CHƯƠNG 10: CÔ GÁI TÓC ĐỎ

Like & Share:

Đang đứng trước mặt tôi, chính là cô gái với mái tóc đỏ mà tôi đã thấy vào hồi sáng.

– Cậu còn đứng đấy làm gì! Không nhanh lên là chết cả hai bây giờ!

Cô ấy nắm lấy vai tôi và lắc mạnh, nhờ đó mà tôi lấy lại được ý thức của mình. Việc đầu tiên tôi làm khi lấy lại tỉnh táo, chính là quay đầu lại và nhìn về phía Dã Trư Vương.

Nó vừa đâm vào gốc cây và hình như đang bị choáng. Tôi cảm thấy lạ, mấy lần húc vào cái cây hồi nãy nó đâu có bị choáng hay gì đâu. Hay là cái cây này cứng hơn? Làm gì có cái chuyện đấy chứ. Có lẽ nào…

– Thẩm định.

Dã Trư Vương (Quái vật)

Cấp độ: 10

HP: 250/500

Sức mạnh: 70

Nhanh nhẹn: 30

Trí lực: 10

Phòng thủ: 140

May mắn: 15

Kĩ năng: |Húc (Chủ động) (Không tốn năng lượng): Sau năm giây lấy đà, Dã Trư Vương lao về phía trước trong vòng ba giây, mục tiêu đầu tiên bị húc trúng sẽ nhận phải 100 sát thương.|

|Cuồng nộ: Khi HP giảm còn một nửa, Dã Trư Vương sẽ trở nên điên cuồng, tăng gấp đôi các chỉ số.|

Mô tả: Quái vật hùng mạnh lang thang trong rừng với sức phòng thủ cực cao. Là hung thần với các mạo hiểm giả tân thủ dưới cấp 20. Thích ăn Táo huyết ngọc.

Ra là vậy, mỗi khi húc vào cây sồi thì HP của nó lại giảm đi. Và bây giờ số máu của nó còn một nửa. Thế là cái điều kiện để kích hoạt kĩ năng cuồng nộ của nó đã đủ rồi.

– Nó nổi điên rồi.

Tóc Đỏ, đứng cạnh tôi và lầm bầm. Và đúng như lời cô ấy nói, Dã Trư Vương bắt đầu rống lên còn to hơn nữa. Cái con quái vật này thực sự ồn ào, tại vì mi chưa bao giờ gặp phải kẻ địch mạnh hơn thôi, chứ nếu như bị thương mà to mồm thì kiểu gì cũng chết sớm thôi.

Như đã nói, nó chưa từng gặp kẻ địch mạnh hơn, có nghĩa là những kẻ địch nó từng gặp đều yếu hơn nó. Và ở trước mặt nó là hai kẻ địch, và chắc chắn là tôi không mạnh hơn nó rồi. Mọi việc bây giờ chỉ trông chờ xem Tóc Đỏ sẽ làm gì đây.

Tôi quay sang hướng của tóc đỏ, thì thấy cô ấy vẫn rất bình tĩnh nhìn về phía con lợn. Ngay sau khi ngưng tiếng gầm rống điếc tai chẳng kém cái âm thanh báo thức từ túi trang bị của tôi, Dã Trư Vương lao đến. Lần này nó chỉ thuần lao tới chứ không dùng kĩ năng “húc” của nó. Mặc dù vậy, tốc độ của nó vẫn cực nhanh.

Đối mặt với con quái vật, Tóc Đỏ vẫn rất bình tĩnh, rồi từ từ đưa tay ra trước không khí:

– Túi đồ.

Sau đó cô ấy quơ quơ tay vài cái, và rồi từ lòng bàn tay, một vật phẩm xuất hiện.

Một quả táo, có màu đỏ như máu. Cơ mà quả táo này to khủng khiếp luôn, cứ như là một quả bóng khổng lồ vậy.

Sau đó cô ấy dùng hết sức ném nó về phía Dã Trư Vương. Con lợn đang lao tới nhìn thấy quả táo, liền đột ngột dừng lại và đổi hướng chạy theo hướng quả táo rơi xuống. Sau khi đáp đất, quả táo lăn theo con dốc, và cứ thế con lợn đuổi theo quả táo đang lăn và bỏ qua chúng tôi.

