Chương 1: Ngón tay trở về

Like & Share:

Sinh nhật mười bảy tuổi, cả nhà cố tình mở tiệc lớn chúc mừng, nhằm động viên Tu với sự quan tâm hết mức. Khi được hỏi về điều đã ước, Tu trả lời một câu khiến nụ cười của tất cả đều sượng cứng.

– Con ước ngón tay đã mất quay trở về.

Đến lúc này nghĩ lại Tu mới thấy lúc đó mình ấu trĩ thế nào, bởi vì hành động đó mà cậu đẩy mình vào hoàn cảnh khốn đốn, bố mẹ cậu mới bực bội đến thế khi cậu nói ra chuyện hoang đường đó, cũng chẳng thèm tìm hiểu điều cậu nói là đúng hay sai đã bị quát mắng đến choáng váng. Bị đẩy trở về phòng, Tu lại một mình đối mặt với thứ đó, cùng nổi sợ hãi lan tràn khắp người cậu là sự hối hận không thôi.

Tu đã mất đi ngón út của bàn tay trái vào năm mười hai tuổi, ba mẹ Tu từ lúc bắt đầu đã cố gắng động viên, quan tâm và yêu thương hết mức, thế nhưng cậu lại vì một số nguyên nhân mà vẫn giữ lại nỗi ám ảnh đó miết, những nỗ lực dần dần trở thành áp lực khó chịu đè nặng mỗi người.

Việc Tu ám ảnh với cái ngón tay như vậy đều có nguyên nhân, ở trường vì nó mà cậu luôn bị chế giễu, xa lánh, dù rằng phần lớn nguyên nhân là do cậu không thể gạt nó ra khỏi đầu. Một thứ đã mất đi khác với một thứ ngay từ đầu đã không có, Tu thấy sự hoài niệm này là hoàn toàn bình thường, cố tình phớt lờ hay nhanh chóng làm quen đi với sự mất mát đó mới là bất thường. Cũng chính vì vậy mà bầu không khí xung quanh Tu luôn là một màu xám xịt, cậu có thể cảm nhận nó rõ ràng qua ánh mắt xa lánh, né tránh của mọi người.

Ở trường, chỉ có duy nhất một nơi mà Tu thấy thoải mái nhất, chính là bên dưới gốc bằng lăng nằm khuất ở sau trường. Ở đây hoàn toàn tránh xa ánh mắt của mọi người, tuy nhiên vẫn còn một nguyên nhân khác nữa mà Tu lựa chọn làm nơi gởi gắm tâm tình. Cây bằng lăng này được trồng sát tường, bị chèn ép không gian sống, thân cây nhỏ nhắn cong cong dáng móc câu, lớp da xù xì do trải qua nhiều lần trầy xước, còn cành lá phát triển lệch hẳn một bên, nhìn qua tựa như một cái lá sen vậy. Trong cảm nhận của Tu, nó cũng như cậu, ngay từ đầu vốn đã không thể thuộc về nơi này, có ra sao cũng không ai thèm để ý tới.

Cũng trong thời gian đó, suy nghĩ về điều này của Tu lại càng thêm mạnh hơn, là lúc mà những chuyển biến bắt đầu xảy đến. Đó là thời điểm ít ngày sau sinh nhật của Tu, khoảng tháng ba, đột nhiên ngón tay cậu lại thỉnh thoảng ngứa lên, cứ như bị kiến cắn vậy, khó chịu vô cùng, mà bởi vì quan hệ trong nhà vừa trở nên căng thẳng hơn, nên cậu không tìm được ai để tâm sự hay tư vấn về những lo lắng trong lòng.

Thật sự là ở trường học Tu không phải chỉ luôn một mình, vẫn luôn có người tìm đến cậu, chịu đựng được sự ương bướng của cậu mà cùng trò chuyện, tâm sự. Điển hình là mỗi lúc Tu trốn ra đây, không bao lâu thì sau lưng cậu lại có tiếng nói vang lên.

– Mỗi lần buồn bực là cậu lại qua đây, không ngờ ngay cả cái này cậu cũng chấp nhất.

Lần đó cũng vậy, Tu vừa tựa lưng không bao lâu thì Khá đến. Cậu có thể nhớ rõ cũng bởi vì hôm đó là một khá đặc biệt, cũng nhờ Khá nhắc mà Tu mới để ý tới.

– Ồ, bằng lăng nở hoa rồi, mới tháng ba mà. Đúng là cái cây này cũng khác lạ giống cậu luôn rồi.

