Chương 10

Like & Share:

Họ rời đường quốc lộ lái xe về phía tây gần 70km và tất cả những gì Cecilia thấy chỉ là rừng núi trùng điệp xanh ngắt một màu. Thi thoảng mới có biển chỉ đường vào một làng nào đó, vài ba trạm dừng nghỉ với cây xăng và cửa hàng tạp hóa, hiếm thấy những cụm dân cư sát đường nhựa mặc dù có vẻ như con đường này chỉ vừa mới được làm mới không lâu và thường xuyên được tu bổ. Người dân di chuyển chủ yếu bằng xe tải và xe bán tải, càng đi về phía tây xe càng thưa thớt và khi họ tiến gần đến tọa độ được cho thì trời sập tối, tình hình trở nên bi đát hơn. Họ phải rẽ vào đường nhỏ, gập ghềnh khó đi, không có đèn đường, chạy cả nửa giờ đồng hồ mà không gặp bất cứ xe cộ hay nhà cửa nào. Cecilia quyết định quay xe trở lại đường lớn, tấp vào tiệm tạp hóa mua xăng, nước, dao rựa, bữa tối và các vật dụng cần thiết đồng thời hỏi thăm tình hình. Chủ tiệm tạp hóa khuyên họ không nên đi đường nhỏ khi đêm xuống vì vừa có một vụ hổ xông ra đường tấn công người, ông ta sẵn sàng cho họ thuê một phòng phía sau tiệm. Sau khi hỏi cặn kẽ về những vụ tấn công, Cecilia từ chối thuê phòng với lý do mình đang rất vội và kéo Tùng đi. Khi đã yên vị trên xe rồi Tùng mới hỏi:

-Cũng chẳng cần gấp gáp lắm, sao không ở lại? Chúng ta không thể cứ thế đêm hôm xông vào rừng được.

-Chúng ta sẽ ngủ trên xe. – Cecilia vừa quay đầu xe vừa nói – Cần phải báo cho con hổ đó biết là nó có khách.

Tùng ăn hộp cơm một cách lặng lẽ trong suốt 10 phút đầu và khi họ đã vào sâu bên trong đường nhỏ rồi hắn mới hỏi:

-Cô hết sợ rồi à?

Cecilia bật ra một nụ cười khan:

-Anh thấy thế à?

Trên suốt quãng đường dài im lặng từ chiều đến giờ, Cecilia đã suy nghĩ để chuẩn bị trước cho nhiều tình huống tồi tệ có thể xảy ra, ví dụ như cô đã bị lộ và đang bị đem đi thủ tiêu. Cô sẽ phải đối phó thế nào với Boss “liệt” mắt xám này nếu hắn đưa cô tới ổ mai phục nơi không chỉ mình hắn mà cả đống đồng bọn đang chờ sẵn để lấy mạng cô. Cecilia vẫn sợ, một nỗi sợ hãi vô lý khi không thể đọc được những hành động tiếp theo của đối phương, không thể đoán được sâu trong đôi mắt xám bình thản kia có gì. Cô có thể kết liễu Tùng chỉ trong vòng một nốt nhạc và nếu có thể khai thác thông tin từ bộ não người chết thì Cecilia đã làm việc đó từ lâu rồi. Thậm chí nếu hắn có đồng bọn hỗ trợ đi chăng nữa, việc dồn cô vào bước đường cùng chính là hành động tự sát, đó sẽ là những phút giây cuối cùng trong cuộc đời ngắn ngủi của chúng. Nỗi sợ hãi ở sâu trong chính tâm trí của cô, lặng lẽ gặm nhấm tâm hồn cô bấy lâu nay, ám ảnh những giấc ngủ chập chờn bởi vì cái mà người ta gọi là “bất ngờ” và “bí ẩn”. Tùng giống như bóng đêm vậy: đen đặc, ẩn chứa nguy hiểm chết người, không thể đoán trước – đó chính là điều khiến Boss “liệt” trở nên đáng sợ.

Họ đổi lái để Cecilia xử lý hộp cơm của mình. Sau nhiều ngày quằn quại với đồ ăn Việt ở giếng trời và tưởng rằng đó là điều tệ hại nhất, Cecilia nhận ra rằng mình đã nhầm. Hóa ra vẫn còn những thứ tồi tệ hơn. Ném hộp cơm hầu như chưa hề vơi vào túi rác dưới chân khi không thể nuốt nổi nữa, Cecilia mở điện thoại ra xem bản đồ và hỏi vu vơ:

-Đã bao giờ anh bắt hụt ai khi nhảy dù chưa?