– Hế?

Nhìn thấy cảnh tượng đó, tôi chỉ có thể thốt lên một âm thanh ngớ ngẩn. Nhưng liền sau đó đã bị Tóc Đỏ kéo đi:

– Nhân lúc này, chuồn thôi.

Hai chúng tôi nhanh chóng rời khỏi chỗ đó trong im lặng. Cuối cùng thì tôi cũng đã thoát khỏi được con quái vật quái ác. Nhưng rồi một rắc rối nữa lại nảy sinh. Người đã cứu tôi cũng lại chính là cô gái tội phạm hồi sáng.

Bây giờ tôi đang được cô ấy dẫn đường, nhưng con đường mà chúng tôi đang đi không có vẻ gì là sẽ dẫn ra bên ngoài khu rừng cả. Dẫu vậy, tôi vẫn đi theo cô ấy mà không có thắc mắc gì.

– May là nó không đuổi theo đấy. Mà cậu làm gì mà vào tận sâu trong khu rừng này thế?

Có vẻ như sự im lặng nãy giờ khiến cho cả hai không được tự nhiên, nên Tóc đỏ đã quyết định mở lời trước.

– Hế, à không. Tớ chỉ bị lạc thôi.

Trước câu hỏi đột ngột của cậu ấy, tôi bối rối trả lời.

– Cậu bị lạc trong rừng cơ à? Vậy cậu không mang theo bản đồ sao?

– Bản đồ?

– Nó được bán với giá 80 vàng ở khu buôn bán đó, làm xong nhiệm vụ thì cậu nên lấy ngay tiền mà mua nó, tiện lợi lắm.

Có một thứ hữu dụng như vậy mà trước giờ tôi chẳng biết gì cả, ngay khi về mình phải mua ngay mới được.

– Số cậu đúng là đen đủi nhỉ. Vừa đi lạc trong rừng, lại còn gặp phải Dã Trư Vương nữa, may mà gặp mình đấy.

Rồi cậu ấy cười lớn. Còn tôi chỉ biết quay đi và cười trừ, chỉ số may mắn của mình lên tới 130 mà vẫn còn xui xẻo như cậu ấy nói.

– Con lợn đó là trùm của cả khu rừng này đấy. Ai vô phúc lắm mới gặp phải nó.

Tóc đỏ tiếp tục.

– V, vậy à. Thế mà tớ đã gặp nó hai lần liên tiếp…

– Vậy cơ à, ha ha. Lần sau vào rừng nhớ mang theo một quả táo huyết ngọc, Dã Trư Vương thích ăn nó lắm. Nãy tớ cũng vừa mới ném cho nó một quả nên nó mới để chúng ta đi đấy.

– Thật vậy sao! Cậu biết nhiều thật đấy Tóc Đỏ!

Tôi quay sang cậu ấy với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

– Tóc đỏ?

Trong lúc phấn khích, tôi đã lỡ buột miệng gọi cậu ấy như vậy. Và giờ cậu ấy quay sang nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên.

– Xin, xin lỗi! Tớ không cố ý gọi cậu như vậy đâu, chỉ là…

– Đúng rồi nhỉ, mình còn chưa giới thiệu tên mà nhỉ. Mình là Kat, rất vui được gặp cậu.

– À, ừm… mình tên là Hoàng Kim, xin chào.

Vừa nói như vậy, tôi vừa nghĩ “Kat, cái tên gì mà lạ vậy?”

– Cậu dùng tên thật trong game luôn à, bây giờ ít người đặt tên nhân vật trùng với tên thật ngoài đời lắm đấy.

Cậu ấy đang nói một thứ gì đó mà tôi không thể hiểu được. Game, ngoài đời, những lời kỳ lạ này… nghe giống như những gì Nhật đã nói vậy.

Và rồi Kat nhìn chằm chằm vào tôi. Cảm giác như khuôn mặt của cậu ấy sắp chạm hẳn vào mặt tôi vậy. Tôi vừa ngạc nhiên vừa hơi sững sờ, cứ thế đứng yên mà không nhúc nhích gì, để mặc cho cặp mắt màu vàng ấy ngắm nhìn khuôn mặt của mình.

