CHƯƠNG 1: THẾ GIỚI NÀY THẬT KÌ LẠ

Like & Share:

“Bạn có muốn bán |Sừng của Thỏ Một Sừng x 15| không?”

Lời của ông chủ của tiệm vẫn vô cảm như mọi lần. Không chần chừ, tôi trả lời:

– Đồng ý.

” Bạn đã bán |Sừng của Thỏ Một Sừng x 15|, số tiền bạn nhận được là |15| Vàng.”

Sau khi ông chú nói, từ trên bàn liền nổi lên 15 đồng xu bằng vàng. Thật sự tôi vẫn không thể hiểu nó biến ra từ đâu, mặc dù tôi đã thấy cả trăm lần nhưng vẫn không thể hiểu nổi bí mật đằng sau hiện tượng này.

– Này, dù sao thì tôi cũng là khách quen của cửa hàng này mà nhỉ? Ông chú không thể trả thêm chút tiền được sao?

Đáp lại câu bông đùa của tôi chỉ là bộ mặt vô cảm của ông chủ tiệm.

Thở dài một hơi, tôi cầm lấy những đồng xu vàng, sau đó gọi túi trang bị của mình ra và bỏ chúng vào đấy. Sau đó, tôi rời khỏi cửa tiệm. Đằng sau, ông chủ cất tiếng nói mà tôi đã thuộc làu vì đã nghe cả trăm lần:

“Cảm ơn và hẹn gặp lại quý khách.”

Bây giờ đã hơn 7 giờ tối, tôi quyết định quay về quán trọ để nghỉ ngơi. Sau khoảng năm phút đi bộ từ của hàng mua bán vật phẩm, tôi đã tới quán trọ. Mở cánh cửa làm từ gỗ, tôi bước vào. Đây là một quán trọ bình thường giống như bao quán trọ khác tại đất nước này. Những phòng thuê trọ thì nằm ở các tầng trên, còn tầng trệt thì được sử dụng như quán rượu. Vừa mới bước vào, âm thanh đầu tiên tôi nghe được là những tiếng ồn ào của lũ đàn ông trong quán. Quán rượu không lớn lắm, và chỉ có vài người, nhưng những người này cứ coi nơi này như là nhà của họ. Những âm thanh suồng sã cùng với những lời nói khiếm nhã của những tên bợm nhậu làm cho tôi cảm thấy khó chịu. Nhanh chóng đi qua bàn của họ, tôi tiến thẳng tới quầy tiếp tân. Đứng ở quầy là một chị gái khoảng tầm hai mươi tuổi, ở chị ấy toát ra một vẻ đẹp trưởng thành. Tóc đen mượt và dài tới eo, làn da trắng nõn, và đặc biệt là đôi mắt như hút hồn của người khác, tôi chưa bao giờ thấy một ai khác có đôi mắt đẹp đến thế. Dám cá là lũ đàn ông đến đây uống rượu mỗi ngày đều là vì sắc đẹp của chị ấy, ngay cả tôi là con gái mà còn cảm thấy thích nữa là. Vì không biết tuổi, nên tôi gọi chị ấy bằng chị, vì chắc là chị ấy lớn tuổi hơn tôi. Cơ mà thực ra tôi cũng chẳng biết tôi bao nhiêu tuổi nữa.

“Chào mừng quý khách đã tới quán trọ Mùa xuân”.

Chị gái nở một nụ cười sau khi nói. Mặc dù lời nói không có một chút biểu cảm, nhưng vẻ mặt tươi cười của chị ấy làm tôi cảm thấy dễ chịu, đó cũng là lí do mà tôi trở thành khách quen của quán trọ này. Nhưng không phải là do tôi thích chị ấy hay gì đâu đấy nhé.

– Chào chị, em muốn thuê phòng ạ.

” Bạn muốn |Thuê phòng| phải không ạ? Bạn cần trả số tiền là |5| Vàng cho |Thuê phòng|.”