-Cho đến bây giờ thì mới chỉ có hai người bị ném ra khỏi cái lan can đó và cả hai đều vẫn còn sống.

Cecilia nhíu mày nhìn sang. Hành động đó thể hiện sự ngạc nhiên nhưng vô ích vì khuôn mặt Tùng khuất trong bóng tối và nếu có ánh sáng đi chăng nữa nó cũng chẳng hiện ra biểu cảm nào có thể đọc được.

-Vậy những tân binh khác vào giếng trời với các bài kiểm tra khác nhau ư?

Thật đáng ngạc nhiên khi câu hỏi tưởng chừng sẽ bị phớt lờ đó được trả lời:

-Phải. – Giọng Tùng vẫn đều đều không cảm xúc – Cô và hai người mà cô gặp khi tới trụ sở lần đầu phải trải qua những bài kiểm tra như nhau. Hai anh chàng kia đã khai ra Huy khi bị tiêm thuốc nói thật, một trong hai người đó đã bị loại, người kia tiếp tục ở Hà Nội thử việc. Sáu tân binh ở cùng cô trong giếng trời là những người xuất sắc nhất của các đơn vị khác nhau, họ được chọn sau suốt nhiều năm theo dõi theo những tiêu chí hoàn toàn khác. Ba người đi cùng tôi khi bắt cô để hỏi cung chính là ba tân binh, cô đã làm họ bị thương nặng đến nỗi bị loại trước khi họ có cơ hội được đặt chân vào giếng trời. Quân số của đội tân binh lẽ ra phải là mười hoặc hơn.

Ồ, thật tội lỗi. Vậy là ai kháng lại thuốc nói thật mới bị Tùng ném ra khỏi lan can nhưng… tại sao phải dọa đến mức nguy hiểm đến tính mạng như thế? Hay là bọn họ muốn tuyên bố rằng nếu Cecilia phản bội, kết cục sẽ thê thảm và chết không toàn thây.

-Ý anh là tôi phải tự hào vì lần suýt chết đó?

-Đúng thế – Giọng nói của Tùng có nhá chút âm sắc, nghe như hắn đang muốn cười – Cô khá đặc biệt nên thay vì tiếp tục ở Hà Nội thử việc cho trụ sở chính, sếp Huy đã đưa cô tới giếng trời. Tôi nghĩ cô thừa thông minh để nhận ra rằng công việc ở trụ sở khác hoàn toàn so với công việc ở giếng trời.

Cecilia im lặng, bụng nhói lên một cái. Sao hắn có thể nói ra điều mà cô trăn trở phán đoán suốt thời gian qua một cách dễ dàng như thế nhỉ? Giếng trời là một thứ gì đó có tính bảo mật cao hơn nhiều so với cái trụ sở nằm giữa Hà Nội kia, dĩ nhiên không thể hi vọng một công việc đường đường chính chính khi đã đặt chân vào nơi đó.

-Nói nghe hoa mỹ chứ hình như anh ấy chỉ muốn huấn luyện tôi trở thành cái gì đó khác thôi phải không?

-Cũng có thể – Tùng khẽ nhún vai – Ai mà biết được những ông lớn nghĩ gì trong đầu.

Hắn đang nói dối để đưa câu chuyện tới hồi kết. Cecilia đoán thế và cô đã đúng. Sau câu nói bâng quơ đó, Tùng lại tiếp tục im lặng. Hắn chính là “kẻ hỏi cung” mà bấy lâu nay Cecilia vẫn chờ đợi. Cách nói chuyện của hắn rất khó đoán nhưng từng lời phát ra đều không phải kiểu cung cấp thông tin mà là giả vờ cung cấp để thả mồi câu những lời hớ hênh từ đối phương, một kiểu hỏi cung xảo quyệt. Cecilia đã từng gặp rất nhiều chuyên gia hỏi cung bậc thầy như thế và rút ra kinh nghiệm rằng đối với những kẻ đó, càng đề phòng thì bị lộ càng nhanh. Có hai cách để qua mặt chúng: một là im lặng hoàn toàn không nói bất cứ chuyện gì; hai là đừng suy nghĩ cẩn trọng nhằm che giấu bất cứ điều gì khi nói chuyện, cứ để họ phân tích. Cách thứ hai thường hiệu quả hơn bởi vì Cecilia không hề biết gì những mục tiêu mà cô theo đuổi, tất cả chỉ nằm trong phán đoán và con người có tri thức thì ai cũng phải đoán mò chuyện này chuyện khác. Họ sẽ nhanh chóng phân tích ra rằng cô đang đoán mò và không có thông tin gì, họ sẽ tìm ra được sự thiếu đề phòng trong lời lẽ và thái độ của Cecilia, tưởng rằng cô không có gì mờ ám và bắt đầu tin tưởng. Khi họ tạm dừng hoặc xao nhãng quá trình theo dõi chính là lúc Cecilia bắt đầu khai thác thông tin mình cần với thái độ vô tình và hờ hững.

