Chương 11

Like & Share:

Nghe giọng nói kia chỉ điểm, gã ta đứng sựng lại trong giây lát.

– Hả? Ha ha ha!

Gã bật cười thích thú như một đứa trẻ vừa tìm được bạn nó khi chơi trốn tìm. Gã tiến dần vào phòng, ánh đèn đường bên ngoài chiếu bóng gã trên nền nhà qua cửa ra vào tạo thành hình thù như một con quái vật. Trên tay gã ta đã thủ sẵn một thanh thép to đùng, có mũi nhọn hoắc khiến Nhân cực kì kinh hãi.

– Là hắn! Kẻ sát nhân!

Không do dự, Nhân đeo chiếc khẩu trang, vùng người bỏ chạy thật nhanh ra cửa sau khi gã ta vừa bước chân vào. Nghe tiếng bước chạy, gã vội vàng đuổi theo với tốc độ rất nhanh. Gã hơi lùn, nhưng hạ bộ rất vững chãi, những bước chạy khỏe như trâu tưởng chừng như không biết mệt mỏi là gì.

Sau khi ra khỏi phòng, Nhân chạy qua bên phải, hắn không hề quay lại nhìn, cứ cắm đầu mà chạy hết sức. Màn đêm yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy những bước chạy thình thịch trên mặt đất, tiếng thở gấp gáp của Nhân.

Được một đoạn, Nhân lại chạy ngược lại vào căn phòng khác từ cửa sau, rồi chạy thẳng ra phía đường cái qua cửa chính. Gã ta thấy vậy thì ngay lập tức rẽ theo qua một căn phòng khác.

Nhân cố gắng chạy thật nhanh đến chiếc xe máy của mình dựng bên cái chòi nhỏ phía ở phía trước, sát với mặt đường. Trên tay đã cầm sẵn cái chìa khóa từ lúc nào.

Hắn là kiểu người ít vận động, nếu bình thường chạy một tí là sẽ mệt bở hơi tai. Nhưng hôm nay thì khác, cảm giác như chạy tới mai cũng được, có lẽ vì quá sợ hãi. Chỉ cần chậm chân một tí thôi là thần chết sẽ lấy mạng hắn.

Nhân mừng rỡ khi thấy cái xe yêu dấu hiện ra trong tầm mắt. Lúc này hắn mới quay đầu nhìn lại thì thấy gã kia đang chạy lại hắn rất nhanh, hệt như một cái máy ủi, không thể ngăn cản. Nhưng với khoảng cách giữa hai người lúc này, vẫn đủ thời gian để hắn trèo lên xe và phóng khỏi đây mà không bị sờ gáy.

Cuối cùng cũng tới rồi, Nhân gấp gáp cho chìa vào ổ khóa, ngồi tót lên yên xe. Tay hắn run quá khiến chìa khóa cứ bị chệch ra bên ngoài. Đến lần thứ tư, hắn mới cẳm nó vào được.

Nhưng lại đề không nổ máy. Đề mệt nghỉ, Nhân lại dùng chân đạp ga nhưng đều không có tác dụng. Nhân hớt hãi nhìn lại phía sau, gã kia đang đến rất gần rồi, mười mét rồi năm mét… Mồ hôi hắn túa ra như tắm làm ướt nhẹp cả chiếc áo thun đang mặc bên trong.

Không còn cách nào khác, Nhân đành bỏ xe, lao ra phía đường. Có lẽ như trước khi tiến vào trong khu chung cư, gã sát nhân đã làm gì với chiếc xe máy của hắn.

“Tại sao hắn lại biết chính xác vị trí mà mình đang trốn cơ chứ? Giọng nói lúc nãy là sao? Chết tiệt!”

Nhân đã thấm mệt, hắn cảm thấy bắp chân sau cùng cơ đùi đau nhói. Vùng này rất vắng, thật sự không có một ngôi nhà nào. Mấy ngôi nhà nhỏ đằng trước cũng cách một khoảng rất xa, nếu chạy đến đó, hắn sợ mình đã chết vì kiệt sức mất rồi.

– Có ai không? Cứu tôi với!

Nhân kêu cứu trong vô vọng. Tiếng kêu của hắn vang đi thật xa trong màn đêm yên tĩnh, rồi nhanh chóng bị bóng đêm nuốt trọn.

Tốc độ của Nhân giảm dần, hắn cảm thấy khó thở, lồng ngực đau nhói vì thiếu khí. Phía bên phải là dòng sông đang nằm ngủ một cách vô tình, bên trái là vùng đất trống rộng mênh mông, thưa thớt một vài công trình đang xây dở.

