Chương 1: Lòe xung kích

Like & Share:

 Tôi là Nguyễn Ngân Hà, 16 tuổi. Hôm nay là ngày đầu tiên của lớp 10..

 Và tôi đi muộn.. OMG tôi đã đi muộn đấy!!!!!! Sở dĩ là vì tôi quên đặt báo thức, bố tôi quên lặp báo thức và mẹ thì lỡ tắt cái báo thức duy nhất của cả nhà, và ngủ tiếp.. Kể từ giây phút ấy, không gian tĩnh lặng đến gai người bao trùm ngôi nhà của chúng tôi, hòa với những tràng ngáy đầy ai oán của bố.. Dấu hiệu cảnh báo cho sự trừ lương và đánh tụt hạnh kiểm của cả nhà..

Khi ba nàng công chúa thức giấc (..Ý tôi là ba của nàng công chúa-ba tôi ấy) tất cả đã quá muộn..! Vì công việc của bố mẹ đều yêu cầu tính chính xác của thời gian và nhà chỉ có 1 cái phòng vệ sinh nên mẹ sẽ vào trước. Sau đó đến bố. Còn tôi – người chưa có khả năng mang lương về mỗi tháng phải vào cuối.. Giây phút bước vào phòng vệ sinh, tôi đã muộn học 10p!

Có thể bạn đã biết, thường những đứa gần trường lại có xác suất đi học muộn gấp vài-chục-lần những đứa xa trường. Đúng vậy, sự chủ quan và tư tưởng lười biếng đang giết chúng ta mỗi sáng..! Tôi cũng bị nó giết đây…

Nhà tôi cách trường 500m, tất nhiên là đi bộ cho khỏe. Biết đâu một ngày nào đó có thể đọ bắp chân với CR7 luôn ấy!? Bạn có biết dáng đi của người buồn đi vệ sinh không? Chính là cái dáng đi không nhanh không chậm, cổ thì vươn tới phía trước nhưng mặt vẫn phải bình thản để lòe mọi người cho đỡ xấu hổ ấy.. Tôi đang đi như vậy đây. Các bác lớn tuổi trên đường nhìn tôi như nhìn thấy bò đi bộ vậy.

Mong là ngày đầu các bạn xung kích chưa hăng hái tàn sát. Ồ chỉ có đúng một thủ môn (xung kích) và không thấy bóng dáng trọng tài nào (bác bảo vệ). Cơ hội để lén lút phạm qui đây rồi;; Ồ không tôi không phải người đá bóng, tôi là quả bóng cơ.. Thật sự cần ai đó sút tôi vào lớp 10D5!!!!!!!!!!! Khi tôi còn đang tìm người sút thì thanh niên xung kích đã bắt sóng được tội nhân là tôi đây..

Xung kích nhẹ nhàng hỏi:

– Chào em, em tên gì?

Tôi cuống cuồng đáp:

– Em tên là Ng… À không.. em quên rồi haha;;

Xung kích nhẹ nhàng hỏi lại:

– Em tên gì? Học lớp nào?

Trái tim chân thật mách bảo tôi phải khai đi.. khai đi còn được hưởng khoan hồng. Nhưng não, miệng và chân thật đáng khinh bỉ:

– Anh hỏi như thế là ý gì? Anh muốn.. làm quen với em ư!? Haha xin lỗi, em muộn rồi. Phải vào lớp thôi!!!

Nói xong tôi cũng không rõ mình vừa làm cái quái gì nữa.. Dồn hết sức lực của 16 năm sống trên đời, hất xung kích ra, chạy nhanh đến-kinh-ngạc vào lớp. Tẩu thoát thành công!!

Bạn cùng bàn chưa biết mặt của tôi vẫn chưa đến. Thôi kệ, tôi sẽ vẫy con mén Tú An lên ngồi cùng;; Tú An là cô bạn tôi chơi thân từ hồi học hè, chúng tôi đặc biệt hợp nhau đấy. Ví dụ, nó thì thích gác chân, tôi lại thích bị người ta gác..!? Đối với đứa ngồi bàn 1 như tôi đây, duỗi chân ra thì gây tai nạn, co chân lại thì mỏi gối, để chân lên thanh sắt dưới ghế thì bị đứa ngồi sau hất ra không khoan nhượng, ngồi kiểu chữ M thì hỏng dáng..;; Tôi chỉ muốn leo lên bàn ngồi luôn! Ồ tất nhiên, chính vì vậy có trọng lượng đè lên chân không phải rất phê sao!? Lại còn ấm..!

*Giới thiệu nhân vật*

– Dương Tú An: học sinh lớp 10D5, cao 3 mét bẻ đôi thân hình cân đối, thuộc tuýp người ăn miệt mài không lớn nên gây cảm giác tốn cơm tốn gạo cho gia đình. Chơi được nhạc cụ như piano, guitar. Ước mơ sau này được đệm đàn cho Justin Bieber hát dân vũ !!?????