Chương 1

Like & Share:

Năm 2100, thế giới chứng kiến sự xuất hiện của một loại virus lây qua tiếp xúc gây xuất huyết não đồng loạt chỉ trong vòng năm ngày sau khi nhiễm: Stroke; hay còn gọi là virus “Não hoa” vì khi chụp CT não người chết do virus này sẽ thu được hình ảnh của não bộ xuất huyết nhiều điểm như hoa nở. Sau một cái bắt tay, một cái ôm, hay một cái hôn với người mang virus, hay đơn giản chỉ là tiếp xúc với những vật dụng mà người mang virus vừa dùng, bạn chỉ còn năm ngày trước khi cơn đột qụy diễn ra cướp đi mạng sống một cách nhanh chóng. Những thước phim tư liệu kinh hoàng ghi lại sự xuất hiện và lây lan chóng mặt của virus trên toàn cầu lấy đi sinh mạng của hơn ba tỷ người chỉ trong vòng tám tháng và lặng lẽ giết thêm nửa tỷ nữa trước khi bị thiêu trụi hoàn toàn năm 2110, vẫn được chiếu lại vào ngày 15-2 hàng năm để tưởng niệm, nhắc nhở, cảnh cáo. Những thành phố lớn nhất, văn minh nhất là những nơi thiệt hại nặng nề nhất; người chết như ngả rạ khắp nơi từ đường phố, nhà ga, siêu thị đến các bệnh viện lớn nhỏ. Nỗi sợ hãi về cái chết khiến người ta mặc đồ cao su từ đầu đến chân, không dám đụng vào những thứ có khả năng đã bị nhiều người cầm, nắm; bỏ các thành phố lớn chạy về vùng nông thôn hoang dã, ít người. Dù muốn hay không thì họ vẫn phải di chuyển, tản ra bởi vì không một chính quyền nào đủ khả năng xử lý từng ấy xác chết trước khi chúng bốc mùi hôi thối và sinh ra ruồi nhặng, chuột bọ cùng các loại bệnh tật vì ô nhiễm khác. Các thành phố lớn biến thành những nghĩa địa lộ thiên. Vì thế, từ năm 2101 đến năm 2110, con người châm lửa thiêu trụi những đô thị lớn, nhỏ, đốt sạch mọi thứ cả trong vùng dịch bệnh lẫn những vùng xung quanh; phun các chất sát trùng mạnh nhất và bỏ không những đống tro tàn đó trong vòng mười năm. Trong mười chín năm đó, thêm nửa tỷ người nữa chết vì nạn đói, cướp bóc, bệnh tật, thiên tai, tự sát…

Năm 2125, một chiến dịch quy mô lớn mang tên “con nhện đỏ” được tổ chức ở Mỹ sau nhiều đợt kiểm tra dẫn đến kết luận là các đô thị đã an toàn. Người dân Mỹ được kêu gọi trở về xây dựng lại các thành phố lớn, họ san bằng những công trình kiến trúc đã bị ngọn lửa hủy hoại, ủi đổ mọi thứ chắn đường, ngáng lối. Bắt đầu từ đống gạch vụn, những đô thị mới dần dần hình thành, bò rộng ra như mạng nhện. chiến dịch này nhanh chóng được thực hiện ở nhiều nước trên thế giới và năm 2130, chiến dịch “con nhện đỏ” chính thức được khởi động ở Việt Nam.