Tốc độ của gã kia vẫn không suy giảm, hệt như một cái máy hoạt động không ngừng. Khoảng cách giữa hai người ngắn dần.

Nhân cố gắng, vắt chút sức lực cuối cùng để tăng tốc một lần nữa, rẽ vào vùng đất trống bên trái. Hắn định chạy vào một tòa nhà cao tầng đang xây gần đó sẽ có nhiều chỗ ẩn nấp hơn, dễ cò quay tên tội phạm.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Nhân bỗng vấp chân vào một mô đất cao, té lộn nhào trên đám cỏ dại tươi tốt. Những giọt sương đêm thấm qua áo, khiến hắn đã run lại còn thêm rét.

Hắn lồm cuồm bò dậy nhưng lại tiếp tục té ngã một lần nữa. Mắt cá chân hắn bị trẹo rồi! Cảm giác đau thấu trời xanh nhanh chóng chiếm lấy cơ thể. Nhân bất lực ngồi bệt xuống nền cỏ.

Gã kia đã đuổi đến từ lúc nào, đứng nhìn Nhân như nhìn con mồi bị dồn về phía chân tường.

– Tao chỉ đến lấy lại con dao thôi! Mày cần gì phải hốt hoảng vậy?

Nhân run run nhìn thanh thép dài trên bàn tay gầy guộc của gã, chưa bao giờ hắn cảm giác được cái chết lại đến gần đến như thế. Cái bóng của gã dài ngoằn ngoèo trườn trên mặt đất, mặt gã được bịt kín bằng một tấm vải màu đen, chỉ để lộ mái tóc cứng rối như rễ tre cùng ánh mắt lầm lì bệnh hoạn.

Nhân cố chịu đau, từ từ bò lui lại, mấy cây cỏ bị mông hắn đè bẹp xuống tạo thành một vệt dài. Nhân biết rằng giờ này có cố chạy đi đâu cũng trở nên vô nghĩa.

– Mày có biết tại sao những đứa mà tao giết, dù mày có làm gì đi nữa, thì chúng cũng phải chết không?

Gã ta bỗng nhiên cất giọng hỏi, có lẽ đây là câu nói đầu tiên mà Nhân nghe được với ngữ điệu bình thường. Nhờ vậy, hắn mới kịp thở, trong đầu cố gắng trấn tĩnh, tìm cách thoát thân.

– Tại sao?

Nhân hỏi rồi chẳng thèm lùi lại nữa, hắn bỗng ngước mặt lên, nhìn thẳng vào ánh mắt của gã. Gã ta rất ngạc nhiên với thái độ của Nhân. “Có lẽ nó đã buông xuôi rồi!”

– Bởi vì…Chúng đáng phải chết! Cái lũ khốn kiếp đó, sẽ phải chịu nỗi đau giống tao thôi. Nhưng từ từ, rồi chúng sẽ đi theo con cái chúng! Mày tìm cách ngăn cản tao, thì cái kết của mày, cũng chẳng khác gì bọn chúng. Có trách thì trách mày quá tò mò!

– Ha ha! – Bỗng nhiên Nhân cười lớn như sợ quá hóa điên vậy. – Mày tưởng mày có thể giết được tao sao? Đúng, tao có cái đồng hồ hệt như mày! Nhưng có lẽ còn quyền năng hơn thế gấp nhiều lần. Tao sẽ trốn ở một nơi thật kín đáo, chờ mày giết người, tao sẽ cho thời gian quay ngược trở lại. Tao sẽ phá bĩnh tới cùng, và mày sẽ chẳng giết được người nào cả.

Nghe kế hoạch của Nhân, gã cũng cười điên loạn không kém, cứ như vừa nghe xong một câu chuyện buồn cười nhất thế giới vậy.

– Mày tưởng mày ngăn cản được tao sao? ta có thể giết mày hàng ngàn lần ở bất kì thời điểm nào tao muốn! Đừng có lén lút bấm nút trên cái đồng hồ mãi vậy, coi chừng nó bị lờn đấy nhóc. Tao biết mày đang câu giờ để kích hoạt nó. Có vẻ như mày chưa biết sử dụng nó thì phải. Thật là ngu xuẩn!

Nhân nghe hắn nói mà sởn cả gai ốc, cứ như mọi đường đi nước bước của hắn đều bị tên này nắm được vậy. Cả ngày hôm nay cứ bị gã đưa vào tròng. Trí tuệ của mình, chỉ có chừng này thôi sao?

