Chương 10

Like & Share:

Đó là một gã thanh niên rất trẻ tuổi. Khi gã bước vào quán chè, mọi sự chú ý đều đang tập trung vào vị vương hầu ngồi kia. Chẳng một ai buồn chú ý đến hành động đỡ người đàn ông đang bất tỉnh lên, cho ngồi dựa vào vách tường của gã. Chỉ có thằng Bé đang xớ rớ gần đó là trông thấy, bị dọa giật mình suýt nữa thì la lên.

Dáng người gã thanh niên ấy cao vừa phải, toàn thân bọc kín một tấm áo choàng đi đường đã cũ. Ngay cả gương mặt gã cũng được bịt kín trong một miếng khăn màu nâu nhạt. Từ trên xuồng dưới gã hoàn toàn không lộ ra bất kỳ một đặc điểm thu hút tầm mắt nào. Đó là một dạng người mà sẽ hoàn toàn biến mất nhanh chóng khi thả vào trong giữa đám đông.

Thế nhưng khí thế của gã thật không tầm thường. Thật ra thằng Bé cũng không có khả năng giải nghĩa khí thế không tầm thường là gì, chỉ biết rằng khi gã thanh niên vừa xuất hiện, cảm giác mà gã mang lại cực kỳ rõ ràng.

An định và điềm tĩnh.

Dường như không có gì xảy ra trên đời này có thể lay động được gã thanh niên ấy. Đó không phải là thứ khí thế hùng mạnh không e ngại điều gì, cũng không phải là dáng vẻ cao ngạo hay vương giả đặt mình trên tất cả.

Mà đó là cảm giác tự nhiên tự tại, lẳng lặng mà tồn tại đến muôn đời.

Đó cũng là một dạng người mà chỉ cần nhìn thoáng qua, tự nhiên ta sẽ có cảm giác tin tưởng tuyệt đối, không chút hoài nghi.

Cảm giác ấy của thằng Bé mạnh mẽ đến mức khi gã thanh niêm dớm bước vào bên trong, nó đã bạo gan thò tay chạm vào tay gã, lí nhí:

– Anh ơi, đừng vào đó.

Gã thanh niên dừng lại, thò tay kéo miếng khăn che mặt xuống, mỉm cười nhìn thằng nhóc vừa kéo tay mình. Đến lúc này thằng Bé mới nhìn thấy gương mặt gã. Mặt vuông, trán cao, quai hàm chữ điền, đó là một gương mặt thoạt trông vô cùng hiền hậu. Thế nhưng đôi mày lưỡi mác kéo tận đến chân tóc và cặp mắt sâu thẳm mà trung chính đã mang lại cho gã một thần khí vô cùng kiên nghị. Gã thanh niên vỗ vỗ vai thằng nhóc chạy bàn:

– Không sao, bậc cha chú cả thôi.

Thằng Bé ngẩn người ra, trơ mắt nhìn gã thanh niên bước thẳng đến chính giữa quán, hơi cúi người chắp tay:

– Chào các cô chú, cháu là Mạt Dụng, học trò của thầy Bất Tọa.

Lời này vừa buông ra, ngay cả khí thế cực kỳ hung hãn của Trần Yên Vân cũng khựng lại.

Người của đài Khổng Tước.

ooo

Đài Khổng Tước, một nơi nằm giữa ranh giới của đồng cỏ Kiệt Mã và nội địa Thang Lâm. Nó nối liền với thành Vấn Thiên bằng tòa trường thành ngàn dặm vĩ đại và mang một biệt hiệu cũng không kém phần kỳ vỹ: Đài sách của thần linh.

Chưa có ai bước lên được tầng cao nhất của đài Khổng Tước, cũng chưa có ai nói cho thế nhân biết ở trong chốn đó có cái gì. Chỉ có những bậc tôn sư vũ công cao cường nhất thiên hạ, những vương hầu hùng mạnh nhất triều đình, mới có thể đến đài Khổng Tước.

Thế nhưng khi rời khỏi đó, bọn họ ai cũng như ai, đều lắc đầu khi có người hỏi về nơi ấy. Thậm chí có một vương hầu đã vung kiếm toan tự tận khi đức vua ép hỏi y. Kể từ sau sự kiện đó, vương triều đã cấm tất cả các vương hầu và quân vương đến đài Khổng Tước.

Đài Khổng Tước luôn có một người trông coi, độc truyền từ đời này sang đời khác.