Thời điểm hiện tại là 11h ngày 15-2-2166. Thời tiết se lạnh khi máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Hà Nội. Cecilia là hành khách cuối cùng rời khỏi máy bay vì bị những thước phim tư liệu về virus Stroke chi phối. Từ khi còn đi học, năm nào cô cũng phải xem nhưng chưa năm nào xem trọn vẹn vì cô cho rằng những thứ đó không giúp gì được cho cuộc sống hiện tại. Tuy nhiên, khi bị nhốt trong máy bay suốt nhiều giờ đồng hồ với cái màn hình chỉ chiếu một phim duy nhất thì cũng không còn cách nào khác. Khoác balo lên, kéo chiếc vali nhỏ, Cecilia sải bước lững thững, nhàn hạ ra khỏi máy bay, xuống ống nối dốc quen thuộc. Nhiệt độ khoảng mười ba độ khiến cho chiếc áo khoác cô đang mặc trở nên nóng nực, cô quan sát sân bay rộng mênh mông qua những tấm kính trong khi vẫn tiếp tục hướng thẳng tới lối ra. Bên trong chiếc vali kéo là quần áo, vật dụng cá nhân, không có gì đáng nói; còn trong chiếc balo cô đeo trên lưng có một tập hồ sơ hoàn chỉnh mà ngày mai Cecilia sẽ phải nộp nó cho sếp mới của mình. Tiến thẳng tới cửa ra của nhà ga, Cecilia trông thấy một người phụ nữ lịch thiệp đứng giữa đám đông, duyên dáng cầm tấm biển trắng ghi Bùi Thị Huyền. Ánh mắt họ gặp nhau và chị ta mỉm cười vẫy cô. Ai thế nhỉ? Cecilia không nhớ là mình sẽ có người đón. Tuy nhiên cô vẫn bước về phía đó, bắt tay người phụ nữ lạ.

– Xin chào quý khách. Tôi là nhân viên của chi nhánh tập đoàn Smart Home tại Hà Nội, tôi đến đón quý khách tới căn biệt thự số 1254 khu Tây 21 mà quý khách đã đặt mua để hoàn tất thủ tục nhận nhà.

– Vâng, chào chị. Tôi không nhận được thông tin là sẽ được đón tại sân bay.

Người phụ nữ bắt đầu rảo bước đi và Cecilia buộc phải theo chị ta hướng tới chiếc ô tô bốn chỗ màu trắng bóng loáng đậu bên kia đường.

– Đây là lỗi do bộ phận bán hàng của chúng tôi thưa quý khách. Căn biệt thự số 1254 và chiếc Stark mà quý khách đặt mua nằm trong chương trình khuyến mại đầu năm. Do đó quý khách sẽ được hưởng gói dịch vụ VIP bao gồm hệ thống mở khóa nhận diện khuôn mặt miễn phí trọn đời.

– Xin lỗi… – Cecilia nhíu mày.

Người phụ nữ lịch thiệp tươi cười:

– Quý khách đã đăng ký dịch vụ mở khóa bằng mật khẩu và dấu vân tay, tôi biết, đó là bảo mật cấp độ hai. Gói VIP sẽ nâng bảo mật lên cấp độ ba, miễn phí. Rất xin lỗi vì sự nhầm lẫn này.