– Và em muốn một vài món ăn cho bữa tối nữa…

” Bạn muốn |Thức ăn| phải không ạ? Xin mời bạn lựa chọn |Thức ăn|

Sau đó, xuất hiện một bảng chọn lựa hiện ra lơ lửng trong không khí, trên bảng hiển thị các loại món ăn và giá trị của chúng. Các món ăn có đủ mệnh giá, từ 3 vàng tới 20 vàng cho một món. Như mọi lần, tôi chọn một bát cơm, một đĩa rau luộc và một bát canh chua. Thế là đủ cho một bữa ăn, có thể nói rằng bữa ăn như vậy khá là đạm bạc, nhưng túi tiền của tôi thì không đủ để gọi các món ăn đắt tiền, chỉ ba món đó thôi cũng đã ngốn của tôi tới 9 vàng mất rồi. Còn cái món giá 20 vàng à, có nằm mơ tôi cũng không nghĩ tới chuyện được ăn nó đâu.

Chọn xong, tôi bấm vào ô |Xác nhận| ở phía dưới góc phải của bảng lựa chọn, sau khi tôi bấm vào đó, bảng lựa chọn biến mất như thể nó chưa từng ở đó.

” Bạn đã chọn các |Thức ăn| : |Cơm x1|, |Rau muống luộc x1 | , |Canh chua x1| . Bạn cần thanh toán số tiền “|9| Vàng. Cộng thêm dịch vụ |Thuê phòng| , tổng số tiền thanh toán là |14| Vàng. “

Tôi liền gọi túi trang bị của mình ra, hiện giờ tôi đang có 18 vàng. Tôi lấy ra 14 đồng xu vàng và đặt trên bàn. Sau khi đặt đủ 14 đồng xuống bàn tiếp tân, các đồng xu liền chìm xuống. Tôi tự hỏi chúng đã biến mất đi đâu, dù đã cúi xuống gầm bàn để xem thì cũng chẳng thấy gì cả.

Giờ tôi còn có 4 vàng, nên tôi không thể sử dụng dịch vụ tắm rửa được vì nó tốn tới 5 vàng. Chắc hôm nay tôi không cần tắm đâu, dù sao tôi cũng không có mùi gì lạ cả. Đúng vậy, hoàn toàn không có mùi gì lạ đâu.

” Cảm ơn bạn đã thanh toán, số phòng của bạn là |202|.”

Sau khi nhận đủ số tiền mà thực ra nó đã chìm đi đâu mất, chị tiếp tân nở một nụ cười dễ mến. Mà tôi gọi chị ấy là chị tiếp tân nhưng cũng không chắc chị ấy có phải tiếp tân hay không, vì tôi chưa từng nghe chị ấy nói rằng chị ấy là chủ quán, và tôi cũng chưa từng thấy chủ quán này nữa.

Sau khi nhận phòng, tôi liền một mạch lên tầng và mở cửa vào phòng.

Căn phòng mà tôi thuê trọ khá là nhỏ, chỉ vừa đủ để kê một cái giường và một bộ bàn ghế nhỏ. Ở trên bàn, số thức ăn mà tôi gọi đã được đặt sẵn trên đấy từ bao giờ. Tôi không thể hiểu được tại sao số thức ăn này lại có thể được mang vào trước cả khi tôi lên. Trước đó tôi đứng cạnh chị tiếp tân nên không có khả năng là chị ấy mang lên, và tôi cũng chưa từng nhìn thấy một nhân viên nào khác của quán cả. Những bí ẩn mà chỉ mình tôi để ý xem ra càng ngày càng nhiều.

Chợt tiếng bụng réo đã vang lên khiến tôi buộc phải bỏ qua dòng suy nghĩ. Đặt thanh kiếm của mình lên đầu giường, sau đó tôi liền ngồi xuống và nhấc đũa lên.