Đời này người sống ở đó là ẩn sĩ Bất Tọa, một ông lão đã gần trăm tuổi. Tương truyền rằng không có chuyện gì trong thế gian này, mà lão không biết. Không có việc gì trên thế gian này, mà lão không thể tính ra. Uy tín trong giang hồ vũ lâm của ẩn sĩ Bất Tọa vô cùng cao, ngang ngửa với những tôn sư đứng đầu, thậm chí còn cao hơn cả bang chủ hội chủ của năm bang hội lớn nhất Thang Lâm.

Tham dự vào cuộc tranh giành Cổ Phật lần này, đã có đến sáu vị tôn sư.

Tần Thanh Tâm, trưởng lão thành Tỵ Tuyết.

Giang Hòa, lão sư quán Phù Hoa Đạo.

Băng Yến, người của am Bạch Mai Hồng Trần.

Nguyễn Sinh Vân, Bát phương Tứ phủ Hầu.

Trần Kỳ, tướng quân phương bắc.

Tăng Thục Ngôn, bang chủ Cửu Long thuyền hội.

Sáu tôn sư đang ở đây, không có ai là không nể mặt Bất Tọa, dù thế nào thì lời của ông bọn họ cũng phải chú ý một chút. Thế nên khi Mạt Dụng lấy thái độ con cháu mời bọn họ cùng ngồi lại một chỗ thì mấy chuyện hiềm khích vặt vãnh dường như không còn đáng kể nữa.

Thế nhưng chuyện mà Mạt Dụng thỉnh cầu, quả thật khiến người ta phải trợn mắt há mồm.

Chỉ nghe thấy Trần Kỳ vỗ bàn, quát to:

– Hoang đường.

Cả quán chè liền lặng ngắt như tờ. Cả trăm con người. Nín thở.

ooo

“Xoảng.”

Một tiếng động vô cùng chói tai bất chợt nổ bùng ra. Trong nháy mắt cả mấy chục người xô bàn đứng dậy để sẵn sàng chiến đấu. Kẻ cứng cỏi kiên định hơn thì cũng quơ tay chụp lấy vũ khí thủ sẳn. Mấy trăm con mắt vằn lên, nhìn chòng chọc vào thằng nhóc con chạy bàn.

Thằng Bé đã sớm khuỵu chân xụi lơ xuống nền nhà. Vừa rồi nghe tiếng quát bất thần như sấm nổ bên tai, nó giật mình đánh rơi cái khay đồng thiếc trên tay xuống đất. Và giờ đây cảm thấy như đang gặp một bầy sát thần giết người không nhíu mày.

“Sao, xôn xao cái gì.” – Trần Kỳ đảo mắt nhìn quanh, giọng nói vẫn rổn rảng như chuông đồng – “Định đánh đánh giết giết ở đây?”

Xung quanh mọi người giận mà không ai dám nói, bởi lẽ tính tình thối hoắc của lão già này ai cũng biết.

Tăng Thục Ngôn lúc này cũng đã đứng dậy, sau khi nhổ toẹt bãi trầu vào cái ống nhổ bằng vàng dưới chân thì chắp tay.

– Các vị, hôm nay bạn bè phương xa có lời nhắn nhủ riêng, cảm phiền các vị nhường cho một chỗ yên tĩnh. Mấy chén chè tấm bánh xem như chúng tôi mời tạ lỗi.

Lời này trông thì có vẻ nhã nhặn lịch sự, thế nhưng lọt vào tai mấy tay giang hồ xung quanh lại trở nên vô cùng khó nghe. Thường thường chỉ cần nói ra câu này là đôi bên sẽ xắn tay lao vào nhau ngay lập tức. Thế nhưng lần này bọn họ lại không dám.

Cái bàn chè nhỏ xíu ở làng Hòa Hiệp ấy, ngày hôm nay lại có thể dùng làm chỗ trò chuyện của sáu vị tôn sư, cũng coi là một chuyện truyền kỳ. Có bọn họ ở đây, không một võ sĩ giang hồ nào dám lên tiếng.

Thế nhưng đối mặt với sáu vị tôn sư, thần sắc Mạt Dụng vẫn vô cùng thản nhiên trấn tĩnh. Chờ cho các vị khách trong quán đã dần tản đi hết, gã thanh niên mới từ tốn lập lại câu nói ban nãy:

– Thầy của cháu nhắn gửi, mời các cô chú lập tức lên đường đến núi Khạu Pha. Đáng lý thầy phải tự mình đến đây để gửi lời, thế nhưng sự việc gấp gáp nên thầy đã đi đến đó trước, bảo cháu nhất định phải tìm gặp các cô chú.