Họ vào xe và rời khỏi sân bay. Thế là đỡ phải bắt taxi, lại có thêm ưu đãi VIP, khởi đầu như thế này có thể gọi là may mắn không đây. Cecilia gật gù vừa nghe người phụ nữ kia hướng dẫn sơ bộ về cách sử dụng nhà vừa đưa mắt nhìn hai bên đường. cũng không có gì đáng nhìn lắm. Chiến dịch “con nhện đỏ” đã biến một Hà Nội đông đúc, chật chội, nhà cửa san sát trong những thước phim tư liệu thành bình địa. Thay vào đó là đường cao tốc tám làn rộng thênh thang chạy thẳng vào thành phố mà nhìn từ trên cao xuống thì hệ thống đường sá trông giống hệt những tấm lưới nhện. Nhà cửa giống hệt nhau, đều tăm tắp, xây theo kiến trúc Pháp nằm giữa những vườn cây xanh tốt được rải ở vòng ngoài. Những dãy biệt thự mini sang trọng với vườn nhỏ và thảm cỏ nằm ở vòng trong, đều đến mức trông giống như trong phim hoạt hình 3d và xa xa là khu trung tâm với những tòa nhà chọc trời. Tuy nhiên, họ không tiến thẳng vào đó mà rẽ qua khu Tây, đường số 21. Cecilia gật gù. Biệt thự mini ở khu Tây 21 không giống nhau, mỗi căn một kiến trúc riêng đẹp đẽ, thanh lịch lạ lùng dưới ánh nắng dìu dịu của buổi trưa chủ nhật êm ả. Cecilia tiếc rẻ nhìn căn biệt thự số 1201 mà họ lướt qua, đó là một ngôi nhà gỗ hai tầng vô cùng xinh đẹp với cổng sắt thấp thanh lịch và gara bên hông. Cô rất thích căn đó, thế nhưng nó đã có chủ từ lâu, một người chủ tinh tế khéo léo trang trí những giỏ hoa lan tím bên cửa sổ và những chậu hoa rực rỡ trong khoảng sân nhỏ trước nhà. Tuy nhiên Cecilia cũng khá hài lòng về ngôi nhà mới của mình và hơi hơi háo hức được chiêm ngưỡng nó ngoài đời thật. Công ty mà cô sắp ký hợp đồng đã chi trả toàn bộ hóa đơn nhà và xe đúng theo những điều khoản trong hợp đồng và chừng nào cô còn làm việc cho họ thì cô vẫn được sử dụng những thứ đó. Thời hạn thử việc là ba tháng, công việc vẫn còn là một ẩn số. Họ đỗ xe trước căn hộ 1254 và được hai kỹ thuật viên hộ tống vào nhà. Cecilia chỉ việc in dấu vân tay lên bộ cảm biến trên cửa, nhìn lên camera hai phút trong khi kỹ thuật viên làm việc và ký giấy đã nhận nhà là xong. Họ cảm ơn cô rồi nhanh chóng rời đi, tác phong rất lịch sự và chuyên nghiệp. Cecilia lướt qua một lượt phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh ở tầng một; leo lên tầng hai xem xét phòng ngủ, phòng làm việc, kho và gác mái rồi xuống gara ngầm ngắm nhìn chiếc Stark mới cứng bóng lộn soi gương được. Tất cả đều giống hệt như trong những bức ảnh cô đã xem trước đó, không khác nửa li. Hài lòng, Cecilia đi lên phòng khách, đặt lại mật khẩu và thả mình xuống sofa, với tay lấy tập hồ sơ khỏi balo, động tác thì lười nhác nhưng khuôn mặt non nớt hiện lên sự sáng suốt khác thường. Cô xem lại sơ yếu lý lịch của mình. Tên mình là Bùi Thị Huyền, sinh ngày 20/2/2140, tức là năm nay hai sáu tuổi, tại thành phố Hải Phòng. Sang Mỹ từ năm bốn tuổi; ngoại ngữ là Anh, Pháp. Đã tốt nghiệp năm 2164 trường kinh doanh Harvard, chỉ có mục này là đúng vì rất khó mà làm giả bằng của những trường đẳng cấp quốc tế trong khi bạn chỉ là một con bò đần độn. Sẽ lộ ngay. Làm việc tại thư viện khoa học Cabot cho đến nay. Sao lại là Cabot nhỉ? Đó là nơi mình chẳng bao giờ mò tới. Bố mẹ đều đã qua đời, không có anh chị em. Ủa hết rồi sao? Hồ sơ gì mà chỉ có thế này nhỉ. Cecilia lật qua lật lại hai tờ khai, hết thật, những thứ còn lại là bằng đại học, bảng điểm, thư giới thiệu của Cabot. Cô đã chụp ảnh chúng gửi cho công ty bí ẩn kia và ngày mai thì mang bản gốc này tới trình bọn họ.

Cecilia chẳng sinh năm 2140, cũng chẳng làm trong thư viện nào cả. Tổ chức mà cô phục vụ đang theo những vụ án bế tắc kết thúc tại Việt Nam với sự biến mất của những tên tội phạm sừng sỏ nguy hiểm mà cả thế giới truy nã. Nói dễ hiểu hơn là đã có sáu tên tội phạm quốc tế mất tích ở Hà Nội trong vòng ba năm qua và chưa một tên nào từng xuất hiện trở lại. Sự biến mất của bọn chúng gây ra xáo trộn không nhỏ trong thế giới ngầm và khiến chính quyền các nước nhẹ nhõm nhưng điều đó cũng có nghĩa là những bí mật, những đường dây, những kẻ liên quan, tài khoản, mã vũ khí hạt nhân….theo chúng xuống mồ. Cảnh sát quốc tế không đánh giá cao Việt Nam vì đất nước này chú trọng về du lịch hơn cả sau chiến dịch “con nhện đỏ”, họ cho rằng đây chỉ là sự tình cờ. Họ đưa người nằm vùng điều tra, bám riết theo những kẻ phạm tội từ khi chúng đến Việt Nam cho tới khi chúng rời đi và sau hai năm họ chẳng thu được gì. Hà Nội có diện tích rất lớn, khu đô thị hiện đại với hệ thống camera chằng chịt thì nhỏ, vùng ngoại ô yên tĩnh không khí trong lành thì rộng và chỉ chớp mắt nửa cái đối tượng đã biến mất không một dấu vết. Sau nhiều cuộc họp quan trọng, Interpol rút ra hai giả thiết: 1- cảnh sát mật Việt Nam tự ý thủ tiêu những tội phạm đặc biệt nguy hiểm bị truy nã quốc tế. 2 – có tổ chức chuyên nghiệp nào đó sử dụng Việt Nam làm điểm hẹn rửa lý lịch cho tội phạm, cung cấp nhân dạng và giấy tờ hoàn toàn mới cho bọn chúng. Sự xâm nhập của những mật vụ quốc tế vào Việt Nam không đem lại hiệu quả, do đó tổ chức của Cecilia bị kéo vào cuộc. Họ tìm hiểu về Việt Nam mọi nơi, mọi lúc suốt sáu tháng ròng và một vài người tìm thấy một trang web tuyển dụng thú vị.