– Nhìn cậu quen lắm, cậu có phải là… NPC hồi sáng nay mình gặp ở trong ngõ gần khu trang bị không? Cậu vừa mới mua trang bị à, làm mình suýt không nhận ra.

– Vậy ra cậu chính là cô gái tóc đỏ đó sao?

– Đúng rồi, chính tớ đây.

Kat giơ ngón tay làm hình chữ V và cười. Còn tôi thì sốc nặng.

Và rồi cậu ấy nói tiếp:

– Thế mà hồi sáng nay, lúc mình hỏi mà cậu lại đứng im như NPC ấy. Làm mình tưởng cậu là NPC luôn chứ.

– Tại cậu có cặp sừng nhìn đáng sợ quá nên… Cơ mà chuyện đó không quan trọng, việc cậu làm hồi sáng là phá hoại của cải của người khác đó. Mau đi tìm chủ nhân của mấy cái thùng đó và xin lỗi đi.

– Vì mình là tộc quỷ nên có sừng là đương nhiên mà. Thế nào, trông ngầu không?

Kat trả lời tỉnh bơ, khiến cho tôi giận run lên.

– Đừng có mà đánh trống lảng chứ! Mấy cái thùng cậu đã phá, chịu trách nhiệm đi.

– Đây là lần đầu cậu chơi game đấy à?

– Hở?

Kat hỏi tôi với bộ mặt ái ngại. Có gì sai sao?

– Thế giới trong trò chơi này là ảo thôi, nên mấy cái thùng gỗ đấy không phải của ai hết. Mấy đứa người mới như cậu lần đầu chơi game toàn lẫn lộn thực ảo hết cả.

– Hế? Ảo? Là sao?

– Nghe này, đây chỉ là trò chơi thôi. Và thế giới này là một thế giới ảo do máy tính tạo ra. Trong trò chơi này cậu không cần phải chịu trách nhiệm vì phá mấy cái thùng gỗ đâu vì được vài phút là nó lại hiện ra ấy mà.

Chuyện này rốt cuộc là sao? Kat nói, thế giới mà tôi đang sống này là ảo, tức là không có thực sao?

– Vậy, vậy à…

– Ừ, vậy đây là lần đầu cậu chơi mấy thể loại game nhập vai này thật đấy à. Hồi sáng mình thấy cậu cãi nhau với một NPC, nhìn buồn cười lắm. Tính ra giải thích nhưng mà thôi.

– NPC? Ý cậu là gã cảnh vệ đấy sao? Tớ cãi nhau với tên ấy thì sao lại buồn cười?

– À, vì NPC chỉ là mấy nhân vật ảo do máy tính điều khiển thôi, chứ không phải là người chơi.

– Không phải người chơi?

– Nói đơn giản thì, NPC thì không phải là con người đó. Người chơi thì là con người, còn mọi thứ khác trong trò chơi đều được tạo ra bởi máy tính, chúng đều là ảo cả.

Càng nghe những lời giải thích của Kat, tôi càng cảm thấy kinh ngạc hơn. Cậu ấy nói rằng NPC thì không phải là con người, vậy tức là… tôi không phải là con người sao?

Trông thấy vẻ mặt sững sờ của tôi, cậu ấy tiếp tục giải thích:

– Có vẻ như cậu vẫn chưa hiểu nhỉ. Là như thế này này, mình với cậu là người chơi, giao tiếp với nhau được. Còn với NPC, vì nó chỉ là máy móc được lập trình nên cậu không thể giao tiếp với nó được mà chỉ thực hiện được một số thứ mà nó được lập trình. Ví dụ như là mấy thương nhân bán hàng ở trong khu mua sắm ấy. Cậu chỉ có thể mua bán các vật phẩm với nó chứ không tán gẫu được.

Lời nói của cậu ấy khiến tôi nhớ tới ông chú bán hàng ở cửa tiệm quen thuộc mà tôi hay tới. Giờ mới để ý, những lần vào đó bán vật phẩm, mặc kệ cho tôi có cố gắng bắt chuyện thế nào, ông chú ấy cũng không hề đáp lại.

Và cả chị gái chủ quán trọ Mùa Xuân, chị ấy cũng chưa bao giờ chào hỏi tôi câu nào khác ngoài “chào mừng quý khách đã tới quán trọ Mùa Xuân”. Mặc dù tôi đã là khách quen của quán được cả tháng trời.

