Chương 10

Like & Share:

Chủ nhật tuần sau đó tôi lại cực kì rảnh rỗi, chẳng có gì cần hoàn thành cũng chẳng có bất kỳ cuộc hẹn nào cả. Ngồi trong phòng nghịch điện thoại chán chết, tôi bỗng nhớ ra quán November. Vừa nghĩ đến nó không hiểu sao tinh thần phấn chấn, bèn quyết định đến đó tìm trò vui.

Sáng nay tôi đã nói với chú Triệu, rằng cả ngày hôm nay tôi sẽ không đi đâu cả, thế nên chú ấy đã trở về nhà thăm mẹ. Mà tôi lại không muốn đi cùng “cái đuôi” của mình. Tôi quyết định sẽ ra khỏi nhà và bắt taxi đi, nhất định không để cho mấy cái đuôi bám theo.

Vì bình thường vào chủ nhật, nếu không có người hẹn tôi đi chơi thì nhất định tôi sẽ ở lì trong nhà, tối hôm trước thức cày phim đến sáng, dành trọn cả một ngày chủ nhật để ngủ. Mọi người giúp việc trong nhà biết rất rõ điều này. Họ cứ chăm chỉ làm việc, khiến tôi ra khỏi nhà ngon lành mà không gặp bất kì trở ngại gì cũng như chẳng có ai bám theo. Cảm giác tự do thật vui sướng biết bao.

Tôi bắt taxi chạy thẳng đến chỗ Tử Du đang làm thêm.

Hôm trước đến tôi không để ý lắm, bây giờ mới phát hiện ra quán November này cũng khá là đẹp mắt. Phía bên trên cửa kính ra vào có cả một giàn hoa bé li tí màu tím, biển hiệu bày trí thích hợp bắt mắt, trên cửa kính có dán những tấm hình đồ ăn vô cùng ngon lành.

Đẩy cửa bước vào, bên trong là một không gian khá là yên bình, có bản nhạc không lời du dương, sắc màu không quá sáng mà mang một sắc thái ấm áp, bàn ghế được làm từ gỗ đóng thành những bộ bàn ghế xinh xắn. Trên tường còn có những quyển sách. Phía sau quầy thu ngân là một chàng trai, vừa thấy có người bước vào theo phản xạ ngẩng lên nhìn. Hai mắt giao nhau, bên tai nghe thấy những âm thanh trong trẻo của chiếc chuông gió tạo trước cửa.

Tôi thất thần.

Tôi thừa nhận Tử Du không xấu, ngược lại còn rất ưa nhìn, nhưng không hiểu sao càng ngày tôi lại càng thấy cậu ta đẹp trai là thế quái nào nhỉ?

– Mỹ Anh?

Tôi chớp mắt, lấy lại thần trí đang bay bổng trong chốc lát.

– A, chắc là do hôm qua mình thức quá muộn nên hôm nay bị hoa mắt rồi, cũng có thể là cận thị luôn rồi. – Tôi lầm bầm.

– Sao thế, cậu muốn dùng gì thì vào trong đi, đừng có đứng ở đấy nữa.

Tôi suýt nữa thì quên mất mục tiêu bản thân đến đây làm gì, liền sải bước đến bên một chiếc bàn gần nhất, vừa nghĩ xem nên bày trò gì mua vui. Hôm nay quán cũng không có khách, thế nên tôi làm loạn cũng thấy thoải mái hơn nhiều. À, nhắc mới nhớ, hôm nay quán vắng, mà bên cạnh Tử Du cũng vắng một bóng hình. Ồ, hôm nay Khánh An lại không có ở đây, thật hiếm khi thấy hai người này tách nhau ra.

– Hôm nay Khánh An không đi làm à?

– Cậu ấy có việc bận nên không thể đến. – Tử Du bước đến chỗ tôi. – Cậu dùng gì?

Cậu ta không đến là tốt nhất.

