Chương 1

Like & Share:

Nửa đêm, cô Tú cảm thấy khát nước, cổ họng khô rát như vừa kêu gào trong suốt nhiều giờ liền.

Cô ngồi dậy, âu yếm nhìn anh Khánh đang ngủ say bên cạnh, rồi đưa tay xoa nhẹ cái bụng phình to đã được gần chín tháng. “Mẹ sắp được gặp con rồi nhỉ?”, cô thì thầm, bất giác mỉm cười.

Tay men theo góc tường, tìm kiếm công tắc điện. Tối quá, Tú không thể nhìn thấy gì cả, vợ chồng cô không có thói quen dùng đèn ngủ.

Bất chợt, bụng cô quặn lại, cơn đau bất ngờ ập đến làm Tú muốn ngã nhào xuống đất. Nhưng rất may, Tú đã vịn được vào mép giường.

-Anh…anh…hình như em sắp sinh rồi!

Anh Khánh nghe vợ kêu lên đau đớn, hoảng hốt bật dậy, chạy đến đỡ Tú ngồi lên giường.

-Em không sao chứ?

-Anh…mau gọi điện cho chị Thơ, không kịp đến bệnh viện nữa rồi! – Tú lắc đầu, nói. Cô không ngờ con mình lại nôn nóng gặp mình đến như vậy.

Cũng may chị Thơ hàng xóm là một bác sĩ phụ khoa, chứ không đi xe máy lên bệnh viện mất ít nhất cũng hai mươi phút.

Đêm hôm ấy, nhà anh Khánh sáng nhất tổ dân phố.

***

Bà Năm đứng trước bàn thờ, thắp ba nén hương rồi gieo một quẻ bói. Bà cầm chiếc thẻ vừa bốc được trên tay, hai mắt lóe lên sự kinh ngạc rất lớn, khuôn mặt già nua hơi nhăn lại. Cả đời làm nghề thầy cúng, bà mới thấy có trường hợp kì lạ như thế. Im lặng một lúc bà mới lên tiếng:

-Đứa cháu mình…nó có khả năng đặc biệt…

-Khả năng gì mẹ? Cả đời được thần linh phù hộ phải không? – Anh Khánh đứng vái nãy giờ, ruột gan lộn tùng phèo vì sốt sắn như có đàn kiến đang bò trên lưng. Nghe mẹ vợ nói thế, anh mừng rỡ hỏi.

-Không…khả năng đó có thể có hại đối với cuộc sống của nó. – Bà lắc đầu, những sợi tóc đen cuối cùng như bạc dần trên mái tóc.

-Là sao mẹ? – Thấy khuôn mặt buồn bã của mẹ mình, anh hoảng hốt hỏi. Nhưng đúng lúc này, tiếng khóc “oe, oe” của đứa trẻ vang lên. Anh hí hửng chạy vào phòng vợ, mặc kệ cái “khả năng đặc biệt” gì đó, vừa chạy vừa kêu la như bị chập mạch vì quá sung sướng. – Sinh rồi, sinh rồi… Con trai phải không…???

Bà Năm thở dài, trong lòng có không ít điều lo lắng, “Cháu mình có sức mạnh tâm linh lớn hơn người bình thường, một linh hồn có nguồn sinh mệnh mạnh mẽ, nhưng đó cũng chính là điều không tốt…”. Nghĩ rồi bà chắp tay đi vào, cũng phải xem khuôn mặt đứa cháu mình như thế nào đã rồi tính.

Thằng bé được đặt tên là Tuấn, đầy đủ là Nguyễn Hữu Tuấn.

***

Dòng sông thời gian trôi đi đều đặn, Tuấn lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ và sự chăm sóc ân cần của ngoại.

Tuổi thơ nó gắn liền với chiếc quạt mo mà mỗi đêm bà vừa quạt vừa ru hắn ngủ khi trời nóng, hay nồi cơm dẻo thơm lừng được nấu bằng bếp than tỏa hơi ấm áp vào mùa mưa. Bà dạy Tuấn tập đọc, tập viết những nét chữ đầu tiên.