– Lấy nó rà bấm lần cuối cùng đi! – Gã đưa thanh thép nhọn hoắc chỉ vào đầu Nhân. – Nếu lần này kích hoạt được, thì coi như mày mắn và cái chết của mày sẽ được dời vào ngày mốt. Còn nếu không được, thì số mày quá nhọ rồi!

“Tay mình run quá! Nỗi sợ hãi khi sắp phải chết là đây sao?”. Nhân từ từ lấy cái điện thoại ra khỏi túi, đầu ngón tay hắn vô tình chạm vào con dao sắc lẹm của gã, tứa ra một ít máu. Nhưng vì đang bị nỗi sợ lấn át, Nhân cũng không nhận ra điều này. Một ít máu nhỏ nhanh chóng bị đồng hồ của hắn hút lấy, trước khi nó được đưa ra khỏi túi.

Hai mắt gã sáng trưng khi nhìn thấy chiếc đồng hồ này, nếu như có nó, gã sẽ trở thành một kẻ bất bại.

– Bấm đi, bấm nó! Nếu mày kích hoạt được nó, thì hãy trốn cho tốt. Bởi vì kết cục cuối cùng của mày cũng như nhau mà thôi! Đây là cơ hội cuối cùng của mày đó, để tránh khỏi việc kêu tao ăn hiếp con nít!

Nhân nhìn chằm chằm vào cái đồng hồ, lúc này đã là mười hai giờ đêm. Hắn hít một hơi thật sâu, cứ như đang tranh thủ hít những hơi thở cuối cùng. Hắn nhắm mắt cầu nguyện, sau đó nhấn cái nút màu vàng một lần nữa…

Thứ hai, 0 giờ 2 phút.

Nhân mở dần mắt ra, thứ đập vào mắt hắn đầu tiên là căn phòng trọ quen thuộc và thứ đầu tiên mà hắn nghe thấy là hơi thở đều đặn của thằng bạn thân đang say giấc. Không có mồ hôi, cũng không có vết thương nào, không đau đớn, cũng chẳng còn sợ hãi.

Tâm trí của Nhân giờ đây trống rỗng, cứ như hắn vừa gặp một cơn ác mộng dài rồi tỉnh giấc giữa đêm hoặc giống như đã chết và vừa mới được tái sinh bởi chúa.

Nhân nhìn mông lung vào bóng tối một hồi lâu, cảm thấy cuộc sống của mình cũng đang dần trở nên mông lung một cách kì lạ như thế.

“Không phải đây là thứ mình muốn sao? Một cuộc sống đầy ắp phiêu lưu và nguy hiểm?”

Nhân tự hỏi rồi lắc đầu nguầy nguậy. Giờ đây, hắn chỉ muốn có một cuộc sống bình thường hơn ai hết, đặc biệt từ khi gặp cô ấy. Hắn chỉ muốn có thêm nhiều những phút giây bình lặng.

“Mình phải nhanh chóng kết thúc chuyện này!”.

“Lúc nãy gã kia có nói, cái chết của mình sẽ được dời vào ngày mốt. Tức là hai tư giờ tới, cả hai chiếc đồng hồ sẽ không thể sử dụng được nữa. Mỗi ngày chỉ sử dụng được một lần thôi sao?”.

Nhân chăm chú nhìn cái đồng hồ trên tay mình, mặt phía dưới đã tắt, dù hắn có thử nhấn nút vàng đi chăng nữa thì nó cũng không thèm phản ứng.

Nhân xoa xoa cái đồng hồ, sau đó đặt nó xuống ngay bên cạnh. Vẫn còn một ngày cho hắn chuẩn bị để đối mặt với thần chết một lần nữa, phải hành động thông minh vượt bậc, thì mới mong có thể tống gã điên đó vào tù.

Trong đầu Nhân đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch, mà hắn cho là tốt nhất thời điểm hiện tại.

– Đến đây giết tao đi! Tao sẽ cho mày thấy, ăn mày và sinh viên. Ai là người thông minh hơn!

Nhân thì thầm với chính mình, sau đó định nằm xuống đi ngủ. Bỗng nhiên, một giọng nói ở đâu vang lên, khiến hắn suýt chút nữa đã són ra khỏi quần.

– Đúng vậy, kết thúc vụ này nhanh lên. Ngươi sẽ gặp rất nhiều rắc rối trong thời gian tới đấy!