Băng Yến trầm ngâm một lúc, hỏi lại:

– Cư sĩ đã có lời, đương nhiên chúng ta sẽ đồng ý. Thế nhưng chúng ta có người vượt qua cả mấy ngàn dặm để đến đây, chuyện Cổ Phật xuất thế cũng không thể tùy ý mà bỏ qua được. Thầy của cháu có nói rằng đó là sự kiện gì không?

– Thưa cô, thầy không nói rõ, nhưng có dặn lại một điều. Trước khi đi thầy đã tính thử một quẻ, Cổ Phật xuất thế tuy hấp dẫn, nhưng nếu là Khuyết Cổ Phật thì giá trị chẳng còn là bao.

Nghe vậy, sáu người đều liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ vốn đã ngự trị ở đỉnh cao của vũ đạo, quả thật một tượng Cổ Phật tuy rất hấp dẫn nhưng nếu Bất Tọa đã truyền lời như thế thì e rằng cũng phải suy nghĩ.

Xưa nay vị ẩn sĩ ở đài Khổng Tước ấy vốn nổi danh vì đoán quẻ rất chính xác. Một pho tượng Cổ Phật nếu còn đầy đủ có thể giúp vũ công bọn họ tăng cao, nhưng nếu là Khuyết Cổ Phật thì linh lực đã tiêu tán đi nhiều, thời gian càng dài linh lực càng ít.

Mạt Dụng lấy từ trong người ra một tấm bản đồ, trỏ vào một dấu chấm đỏ mà nói:

– Nơi này, một đỉnh núi trong dãy Khạu Pha, một tháng sau sẽ xuất hiện ba món Cổ Thần Binh.

Lời này vừa nói ra, sáu vị tôn sư già đời đều vô cùng chấn động. Một món Cổ Thần Binh xuất thế đều khiến cho cả giang hồ xáo trộn, đằng này lại xuất thế một lần ba món. Chỉ cần đoạt được một món, cũng có khả năng đem làm vật trấn bảo truyền đời của môn phái.

Bát Bửu Long Đăng của Nguyễn Sinh Vân cũng chính là một món Cổ Thần Binh.

So với món binh khí có uy lực xô lệch cả trời đất như Cổ Thần Binh, quả thật một tượng Cổ Phật nguyên vẹn cũng chẳng là gì.

ooo

– Mấy lão già chúng ta đi tới núi Khạu Pha cũng không phải là không được, chuyện Cổ Phật có thể để lại cho đám trẻ con giải quyết. Nhưng mà có vài thế lực số lượng quá đông đảo thì sao?

Bà lão Tần Thanh Tâm nhỏ nhẹ hỏi, trên gương mặt phúc hậu vẫn giữ nguyên nụ cười tươi tắn. Thế nhưng mấy người đang ngồi đây đều nghe ra, câu hỏi này chỉ thẳng mũi nhọn vào Bát Phương Hầu Nguyễn Sinh Vân.

Bọn họ đều là kiêu hùng một phương, chỉ trong thoáng chốc đã đề ra quyết định là sẽ cùng nhau tiến về núi Khạu Pha. Về phần tượng Cổ Phật thì chỉ cần lưu lại đệ tử để giải quyết. Ngoại trừ Giang Hòa và Tăng Thục Ngôn không có dẫn theo đệ tử, bốn người trẻ tuổi ở đây đều là kẻ tài tuấn, qua lại giang hồ cũng không phải ngày đầu tiên. Thậm chí dù đến mức phải va chạm với đám võ sĩ cao thủ ở đây, cũng không dễ gì mà yếu thế.

Điều quan trọng nhất là so với Cổ Thần Binh, tượng Cổ Phật đã lộ ra không mấy đáng giá, dù không đoạt được vào tay cũng coi như là dịp trui luyện thêm kinh nghiệm.

Trước khi rời đi, sáu vị tôn sư sẽ hợp sức lập thành một trận pháp phong tỏa chùa Bát Tượng. Vũ công vượt quá cảnh giới Thần sẽ không thể xâm nhập vào đó. Thế nhưng Tần Thanh Tâm mắt sáng như đuốc, một lời đã chỉ ra: nơi này còn có thế lực của triều đình.

Triều đình, là thế lực nắm trong tay quân đội. Tuy rằng trong quân đội không có bao nhiêu cao thủ vũ lâm, thế nhưng lại có ưu thế không thể chống lại ở số lượng. Một người võ công cao cường có thể một chọi mười, vậy trăm người ngàn người thì sao?