Những tên bợm nhậu ở trong quán trọ, lúc nào tôi cũng thấy họ cụng ly và uống, nhưng chẳng bao giờ thấy họ rót thêm rượu.

Những người dân qua đường, trừ khi tôi đứng trước mặt họ, nếu không họ sẽ chẳng chào hỏi tôi. Và nếu có, thì cũng chỉ là những câu nói lặp đi lặp lại cả chục lần.

Và tôi nhớ lại lời nói của Nhật:

“Đây chỉ là NPC thôi chứ có phải con người đâu. Nó chỉ làm theo lập trình sẵn thôi.”

NPC thì, không phải là con người. Mà bên cạnh tên của mình trong bảng trạng thái có chữ NPC, vậy tức là mình không phải là con người sao?

– Kim, cậu sao vậy? Trông mặt cậu xanh xao quá, có chuyện gì không ổn à?

Quá đắm chìm trong dòng suy nghĩ, nên sau khi nghe thấy tiếng gọi, tôi nhận ra Kat đang đứng cạnh mình với khuôn mặt lo lắng.

– Không, tớ không sao… Không có gì đâu, mà ta đang đi đâu ấy nhỉ?

Tôi cố nở nụ cười gượng gạo, và nhanh chóng đổi chủ đề.

– À, hiện giờ chúng ta đang đi tới hang thỏ bí mật. Mặc dù đây là trò chơi nhưng mà độ chân thực thì cao khỏi nói luôn nhá. Cậu chưa bao giờ thắc mắc lũ thỏ sinh sống ở đâu à?

Đúng là như vậy, vấn đề này tôi đã thắc mắc từ lâu lắm rồi. Nhưng mà giờ chuyện đó không quan trọng nữa, việc tôi không phải là con người mới là vấn đề khiến tôi suy nghĩ. Có lẽ Kat chỉ nói đùa thôi. Đúng vậy, cậu ấy đang đùa mà thôi, vì tôi là một con người và đang đứng sờ sờ đây cơ mà.

Tôi muốn biết thêm, rốt cuộc những lời của cậu ấy là thật hay chỉ là lời nói đùa như tôi nghĩ. Không biết nếu như mình sử dụng “thẩm định” vào Kat, thông tin về cậu ấy có hiện ra không nhỉ?

Và thế là tôi bí mật sử dụng “thẩm định” mà không để cho cậu ấy biết.

Tên: Kat (Người chơi)

Cấp độ: 1 (0exp/ 1000exp)

Nghề nghiệp: Đạo tặc

HP: 120/120

MP: 30/30

Sức mạnh: 5

Nhanh nhẹn: 8

Trí lực: 5

Phòng thủ: 4

May mắn: 15

Trang bị: Quần tân thủ x1; Áo tân thủ x1; Giày tân thủ x1; Kiếm đồng x1.

Kĩ năng: |Đạo tặc lành nghề (Bị động): Tăng 20% Chỉ số  may mắn|

|Ẩn thân sơ cấp (Độ hiếm: 1) (Chủ động) (Tiêu hao |10| MP): Vô hình trong thời gian 30 giây, không có tác dụng với đối tượng có cấp độ chênh lệch 5 cấp độ|

Các chỉ số của Kat tương tự như tôi lúc còn cấp 1. Nhưng sự khác biệt với tôi, chính là dòng chữ bên cạnh tên của cậu ấy.

Cạnh bên tên cậu ấy là một dòng chữ “người chơi”. Trong khi đó, của tôi là “NPC”.

Những gì cậu ấy nói từ trước đến giờ đều là sự thực.

Mấy cái thứ này khó hiểu thật đấy. Tôi không phải là người chơi, tức không phải con người. Và tôi là một NPC, tức tôi là ảo. Nhưng tôi lại đang đứng sờ sờ ra đây thôi. Và nếu NPC mà không thể giao tiếp được, thì tại sao tôi lại có thể nói chuyện với Kat như vậy được? Cái này thực sự mâu thuẫn quá.

– Đến rồi.

