Chương 06: Người mặc áo choàng đen

Like & Share:

Nhiên cứ đứng lặng lẽ như thế, cậu không đến cứu cậu bé kia, cứu? Cái từ này thật không hợp chút nào, thứ đó vốn cũng chẳng làm gì cậu bé, mà quan trọng là… cậu có năng lực cứu hay không? Một con người bình thường đi cứu linh hồn mà linh hồn đó lại làm ra những điều khiến người ta không chút đồng tình nào sao? Nếu cậu bé kia chịu ngoan ngoãn không gây rối gia đình kia có lẽ Nhiên… sẽ? Cậu không biết, cậu chỉ biết mình không nên dính dáng vào mấy chuyện này, rất không an toàn. Mà cho dù chữ “nếu” kia có thực sự xảy ra đi chăng nữa thì cậu cũng chưa chắc nhìn thấy cảnh này mà xông vào giải cứu. Cậu ích kỷ, cậu nhát gan hay gì chăng nữa nhưng khi nhìn thấy đám đen đen bay xung quanh cậu bé, nhìn thứ mà cậu chưa thể xác định kia, cậu lại lo sợ.

Lùi một bước, Nhiên định rời khỏi, nhưng cậu đột nhiên quay phắc người lại. Đôi mắt tò tròn nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt.

Một người mặc áo choàng đen chợt vụt đến bên cạnh thứ đó, cũng trùm kín như thứ đó vậy nhưng cảm giác thì hoàn toàn khác nhau, bởi vậy, khi vừa nhìn vào, cậu liền dễ dàng phân biệt được hai cái áo choàng… à không, là một người một thứ.

Người kia rút một cái kiếm từ trong người ra, thanh kiếm sắc bén, chuôi kiếm có màu xanh lục cùng hoa văn như vảy rồng, thanh kiếm dưới ánh nắng mặt trời phát ra một loại ánh sáng chói mắt lại thần bí, người kia cầm thanh kiếm chém một nhát vào thứ đó, có vẻ thứ đó khá bất ngờ khi nhìn thấy có người nhìn thấy và muốn chém nó. Thứ đó vội xoay người một cái để né tránh nhưng lực tay nhanh như cắt đã chém đứt cánh tay của nó.

“Gào—-“ Tiếng hét đau đớn bén nhọn như muốn xuyên thủng lổ tai của cậu, Nhiên lội vàng ôm hai tai lại, mắt cậu vẫn nhìn chằm chằm cách tay bị chém kia, cánh tay đó… đang bóc hơi? Từ cách tay tỏa ra từng làn khói màu xanh, ánh sáng mặt trời chiếu vào vị trí cánh tay bị đứt trong lớp áo choàng ở cánh tay, đang từ từ biến mất, Nhiên thấy cảnh tượng đó như đang tạt axit vào da mình vậy. Cháy nhanh kinh khủng, chẳng mấy chốc cả cách tay lẫn áo choàng ở vị trí cách tay kia đã bốc hơi hoàn toàn. Thứ đó gào thét đau đớn, ngay lập tức đó quay người hướng về phía người kia, phát ra từng tiếng xì xì đầy phẫn nộ không giống con người. Tựa như đang chế nhạo sự ngu xuẩn của nó, người kia liền đem kiếm chém thêm một nhát, tốc độ cực nhanh. Thấy thế, nó lập tức phát hiện ra nguy hiểm cùng cực từ thanh kiếm cùng người kia, thay vì chống chọi trả thù người kia, nó vội ôm cánh tay bị đứt đang không ngừng bóc hơi quay lưng bỏ chạy. Thanh kiếm chém từ phía trên xuống, như bổ dưa hấu từ vị trí giữa đầu cho xuống phía dưới hết. Thân xác nó lúc này đã ngã xuống, nằm bẹp trên đất, không kịp trăn trối cơ thể nó đã bắt đầu bốc hơi.