Sau khi ăn xong, tôi liền tiến tới chiếc giường làm từ tre và nằm xuống ngủ. Mặc dù bây giờ vẫn còn khá là sớm, chỉ mới 20:00 thôi, nhưng bây giờ cũng chẳng còn việc gì để làm cả. Ở thành thị này, ban ngày cũng như ban đêm, có khác chăng thì cũng chỉ là những cây đèn đường được thắp sáng, ngoài ra thì khung cảnh cũng chẳng khác ban ngày là mấy.

Tôi đã dành cả buổi sáng chỉ để săn quái vật, vì thế nên bây giờ tôi rất muốn nghỉ ngơi, nên từ giờ tới sáng tôi sẽ nằm yên vị trên cái giường này. Vì cũng chưa cảm thấy buồn ngủ lắm nên tôi quyết định mở túi trang bị của mình ra và kiểm tra kho đồ của mình như một việc giết thời gian.

Túi trang bị của tôi là một bảng gồm mười hai ô trống và bốn ô đã được lấp đầy bởi vật phẩm. Trong túi cũng chẳng có gì nhiều, chỉ có một bộ quần áo và giày để tôi thay sau khi tắm mà tôi tích góp trong hai tuần liền mới mua được. Trước đây sau khi tắm tôi đều phải mặc lại bộ quần áo cũ, và nó tạo ra cảm giác không được thoải mái lắm nên tôi quyết định dè sẻn lại để mua chúng. Ngoài ra còn một số miếng thịt rớt ra từ con thỏ một sừng trong lúc tôi đi săn cũng đang được tích trữ trong kho. Tôi đã từng cố gắng tìm cách nướng nó lên để ăn khi tôi đang đi săn ở ngoài thành, nhưng hễ cứ xiên chúng vào que và đem lên lửa thì chúng sẽ biến mất cùng dòng chữ |Thất Bại| nên tôi đành phải bỏ cuộc. Mặc dù vậy nhưng hiện giờ tôi vẫn đang giữ một miếng thịt, để dành một khi tôi có thể xử lí nó thì tôi sẽ làm ngay lập tức. Trên cùng, một dãy số hiện lên các con số |20:07|, đó chính là thiết bị đo thời gian mà mọi người gọi là “đồng hồ”, nhờ có nó, tôi có thể biết chính xác thời gian mà không cần dùng đến mặt trời hay thứ gì khác. Nó cũng là một bí ẩn của thế giới khi mà tôi không rõ cách nó hoạt động. Sau cùng thì thế giới còn quá nhiều điều bí ẩn. Và cuối cùng, con số 4 nằm cạnh biểu tượng đồng xu vàng hiển thị ở góc dưới cùng bên trái là thứ cuối cùng tôi đang sở hữu. Tôi đặt báo thức vào 6 giờ sáng ngày mai và đóng túi trang bị của mình lại.

Trong một ngày tôi có thể kiếm được khoảng từ 20 đến 25 vàng, số tiền đó chỉ đủ để tôi chi trả cho phí sinh hoạt hàng ngày. Và như đã nói, phải dè sẻn lắm tôi mới tích góp được một ít tiền nhưng rồi nó cũng sẽ mất vào dịch vụ tắm rửa và mua các trang bị. Hay nói cách khác, tôi là một kẻ vô sản, tài sản tôi kiếm được chỉ đủ chi tiêu chứ không dư thừa để tích trữ được.

