Chương 10: Hành động

Like & Share:

Sáng thức dậy, nghe kể từ ba mẹ, Tu mới hay mình đã bỏ lỡ cơ hội gặp Khá và Ngọc tối qua. Đối với họ, cảm xúc của cậu càng lúc càng phức tạp, muốn thân cận, lại muốn né tránh. Cậu sợ hãi những thứ đã trải qua và những điều sắp tới.

Tu không nhớ được chuyện gì tiếp theo từ lúc bị đâm, cậu chỉ phán đoán qua việc cánh tay trái lành lặn một cách thần kì mà cố tình che giấu sự việc ngày hôm đó. Không rõ Khá và Ngọc đã kể những gì, Tu chỉ biết im lặng tránh né, điều mà cậu cảm thấy là tốt nhất lúc này.

Cách này cũng giúp Tu trót lọt thông qua buổi tra hỏi của công an, cậu có bằng chứng rất thuyết phục từ hồ sơ bệnh án. Chính Tu cũng không ngờ có lúc cậu sử dụng sự bất thường của cơ thể để làm điểm tựa cho mình, điều mà trước giờ cậu luôn cố gắng che giấu. Hoàn cảnh bất đắc dĩ này có lẽ đã làm Tu mạnh mẽ hơn, ít ra thì đó là điều cậu tin vào.

Sau một buổi sáng bị tra hỏi gắt gao, trong lúc mẹ cậu đi về nhà chuẩn bị đồ ăn trưa, Tu quyết định rời giường đi xuống căn tin. Bởi vì lời dặn của bác sĩ mà Tu không có bữa ăn nào được thỏa mãn, để nhanh chóng hồi phục và rời khỏi bệnh viện này, cậu bắt buộc phải lén bổ sung thêm. Căn tin bệnh viện có khẩu phần ăn từ thiện miễn phí, đối với người không có đồng nào trên người như cậu thì đây là lựa chọn vô cùng hoàn hảo.

Dù chỉ là bữa cơm chay rau củ đạm bạc nhưng Tu ăn khá ngon lành, cả khay đồ ăn không còn sót lại gì. Xong cậu nhanh chóng quay trở về phòng bệnh của mình, nhờ có năng lượng bổ sung mà bước chân cũng lẹ làng hơn trước.

Vừa bước lên cầu thang tầng ba, nơi dãy phòng cậu nằm, bất chợt Tu dừng chân đứng lại. Cách cậu hơn chục mét phía trước là bác sĩ Thu, người đã đặt một câu hỏi lạ lùng mà cậu không thể không để tâm. Cô ấy đang đứng nói chuyện điện ở sảnh lớn khu tiếp tân, hiện tại đã là giờ nghỉ trưa nên nơi đó vô cùng trống trải. Và thái độ lo lắng hồi hộp của bác sĩ Thu làm Tu cảm giác cuộc trò chuyện này có gì đó mờ ám, cậu lập tức lén lút đến gần để nghe lỏm.

– Đã tìm được?

– Vậy là có trường hợp đó thật sao?

– Hả? Không phải vậy? Một kiểu khác à? Có thể nói cho mình biết không?

– À… Hả… Ờ…

– Hiểu rồi. Cảm ơn cậu nhiều lắm.

Tới đây thì cuộc nói chuyện đã chấm dứt, Tu hoàn toàn chẳng hiểu được nội dung mà họ trao đổi bên trong là gì, cậu chỉ có một cảm giác vô cùng mãnh liệt là nó có thể có liên quan tới mình. Dù chỉ mơ hồ nhưng cậu cũng không thể bỏ qua được, bâng khuâng ngồi lại chỗ núp một lúc lâu, cả bác sĩ Thu rời đi lúc nào cũng không hay.

Chính vì nấn ná lại mà Tu về phòng trễ, mẹ cậu đã sốt ruột chờ ở đây một lúc. Cậu lý do đi vệ sinh để biện giải, đồng thời nhanh chóng cấm đầu vào mâm cơm để che giấu đi sự bối rối của mình.

– Cái gì? Mẹ đã kể hết cho bác sĩ Thu?

Sau khi ăn xong, không dứt mối nghi vấn trong lòng, Tu thử dò hỏi mẹ cậu, không ngờ kết quả làm cậu phải thốt lên ngỡ ngàng.

– Ờ, thì cổ nói cần thông tin để trị bệnh cho con nên mẹ mới kể.