Trong lúc tôi còn đang chìm trong những câu hỏi, Kat đã dẫn tôi tới một khoảng không gian khá thoáng đãng trong rừng. Đây là một bãi cỏ nằm ở gần một vách núi nhỏ. Nơi này khá giống như đồng cỏ ngoài bìa rừng, nhưng không rộng bằng. Cũng phải thôi vì đây là trong rừng, với không gian hạn chế. Có một bãi cỏ trống trải trong rừng như thế này cũng là một điều kỳ lạ rồi.

Và ở gần vách núi đá, là một cái hang nhỏ.

– Đấy chính là hang thỏ đấy.

Kat hồn nhiên chỉ vào cái hang duy nhất ở giữa bãi cỏ và nói vậy.

– Hế? Chỉ có thế thôi à?

– Ừ, đây chính là địa điểm bí mật đấy. Hồi trước lúc chơi bản thử nghiệm mình đã tìm thấy chỗ này, cứ tưởng bản chính thức không thêm vào cơ. May mà nó vẫn còn ở đây.

– Bản thử nghiệm?

– Ừ, hồi hai tháng trước trò chơi mở cửa thử nghiệm và mình là một trong số những người may mắn được chơi thử đấy. Giữ bí mật chuyện này nhá.

Kat vừa nói, vừa giơ ngón trỏ ngang miệng “suỵt” một cái. Rồi cậu ấy nở nụ cười tinh nghịch.

– Ừ, ừm!

Tôi luống cuống đáp lại cậu ấy. Kat thân thiện thật đấy, thế mà lần đầu tiên gặp mặt tôi lại sợ cậu ấy chứ, cảm thấy mình thật là ngốc quá đi.

– Nhưng mà, tớ có thấy con thỏ nào đâu?

Tôi hỏi.

– Hê hê, cứ chờ đi. Đây mới là tiết mục chính nè.

Kat cười với vẻ đầy bí mật, và rồi sau đó cậu ấy huơ huơ tay trong không khí. Mặc dù không nhìn thấy, nhưng tôi chắc là cậu ấy đang mở túi trang bị của mình ra.

Và rồi sau đó, cậu ấy lấy ra một củ cà rốt.

– Giờ thì, cậu đi ra cái cây đằng kia và nấp đi.

Tuy không hiểu gì, nhưng tôi vẫn làm theo những gì Kat nói.

Sau khi tôi đã núp đằng sau một gốc cây gần đó, cậu ấy cầm lấy củ cà rốt trong tay và ném ra giữa bãi cỏ. Sau đó cậu ấy tức tốc chạy tới chỗ tôi và cũng nấp sau gốc cây.

Và chỉ trong vài giây sau, một chú thỏ đã từ trong hang chui ra.

Chú thỏ đó đứng trên hai chân, vểnh đôi tai dài của mình để nghe ngóng xung quanh. Và rồi sau đó, nó liền tiến tới củ cà rốt ở giữa bãi cỏ.

Đứng nấp cùng tôi sau gốc cây, Kat bắt đầu sử dụng kĩ năng của mình.

– “Ẩn thân”.

Và rồi, mặc dù vừa nãy vẫn còn ở ngay cạnh tôi, nhưng cậu ấy dần trở nên trong suốt và biến mất. Sự việc xảy ra nhanh tới mức tôi ngớ người. Nhưng rồi sau đó tôi nghe thấy được giọng nói của cậu ấy:

– Giờ thì, nhìn kĩ vào con thỏ đằng kia nhá.

Tôi liền nghe theo lời cậu ấy, len lén nhìn về phía chú thỏ đang chăm chú nhìn vào củ cà rốt. Và rồi sau đó, từ đằng sau Kat bỗng nhiên hiện ra, trên tay là thanh kiếm đồng đã tuốt vỏ.

Và rồi cậu ấy chém xuống.

Nhát chém nhanh gọn cắt qua cổ của con thỏ, khiến cho đầu nó văng khỏi cơ thể và bay ra xa. Cảnh tượng này khiến cho tôi hãi hùng liên tưởng tới lần đầu tiên mình chém bay đầu một chú thỏ. Và bây giờ cảnh tượng nó cũng tương tự như lần trước. Những gì xảy ra sau đó rất dễ đoán, xác của chú thỏ chìm xuống đất, và nổi lên là một miếng thịt thỏ và một chiếc sừng.

– Thí nghiệm thành công!