Cecilia biết mình đã bị theo dõi và đánh giá ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân đến Việt Nam, cô luôn chuẩn bị tinh thần để đối mặt với kẻ hỏi cung trong tình trạng bình thường nhất nhưng không ngờ kẻ đó lại cũng chính là người đã gây ra chấn thương tâm lý mà suốt nhiều năm rồi cô không phải trải qua. Thật là đáng sợ mà cũng vô cùng logic. Đưa người hỏi cung tới đồng nghĩa với việc họ đã quan sát đủ nhưng chuyên gia kiểu này thì Cecilia mới thấy lần đầu. Nhìn bề ngoài ai cũng sẽ nghĩ Tùng là một quân nhân vươn lên từ những nhiệm vụ khắc nghiệt, thật khó tưởng tượng cảnh anh ta cầm trong tay một mớ các loại bằng về tâm thần học, xã hội học, nhân chủng học… những thứ mà bất cứ chuyên gia hỏi cung nào cũng phải có.

Hay là Cecilia đoán nhầm…

Dừng suy nghĩ lại đã. Giờ chưa phải lúc kết luận bất cứ điều gì.

Họ tới tọa độ được cho, lái xe vòng đi vòng lại nhiều lần và dừng lại ở đoạn đường dưới chân một quả đồi nhỏ thoai thoải dốc lên. Cecilia chỉ cho Tùng thấy vệt cỏ úa rạp vòng từ dưới đường lên vắt qua sườn đồi, mất hút vào khu rừng tối đen:

-Trông có vẻ giống đường mòn dẫn vào rừng.

Nói đoạn cô hạ kính hông xe xuống, chĩa khẩu súng hoa cải về phía khu rừng và bắn hai phát súng. Trong đêm đen tĩnh mịch, tiếng súng chói tai vang vọng khắp bốn bề, rùng rợn. Đặt khẩu súng xuống chân, cô nói tiếp:

-Anh nên tắt máy đi. Hi vọng tiếng súng sẽ gọi con hổ tới chứ không phải là cảnh sát cơ động.

-Nếu nó không tới thì sao?

Tùng tắt máy, tiếng động cơ ngừng, đèn pha tắt. Họ chìm vào bóng tối của con đường hun hút chạy qua khu rừng đen kịt, tĩnh mịch.

-Nó sẽ tới. – Cecilia căng mắt nhìn vào màn đêm, chậm rãi nói – Anh có biết để có được một đàn hổ mười mấy con lớn nhỏ như vậy phải mất bao lâu không? Trong quãng thời gian dài đó, tại sao không có bất cứ báo cáo về vụ mất tích hay hổ tấn công người đi rừng nào? Tại sao hổ không tấn công người đi rừng mà lại xông ra tận đường cái giết hại người đi đường?

Tùng im lặng vài giây rồi thay vì trả lời anh ta hỏi ngược lại:

-Ý cô là chúng chỉ tấn công những kẻ mang súng săn thôi à?

-Cũng có thể. Tất cả chỉ là suy đoán thôi. Anh có để ý thấy trong tiệm tạp hóa hồi nãy chúng ta ghé qua bán cả cung tên và ná không? Có thể vì chính phủ quản lý vũ khí rất nghiêm ngặt nên dân địa phương phải tự vệ bằng cung tên tự chế. Nếu dân địa phương và đàn hổ không xâm phạm địa phận của nhau thì xung đột sẽ không xảy ra. Đã từng có trường hợp người dân sống bên cạnh rừng cả đời mà chưa bao giờ trông thấy bất cứ con hổ nào trong khi người vô tình đi ngang qua thì lại giáp mặt chúng.

Tùng quay đầu sang.

-Bọn chúng khôn như thế ư? Chứ không phải chúng cứ thấy người là tấn công ăn thịt à?

-Còn tùy điều kiện sống và đặc điểm của từng con. Nếu đàn hổ ban đầu có những cá thể luôn có xu thế tránh xa con người, chỉ xua đuổi khi bị đe dọa để bảo vệ lãnh thổ và những con non thì con non lớn lên sẽ y hệt như thế. Con non có thể không khôn, không hiểu vì sao phải làm như vậy nhưng chúng vẫn sẽ bắt chước theo những gì chúng quan sát được.