Ở trường Tu và Khá có biết danh là chín và mười một, nói tới số lượng các ngón tay, cũng bởi sự cố ý của những ai kia mà họ trở thành cặp đôi nổi danh nhất. Hai người là một đôi, tuy nhiên Tu lại bị trêu nhiều hơn, bởi vì cậu có gương mặt xán lạn hơn Khá, và đây cũng là sự tự tin duy nhất, một niềm an ủi cuối cùng khi Tu ở cùng với cậu ta.

Nhận ra sự đặc biệt của cây bằng lăng, Tu cảm giác lòng mình cũng rục rịch theo, thế là cậu bắt lấy Khá tâm sự.

– Ngón tay cụt của tớ dạo này cứ ngứa lên. Cậu nói xem có phải là điều ước của tớ sắp thành hiện thực, ngón tay sắp được mọc lại rồi?

Cái ngón bị cụt của Tu là ngón út tay bên trái, nó không ảnh hưởng nhiều đến mỹ cảm tổng thể hay sinh hoạt, chỉ có những cơn đau ngứa nhắc cho cậu rằng một phần cơ thể mình đã mất đi.

– Cậu bị ám ảnh quá rồi đó.

Nhìn thái độ của Khá, Tu cũng bó tay rồi, mà có lẽ lời cậu nói ra thật sự quá làm người khác muốn căm lặng. Bằng chứng là chưa trò chuyện được mấy câu thì cậu ta đã lặng lẽ chuồn đi, để mình Tu đối diện với dòng suy nghĩ lạ lùng đó.

Có lẽ Tu đã bị ám ảnh thật rồi, buổi tối hôm đó nằm trong phòng, cậu nghe tiếng cục cịch như có ai lấy ngón tay gõ và cọ vào cửa kiếng, cùng với đó phần bị cụt của ngón tay lại ngứa nhiều hơn. Trời không mưa gió, tiếng động bất chợt này khiến cậu lạnh gáy.

Cửa sổ phòng Tu hướng ra mảnh vườn bỏ hoang của nhà cậu, đó là nơi nổi tiếng trước giờ không có sâu bọ gì, thậm chí là âm thanh côn trùng kêu cũng không. Mới đầu Tu cũng sợ hãi sự bất thường đó, nhưng thời gian dài trôi qua mà vẫn không có gì xảy ra, cậu cũng quen dần với điều này. Tuy nhiên Tu vẫn chỉ là đứa trẻ mười bảy tuổi, có những điều cậu chẳng thể gạt nó ra khỏi tâm trí được.

Tiếng động và phần tay cụt bị ngứa khiến Tu quan tâm hơn, cậu lấy can đảm tới cửa sổ vạch màn ra xem. Cậu giật nảy mình lên khi thấy được toàn bộ nguyên dạng của nó, đó thật sự là một ngón tay, không phải một phần của bàn tay mà là một ngón tay đơn độc, đang cử động khều móc vào cửa kính như muốn đi vào trong.

– Á…

– Gì mà la hét ôm sòm vậy Tu.

Cùng với tiếng la thất thanh của Tu là tiếng của hỏi gấp tha thiết của mẹ cậu. Tu như tìm được điểm tựa, chạy ra khỏi phòng mình, đến phòng khách đứng trước mặt ba mẹ cậu hoảng hốt giải thích.

– Cái ngón tay… Cái ngón tay của con quay trở về rồi.

Vẻ lo lắng của hai người sượng lại trong tức khắc, họ nhìn vào phần ngón tay bị cụt, hoàn toàn hiểu lầm ý của Tu.

– Mê sảng gì đấy?

Mẹ Tu còn đến sờ chán cậu, lau bớt những giọt mồ hôi đang ứa ra thành dòng.

– Thật mà! Nó còn động đậy nữa, cứ gõ cửa sổ phòng con miết…

Tu đã bình tĩnh hơn, tuy nhiên cậu vẫn còn lẫn lộn trong cảm xúc sợ hãi và ngỡ ngàng, lời nói vì thế không rõ ràng lắm. Nhưng chưa để Tu trình bày rõ thì ba cậu đột nhiên quát lên, khiến cậu sửng sờ ngừng lại.

– Đủ rồi!

Ông không dừng lại ở đó, gương mặt hiện rõ nét bi ai chán chường tiếp tục nặng lời trách móc.

– Đến bao giờ con mới hết ám ảnh với nó đây, chỉ là một ngón tay thôi mà, thiếu nó từ đó đến giờ chẳng phải con vẫn sống tốt đó sao.