Sau khi nhặt những thứ nổi lên cùng với củ cà rốt có một vết gặm nhỏ, Kat reo lên một âm thanh vui vẻ.

– Thí nghiệm thành công?

Tôi nghiêng đầu không hiểu.

– À, khác với lũ thỏ ở ngoài bìa rừng, mấy con này nếu như phát hiện ra cậu chúng sẽ tấn công. Và bị nó tấn công thì mất khá nhiều máu đấy. Nên mình đã nghĩ ra giải pháp, nếu như cậu có kĩ năng “ẩn thân” thì có thể tấn công nó trước khi bị phát hiện. Nhưng đây chỉ là giả thuyết của mình thôi, may mà nó thành công. Để có đủ tiền mua sách kĩ năng ẩn thân mình đã tốn cả giờ đồng hồ đập thùng mới có đủ tiền đấy, quả không uổng công mà.

– Ý cậu là, mấy con thỏ này nó tấn công ấy à. Bọn này là thỏ cấp cao, nên nếu phát hiện kẻ địch thì nó sẽ tấn công.

Nghe thấy cậu ấy nói về đám thỏ, tôi nhanh chóng giải thích. Và rồi cậu ấy quay sang tôi hỏi.

– Sao cậu lại biết, chẳng lẽ… cậu có kĩ năng “phân tích”? Thế nghề của cậu là gì?

– Hế? Là sao?

– Là nghề nghiệp ấy. Đầu tiên cậu phải đi chọn nghề ở tầng hai của công hội, sau đó cậu mới có thể học kĩ năng của nghề đấy.

Thấy tôi vẫn ngây người không hiểu, Kat tiếp tục giải thích:

– Trong trò chơi này, có tất cả là năm nghề nghiệp: cung thủ, đạo tặc, kiếm sĩ, pháp sư, và linh mục. Đầu tiên khi vào trò chơi cậu sẽ phải đi đến công hội để chọn nghề nghiệp trước, rồi sau đó mới đi làm nhiệm vụ kiếm tiền. Kĩ năng “phân tích” thì nghề nào cũng học được, nhưng mà đầu tiên phải chọn nghề trước.

– Vậy à, tớ không hề biết gì luôn.

– Đúng là cậu chưa từng chơi game bao giờ mà. Cơ mà nếu thế, thì sao cậu học được kĩ năng “phân tích” được?

– Không, kĩ năng của tớ là “thẩm định” cơ.

Tôi thật thà trả lời. Nhưng hình như câu trả lời của tôi có gì đó khiến cho Kat sững sờ.

– Cậu, cậu vừa mới nói gì?

– Hả? À thì mình nói là kĩ năng của mình là “thẩm định” chứ không phải “phân tích”.

Và khuôn mặt của cậu ấy giờ đây còn kinh ngạc hơn trước, Kat giờ đang há hốc mồm ra mà chẳng giữ ý tứ của một cô gái gì cả. Nhận xét một cô gái là một kẻ vô ý tứ từ một đứa có cái bụng có thể réo bất kỳ lúc nào, tôi tự cảm thấy xấu hổ cho bản thân mình quá.

Đã hơn một phút kể từ khi Kat há miệng và đứng đấy rồi. Trông thấy cậu ấy như vậy, tôi nhẹ nhàng lại gần và chạm vào cậu ấy.

– Này, Kat, cậu có làm sao không?

Đến lúc này thì Kat mới trở lại thực tại, cậu ấy kinh ngạc nhìn tôi thêm một lúc nữa, rồi nhìn tôi với ánh mắt nghiêm trọng, nói:

– Này Kim, mình không biết bằng cách nào cậu lại có được kĩ năng đấy. Nhưng nhớ kĩ điều này, đừng có nói cho thêm một ai khác biết cậu có kĩ năng “thẩm định”, hiểu chưa?

Rồi cậu ấy đặt hai tay lên vai tôi và bấu chặt lấy. Đối mặt với cặp mắt có màu vàng đó, tôi đáp với giọng run run:

– Hiểu, hiểu rồi…

Chỉ đến lúc ấy vai tôi mới được buông lỏng.

– Tốt, nhớ kĩ nhá, không được để cho ai biết chuyện này. Cho dù có là chị gái tớ đi nữa.

– Chị gái?