Tuấn rất yêu bà, nhưng nó không giải thích được một việc duy nhất, đó chính là lúc nào bà cũng bắt nó đeo bùa. Ít nhất trên người nó cũng có một lá bùa đỏ đeo trước cổ. Lâu lâu, lại đưa cho nó vài lá bùa mới với nhiều màu sắc khác nhau, đeo ở cổ tay, có khi thì đeo lủng lẳng ở mắt cá chân. Rồi thỉnh thoảng lại không cho Tuấn ra biển tắm, hay cấm nó chơi trốn tìm cùng tụi bạn trong căn nhà bỏ hoang cuối xóm.

Bạn bè cứ chọc Tuấn là đồ mê tín, khiên nó đâm ra ghét mấy là bùa kinh khủng và dần dần nó không để ý đến lời ngoại dặn nữa. Nhưng có một việc xảy ra làm mọi suy nghĩ của Tuấn quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

 Chuyện xảy ra khi Tuấn mười bốn tuổi, tức là nó đang học lớp tám.

***

Mới sáng sớm, bà ngoại đã đứng trước cửa phòng ngủ của Tuấn. Bà gõ nhẹ cánh cửa rồi ôn tồn gọi nó:

-Tuấn ơi, dậy chưa con?

Tuấn đang ngủ mơ màng thì nghe tiếng ngoại, nó mắt nhắm mắt mở ngồi dậy. Cố gắng lê thân mình ra khỏi giường, nó mở cửa mà tay vẫn dụi dụi hai mắt:

-Còn sớm lắm mà, ngoại kêu con có chuyện gì không? – Tuấn đáp bằng giọng ngái ngủ.

Bà nhìn nó mỉm cười hiền lành.

-Hôm nay con phải mang theo lá bùa này theo đó. – Nói rồi bà đưa cho Tuấn cái túi nhỏ xíu màu vàng. Miệng túi được cột bằng sợi dây mảnh màu đỏ.

-Nhưng con có tấm này rồi mà, ngoại mới đưa con hồi đầu năm. – Tuấn nũng nịu đáp, cu cậu cho tay vào cổ áo, móc ra một cái túi nhỏ màu đỏ, nhìn y hệt cái túi mà ngoại nó mới đưa cho, chỉ khác màu sắc.

-Nhưng mà mỗi tấm có tác dụng khác nhau. Con phải đeo nó trên cổ đó, ngày ni ngoại cảm thấy có chuyện…

-Dạ…

Bà ngập ngừng rồi dúi lá bùa vào tay Tuấn, thật tâm bà chẳng muốn chuyện gì xảy ra với đứa cháu cưng của mình, nhưng bà linh cảm có điều không tốt nên cho thằng Tuấn đeo phòng ngừa. Tuấn cầm lá bùa trên tay, lắc đầu hơi buồn phiền. Bảo nó mang một tấm thì được, hai tấm thì làm sao xuống biển tắm. Huống chi mỗi khi tắm biển nó đều cởi lá bùa ra ngoài, mặc dù loại vải này không thấm nước, nhưng nó vẫn thấy vướng víu thế nào. Tuấn đồng ý để ngoại khỏi lo lắng, chứ nó sống mười bốn năm rồi, thấy có gì nguy hiểm đâu, ngoại cứ bảo mình dễ bị ma ám. Nghĩ rồi nó chả buồn đóng cửa, lên giường nằm ngủ tiếp đến gần trưa.

Chiều đến, cả bọn con trai trong lớp Tuấn kéo nhau ra biển.

Chớm hạ, thời tiết không nóng lắm, tuy thế tụi nó vẫn thích ra đây nhảy nhót. Lúc này còn sớm, bãi biễn vắng tanh. Hôm nay trời có mây mù, chỉ thấy mấy tia nắng ban chiều cố gắng le lói sau đám mây đen khổng lồ chỉ chực ùn ùn kéo đến, bầu không khí xám xịt và có chút u buồn. Hình như trời sắp có mưa giông.

Xa xa có mấy chiếc thuyền đánh cá nhỏ bấp bênh theo từng con sóng nhẹ, ngư dân đang tranh thủ thu vội mẻ lưới trước khi trời đổ cơn mưa.