Cho dù là tôn sư gặp phải ngàn người cùng xung phong lên, chỉ sợ cũng phải bỏ chạy.

Dù sao họ cũng không phải là thần.

Trần Kỳ tuy là đại tướng phương bắc, thế nhưng nhà họ Trần xưa nay quy củ rõ ràng. Vì thế vị đại tướng quân này khi đến đây cũng chỉ dẫn theo đứa con thứ ba, hoàn toàn không đem theo đội cận vệ của mình. Triều đình lại khác, triều đình không cần phải đem theo quân đội, chỉ một tấm lệnh bài của vương hầu là đã có thể điều binh ở bất kỳ quận nào. Mấy ngàn binh thì không có, vài trăm quân địa phương cũng rất dễ dàng.

Tăng Thục Ngôn mang theo vẻ mặt “chuyện chẳng liên quan gì tới ta”, vừa giã trầu trong cối vừa nói:

– Tình cờ tình cờ, lúc tôi đi qua bến đò Phong Hựu thì thấy vài lá cờ đặc biệt. Hình như ngoài Bát Phương Hầu còn có một vị Tứ Phủ Hầu nữa cũng bí mật đến đây thì phải. Lá cờ đó vẽ một thanh đao màu tím, tôi kiến thức kém cỏi không biết đó là cờ hiệu của ai, nhưng khí thế thì uy vũ lắm.

Trần Kỳ cười khan mấy tiếng:

– Chiến thần Tứ phủ Hầu. Sinh Vân, triều đình coi trọng chuyện này đến vậy sao. Một pho tượng thôi, lại cử đến hai vị vương hầu.

ooo

Đứng ở phía sau, Sinh Thần nhìn thấy vai cha mình hơi cứng lại. Tuy tướng quân và vương hầu không ai dưới ai, thế nhưng vương hầu là tước vị đặc cách mà hoàng đế ban tặng, so về tôn quý thì cao hơn một bậc so với  tướng quân là chức vụ nắm giữ. Vương triều dần dần suy yếu, những đại tướng quân của biên cương đã bắt đầu rục rịch không ngồi yên.

Tuy Trần Kỳ vin vào quy củ của gia tộc là dùng phương thức giang hồ, thế nhưng ác ý đổ thêm dầu vào lửa đã hoàn toàn hiện rõ, mặc dù về danh nghĩa hai người bọn họ đều là phe triều đình.

Trong một lúc, cả năm vị tôn sư nhìn chòng chọc vào vị vương hầu trước mặt. Chiến Thần Hầu cũng là một vị Tứ Phủ Hầu, oai danh lan xa, vũ công còn cao hơn cả Bát Phương Hầu. Nếu y lặng lẽ tiềm phục tại đây thì thậm chí không cần ra tay, chỉ cần điều một đội quân tới vây chặt chùa Bát Tượng. Lúc đó dù ai lấy được Cổ Phật cũng sẽ lọt vào tay triều đình. Mấy vị thanh niên trẻ tuổi ở đây, không ai có khả năng chiến đấu với vương hầu.

Không khí dần dần lắng xuống.

Chỉ cần Bát Phương Hầu một lời không hợp, năm vị tôn sư sẽ đồng loạt ra tay giết y ngay tại đây. Kể cả Trần Kỳ cũng sẽ không hề nương tay, lúc này quyền lực vương triều đã không còn có thể chạm đến lão được nữa rồi.

Mạt Dụng rũ tay áo, lùi ra phía sau một bước, dường như không nghe không thấy chuyện gì. Dù y có lòng cũng sẽ không có sức, mấy vị tôn sư ở đây vốn chỉ hơi nể nang mặt mũi của thầy y. Nếu dám động vào quyền lợi của họ, chỉ e ngay cả Mạt Dụng cũng không thể trở về đài Khổng Tước.

Nguyễn Sinh Vân bạnh ra quai hàm, chậm rãi nói:

– Nếu các vị đã có quyết định, dĩ nhiên bọn ta sẽ không chống đối mọi người. Ngày mai Chiến Thần Hầu sẽ cùng đi với ta về núi Khạu Pha, chuyện ở đây để cho con trai ta gánh vác.

Sinh Thần gần như không nghe rõ cha mình nói gì, chỉ thấy bàn tay đặt dưới mặt bàn của ông siết lại thật chặt, gân xanh nổi vằn.

Đó là nỗi bi ai của một vương triều đã xuống dốc.

Sinh Thần nghiến răng thật chặt.