Nếu những suy luận của Cecilia đúng thì đã có những kẻ từ nơi khác vác súng tới săn hổ, phá hoại môi trường sống, đe dọa hổ con, có thể đã giết được vài con. Theo lời của chủ tiệm tạp hóa, những người bị tấn công đều không phải là dân địa phương.

-Sao cô hiểu bọn chúng vậy?

-Tuổi thơ của tôi gắn liền với rừng núi và dã thú.

-Cô ư?

Tùng lên giọng thể hiện sự ngạc nhiên bất ngờ không kịp kìm nén. Rồi thấy mình phản ứng hơi quá, hắn điều chỉnh lại âm điệu:

-Thật khó tưởng tượng. Tôi nghĩ cùng lắm là cô làm việc bán thời gian trong các sở thú thôi.

Cecilia cười. Hóa ra Boss “liệt” cũng là người chứ đâu phải một con robot biết suy nghĩ. Cecilia đã thấy ánh mắt lộ chút tổn thương khi hắn bị Huy nói là liệt dương, giờ lại nghe giọng điệu ngạc nhiên cao vút có phần lố bịch. Thì ra hắn nghĩ kinh nghiệm của cô có được nhờ làm việc trong sở thú, đó quả là một kiểu suy luận ngây thơ. Thời niên thiếu của cô không nằm trong cái bối cảnh mà một sở thú có thể tồn tại. Nếu hắn đang giả vờ thì kỹ năng quả là đáng nể. Tuy nhiên, Cecilia sẽ cắn câu dù cho hắn chẳng thả mồi gì. Cắn câu rồi câu lại hắn. Cô trả lời từ tốn:

-Cũng không trách được mọi người khi có suy nghĩ đó, tất cả là tại khuôn mặt “tiểu thư quý tộc lớn lên trong nhung lụa” này. Tôi là trẻ mồ côi, anh biết chứ?

-Biết. Tôi đã đọc hồ sơ.

Hắn không chỉ đọc hồ sơ mà còn quan sát các tân binh qua camera ẩn gắn trên tường nữa. Thật khó tin nếu nói trong biệt thự đó không có chiếc camera nào nên Cecilia đã kín đáo quan sát nhiều tuần và tìm ra đúng hai cái. Họ ngụy trang giỏi đến nỗi thoạt nhìn thì tưởng không phải. Thậm chí nếu họ có lắp camera trong phòng ngủ thì Cecilia cũng không sợ. Cô đã diễn trò này không biết bao nhiêu lần trong các nhiệm vụ còn nguy hiểm hơn và vẫn sống sờ sờ thì sợ gì mấy thằng nhóc mới lớn ngồi phía sau màn hình vi tính. Diễn mọi lúc, mọi nơi kể cả khi không có khán giả chính là bí quyết sống còn để thành công. Nếu không phải làm nhiệm vụ này với Tùng, có lẽ Cecilia sẽ không bao giờ tiết lộ cho ai về tuổi thơ dữ dội của mình, mặc kệ ai điều tra được đến đâu thì biết đến đó. Tuy nhiên ngày mai họ sẽ phải xông vào rừng tìm kiếm một con hổ dữ nên việc che giấu sẽ trở thành con dao hai lưỡi. Không có đứa trẻ thành thị làm việc bán thời gian trong sở thú nào đủ bản lĩnh nhảy vào một cái hố đầy rắn và xông vào rừng bắt hổ cả. Điều đơn giản như thế chắc chẳng cần đến một kẻ hỏi cung, người bình thường cũng suy luận ra. Thấy Cecilia im lặng, Boss “liệt” bắt đầu gợi chuyện:

-Hình như như trại trẻ mồ côi là thứ chẳng đáng tự hào cũng không vui vẻ gì. Hầu hết mọi người đều ngại đề cập đến quá khứ đó. Họ không thích nhận sự cảm thông từ những người không cùng cảnh ngộ lại càng ghét bị nhìn với ánh mắt thương hại. Tôi cũng không biết phải phản ứng như thế nào nữa. Họ nói rằng một đứa bình thường, lớn lên yên ổn trong vòng tay của cha mẹ như tôi không bao giờ có thể hiểu được.