Tuấn cởi áo bỏ vào ba lô để trên xe đạp, chỉ còn mặc mỗi cái quần đùi màu đen. Nó đưa tay lên cổ định cởi hai cái bùa xuống, nhưng lại phát hiện ra chỉ có mỗi lá bùa đỏ nó đeo từ nhỏ, bùa vàng mà ngoại đưa hình như quên mang theo. Nghĩ lại, nó cũng quên khuấy đi mình đã để chiếc bùa vàng ở đâu. Lúc nửa buổi thức giấc, nó đã không thấy, vì không mấy để ý nên cũng không đi tìm. Nó chép miệng chậc chậc, không quan tâm đến nữa, chắc chắn là ở đâu đó trong phòng. Tuấn nghĩ nghĩ rồi cởi luôn lá bùa đang đeo bỏ vào trong túi, nó dựng xe dưới gốc cây dừa lớn rồi đạp chân lên cát mịn, chạy ùa ra với đám bạn đang chơi bậc nhảy dưới nước.

Đây là trò nó thích nhất. Hai thằng bạn đan tay vào nhau, Tuấn đứng trên đó cố giữ thăng bằng, cả lũ đếm môt, hai, ba, rồi hất mạnh tay, Tuấn búng người lên không, lộn một vòng trước khi rơi xuống. Nó thấy cảm giác chìm vào trong nước thật tuyệt, sảng khoái đến từng lỗ chân lông. Đám nhóc tưởng chừng như cả bãi biển hôm nay chỉ thuộc về mình chúng. Tiếng cười đùa theo từng cơn gió vang thật xa.

-Hi hi.

Tuấn nghe tiếng cười của một cô gái trộn lẫn trong tiếng cười của tụi bạn, trong trẻo như chuông ngân, mang đến cho người khác cảm giác vui vẻ.

 Tuấn quay đầu nhìn xung quanh, nhưng không thấy ai, tiếng cười cũng vội tắt.

Khi nó đinh ninh là mình nghe nhầm thì tiếng cười lại vang lên lần nữa. Sau hai ba lần giống như bị đùa, lần này nó chả buồn quay lại. Nó nhuếch miệng cười nham hiểm, cố ý đợi mấy giây sau rồi quay đầu thật nhanh. Cô gái hơi sững người, bốn mắt chạm nhau. Tuấn nhìn cô còn sững sốt hơn gấp mấy lần, trong đầu nó không ngừng kêu lên “thật là đẹp!”.

Cô gái đang đứng ở cách xa tụi nó khoảng mười lăm mét, ở chỗ nước sâu hơn, tầm ngang đến cổ, cô chỉ ngoi lên mỗi cái đầu. Trông cô chỉ trạc tuổi nó hoặc hơn một tí, khuôn mặt bầu bĩnh dễ thương với đôi mắt biết cười. Mái tóc đen nhánh càng thêm mềm mượt khi bị ướt, trái tim mới lớn của Tuấn đập thình thịch khi cô lặn ngụp xuống rồi lại ngoi lên từ từ. Từng giọt nước lăn trên làn da trắng mịn màng.

Cô mỉm cười với nó, nụ cười như đóa hoa mai nở rộ, lồng ngực của Tuấn nổ tung, khuôn mặt nóng rần rần mà nó cũng không hiểu tại sao.

Lúc Tuấn định mở miệng ra gọi thì cô đưa ngón tay nhỏ bé lên bờ môi anh đào, ra hiệu cho nó giữ im lặng. Cô chỉ chỉ về đám bạn của Tuấn rồi lắc đầu. Tuấn hiểu ý, nhưng tâm trạng nó lại chùng xuống bởi vì không thể nói chuyện được. Như biết Tuấn nghĩ gì, cô đưa cánh tay lên vẫy vẫy, Tuấn mừng như điên. Nó bảo với tụi bạn đi tập lặn một tí, rồi bơi ra xa.

Lúc này nó đang bơi nhanh hết cỡ mà không biết mệt là gì, tâm trí Tuấn đang mê muội. Nhưng không hiểu sao, nó càng bơi đến cô lại càng cách xa, khuôn mặt lúc nào cũng nhìn nó mỉm cười, chắc cô đang muốn thi bơi, Tuấn nghĩ vậy rồi gồng mình tiếp tục mà không hề hay biết mình đã bơi quá xa bờ. Và tụi bạn cũng không hề để ý đến hành động như bị mộng du của nó.