Hừm, xem nào tôi nên làm gì bây giờ. Gọi một món mà quán này không có, hay là gọi thật nhiều sau đó không trả tiền. Nếu là vế thứ nhất, nhất định Tử Du sẽ mời tôi ra khỏi đây, muốn ăn cái này lại vào quán không làm món đó đúng là vô lí. Nếu là vế hai, xem ra thời gian tôi ở lại đây cũng lâu, mà bắt Tử Du làm nhiều món cũng khiến cậu ta mệt nhọc.

Tôi thấy như vậy rất hay, vẹn cả đôi đường luôn. Được rồi quyết định thế đi.

Tay tôi cầm bảng Menu, bắt đầu chỉ.

– Cái này, cái này, cái này nữa, ồ cái này nhìn có vẻ vô cùng hấp dẫn, tôi muốn ăn cái này,…

Tôi chỉ lung ta lung tung, không biết Tử Du có nhớ nổi không, chỉ biết là cậu ta không hỏi lại tôi lấy một câu, còn không thèm lấy bút ra ghi chép.

Tôi nghĩ cậu ta chẳng phải thông minh tuyệt đỉnh có thể nhớ được tất cả những gì tôi nói. Ngay chính bản thân tôi còn không nhớ là mình gọi món gì, Tử Du có làm thêm làm thiếu thứ gì, chắc tôi cũng chẳng biết mà bắt bẻ. Mà thôi kệ, chốc nữa cứ bắt bẻ cậu ta chơi.

Sau khi gọi xong cả gần hai chục món, tôi cười tươi rói, nói:

– Thế thôi, bạn bè với nhau, tôi rất muốn gọi thêm ủng hộ. Nhưng bụng dạ có giới hạn, chỉ gọi được từng ấy. – Tôi tỏ ra hơi tiếc nuối.

– Ok, đợi một lát.

Ha, đợi thì đợi.

Tử Du đi vào trong, tôi ngồi bên ngoài không khỏi cười thầm, nhìn vẻ mặt vừa rồi của Tử Du, thật là khiến tôi buồn cười chết mất. Thật ra không phải do bản mặt cậu ta khôi hài, nhưng tôi vẫn cảm thấy buồn cười đắc ý.

Mấy phút sau Tử Du mang ra một cốc sinh tố, đặt lên bàn rồi nói với tôi.

– Cậu dùng tạm trong lúc đợi tôi làm xong những thứ khác.

– Mất tầm bao lâu?

– Tầm ba mươi phút nữa là có.

Ồ, tôi quên nói với các bạn, đây là quán kem bán thêm những đồ uống giải khát và đồ ăn nhanh. Thực sự không có gì gọi là chế biến kì công mất thời gian. Xem ra để làm hơn hai chục thứ đồ ăn uống mà tôi gọi, cũng chả phải là việc nặng nhọc gì. Như vậy thì chán chết, tôi bày trò ra mà chẳng cảm thấy vui vẻ thỏa mãn gì cả.

Tử Du quay vào trong, tôi vừa uống sinh tố vừa ngắm nhìn cậu ta. Thao tác thật nhanh nhẹn, tinh thần nghiêm túc, khiến tôi không thể rời mắt. Tò mò chạy lại gần chỗ Tử Du xem xem cậu ta làm cái gì.

– Định học lỏm à?

– Ơ, đâu có.

Tôi mải nhìn, quên mất câu đó là Tử Du đang hỏi mình. Gì chứ, tôi mà thèm học cái này sao, có mà điên.

Một lúc sau, mọi thứ quả nhiên đã được hoàn thành dưới bàn tay của Tử Du. Tôi ngồi ăn mà bắt đầu đắn đo, có nên “bùng” không nhỉ. Càng nghĩ càng cảm thấy việc đó chẳng khả thi gì cả. Nếu tôi “bùng” ở hàng quán xa lạ không nói, đằng này tôi biết Tử Du, Tử Du cũng biết tôi, đã vậy lại học cùng trường chung một lớp. Biết đâu sau này lại có tin đồn về việc tôi đi quỵt tiền của người khác thì sao. Nhưng nếu ăn xong không trả tiền rồi về như vậy chẳng phải rất hời cho Tử Du sao. Như vậy không được.