Từ nhỏ đến lớn Tu chưa bao giờ thấy ba cậu tức giận như thế, cậu hoàn toàn sững người lại, bị mẹ đuổi về phòng trong trạng thái vẫn còn chưa hết hoảng hốt.

Ba Tu, ông Trí trước giờ đều rất hiền lành, luôn quan tâm đúng mực tới gia đình và cậu, bởi thế mà ấn tượng của ba trong lòng Tu là người có lòng dạ rộng rãi, luôn mang đến sự ấm áp cho mọi người xung quanh. Nếu có vấn đề khiến ông phiền lòng vậy thì chỉ có thể là chuyện của Tu, ông cũng là người day dứt về cái ngón tay đó, luôn cố gắng bù đắp cho cậu. Tu hiểu điều đó, cậu không hề phiền lòng gì với gia đình, thậm chí càng thêm yêu quý họ, vì thế mà cậu thật sự hoang mang trước sự thay đổi bất chợt này của ông. Cú sốc vừa rồi là quá lớn đối với Tu, sự sợ hãi cơn giận của ba lúc này đã lấn át sự sợ hãi đối với cái ngón tay kì lạ đó, khiến cậu mông lung nghĩ ngợi, chìm vào quá khứ.

Kin.. Kít… Kịch… Kịch…

Tới khi lại nghe thấy tiếng động ngoài cửa sổ và cơn đau ngứa từ phần ngón tay cụt Tu mới tỉnh hồn lại, rốt cuộc hiện thực thì vẫn là hiện thực, giờ này cậu chỉ có thể một mình đối mặt với nó.

Tu cảm thấy bảy tám phần đó là cái ngón tay của mình, nhưng nghĩ đến việc một phần cơ thể mình đã đứt lìa ra lại còn có thể động đậy và di chuyển như thể tự có ý thức riêng là gai ốc cậu lại nổi lên. Cùng với tiếng động kêu lên, khắp người của Tu cũng ngứa ngáy theo, trong lòng dâng trào lên cảm giác bất an và lo lắng.

Để dẹp những cảm giác khó chịu này xuống, Tu quyết định lại lôi đống dụng cụ gồm mấy thanh gỗ, dây, các hình học đủ kiểu bằng nhựa, một keo bi và cuối cùng là những quân cờ Domino ra bắt đầu bố trí sắp xếp. Từ lúc không hòa nhập được với bạn bè trong lớp, Tu chỉ có thể tìm đến những môn giải trí chơi được mình, trong đó trò cậu thích nhất và giỏi nhất chính là xếp Domino này, đây cũng là trò duy nhất mà cậu có thể chơi thoải mái mà không bị gia đình than phiền hay trách mắng.

Để chơi giỏi trò này đòi phải có khả năng tính toán tốt, khoảng cách, những yếu tố quyết định cờ có ngã đến hết hàng hay không. Tiếp đến là sự tập trung, bởi một sơ suất trong lúc xếp cờ có thể khiến tất cả quân cờ sập, công sức kéo dài suốt mấy giờ liền có thể mất trắng. Cuối cùng, phải có sự sáng tạo, trong căn phòng của mình, một không gian bị giới hạn, Tu cần nhiều hơn những thiết kế và bố trí phức tạp để gia tăng được độ dài. Hiện tại Tu đang cố gắng bức phá kỉ lục của mình trong căn phòng này, tạo ra các tầng bậc thang cao nhất có thể bằng các kiểu thiết kế xếp Domino khác nhau. Tu không thích trẻ em, nhưng nhờ đến với Domino mà cậu có được ước mơ, có được mục tiêu trở thành một kĩ sư thiết kế trò chơi.

Khi tập trung vào trò chơi, Tu cuối cùng gạt đi sự phiền nhiễu bên ngoài cửa sổ, cuối xùng thiếp đi trong cơn mệt mỏi lúc nào cũng không hay.

Vừa tan trường, Tu liền nằng nặc kéo Khá về nhà mình, cậu muốn bắt lấy cái ngón tay đó nhưng lại không dám làm một mình, cũng để kiểm chứng lại việc hoang đường đó có phải chỉ vì bản thân quá hoang tưởng mà gặp ảo giác.

Đợi một lúc mà chẳng có gì xảy ra, Tu quyết định vào nhà kho lấy cái xẻng nhỏ đào đất đi ra sau vườn.

– Cậu làm gì thế? Kéo tớ theo mà chẳng giải thích gì cả.