-Tôi cũng đang nghĩ thế. – Cecilia bật cười đưa tay lên hứng làn gió mát lạnh thổi qua cửa hông – Đối với các quốc gia giàu có, phúc lợi xã hội tốt thì trại trẻ mồ côi cũng không đến nỗi khó ở lắm nhưng với chúng tôi đó quả là những tháng ngày vất vả. Hãy thử tưởng tượng những đứa trẻ từ sáu đến mười lăm tuổi ngày ngày phải ra đồng tự trồng trọt, chăn nuôi; phải vào rừng kiếm củi, săn thú lo kiếm ăn từng bữa. Đêm đến thì tập trung lại vừa học vừa ngủ gật. Tất cả những gì chúng có chỉ là những mảnh đất hoang không người ở, những khu rừng hun hút nguy hiểm rình rập và niềm hi vọng le lói về những khoản tiền viện trợ của chính phủ, của các nhà hảo tâm thi thoảng nổi hứng ghé thăm để cuộc sống hàng ngày đỡ vất vả. Lũ trẻ khi còn nhỏ chỉ ước được bố mẹ tìm thấy hoặc có một gia đình nào đó nhận nuôi; lớn lên thì ước năm nay đừng mất mùa, đi săn không phải về tay không, không bị thú dữ ăn thịt. Lũ trẻ nhỏ bị chuyển từ trại này sang trại khác thường xuyên chỉ vì đói và bệnh tật. Thiếu lương thực, thiếu thuốc men, rừng là thứ duy nhất chúng tôi có thể dựa vào và cái giá cũng chẳng rẻ.

Cecilia ngừng nói vì có cảm giác như mình đang nói chuyện với một người bạn chứ không phải với kẻ hỏi cung. Tùng quả là rất giỏi trong việc tạo ra bầu không khí yên bình và thân thiện mặc dù khuôn mặt trơ trơ không biểu cảm chẳng gây ấn tượng tốt nào. Cũng có thể vì họ đang chìm trong bóng tối nên chất giọng ấm áp kia phát huy tác dụng. Mặc dù đã quyết định sẽ luôn nói thật và để mặc kệ cho hắn phân tích nhưng cô sẽ không nói quá nhiều, không kể chi tiết mọi chuyện cùng lúc. Cecilia hỏi ngược lại:

-Còn anh thì sao?

-Nếu so với cô thì đúng là không có gì đáng kể. – Tùng nói lơ đãng như còn đang mải suy nghĩ chuyện gì đó – Tôi lớn lên trong một gia đình yên ấm tràn đầy tiếng cười. Bố mẹ đã làm việc rất vất vả để nuôi tôi ăn học và luôn nhắc nhở tôi rằng học giỏi là con đường ngắn nhất để thành công. Tôi đã làm tất cả những gì họ mong muốn. Học mọi lúc mọi nơi. Tốt nghiệp cấp 3, học lên đại học. Ra trường cắm đầu vào công việc…

Cecilia nói nhẹ:

-Có vẻ như anh bỏ lỡ nhiều thứ vì phải học nhỉ.

Tùng cười nhạt:

-Thỉnh thoảng tôi mới về nhà nhưng lại luôn có cảm giác lạc lõng trong chính ngôi nhà của mình. Giống như bố mẹ và các em tôi là một gia đình còn tôi chỉ là khách.

Cecilia ước gì mình có thể nhìn được trong bóng đêm. Cô có thể đánh đổi vài điều ước để được thấy khuôn mặt đó. Không thể tưởng tượng nổi hắn cười thì sẽ như thế nào, dù chỉ là cười nhạt.

Câu chuyện chẳng đầu chẳng cuối của họ rẽ sang hướng khác khi Cecilia chuyển sang hỏi về các thuật ngữ trong cuốn luật hình sự mà cô không hiểu. Tùng cố gắng giải thích bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh. Trong quá trình giải thích lại phát sinh những từ không hiểu. Cứ như thế đến gần nửa đêm thì hai mắt Cecilia trĩu xuống. Cô ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Cecilia tỉnh giấc khi trời mới lờ mờ sáng và được chiêm ngưỡng khuôn mặt khi ngủ của Tùng trong bức tranh sáng tối. Có vẻ như đêm qua Tùng đã rất khó chịu với tư thế ngồi và không ngủ được mấy. Khuôn mặt cau có, lông mày nhíu lại. Cecilia ngồi im không cử động khoảng một phút thì Tùng từ từ mở mắt.