Trang web gồm một ô ảo ảnh không gian ba chiều với yêu cầu nhìn thấy chữ cái, ký tự hay số nào thì điền vào ô trống bên dưới. Nếu đáp án đúng trang web sẽ tự nhảy sang vòng hai, nếu sai ô trống sẽ khóa. Mỗi máy chỉ làm được một lần. Trang này đột nhiên trở thành thách thức đối với những thành viên có IQ cao trong tổ chức và sau nhiều tháng quan sát ké các thành viên chơi, Cecilia nhận ra rằng có nhiều hơn năm vòng thi, cùng một ô ảo ảnh ba chiều nhưng những người khác nhau sẽ nhìn thấy những chữ cái, số và ký tự khác nhau; có nhiều đáp án đúng cho cùng một vòng thi miễn là bạn có thể nhìn thấy chúng; và điều đặc biệt là không ai qua được vòng năm kể cả người thành công nhất trong tổ chức. Những ký tự cô nhìn thấy ở các vòng không giống mọi người, nếu có trùng cũng chỉ trùng một ít thôi. Điều đó có nghĩa là trang web tuyển dụng này có yêu cầu với nhân viên còn cao hơn cả tổ chức của cô hoặc nó chỉ là một thủ thuật lừa đảo cho vui. Mọi chuyện dừng lại ở đó cho đến khi hacker thiên tài của tổ chức phát hiện ra thực chất ô ảo ảnh không gian ba chiều kì lạ kia là một trong những “mã sinh học” tuyệt mật mà những người lập trình được nó chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mã sinh học này được tạo ra bằng những thuật toán phức tạp nhất kết hợp với khối lượng kiến thức y khoa và nhân chủng học khổng lồ để phân loại người chơi. Những chữ cái, ký tự, con số mà bạn nhìn thấy thể hiện chính xác chỉ số IQ, khả năng phán đoán, tính cách, khả năng hùng biện, sự phản xạ, sức chịu đựng với stress, khả năng tập trung, hay bất cứ tiêu chí nào mà người tuyển dụng đặt ra. Khi bạn bắt đầu chơi, hệ thống máy chủ sẽ xác định vị trí của máy tính bạn ngồi và tiến hành chấm điểm. Người đứng đầu tổ chức cho rằng đây là một cơ hội tuyệt vời để xâm nhập vào hệ thống kinh khủng nào đó của Việt Nam mà Interpol hẳn là chưa thể mò ra được. Cecilia được lệnh phải truy cập trang web tại máy tính cá nhân trong một căn hộ nhỏ ở Boston với nhiều sự kỳ vọng đặt trên vai. Dĩ nhiên, cô trông thấy cả năm vòng nhưng cũng không chắc rằng những gì mình trông thấy có phải là đáp án đúng hay không. Điền đáp án vào từng ô, từng vòng, Cecilia cảm nhận được ngày một chắc chắn rằng mình qua được bởi vì sau vòng ba, ô mã sinh học ở vòng bốn thay đổi, không còn giống như những gì cô nhìn ké của đồng nghiệp nữa. Máy chủ đang làm việc và nó quyết định phải thay đổi đề thi nhưng Cecilia vẫn qua được vòng bốn và năm. Dĩ nhiên máy chủ không mất nhiều thời gian để đưa ra vòng sáu và sau đó nó chụp ảnh cô, dán luôn vào một sơ yếu lí lịch trống mà cô phải điền vào và trưng ra những quyền lợi cô được hưởng khi gia nhập công ty bao gồm một biệt thự Mini sang trọng ở khu Tây 21 do cô chọn và một chiếc Stark. Mất ba phút để đồng nghiệp gửi cho cô một lý lịch giả mạo và Cecilia điền sơ sơ vào cùng số điện thoại mà tổ chức cung cấp. Hai phút sau khi ấn nút send nhà tuyển dụng gọi đến, tổ chức nối máy cho cô với số điện thoại đó, người ở đầu dây bên kia có giọng nam trầm tự xưng là Nguyễn Văn Huy. Đầu tiên anh ta nói về những quyền lợi cô được hưởng, mức lương thử việc hấp dẫn và sẽ tăng dần lên tùy theo năng suất làm việc; sau đó anh ta nói đến sự thách thức của công việc để tương xứng với những quyền lợi đó và hỏi cô có thực sự muốn mạo hiểm không, bởi vì khi đã sang Việt Nam và nhận nhà rồi, cô sẽ buộc phải trải qua ba tháng thử việc trước khi được nhận, bị đuổi hay quyết định tự nghỉ. Cecilia nhìn xuống màn hình laptop đặt dưới chân, cái vừa được kết nối với trụ sở và đang quay chình ình khuôn mặt xương xẩu của ông sếp đỉnh cao khó tính, thấy cái gật đầu chắc nịch của ông ta và trả lời chắc chắn: có.