Việc kiểm tra cái kho đồ ảm đạm này là thú vui duy nhất của tôi, vì tôi chẳng có tiền nên cũng chẳng muốn ra đường. Đã được một tháng kể từ khi tôi nhận thức được xung quanh, nhưng từ đó đến giờ tôi vẫn không biết tại sao tôi lại ở nơi này. Ngoài cái tên của mình, Hoàng Kim, tôi chẳng nhớ được dù chỉ một chút thông tin về mình. Vì hôm nay đã làm việc cực nhọc suốt cả ngày, nên sau khi nằm trên giường chỉ vài phút, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đúng 6 giờ sáng, cái túi trang bị của tôi hiện ra và phát ra âm thanh inh ỏi. Dù cho cố tình nhắm mắt bịt tai thì cái thứ tiếng ấy vẫn khoan thẳng vào não của tôi. Mặc dù đã ngủ tới mười tiếng nhưng tôi vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhưng cưỡng lại cơn buồn ngủ, tôi thức dậy và đóng túi trang bị. Sau khi túi trang bị biến mất, âm thanh báo thức cũng tắt ngấm. Tôi rời khỏi giường và vặn vẹo cơ thể một lúc như một bài thể dục. Sau đó tôi cầm lấy thanh kiếm đặt ở đầu giường và rời khỏi căn phòng. Căn phòng mà tôi bỏ ra thuê sẽ được sử dụng trong vòng 12 giờ, tức là đến 8 giờ sáng. Nếu sau 8 giờ mà tôi còn ở trong phòng thì sẽ có một biển cảnh báo hiện ra để nhắc nhở, và nếu trong vòng năm phút tôi không rời khỏi đó, tự căn phòng sẽ đá tôi ra khỏi. Và đấy lại là một bí ẩn nữa của thế giới.

Bước xuống tầng dưới của quán trọ, cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là sự ồn ào thường có của quán. Đám đàn ông vẫn như mọi khi, đang cười nói và uống những cốc rượu lớn. Thật sự tôi chẳng hiểu họ làm cái gì để sống khi mà suốt ngày uống rượu ở đây, bộ uống rượu cũng có thể kiếm được tiền sao? Có khi nào tôi nên liệt kê nó như là một bí ẩn của thế giới không?

Mùi thơm của thức ăn cứ như được dẫn đường mà chúng cứ nhắm tới tôi mà bay tới, cái bụng chỉ đợi có thế liền réo lên biểu tình dữ dội. Đỏ mặt, tôi đấm thật mạnh vào cái bụng hư hỏng, rồi sau đó mặc cho nước dãi đang chảy, tôi chạy thật nhanh ra ngoài. Với một đứa nghèo kiết như tôi, bữa sáng là một thứ gì đó quá xa xỉ. Với lại tôi chỉ còn bốn đồng vàng, trong khi đó tôi muốn tắm vào tối nay. Để được tắm, tôi phải bỏ qua bữa sáng, cố lên tôi ơi…

Mặc dù cố gắng chạy khỏi quán, nhưng rồi sau đó cơn đói nhanh chóng rút cạn thể lực của tôi xuống. Chỉ trong một lát, tôi đã phải đứng lại và thở dốc, việc chạy nước rút trong khi đói quả là cực hình mà, một cô gái chân yếu tay mềm như tôi biết phải làm sao?

Một lúc sau, khi cơn đói đã dịu đi đôi chút, tôi bắt đầu bước đi đến cổng phía đông của thành phố. Đã có lúc tôi nghĩ mình cũng nên đi khám phá hết ngóc ngách của cái thành phố này, nhưng suốt một tháng ở đây, tôi hầu như chỉ quanh quẩn quanh khu vực phía đông. Do thành phố này khá lớn, và tôi cũng chẳng có thời gian mà ngơi nghỉ, nên tôi quyết định khi nào có chút tiền thì sẽ thử đi dạo một lần cho biết.