Họ ăn sáng bằng bánh mì và café lon rồi xịt thuốc chống muỗi, vắt lên khắp người và khoác balo lên vai theo đường mòn leo qua đồi tiến vào rừng. Tùng đeo súng hoa cải, cầm con dao rựa đi trước, Cecilia cầm cây lao ngắn làm gậy chống theo sau. Đường mòn thực ra chỉ là những vệt cỏ đổ rạp nối tiếp nhau và nhanh chóng mất hút vào đám cây lùm cây bụi thấp ở bìa rừng. Tùng phải sử dụng dao, phát những cây bụi cao mở đường suốt 20 phút đầu tiên. Họ sử dụng bản đồ và định vị trên điện thoại để xác định phương hướng tiến thẳng vào giữa rừng. Càng vào sâu trong rừng, càng nhiều cây cổ thụ. Chúng có rễ to, dài bò lổm ngổm, tám lá rộng dày che rợp mặt đất khiến những cây bụi ưa ánh sáng thưa dần. Thảm lá dày ẩm ướt phủ lên mặt đất tạo làm thành một thế giới lý tưởng cho các loài côn trùng sinh sống. Muỗi bay vo vo từng đàn; rắn rết bò khắp mọi nơi, treo vắt vẻo trên cành cây; nhện độc giăng những cái lưới to, dày chồng chéo lên nhau ngang tầm mắt, không gian càng âm u, tĩnh mịch. Tán cây cổ thụ đan vào nhau che lấp mặt trời, không còn nghe thấy tiếng chim hót nữa, chỉ còn tiếng giày đạp lên lá cây sột soạt.

Họ đi mãi, đi mãi dưới cái nóng oi bức của buổi sáng đầu hè, trèo lên những mỏm đá lởm chởm, vượt qua những khoảng rừng thưa, những sườn núi thoải, chui qua rễ những cây cổ thụ to lớn, hướng về phía Tây. Mồ hôi chảy ròng ròng trên người Cecilia vì nóng, vì độ ẩm quá cao.

Khi tới một khoảng rừng thưa dưới chân núi, Cecilia kéo áo Tùng và nói:

-Quay lại thôi, 11 giờ trưa rồi.

Boss “liệt” dừng lại, khuôn mặt trơ trơ không cảm xúc hướng về phía cô vài giây rồi mới buông hai từ ngắn gọn, vô cảm:

-Tại sao?

Vuốt mồ hôi trên mặt, vừa hạ balo xuống lấy nước uống Cecilia vừa giải thích:

-Chúng ta không đi săn hổ mà đang muốn nó săn mình. Xông vào rừng để lại dấu vết rồi rút lui là cách nhẹ nhàng nhất. Chúng ta cần dụ được nó ra gần đường cái chứ không phải là vào rừng choảng nó rồi khiêng ra. Trước khi trời tối phải ra khỏi rừng, nếu không kịp thì thật là khó tưởng tượng.

Tùng gật đầu, không nói cũng không hỏi gì thêm.

Họ quay lại vừa đi vừa ăn bánh mì để tiết kiệm thời gian. Đột nhiên, Cecilia đứng khựng lại như người máy hết pin khiến Tùng giật thót mình suýt va phải cô. Cô bé chỉ tay về phía bên trái và mặc dù chưa thấy rõ ở đó có gì nhưng Tùng vẫn nhanh chóng rút súng ra. Rồi thì hắn cũng nhìn thấy thứ mà Cecilia chỉ: một con gà rất to có màu lá khô đang đứng im bất động. Đám lá xung quanh trở thành lớp vỏ ngụy trang hoàn hảo. Thấy mình đã bị lộ, con gà co giò bỏ chạy. Tùng hướng nòng súng về phía con gà và bóp cò. Một tiếng nổ giòn tan vang lên, vọng khắp bốn bề. Con gà lăn đùng ra giẫy chết.

Cecilia nhặt con gà, cột vào một đầu cây lao, quảy lên vai và bắt đầu đi nhanh như chạy về phía Đông, hướng ra khỏi rừng. Tùng bám theo sát gót. Những bước chân của Cecilia cứ nhanh dần như có ma quỷ đuổi phía sau khiến nhiều lúc Tùng theo không kịp.

-Giờ thì tôi đã hiểu thể lực trâu bò của cô từ đâu ra rồi.

Tùng lẩm bẩm một mình, nghĩ rằng với tốc độ chạy như thế này Cecilia sẽ không nghe thấy nhưng hắn nhầm. Cô cười nhẹ:

-Nhanh nữa lên nếu anh muốn có một bữa tối đàng hoàng trước khi mặt trời lặn.

Họ cứ chạy miết. Tùng mệt rũ người nên không nhận ra rằng họ đang vòng sang phải, hướng về phía một thác nước. Mãi đến khi tiếng nước chảy lọt vào tai hắn mới ngơ ngác hỏi:

-Chúng ta không quay lại xe à?