Và bây giờ cô nằm ở đây, vẫn chưa biết công việc của mình là gì, trụ sở làm việc ở đâu. Cecilia phải chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất nếu cô có bị lừa sang để thủ tiêu. Nếu không, đó chắc hẳn phải là một tổ chức mật của chính phủ Việt Nam bởi vì khi cô đang nói chuyện với người tên Huy đó, máy chủ của họ đã truy tìm ra vị trí và hồ sơ của cô, cái mà vừa được anh chàng đồng nghiệp hacker thiên tài tạo và tung ra vài phút trước đó. Thế nhưng tổ chức lại không thể tìm ra vị trí của Huy cùng hệ thống máy chủ và nếu xâm nhập sâu thêm, họ sẽ bị tấn công ngược và bị lộ. Kể từ đó, Cecilia không được quay lại tổ chức nữa nên không biết những căng thẳng diễn ra bên trong. Cô chỉ láng máng đoán được rằng sẽ có những thay đổi ở phòng IT khi mà đối phương giỏi hơn ta.

Cecilia giật mình khi nghe tiếng chuông cửa, cô nhỏm dậy, ngó ra bên ngoài. Đứng ngoài cổng là một người phụ nữ xinh đẹp đứng tuổi trong chiếc tạp dề hoa, tay phải cầm một cái kẹp, tay trái bấm chuông. Cecilia mở cửa, đi ra:

– Xin chào…. – người phụ nữ cười tươi roi rói

– Chào cô.

– Chào mừng cháu đến khu Tây 21, nhà cô ở bên kia đường, cháu có muốn sang dùng bữa trưa không?

Cecilia nhìn theo tay người phụ nữ chỉ sang ngôi nhà cổng thấp hai tầng hình chữ L to gấp ba lần nhà cô với sân vườn rộng thênh thang có một ông bố lực lưỡng và ba đứa trẻ lúi húi xung quanh một bếp nướng bốc khói nghi ngút. Nụ cười tươi roi rói và đôi mắt sáng long lanh của bà khiến cái bụng rỗng của Cecilia điều khiển cái đầu gật gật. Cô theo người phụ nữ nhanh nhảu băng qua đường, nhà 1251, cái bên kia là 1255, như vậy có nghĩa là ngôi nhà của gia đình này chiếm diện tích gấp đôi những nhà khác. Bên trên chiếc bếp nướng sáng bóng đốt than hồng là hai vỉ thịt vàng ươm thơm ngào ngạt. Cecilia nuốt nước miếng, bắt tay người đàn ông khi ông chìa ra. Người đàn ông giới thiệu:

– Chú là Minh, vợ chú, cô Hoa. Con thứ Mai Anh hai mươi tuổi.