Từ lúc cậu kéo Khá về đây, Tu chẳng nói hay trả lời câu hỏi nào của cậu ta, không lạ gì khi cậu ấy bắt đầu bực bội vì bị xoay vòng vòng.

– Việc này nói trước vô dụng, cậu sẽ không tin trừ khi gặp được.

Có lẽ do Tu nói thế cũng làm cho Khá bắt đầu thấy tò mò, dù phàn nàn thì vẫn theo sau cậu. Hai người bước chân vào mảnh vườn um tùm cỏ, Tu thấy Khá nhăn mày lại, quả nhiên cậu ta cũng có cùng suy nghĩ như cậu, ở nơi đất chật người đông mà để như thế này thì thật là đáng trách.

Mảnh vườn không lớn, đi chưa được bao bước thì đến nơi, Tu dừng lại ở chỗ đống đá nhỏ, cậu từ từ bê từng viên từng viên ra, để lộ một mảnh đất trống nhỏ chừng cái nón lá. Tiếp đó cậu lấy cái xẻng ra bắt đầu đào, nền đất khá ẩm nên đào cũng dễ dàng, chẳng mấy chốc cậu đã dừng lại, miệng thì theo đó la lên thất thanh.

– Không có… Không có… Nó mất thật rồi.

– Rốt cuộc là cái gì?

Nghe tiếng gặng hỏi của Khá, sự nghiêm trọng trên nét mặt của Tu bớt đi nhiều, lần này cậu không giấu nữa mà nói ra rõ ràng.

– Cái ngón tay… Cái ngón tay bị đứt tớ chôn ở đây mất rồi.

– Hả?

Nhìn khuôn mặt hơi đơ đơ của Khá, Tu cũng thấy lời nói vừa rồi của mình hơi khó hiểu nên giải thích thêm.

– Năm năm trước nhà tớ mới chuyển tới đây, trong lúc phụ bố mẹ dọn cỏ làm vườn thì lỡ cắt trúng tay, mất luôn một ngón. Vì đã hết tiền do mới mua nhà nên gia đình tớ chẳng thể đi bệnh viện nối lại, thế nên tớ mới chôn cái ngón tay đó ở đây coi như là tưởng nhớ, còn để đá kê lên tránh chó mèo vào phá. Vậy mà giờ lại mất tiêu rồi, ngay cả một mảnh xương cũng không còn.

– Vậy thì quá lạ. Có thể là chuột bọ tha đi rồi chăng? – Khá có vẻ đã bắt nhịp được câu chuyện của cậu, Tu cũng thấy phấn chấn lên. Và dù đây thật sự là suy nghĩ hợp lý nhất trong trường hợp này, thì cậu lại phản bác điều đó ngay tức khắc.

– Không thể nào. Cậu không để ý từ lúc vào vườn nãy giờ mà chưa gặp trùng bọ gì sao? Mặc dù không biết là nguyên nhân gì nhưng khu vực này chẳng có mấy thứ đó.

Khá nghe Tu nói thế mới để ý quan sát bốn phía, kết quả làm cho cậu ta khá bất ngờ.

– Đúng thật, sao lại vậy?

– Không phải nhà tớ phun thuốc gì đâu, từ lúc chuyển đến đây thì tớ đã thấy vậy rồi.

Nếu đất có vấn đề thì cỏ dại đã chẳng mọc được, điều này hoàn toàn bất thường, rõ ràng là dùng khoa học không không thể giải thích được. Nhưng Tu thì đã quen với điều này rồi nên không để ý lắm, cậu chỉ lo nghĩ tới cái ngón tay đã biến mất mà thôi. Kết quả của cuộc đào bới này đã cho Tu một kết luận, ngón tay mà cậu gặp mười phần chính là cái ngón tay đã đứt của cậu, sự lo lắng trong lòng cậu cũng bớt đi đôi chút, cùng với đó là sự tò mò và mong đợi đối với hiện tượng kì lạ này.

Tu cất đồ đạc vào kho, đang đắn đo nghĩ ngợi nên làm rất chậm, bị Khá ở phía sau thúc giục mấy lần. Tu để ý thái độ của Khá hơi bất thường, vẻ mặt này có vẻ như đang ái ngại, sợ sệt, mà nơi này đúng là hơi chút khác thường, mang cho cậu ta cảm giác khó chịu cũng là điều dễ hiểu.