-Có chứ. – Cecilia chạy chậm lại – Mới bốn giờ, vẫn còn ba tiếng trước khi mặt trời lặn hẳn. Chắc anh cũng không muốn đi ngủ trong tình trạng kia đâu.

Tùng nhìn xuống bộ quần áo tả tơi xơ xác, ướt đẫm mồ hôi, dính đầy rêu, đất và cỏ gai, gật gù. Đột nhiên, khoảng rừng thưa kết thúc. Hiện ra trước mặt họ là một con suối rộng và sâu, nước trong veo róc rách luồn qua những phiến đá lớn nhẵn thín. Tùng đứng lặng người nhìn dòng suối lấp lánh uốn quanh mất hút về phía thượng nguồn trông như một con rắn khổng lồ, sống động đang uyển chuyển trườn qua khu rừng xanh ngắt một màu. Cecilia hạ con gà và balo xuống bãi sỏi bên bờ suối sau khi quan sát xung quanh và bắt đầu đi nhặt củi. Tùng lóng ngóng nhóm lửa trong khi Cecilia làm thịt gà rồi xiên nó vào một cành cây thẳng tắp. Khói bốc lên mù mịt khiến Boss “liệt” ho khù khụ trông thảm hại hết sức. Cecilia không cười, chỉ bảo Tùng đi tắm trước. Cô nhóm lại lửa, cắm hai chạc cây hai bên bếp, gác con gà xiên lên đó và nhàn hạ vừa ngồi quay cái xiên vừa nhìn Tùng loay hoay dưới suối.

Tùng “liệt” – theo suy đoán của Cecilia – khoảng 27-29 tuổi, đã từng học ở cả  Boston và London. Có thể đã theo học vài năm ở Moscow. Đêm qua, trong lúc ê a giải thích cho Cecilia các cụm từ khó hiểu hắn đã để lộ chất giọng lai tạp của ba vùng đó khi nói tiếng Anh chuẩn không cần chỉnh. Hắn đã sống ở nước ngoài từ lúc còn rất nhỏ. Cecilia không thể khẳng định chính xác là từ khi nào nhưng hắn không chịu được nóng và cái cách hắn so sánh luật pháp của các nước với nhau chứng tỏ phải có một quá trình dài nghiên cứu và từng trải. Tùng vùng vẫy trong chỗ nước sâu trong tình trạng “một mảnh” để lộ ra thân hình cường tráng, cân đối, trắng trẻo và ít sẹo. Hắn không có hình xăm. Những bó cơ vặn xoắn chắc nịch và bản lĩnh cận chiến khủng khiếp chứng tỏ Tùng không phải là một quân nhân thông thường. Có thể sức bền hắn thua kém Cecilia nhưng những kinh nghiệm khác thì chưa nói trước được. Mớ kiến thức và kỹ năng giao tiếp lại chứng minh hắn không phải dạng võ biền tứ chi phát triển.

Hờ hững quan sát xung quanh như kiểu đã mệt lắm rồi chả quan tâm đến sự gì nữa, Cecilia hồi tưởng lại từng lời nói của Tùng đêm qua để phân tích thêm xem mình có bỏ qua chi tiết quan trọng nào không. Tùng lên khỏi suối, thay đồ sau một tảng đá lớn rồi ngồi quay gà để Cecilia đi tắm.

Họ ăn gà nướng với muối ớt và bánh mì ngay tại chỗ một cách ngon lành sau cả ngày dài chạy miệt mài, mệt mỏi. Tùng phán một câu xanh rờn:

-Cái balo của cô giống túi không đáy của Doraemon ghê.

Cecilia chỉ nhún vai. Nếu hắn sống lâu như cô thì sẽ biết phải chuẩn bị những gì trong từng trường hợp, từng hoàn cảnh nhất định.

Hai người xơi hết cả con gà to tướng, bỏ lại xương và đống tro tàn cố tình không xóa dấu vết, treo quần áo ướt lên cành cây cổ thụ rồi tiếp tục theo bản đồ chạy thẳng ra khỏi rừng. Họ ra tới đường cái lúc 6h30, Cecilia đánh dấu vị trí đó bằng cách lăn một tảng đá lớn ra vệ đường. Mất thêm nửa tiếng đi dọc con đường, họ trở về xe khi bầu trời chiều ở trong tình trạng mây đen ùn ùn, gió thổi mát lạnh. Khi đã yên vị trong xe nghe âm thanh lộp bộp rơi trên nóc của trận mưa rào đầu tiên trong năm, Tùng hỏi:

-Thế này là hỏng rồi phải không? Mưa sẽ xóa hết dấu vết của chúng ta.