Mẹ Tu đáp lại bằng vẻ mặt khá thản nhiên, trong khi đó ruột gan cậu thì như đảo lộn hết cả lên.

Liên kết lại cuộc nói chuyện trước đó, Tu cảm thấy có khả năng bác sĩ Thu đó đang điều tra về chuyện của mình. Tu không biết hậu quả sẽ ra sao khi người khác biết được bí mật này, kể cả khi bản thân chẳng còn người nào, mối quan hệ nào ngoài gia đình quan tâm chính mình thì cậu cũng không chấp nhận được.

Đúng lúc tâm trạng Tu đang rối loạn thì Ngọc đến thăm, cậu không còn tâm tư tìm hiểu cảm giác hay phản ứng của cô ấy nữa, chỉ ngờ nghệch đáp lại những lời hỏi thăm một cách máy móc. Tới khi mẹ cậu rời đi, chỉ để lại hai người trong phòng, Tu mới dần tỉnh táo lại, bởi ngoài chuyện kia thì vẫn còn nhiều thứ khiến cậu đắn đo.

– Ngọc đã chứng kiến chuyện hôm qua từ đầu đến cuối đúng không? Vậy cho mình biết là sau khi mình bị đâm thì tiếp theo thế nào?

– Tu không nhớ?

– Ờ.

– Cái đó… mình…

Nhìn thấy biểu hiện né tránh của Ngọc, Tu lập tức thúc đẩy bằng thái độ rất kiên quyết.

– Ngọc cứ nói đừng giấu, mình biết cơ thể mình không bình thường mà.

Dù sao Ngọc cũng đã chứng kiến, có giấu cũng vô ích, vì thế Tu quyết định chủ động công khai, cậu thấy như thế sẽ tốt hơn là cứ che giấu. Nguyên nhân quan trọng hơn cả là Ngọc vẫn đến đây, không hề sợ hãi hay né tránh. Cuối cùng Tu đã đánh cược đúng, Ngọc sau một lúc chần chừ thì bắt đầu kể ra chuyện đó.

– Mình vô cùng bất ngờ khi thấy Tu như thế, mà có thể cũng vì không nhìn rõ lắm. Lúc đầu vì lo lắng cho Tu nên mình theo sau Khá đuổi theo…

Tu đã khỏe hơn rất nhiều nhưng các bác sĩ khuyên phải ở lại theo dõi thêm, thế là cậu phải ở lại bệnh viện một đêm nữa. Mẹ Tu vẫn ở lại cùng cậu như trước, trong khi đó thì ba cậu ở nhà nghỉ ngơi để sáng đi làm. Tu cảm nhận được sự yêu thương của họ dù là ở kề bên hay xa cách, dù là sự thể hiện rõ ràng hay im lặng.

Tối đến, mẹ cậu vì mệt mỏi cả ngày nên ngủ trước, Tu nhân lúc này rời khỏi phòng. Sau khi nghe Ngọc kể, Tu thấy được tình trạng của bản thân vô cùng đáng ngại, nhưng lúc này thay vì tự lo lắng cho bản thân cậu lại sợ bị người khác phát hiện hơn, có lẽ đó là sự ích kỉ của cậu. Và so với Khá, Ngọc và đám côn đồ thì cô bác sĩ Thu khiến Tu quan ngại hơn cả, thế nên cậu quyết định lén lút điều tra về cô ấy ngay khi còn ở trong bệnh viện này.

Tu hỏi thăm và biết được các bác sĩ giỏi tiếng tăm đều có phòng nghỉ lại trong bệnh viện, thế là quyết định nửa đêm mò tới đó thử có tìm được điều gì không. Khi nhìn thấy bảng tên dán trước cửa phòng Tu rất mừng, nhưng rất nhanh liền buồn bực, bởi vì cậu phát hiện ra mình không tài nào mở được khóa cửa để vào trong.

Đang lúc Tu sắp bỏ cuộc thì đột nhiên có người đi tới, để tránh bị phát hiện cậu núp người ở ngoài ban công. Tuy nhiên điều này chỉ tương đối mà thôi, ý định thật sự của Tu là nhảy xuống tầng trệt mới an toàn nhất, dù rằng đây là tầng hai, cách mặt đất chừng ba mét thì cậu vẫn tự tin làm được. Tu từ bỏ ý định này bởi vì cậu phát hiện người đi tới là bác sĩ Thu, dựa vào vị trí phòng thì cô ấy sẽ không đi tới chỗ cậu.