Đứng trước cửa nhà kho, Tu suy tư rồi bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, Khá cũng theo cậu mà quan sát toàn cảnh khu vườn cùng với ngôi nhà *giả gỗ độc đáo này.

– Tại sao nhà cậu lại chọn màu trắng sơn tường thế, nhìn lạ lùng quá đi. – Ít ai lại chọn màu trắng để sơn vách tường như thế, không lạ gì Khá thấy thắc mắc.

– À, thật ra lúc đầu ba tớ tính phủ xanh bằng dây leo hết đó chứ, ai ngờ chăm sóc làm sao mà nó chỉ có lẻ loi vài cọng, lại còn biến thành màu xanh nâu nâu nữa chứ. Nói cái gì nền trắng mới làm nổi được hoa với lá, xanh tím vàng đâu không thấy, chỉ thấy thành ra vậy đó.

– Thế sao không sơn lại đi, để vậy nhìn… không tốt lắm.

Tu đã quen như vậy rồi nên không có cảm tưởng gì, nhưng nhìn thái độ lạ lùng của Khá thì có vẻ là không ổn thật. Tuy nhiên lúc này Tu không thể lưu ý được, có một thứ quan trọng hơn mà cậu phải bận tâm tìm kiếm.

– Thôi đừng để ý tới cái nhà nữa, mau giúp tớ tìm nó đi.

Nói xong không chờ Khá phản ứng, Tu bắt đầu di chuyển đi tìm kiếm, cậu tính tới chỗ bên ngoài cửa sổ nhìn qua.

– Này, cậu chưa nói rõ là cái gì thì làm sao tìm.

– Thì là nó đó, cái… A… Nó đây rồi.

Còn chưa kịp nói rõ cho Khá thì Tu nhìn thấy một thứ nhỏ nhỏ, trắng trắng vọt vào nhà chỗ cửa chính hé ra, cậu háo hức hét lên rồi chạy đuổi theo. Chỉ tội cho Khá, hoàn toàn rối tung rối mù, cậu ta cũng chẳng còn kịp suy nghĩ gì nữa mà đuổi theo sau Tu.

Khá đi theo tiếng động ồn ào đến tận phòng của Tu, mặt sàn lộn xộn đầy những bi màu, quân cờ Domino văng tứ tung, cả đồ đạc trong phòng cũng ngã đổ khắp nơi, giống như vừa trải qua một cuộc chiến vậy. Căn phòng ra như vậy Khá thật chẳng muốn vào, cũng may mọi chuyện dường như đã kết thúc, ngoài Tu đang hổn hển ôm chặt cái keo thủy tinh với bộ mặt hớn hở đến lạ ra thì không còn thứ gì khác lạ nữa.

– Bắt được rồi. Là nó nè, thứ mà tớ muốn cho cậu xem.

Thấy Khá đến Tu liền đưa cái keo đã được vặn chặc nắp ra, có thể thấy rõ bên trong là một cái ngón tay ba lóng đang nhảy loạn như một con côn trùng đang bị giam cầm.

Tim Khá nhảy loạn lên theo từng cái chuyển động của cái ngón tay đó, nhanh một cách dồn dập, mắt cậu muốn sầm lại, người thì liêu xiêu muốn đổ xuống. Trong giây phút này Khá chỉ có thể hành động theo bản năng, cậu bỗng hét to lên rồi chạy vụt ra khỏi nhà.

– Á…

Tiếng la hoảng hốt của Khá để Tu sững người lại, cậu phát hiện mình đã mắc một sai lầm lớn. Tu tưởng khi thấy rồi thì Khá sẽ tin và chịu nghe cậu nói, lại quên mất đến trường hợp này, khi mà lần đầu thấy nó cậu cũng phản ứng không khác mấy.

Tu kéo Khá theo vì cậu sợ phải làm chuyện này một mình, nhưng cuối cùng thì cậu vẫn phải một mình đối mặt với nó. Nhìn vào một ngón tay đứt lìa như thế lại có thể cọ quậy sinh động như thế, bất kì là ai cũng thấy sợ hãi, Khá đi rồi Tu mới kịp nhận ra, cậu bối rối không thôi. Rốt cuộc lại một lần nữa cậu phải đối mặt với nó một mình, mà lần nào cũng tại cậu mà ra.

*Giả gỗ: Là vật liệu được tạo hình giống với chất liệu gỗ, thường dùng để thay thế cho gỗ do rẻ hơn mà độ bền thì tương đương, ngoài ra cũng không phải lo lắng về mối, mọt hay côn trùng phá hoại.