Khi Tuấn đã thấm mệt, nó mới thấy cô gái ở không chạy trốn mình nữa. Tuấn thấy cô ở rất gần mình rồi, nó phấn khởi bơi lại.

-Này…Bạn gì ơi…bạn…bạn…

-Hắc…hắc…

Tuấn gọi nhưng câu nói tắt lịm giữa chừng.

Mặt nó dần tái lại, chỉ thấy mỗi cái đầu cô nhấp nhô trên sóng, còn phía dưới nước thì chả có gì cả, không có thân, cũng chẳng thấy tay chân đâu, chỉ là màu xanh trong suốt của nước biển.

 Cái đầu không nói, không rằng, chỉ cười điên dại. Miệng mở rộng hết cỡ làm khuôn mặt biến dạng như được làm bằng cao su, mấy cái răng nhọn hoắc bị rêu xanh bám vào như đã ở dưới nước rất lâu rồi.

Tuấn sợ quá, không thốt lên được lời nào nữa. Như người gặp ác mộng tỉnh giấc, nó mới nhận ra tình cảnh nguy hiểm của mình. Nó hoảng hốt quay đầu nhìn vào bờ, chỉ thấy lũ bạn nhỏ xíu như mấy con kiến, và nó cũng chả biết tại sao mình lại có thể bơi được xa đến thế. Tay chân Tuấn bây giờ mỏi nhừ, toàn thân rệu rã, gần như không còn chút sức lực nào nữa.

Nó quay lại, cái đầu bỗng nhiên biến mất, chỉ còn vọng lại tiếng cười rùng rợn, vừa gần vừa xa.

Nó hoảng hốt đạp mạnh chân ráng bơi về, nhưng lại không nhúc nhích được, bởi vì chân phải đang bị một bàn tay nào đó nắm lấy.

Tuấn thở hồng hộc. Cảm thấy lạnh lẽo, sau một hồi vùng vẫy trong tuyệt vọng, nó đau đớn vô cùng vì bị chuột rút.

Cuối cùng, nó chìm dần xuống…

Tuấn mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trên cái ghe nhỏ đậu gần bờ. Mùi cá tươi vừa thơm vừa tanh nồng sộc vào mũi nó. Vây quanh là lũ bạn đứng dưới nước chống tay lên bẹn thuyền, đang nhìn vào với ánh mắt lo lắng. Ngoài ra còn có một người đàn ông đã lớn tuổi ngồi cạnh, khuôn mặt hiền lành phúc hậu.

-Ê, nó tỉnh lại rồi nè! – Giọng một đứa kêu lên mừng rỡ khi thấy mi mắt Tuấn nhúc nhích.

Cả bọn nhao nhao xúm lại xem, rồi thở hắt ra một hơi như trút được quả tạ đeo trước ngực nãy giờ. Tuấn cố gắng nở một nụ cười cho tụi bạn yên tâm, mặc dù môi nó bây giờ so với tờ giấy trắng thì chẳng khác gì nhau. Đến cả bàn tay nó cũng nhấc lên không nổi.

-Cười cái con khỉ, mày tập lặn hay muốn lặn ba ngày nổi lên vậy? cũng may mà chú Ba nhìn thấy vớt lên đó! – Một đứa lớn giọng trách móc, nhưng lại thấy nhẹ nhõm.

-Con cảm ơn chú… – Tuấn cảm thấy mình thật may mắn, nếu không có chú ấy thì nó đã sớm đi chầu ông bà.

Chú Ba cười cười, đưa bàn tay lên sờ mấy sợi râu bạc mới mọc cứng như dây kẽm.

-Con may lắm nhé, chỉ uống vài ngụm nước, bơi gì mà xa quá vậy…Cũng may chú đang đánh cá ở gần đó chứ không thì… – Ngập ngừng một lúc rồi chú nói tiếp – Mà tụi cháu đừng đến chỗ này tắm nữa, ở đây từng có một người chết đuối, hình như là mười năm trước thì phải. Người chết là một bé gái trạc tuổi tuội cháu, đến cái xác cũng không tìm thấy…

-Thật ạ? – Cả đám trợn to mắt, mặt thằng nào cũng tái mét không còn chút máu.