Chẳng mấy chốc, tôi đã tới được cổng đông. Đó là một cánh cổng lớn hình mái vòm với kích thước khổng lồ, lên tới ba mươi mét. Có hai cánh cửa khổng lồ làm bằng gỗ lúc nào cũng mở ra, nói thật thì tôi cũng chưa bao giờ thấy cánh cổng ấy đóng bao giờ. Và đứng dưới cánh cổng, là năm người lính trang bị giáp sắt và thương sắt. Họ có nhiệm vụ bảo vệ cánh cổng trước sự xâm nhập của quái vật, nhưng những quái vật ấy thì chẳng bao giờ bén mảng lại gần đây nên công việc của những người lính này chỉ là đứng ở đó suốt ngày mà thôi. Mặc dù công việc có vẻ nhàm chán nhưng họ rất là nghiêm túc trong công việc, cả năm người đều đứng rất nghiêm chỉnh, không có thái độ chểnh mảng. Làm việc hiệu quả như vậy, tiền lương của họ có vẻ sẽ cao lắm, nếu được, tôi nghĩ tôi cũng muốn được trở thành lính gác cổng. Cơ mà tôi không nghĩ mình có thể đứng mãi không thấy chán như vậy được, đành bỏ cuộc thôi.

Bước qua cổng đông, tôi quay đầu lại nhìn về phía cánh cổng. Mặc dù cánh cổng đã rất là lớn rồi, nhưng những bức tường thành bao quanh mới thật sự vĩ đại. Chúng cao tới bốn mươi mét là ít, và nhìn từ dưới lên, có thể thấy rất nhiều lính canh đi lại ở trên đó. Bên trên cánh cổng, có một tấm bảng lớn có ghi dòng chữ “Thăng Long Thành – Cổng Đông”. “Thăng Long” là tên của thành phố này. Để ý thêm chút, thì có vẻ như dòng chữ trên tấm bảng được viết bằng mực tàu, nó hơi có khó đọc chút nhưng mà đẹp tuyệt. Dù sao thì chỉ có mình tôi là nghĩ nó khó đọc, ngoài ra thì tôi chưa thấy ai phàn nàn cả.

Nãy giờ có vẻ đã mất tập trung quá nhiều, tôi nhanh chóng tiến bước về phía khu rừng bên ngoài thành phố. Mất khoảng năm phút đi bộ, cuối cùng tôi cũng đã tới nơi. Bìa rừng này chính là địa điểm đi săn quen thuộc của tôi, một đứa tân thủ chỉ trang bị có một thanh kiếm đồng. Quái vật ở đây thì khá yếu nên dù không mạnh lắm nhưng tôi cũng có thể xử lí chúng.

Chẳng mấy chốc đã xuất hiện con quái đầu tiên, đó là loại quái vật thường xuất hiện ở bìa rừng, và cũng là mục tiêu ưa thích của tôi: Thỏ một sừng. Những con quái này có ngoại hình giống như những chú thỏ trắng bình thường, nhỏ nhắn và đáng yêu… chết thật, dù sao chúng cũng là quái vật. Thứ khiến cho chúng được liệt kê vào danh sách quái vật nguy hiểm chính là chiếc sừng nhọn nằm ở đỉnh đầu. Kích cỡ của những chiếc sừng không giống nhau, dài từ 10 đến 20cm. Chiếc sừng nhọn có thể đâm thủng bụng các con vật có ý định thù địch với nó nên khá là nguy hiểm. Nhưng suy cho cùng thì chúng khá là yếu nên kể cả một đứa con gái như tôi vẫn có thể hạ gục nó dễ dàng.

Chú thỏ mà tôi đang nhắm tới vẫn chưa phát hiện ra sự hiện diện của tôi, nên vẫn còn đang nhởn nhơ gặm cỏ và chạy nhảy. Tôi rón rén bước ra đằng sau nó và rồi giơ thanh kiếm của mình lên cao… Bất chợt chú thỏ đứng lên bằng hai chân, đôi tai dài liên tục cử động như lắng nghe những âm thanh dù là nhỏ nhất. Ôi không, nó dễ thương quá đi! Dù đã giết cả trăm con thỏ rồi nhưng tôi vẫn không khỏi do dự khi xuống tay với những sinh vật dễ thương thế này, tôi phải làm sao đây? Cơ mà trong lúc còn đang suy nghĩ lung tung thì… nó đã phát hiện ra tôi mất rồi!