– Ừ, chị gái tớ. Chị ấy đã chơi với cậu cả ngày hôm qua mà, tên là Cực Dễ… E hèm, tên là Nhật ấy, nhớ không?

– À, thì ra cậu là em gái của…

Từ từ đã!

Kat, cậu ấy là em gái của Nhật à?

Mình có nhớ là Nhật nói cậu ấy có một cô em gái, nhưng mình tưởng đó chỉ là ảo tưởng của cậu ấy chứ?

– Giờ anh ấy… chị ấy đang đi vắng, lát nữa chị ấy sẽ đăng nhập vào game. À mà nghe này, chị tớ có hơi chút kì quặc, chị ấy hay tự nói mình là con trai lắm. Nên khi chị ấy nói chị ấy là con trai thì cậu cứ lờ đi nhé.

Mặc dù tôi không hiểu đăng nhập là gì, nhưng tôi vẫn cứ gật đầu. Không ngờ được người bạn đồng hành cùng mình lại có một cô em gái thật, và cũng khá bất ngờ khi cậu ấy có ảo tưởng mình là con trai luôn.

– Được rồi, nói chuyện thế đủ rồi, giờ phải gỡ gạc lại số tiền mình đã mất nữa. Kim, cậu có muốn thử bắt thỏ không?

– Tớ có thể à?

– Sao không nhỉ?

Kat cười và ném củ cà rốt về phía tôi. Tôi nhanh chóng bắt lấy nó.

– Cậu chỉ việc đặt củ cà rốt ở giữa bãi cỏ thôi, rồi sau đấy thì chờ cho con thỏ xuất hiện và thịt nó. Đơn giản mà phải không?

Kat cười, cho dù cậu ấy là em của Nhật, nhưng mình cảm thấy cậu ấy cá tính hơn hẳn chị gái mình. Nếu nói cậu ấy là con trai có khi mình cũng tin luôn. Còn Nhật thì, ngoài cái tên ra thì chẳng có vẻ gì chứng tỏ cậu ấy là con trai cả.

Sau khi đã đặt củ cà rốt ở giữa bãi cỏ, tôi quay trở lại chỗ nấp. Và nhanh chóng có một chú thỏ liền rời khỏi hang. Tôi liền làm như Kat hồi nãy, rón rén rời chỗ nấp của mình và đi vòng ra sau con thỏ.

Mấy con thỏ này, dù nhìn thế nào, vẫn rất là dễ thương mà. Tại sao người ta có thể xuống tay với nó một cách tàn bạo vậy mà không thương xót gì nhỉ?

Vì đây là một con thỏ một sừng cao cấp, nên nó nhanh chóng phát hiện ra tôi. Trước khi tôi nhận ra, thì nó đã đứng đối mặt với tôi rồi. Không còn cách nào khác, tôi đành phải rút thanh kiếm ra và sẵn sàng chiến đấu với nó.

Con thỏ một sừng, sau khi phát hiện ra tôi, liền lao thẳng tới chỗ tôi. Cơ mà kinh nghiệm chiến đấu với lũ thỏ thì tôi đã có đầy mình rồi, nên tôi dễ dàng né sang một bên. Nhưng trái với dự kiến của tôi, con thỏ không hề nhắm vào tôi.

Nó gặm theo củ cà rốt và nhảy thẳng vào trong hang.

– Cái…

Cả tôi và Kat đều thốt lên một cách kinh ngạc. Nhưng rồi, sau một lúc tìm hiểu, Kat có vẻ đã tìm ra câu trả lời và hỏi tôi:

– Này Kim, cậu hiện giờ cấp mấy rồi?

– Tớ à, tớ cấp 2. Có chuyện gì sao?

– Thì ra là thế, cấp 2 và chỗ trang bị kia, chắc chắn cậu mạnh hơn một con thỏ một sừng rồi. Thỏ một sừng sẽ chạy trốn khi gặp phải kẻ địch mạnh hơn, nên khi gặp cậu nó liền bỏ trốn.

Nói mới nhớ, bây giờ chỉ số sức mạnh của tôi là 12, hơn hẳn một con thỏ một sừng.

– Cơ mà sao cậu lại biết thông tin đấy vậy? Cậu cũng có kĩ năng hả Kat?