Tuấn rùng mình một cái, thầm nhớ lại chuyện xảy ra lúc nãy, sống lưng lạnh ngắt, toàn thân nổi gai ốc.

Bây giờ Tuấn mới nghĩ đến một mớ việc không bình thường xảy ra mà lúc nó không nhận thấy. Tại sao cô gái kia tắm một mình? Tại sao tụi bạn nó lại không nghe thấy tiếng cười. Nó thấy mình sao mà ngu quá, suýt chết vì bị con gái mê hoặc. Kể ra nó cũng có tâm lý mạnh mẽ lắm, mới không sợ chết khiếp khi thấy cảnh đó.

Tuấn âm thầm quyết tâm chia tay bãi biển này từ đây.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, thấy trong người đã khỏe hơn, nó bảo tụi bạn đưa về nhà. Tuấn quyết định giữ bí mật chuyện hôm nay, nó không muốn cả nhà lo lắng thêm, đặc biệt là ngoại, bà đã lo cho nó suốt mười bốn năm rồi.

Bầu trời lúc này xám xịt vì bị mây đen phủ kín, cũng sắp mưa. Ngồi ở yên sau xe đạp, tay Tuấn không ngừng vân vê chiếc bùa trên cổ đã bên Tuấn từ bé đến giờ. Lá bùa tỏa ra hơi ấm nhe nhẹ, khiến nó có cảm giác thân thuộc không muốn rời. Tuấn hứa với lòng mình là sẽ không bao giờ bỏ lá bùa này ra nữa.

Về đến nhà, Tuấn thấy bà ngoại đã đứng trước cổng tự khi nào. Nhìn thấy thằng cháu mình vẫn còn nguyên, cơ mặt bà giãn ra, gần như trẻ thêm vài tuổi. Tự nhiên nó thấy thương ngoại quá.

-Con về rồi đấy à… – Bà vẫn hỏi nó với giọng ôn tồn hằng ngày.

-Dạ. Hôm nay vui lắm ngoại à. – Tuấn cố gắng nói dối một cách tự nhiên, nhưng trong thâm tâm nó thấy chột dạ vô cùng.

-Ừ, không sao là tốt rồi. Vào nhà nhanh đi con, trời sắp mưa rồi.

 Nói rồi bà quay lưng đi vào nhà, nó dạ một tiếng rồi lẽo đẽo theo sau.

Sáng hôm sau.

-Tuấn đâu rồi, mày xuống đây coi.

Tiếng mẹ nó gọi lớn từ phòng tắm tầng một, Tuấn giật mình bật người dậy chạy vội xuống.

-Có chuyện gì gấp vậy mẹ? – Nó vừa thở hổn hển vừa hỏi.

Mẹ hắn không nói gì, trừng mắt rồi cốc lên đầu nó một cái thật đau.

-Sao mẹ lại cốc con? – Tuấn ôm đầu, miệng mếu xệch.

-Sao mày lại bỏ lá bùa vào túi quần đùi thể hả con? Không đeo thì cất có nơi có chỗ chớ!

Nói rồi mẹ dúi cái bùa cho hắn, bà giơ tay lên định cốc thằng con trời đánh của mình một cái nữa. Nhưng Tuấn cầm lá bùa rồi nhanh như sóc mất hút ở cầu thang lên gác. Đó chính là lá bùa vàng mà hắn đánh mất hôm qua, nhưng tại sao nó lại ở trong túi quần đùi. Nó nhớ rõ hồi chiều hắn thay quần mà không hề bỏ vào. Tuấn vừa đi trên cầu thang vừa nghĩ mãi, hắn chợt thấy bà ngoại đang uống trà dưới phòng khách, bà nhìn hắn mỉm cười hiền lành. Hắn cười chào bà rồi đi lên phòng. Vừa đến cửa, Tuấn chợt nhận ra điều gì đó. Mắt nó sáng lên, mọi nghi vấn nãy giờ trong đầu đều được giải đáp.

Từ đó, suy nghĩ của nó thay đổi thành: “bà ngoại bảo gì thì làm thế thôi”.