Nhanh như cắt, con thỏ liền lao tới, hướng chiếc sừng nhọn hoắt về phía tôi. Loài thỏ được đánh giá là sinh vật nhanh nhẹn, nên cú đâm trực diện của nó có thể làm tôi bị thương nếu như không cẩn thận. Dù nó có dễ thương thật đấy, nhưng nó vẫn là một con quái vật. Dù hơi bất ngờ trước tốc độ của nó, nhưng tôi nhanh chóng nảy qua một bên và tránh được đòn tấn công. Dù sao thì, tôi cũng đã chiến đấu với những con thỏ này cả tháng nay rồi, nên tôi cũng đã quen với cách tấn công của chúng. Những con thỏ này ngoài việc lao tới húc thì chúng chẳng có cách chiến đấu nào khác cả. Tôi nhanh chóng chém về phía con thỏ. Nhát chém trực diện vào cơ thể của con thỏ, khiến nó ngã lăn ra đất.

Một cột ngang màu đỏ xuất hiện phía trên con thỏ, sau đó có một dãy số màu xanh hiện lên |45/45|. Được khoảng nửa giây kể từ khi xuất hiện, thanh màu đỏ bắt đầu rút ngắn lại. Sau đó, những con số cũng thay đổi thành |40/45|. Trận chiến cứ thế tiếp tục, cho tới khi

Con thỏ bắt đầu bỏ chạy. Đúng vậy, nếu như tôi không đánh nó cho tới khi cột màu đỏ biến mất, thì đến một lúc nào đó nó sẽ quay đầu chạy khỏi tôi. Để cho đơn giản thuận tiện, tôi gọi thanh màu đỏ đó là cột máu và dãy số là số máu, vì mỗi khi các con số trở về không thì nó cũng chết, và cột đó có màu đỏ như máu nên gọi cột máu khá là phù hợp mà nhỉ. Và nếu như số máu của nó là 45, thì tôi chắc chắn con thỏ này là một con quái cấp cao hơn bình thường, vì thỏ một sừng thường chỉ có 30 máu thôi. Nếu giết được một con cấp cao, khi nó chết thì sẽ không chỉ rơi ra bộ lông mà còn có thể là thịt nữa. Vì vậy tôi không thể để cho nó chạy thoát được.

– Đứng đấy cho ta, con thỏ kia.

Sau một hồi rượt đuổi, cuối cùng tôi cũng đã giết được con thỏ một sừng cấp cao đó. Từ cái xác của con thỏ, một con số màu trắng bay lên, có ghi “Nhận được |5| exp”. Tôi không hiểu nó mang ý nghĩa gì nhưng chắc là không quan trọng lắm nên tôi quyết định bỏ qua. Sau đó, xác của con thỏ bắt đầu chìm xuống đất. Xin lỗi thỏ con, nhưng sau khi giết mày thì tao sẽ có tiền, nên tao không còn cách nào khác, tha thứ cho tao nhé.

Sau khi tự nói với bản thân mình nhằm giảm bớt cảm giác tội lỗi của việc sát sinh, những vật phẩm bắt đầu từ dưới đất chui lên. Tinh đến bây giờ đây là con thỏ một sừng cấp cao thứ ba mà tôi đã giết, nên tôi cũng chẳng còn lạ gì với những món đồ sẽ nhặt được. Kiểu gì cũng sẽ là sừng và thịt của chúng, mỗi chiếc sừng bán được với giá 1 vàng, còn thịt là nguyên liệu nấu ăn có thể bán được với giá 4 vàng. Vậy là hôm nay tôi đã gặp may, cứ thế thì sáng mai tôi sẽ có được bữa sáng đầu tiên của mình tại nhà trọ. Nhưng những thứ nổi lên từ mặt đất lại trái với hy vọng của tôi, trông thấy nó làm tôi bất ngờ.

Một cuốn sách màu đỏ bắt đầu hiện lên, ngoài ra không có bất kì vật phẩm nào khác.

– Hế? Một quyển sách?