– Không, hồi chơi bản thử nghiệm thì mình mới có kĩ năng đấy. Vì chỉ chơi thử nghiệm trong vòng một tháng thôi nên mình phải tìm hiểu càng nhiều thông tin càng tốt, nên mình mới biết được thông tin của đám thỏ một sừng, đám quái goblin, và cả con trùm Dã Trư Vương nữa.

Rồi cậu ấy tiếp tục:

– Thế là mất rồi, củ cà rốt có giá trị 15 vàng của tôi, mất thật rồi…

Cậu ấy nói với một giọng chán nản. Nhìn thấy cậu ấy như vậy khiến tôi bối rối theo.

– Xin, xin lỗi! Tớ sẽ đền tiền cho cậu mua củ khác.

– Thôi khỏi, dù sao thì cũng chỉ có 15 vàng thôi. Quả táo huyết ngọc mới đáng giá hơn cơ. Nó có giá tận 50 vàng. Ban đầu, sau khi chọn nghề đạo tặc mình đã nhận được 100 vàng để mua sách kĩ năng. Sau đấy thì mình phải tốn vài giờ để kiếm tiền bằng cách đập thùng. Kiếm được khoảng hơn 100 vàng mình mua một củ cà rốt và rồi đi vào khu rừng. Cơ mà vì tiếc tiền mua táo để hối lộ cho con lợn rừng mà mình quyết định thử sử dụng ẩn thân để tránh bị nó phát hiện. Cuối cùng vẫn bị nó phát hiện và rồi bị giết, mất sạch tiền, đã thế còn chưa mua bản đồ. Sau đấy mình lại phải kiếm từng đồng một và mua được một quả táo huyết ngọc và một củ cà rốt, quả táo thì đã ném cho con lợn như đồ hối lộ, còn củ cà rốt thì cũng vừa mới mất. Mình tốn cả đêm và cuối cùng chẳng thu lại được một đồng tiền lãi nào cả…

Kat nói rằng cậu ấy không tiếc, nhưng mà sau một tràng dài tự kỷ kia thì tôi chắc chắn cậu ấy đang tiếc đứt ruột đây. Cũng phải thôi, số tiền chăm chỉ kiếm được cả ngày bỗng chốc biến mất thì ai chẳng tiếc, mình hiểu mà.

– Không sao, đừng buồn, để mình cùng với cậu kiếm lại số tiền đã mất, thế nhé?

Tôi an ủi.

– Cảm ơn, nhưng mà thôi vậy. Mình đã chơi thâu đêm từ tối qua đến giờ rồi, giờ mình đang buồn ngủ lắm. Mình đăng xuất bây giờ đây.

Kat từ chối đề nghị của tôi bằng vẻ mặt mệt mỏi. Và rồi cậu ấy đề nghị tôi:

– Kim này, chúng ta kết bạn nhé. Khi nào vào chúng ta lại cùng nhau đi săn ha.

– Ừ, ừm.

Sau khi tôi đồng ý, Kat gửi cho tôi một lời mời kết bạn.

|Kat| đã gửi cho bạn một lời mời kết bạn, bạn có chấp nhận không?

Không do dự, tôi nhấn vào ô |Đồng ý|

Vậy là tôi lại có thêm một người bạn nữa, cảm giác vui sướng khó tả này là gì đây?

Trong lúc tôi còn đang cười tủm tỉm, thì Kat ngáp một cái và quơ tay trong không khí.

– Anh, à không chị mình sẽ đăng nhập vào sau một lúc nữa, nên cậu tạm chờ một lúc nhé.

Và rồi Kat phát sáng, thứ ánh sáng chói khắp toàn cơ thể của cậu ấy mà không chói lóa ra xung quanh. Sau khi ánh sáng tắt đi, thứ còn lại là một con búp bê bằng vải có mái tóc màu đỏ. Hồi nãy cậu ấy có nói cái gì đó về đăng xuất, có lẽ nó là như thế này.

Vậy ra, người chơi có thể biến mình thành búp bê như vậy à? Cậu ấy đã biến thành một con búp bê bằng vải, hệt như Nhật vậy.

– Nhật?

Và lúc đó, tôi mới để ý tới chỗ dắt bao kiếm của tôi, Nhật-búp bê đã không còn ở đấy từ khi nào.

Chuyện không hay rồi.