Cecilia thở dài:

-Đúng vậy. Mưa chính là kẻ thù của thú săn mồi. Ngày mai chúng ta sẽ rời tọa độ này đưa xe tới điểm mà ta vừa đánh dấu và vào rừng từ lối đó. Hi vọng con hổ sẽ tìm ra dấu vết của chúng ta bên bờ suối.

Họ im lặng nghe mưa rơi trong bóng tối ảm đạm với viễn cảnh công sức phá bụi chặt cây, chạy nhông nhông trong rừng cả ngày trở thành công cốc. Khi Cecilia khẽ thở dài lần thứ hai, Tùng bắt chuyện.

-Cô có biết khi nhà có người chết, người trong nhà khóc đám ma như thế nào không?

Cecilia mím môi:

-Cái này… hình như họ sẽ khóc: “Ối trời ơi, ông ơi là ông, bà ơi là bà” thì phải. Tôi mới chỉ được xem trên ti vi thôi chứ chưa đi đám ma bao giờ.

-Đúng vậy. Thế nếu như một người tên là Vui chết thì người nhà sẽ khóc thế nào?

Cecilia không hiểu câu chuyện này sẽ đi đến đâu nhưng cô vẫn trả lời:

-“Ối trời ơi, Vui ơi là Vui”.

Cô im lặng hai giây rồi phá lên cười vì chính điều mình vừa thốt ra.

Tùng có lẽ cùng đang cười trong bóng tối. Thật khó tưởng tượng cái con người với khuôn mặt trơ như đá và những màn hỏi cung vô cảm biết chọc cười người khác. Kẻ đã dí thanh sắt nung đỏ lên vai Cecilia, kẻ đã ném cô ra khỏi tòa cao ốc không chút do dự lại đang chọc cho cô cười để không khí bớt u ám. Hắn là loại người nào thế nhỉ?

Không khí trong xe trở nên khác hẳn sau câu chuyện thốn đến khó tin đó. Họ lại ê a nói chuyện trên trời dưới đất cho đến khi cả hai thiếp đi trong mệt mỏi.

Ngày hôm sau, Cecilia lái xe tới điểm đã đánh dấu và họ lại vào rừng, lặp lại lộ trình tương tự hôm qua với tốc độ chậm hơn. 4h chiều, họ quay lại suối và xử lý con rắn hổ mang dài một mét rưỡi đã bắt được thành món thịt rắn nướng. Tùng không thể hiện gì nhiều trên khuôn mặt nhưng Cecilia biết rằng hắn rất háo hức với món thịt rắn. Tuy nhiên, khi họ mới chỉ ăn được một nửa, tóc gáy Cecilia dựng đứng lên khi gió đưa tới một thứ mùi quen thuộc: hổ. Cô ném miếng thịt vào đống lửa đang tàn, vùng đứng dậy vồ lấy balo và rút phắt điện thoại xem bản đồ. Tùng lập tức đứng lên theo. Cecilia nói nhỏ:

-Nó tìm thấy chúng ta rồi. Phải dụ nó ra càng gần đường cái càng tốt.

Nói rồi cô cắm đầu chạy. Boss “liệt” vơ lấy balo lao theo phía sau, không thắc mắc nửa lời về chuyện làm sao Cecilia biết con hổ đã tới gần. Họ chạy như điên hướng về phía con đường. Cecilia càng chạy càng nhanh khiến Tùng phải huy động hết tất cả sự tập trung vào các giác quan, lặp lại những bước nhảy của cô. Họ băng qua khoảng rừng thưa, cắm đầu lao thẳng vào mớ cây lùm cây bụi thưa thớt, vòng qua những cây cổ thụ to rễ bò lởm chởm trên đất, chạy miết.

Khi chỉ còn cách đường cái hơn 1 km, Cecilia nổi da gà liếc nhìn lại phía sau nơi những tiếng bước chân thình thịch không phải của họ dội vào đôi tai cô. Một cái bóng vàng đen lao vút ra từ bụi cây ngay sau lưng Tùng, hung hãn thực hiện một cú vồ chết người. Tùng ngoái đầu nhìn, đôi mắt ánh lên sự kinh hoàng đúng nửa giây trước khi móng vuốt chân trước của con hổ cắm vào vai hắn. Toàn bộ sức nặng của chúa sơn lâm chồm lên người Tùng, xô hắn ngã đập đầu xuống nền đất cứng, bất tỉnh.