêu đao đang chém tới. Ngay cả khi va chạm với thanh đao hùng hổ của Trần Yên Vân mà vẫn không đứt, chỉ tóe lửa ra khắp nơi.

Phía sau lưng họ Trần, thằng Bé đã quay lại, hai tay lóe lên móng vuốt xanh biếc chụp tới. Chỉ cần Bích chống chọi thêm một chút, sẽ có thể hãm Yên Vân vào tình thế hai mặt bị tấn công.

Kể ca khi gã tướng quân có khả năng một chọi hai, chất độc vô hình mà Bích thả ra vào sáng nay cũng sẽ phá hủy nội khí của gã trong vòng trăm chiêu. Lúc đó gã chỉ còn con đường chờ chết, mặc cho người khác dày vò.

Họ Trần danh trấn bốn phương thì đã sao, chẳng phải thiếu niên thiên tài hùng mạnh nhất của họ cũng biến thành xác sống dưới tay ta.

Thế nhưng lúc này bỗng nhiên trong lòng Bích hóa thành lạnh toát.

Cơ thể cô nàng cũng cứng đờ ra, sức lực dường như đã trôi tuột đi.

Lâm Phi Phượng đã ra tay.

Đó là một kiếm không thể đỡ, một kiếm tuyệt sát.

Đó là một ánh bạc lăng lệ mà tàn nhẫn, xẻ qua ánh ngày chạng vạng, xẻ qua lớp áo giáp mỏng sát người mà Bích đã cẩn thận chuẩn bị.

Dù cho một chọi một, Bích cũng chưa chắc đã dám chống chọi với một kiếm này. Huống chi hai vị cao thủ trẻ tuổi cùng lúc tấn công.

Bích kêu lên một tiếng thảm thiết uất nghẹn.

Máu tươi tựa như hoa nở, từ lồng ngực cô bắn ra tung tóe. Phong ấn lóe lên ánh sáng đỏ rực, nó đã có được cái mà nó muốn.

Đệ tử tài giỏi nhất am Bạch Mai Hồng Trần, giây phút trước còn sinh động rõ ràng, giờ đây đã rũ gục xuống.

Kiếm của Lâm Phi Phượng như con mãnh thú, cơ hồ cắn nuốt hết mọi hơi ấm của thế gian.

Đao của Trần Yên Vân cũng không hề dừng lại, một lần nữa lại như cá diếc ngược dòng, chém ngược về phía thằng Bé. Toàn bộ quá trình thu chiêu xuất chiêu đều không hề có chút khựng lại dù là nhỏ nhặt nào.

Ngay cả Phi Phượng khi nhìn thấy đường đao này cũng phải nhíu mày. Lúc kiếm trong tay xuyên qua lưng Bích, trong lòng cô dâng lên một nỗi ham muốn đâm thẳng tới Trần Yên Vân.

Thế nhưng nhìn đường đao cuốn lên trong một quỹ đạo thần kỳ đến vô lý, cô lại không thể ra tay. Hay nói đúng hơn, Phi Phượng không dám ra tay. Kể cả khi tấn công thằng Bé, cảm giác của Trần Yên Vân vẫn khóa chặt lấy cô. Chỉ cần cô hơi dị động, thanh đao trong tay gã sẽ lập tức cuốn về.

Đó là một chiêu đao tinh diệu đến bực nào, một chiêu đao phi phàm đến bực nào.

Tựa như là gió, không nơi nào không thể đi, không chốn nào không thể tới.

Thế nhưng lúc đó một bóng xám đã lóe lên, một luồng lực lượng mềm mại cuộn ra, nhẹ nhàng đẩy chệch đường đao của Trần Yên Vân sang một bên. Đao khí rít lên, xẻ một cãi rãnh sâu hoắm ngay sát bên cạnh thằng Bé.

Sinh Thần đã ra tay, vừa kịp cứu cho thằng nhóc một mạng.

ooo

Trần Yên Vân thu đao lại, nhíu mày:

– Tội gì phải thế?

Sinh Thần thản nhiên, khom người hành một lễ:

– Tha được thì tha.

Trần Yên Vân không nói gì nữa, vung đao lên cứa một đường ngang cánh tay. Từ trong vết thương một đường máu đen kịt phun ra, bốc mùi tanh tưởi đến ghê người. Gã nhếch miệng, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớn chút nào:

– Con nhãi con, tưởng nắm trong tay vài trò độc thuật thì có thể tung hoành vũ lâm rồi à.

Phía đằng sau Lâm Phi Phượng cũng đã ép độc ra đầu ngón tay. Mặc dù cùng một loại phương thức, nhưng trông qua lại tao nhã hơn gã Yên Vân không biết bao nhiêu lần.

Khi vết thương của Yên Vân bắt đầu chảy ra máu đỏ tươi thì Sinh Thần cũng đã chế ngự được thằng Bé. Mặc dù không thể hồi lại thần trí tinh minh như lúc ban đầu, thế nhưng ít nhất nhờ vào thuốc trên người Bích, thằng nhóc cũng sẽ không phải chịu cảnh nửa sống nửa chết quái thai như vừa nãy nữa.

Yên Vân khoanh tay nhìn Sinh Thần bận rộn, gật gù:

– Hoàng gia có nhiều thứ tốt thật đấy.

Vị vương hầu trẻ tuổi làm như không nghe thấy ý vị cuồng bạo trong lời nói của gã tướng quân phương bắc, khẽ phủi tay đứng thẳng lên:

– Chuyện cũng đã giải quyết xong, kể từ giờ chúng ta dựa vào chính mình tranh đấu chứ?

Lâm Phi Phượng cũng không ừ hử một lời, thân hình chớp lên đã xông vào trong phong ấn. Trần Yên Vân nghiền ngẫm nhìn Sinh Thần thêm một hồi, rồi cũng từ từ đi lên, vừa đi vừa nói:

– Công tử Nguyễn, thật mong lúc kết thúc có thể gặp lại người.

Sinh Thần chần chừ nhìn sang cái xác rủ liệt của Bích, cuối cùng cũng không nhịn được lòng hảo tâm mà đem cô vùi xuống ba thước đất. Ngay từ buổi sáng khi cô ám toán ba người bọn họ, y đã phát hiện ra. So sánh với những kẻ lọc lõi như Yên Vân và Phi Phượng thì lại không cần phải nói, quả thật mấy chuyện hạ độc của Bích chỉ như trò chơi trẻ con.

Một lần sai lầm phải trả bằng tính mạng, đó là luật sắt của giang hồ.

Bốn vị cao thủ trẻ tuổi, trải qua một hồi tranh đấu ngắn ngủi người lừa ta gạt, chỉ còn có ba người sống sót.

Chùa Bát Tượng ngày càng âm u, tựa như bóng đêm vô tận vĩnh hằng, há miệng nuốt lấy bọn họ.

Nuốt hết thảy tham niệm sân si trên thế gian.