Một bác sĩ làm khuya như vậy chỉ có hai lý do, hoặc là ca trực hoặc là có người bị tai nạn giao thông. Mà kể cả đó là lý do gì thì đây đúng là vận may của Tu, sau khi bác sĩ Thu vào phòng cậu liền đi tới rình coi. Các giác quan của cậu hoạt động vượt mức bình thường sau khi sự cố vừa rồi, đúng lúc giúp cậu có thể theo dõi động tĩnh bên trong.

Vừa trở về phòng không bao lâu thì bác sĩ Thu đã mở máy vi tính lên, rồi cô ấy ngồi cặm cụi xem một thứ gì đó suốt nửa giờ, chuyên tâm đến mức ở ngoài Tu không nghe được gì ngoài tiếng rê chuột. Sau đó cô ấy cuối cùng cũng rời máy, soạn đồ đi tắm.

Nhân cơ hội này Tu nhanh chóng lẻn vào, và gần như không chút do dự nhắm tới cái máy vi tính đầu tiên. Nó vẫn chưa tắt, cậu thấy vậy liền mừng rỡ tìm đến phần vừa được thao tác sử dụng. Tu tìm thấy một tập tin vừa được tải xuống từ email, ngay khi đọc thấy những dòng đầu tiên cậu liền thấy sửng sốt. Không chỉ vì nó được ghi là hồ sơ bảo mật mà nội dung đúng là nói về chuyện mọc chi.

Ngay lập tức trong đầu Tu nảy ra ý định thủ tiêu bác sĩ Thu, cậu hướng mắt về tiếng nước chảy rì rào vọng ra từ nhà tắm. Không phải xuất phát từ sự tức giận hay lo sợ, cậu cảm giác đó chỉ là ý định giết người thuần túy, nó đơn giản đến mức làm cậu thấy lạnh sống lưng. Cuối cùng Tu buộc mình tỉnh táo lại và gạt suy nghĩ đó ra khỏi đầu, quay trở lại xem nội dung bên trong tài liệu.

Phụ nữ tắm lâu đôi khi cũng có cái hay, Tu nhờ vậy mà có thời gian xem hết một lượt. Sau nữa giờ thì bên trong nhà tắm mới sột soạt âm thanh thay đồ, Tu biết đã đến lúc cần phải rút đi. Nhưng trước đó cậu nhìn quanh quan sát căn phòng một lượt, cậu muốn có thêm hiểu biết về chủ nhân của nó.

Nơi này bài trí khá đơn giản, có lẽ vì bác sĩ Thu không ở lại thường xuyên. Đồ dùng cá nhân cũng rất ít, vì thế mà Tu nhìn qua một lượt đã thấy được thứ đáng chú ý, một bức ảnh trại hè ở vùng miền núi. Bên trong ảnh chỉ có hai người, bác sĩ Thu thời sinh viên trẻ đẹp và một đứa bé gầy gò xanh xao người dân tộc chừng năm tuổi, đều nở nụ cười rất tươi trong khung cảnh khá tồi tàn. Không hiểu sao Tu thấy họ như thế mới thật sự đang sống, trong cậu không còn lại tâm tư dò xét nào nữa, nhanh bước ra khỏi phòng rời đi.

Tối hôm qua làm việc mệt mỏi lại thêm ngủ muộn, bác sĩ Thu thức dậy hơi trễ so với bình thường, đi làm cũng hơi thiếu tập trung. Cũng may không có ca phẫu thuật nào, cô không phạm vào sai lầm nào quá nghiêm trọng, kể cả vậy cô cũng tự kiểm điểm bản thân mình. Một phần khác để bác sĩ Thu phải bận tâm là vì tài liệu đọc tối qua, cô muốn nhanh chóng tìm Tu để hỏi chuyện.

Thế nhưng sau khi xong việc, đi tới nơi thì phát hiện Tu đã đi mất, bác sĩ Thu lập tức chạy tới hỏi y tá phụ trách.

– Cái gì? Bệnh nhân đã xuất viện rồi?

– Đúng vậy! Buổi sáng sau khi các bác sĩ kiểm tra xong, thấy không còn vấn đề gì nên chấp nhận yêu cầu xuất viện của bệnh nhân.

Hết cách, lại không thể buông tha như vậy, bác sĩ Thu đành phải chạy tới phòng tiếp tân tìm thông tin địa chỉ. Nhưng hiện tại cũng đã mất cơ hội để hỏi Tu, chỉ đành chờ một dịp khác.