Cecilia nhìn về phía chiếc bàn gỗ đặt dưới mái che bên hông nhà, chỗ mà khi nãy cô không nhìn thấy. Một cô gái tóc vàng xinh đẹp nhìn lại cô với đôi mắt đánh giá và gật đầu chào. Ông bố chỉ cậu con trai lớn đang nướng thịt:

– Hoàng Anh mười bảy tuổi, Đức Anh mười bốn tuổi và Phan Anh mười tuổi.

– Thật ấn tượng. Cháu là Huyền.

Cecilia nhìn mấy cậu con trai. Bốn chị em này đứa giống bố, đứa giống mẹ, không đứa nào là con nuôi cả. Cậu thứ tư Đức Anh đẩy cặp kính tròn lên và hỏi vờ như ít quan tâm:

– Vậy chị đã học trường đại học nào?

– Harvard, chuyên ngành kinh tế.

Có vẻ như đã có một vụ cá cược giữa bốn chị em nên cô chị cả vênh mặt lên thách thức ba cậu em ủ rũ. Họ quây quần lại bên bếp nướng và Cecilia được ăn món thịt nướng ngon nhất từ trước đến nay. Qua những mẩu truyện chẳng đầu chẳng cuối, cô được biết gia đình này có năm người con. Con cả năm nay đã hai chín tuổi. Ông Minh là con út trong một gia đình thuần nông, ông và bà Hoa đã có cậu con trai đầu lòng khi mới hai mươi do một lần trót dại. Họ sống trong một ngôi nhà nhỏ xíu ở ngoại ô cho đến khi cậu con trai đầu bắt đầu bộc lộ trí thông minh thiên tài. Chính phủ đã cấp cho họ một ngôi nhà mới khang trang hơn khi cậu cả tám tuổi thi đỗ vào trung học phổ thông chuyên toán tin đỉnh nhất Hà Nội lúc bấy giờ và khuyến khích họ đẻ thêm đồng thời hứa trả lương cho bà Hoa để bà nuôi con. Mai Anh chào đời và gia đình họ được tài trợ đúng như đã hứa. Từ đó, bà chỉ việc ở nhà sinh con, nhà nước nuôi. Ông bà dành dụm tiền mở trang trại lớn hơn, họ mua ngôi nhà khác. Tuy nhiên, trong số năm người con thì cậu cả vẫn vượt trội hơn hết thảy. Mười hai tuổi, cậu thi đỗ thủ khoa đại học Quốc gia và lấy học bổng sang Mỹ du học. Hai mươi tuổi, cậu trở về mua ngôi nhà hiện tại họ đang ở và chuyển ra ở riêng vừa học vừa làm. Có vẻ như không ai trong nhà biết chính xác cậu con cả đã học những gì trong suốt tám năm xa xứ nhưng chính phủ Việt Nam tài trợ hậu hĩnh cho gia đình họ để họ có cuộc sống sung túc và cho con họ học ở những ngôi trường tốt nhất. Mai Anh đỗ thủ khoa Dược và Luật, hiện đang học hai trường cùng lúc. Hoàng Anh học vượt cấp, mười bảy tuổi và là sinh viên năm hai đại học Ngoại Thương. Lý lịch của gia đình họ quá ấn tượng đến nỗi Cecilia không biết có nên tin hay không.

Buổi chiều hôm đó, Cecilia nhảy xe bus vào khu trung tâm mua vài thứ đồ lặt vặt và dạo chơi giết thời gian. Tám giờ tối cô về đến nhà, tắm giặt rồi đi ngủ. Mặc dù đó không phải là những điều Cecilia muốn làm cho hết ngày nhưng ở cái tuổi hai sáu, bất cứ đứa con gái nào cũng làm như vậy, cô không muốn mình trở nên khác thường. Bọn họ cấp cho cô không chỉ nhà và xe mà còn cả laptop và hai chiếc điện thoại. Một chiếc có lưu số của Huy, chiếc còn lại chắc dùng để liên lạc với bạn bè nếu có.