Nhìn thân xác đang bóc hơi kia, Nhiên có thể xác định rằng, nó không phải linh hồn. Cơ thể bên trong lẫn bên ngoài đều hòa vào một màu đen, thứ bên trong rất lộn xộn, nếu muốn phân biệt ở trong và bên ngoài cơ thể, thì chỉ có thể phân biệt bằng màu đen đậm hay nhạt hơn, bên trong nhạt hơn bên ngoài một chút, tuy vậy, đều kinh dị nhất trong cơ thể nó chính là có một đám thứ gì đó cọ quạy giống như mạch máu nhưng cậu chắc chắn đó không phải là mạch máu, bởi vì… chúng hình như là vật sống. “Mạch máu” như đang điên cuồng rời khỏi cơ thể vật chủ, nhưng đón nhận nó chính là ánh sáng mặt trời thiêu đốt mà bóc cháy. Từng con từng con biến mất, cho tới khi thân xác thứ đó không còn tồn tại một chút gì nữa, bao gồm cả cái áo choàng. Mà cảnh vật xung quanh lại không bị ảnh hưởng dù chỉ một chút.

Kinh ngạc nhìn từng cảnh vật lần lượt diễn ra, Nhiên sẽ nôn sao? Không, cậu không như vậy, cậu đã từng thấy thứ ghê rợn hơn đám “mạch máu” này nhiều, nghĩ đến chuyện đó, cậu cười tự giễu, cái kí ức kia, thật không muốn nhớ lại chút nào.

Cậu lại hướng về phía người kia, lúc bấy giờ, hắn ta đang đến gần đứa bé, lấy thanh kiếm định làm gì đó, Nhiên thấy thế, liền gấp gáp đến mức không thể không hô lên, cậu đã nhìn thấy uy lực của thanh kiếm cùng người kia, nếu hắn định làm thế với đứa bé, chẳng phải linh hồn đứa bé sẽ chết thật luôn sao? Không được! Dù đứa bé đó có đùa dai với gia đình đó như thế nào, nhưng dù gì nó vẫn là một đứa bé, “chết” như vậy, thật không tốt chút nào!

Tâm trạng của cậu luôn như vậy đấy, lúc thương tiếc lúc căm ghét, rõ ràng lúc trước thấy đứa bé gặp nguy, sao cậu không cứu? Tại sao giờ cậu lại muốn cứu? Nhiên không thể trả lời những câu hỏi này được, bởi chính bản thân cậu cũng không biết đáp án. Cậu chỉ làm theo trực giác, mà trực giác lúc trước cảnh báo sự nguy hiểm, còn trên người này, cậu cảm giác được sự an toàn khó hiểu, cậu biết… hắn sẽ không hại cậu.

Nghe tiếng nói phát ra từ phía không cách xa lắm, dưới cái mũ chỉ tới chỗ chân mày, nhưng lại cố tình cúi xuống khiến khó có thể thấy rõ dung mạo, hắn khẽ cong môi. Một người như hắn sao lại không phát hiện ra có người đứng cách đó không xa, đã thế còn không chịu núp cho kỹ, cứ lấp ló như thế không muốn phát hiện thì cũng khó. Thấy người tới gần, hắn thu kiếm lại. Thanh kiếm vốn dài nay lại giống gậy như ý mà thu nhỏ thành một nắm tay, sau đó hắn cất vào trong túi áo khoác. Thực ra chỗ đó vốn không có cái túi nhưng Nhiên lại không quá chú ý lắm, cậu chỉ vội vàng chạy đến.

“Này… anh có thể tha cho cậu bé kia được không?” Thở mạnh vài tiếng, khuôn mặt đỏ hồng do đứng dưới nắng cùng với chạy khá nhanh.

Hắn khẽ ngẩng đầu nhìn người trước mắt, lạnh nhạt nói: “Tại sao?”

Trầm quá, nhưng lại rất quyến rũ tựa như tiếng đàn dương cầm đang tấu lên bản nhạc đầy trữ tình vậy, mà hình như đã nghe thấy ở đâu rồi, đây là đánh giá đầu tiên của Nhiên khi nghe giọng hắn. Đừng hỏi vì sao Nhiên hay nhận xét giọng người khác như vậy, có thể là cậu cuồng mấy giọng nói hay đi. Cái tính này đã hình thành từ khi cậu còn nhỏ. Đến ngờ cậu cũng không sửa lại, sửa thì có ích gì, có thể no bụng được không, dù sao cậu nói là trong tâm, cũng không ảnh hưởng đến người nào, sửa chi cho mệt.

“Cậu bé kia cũng không có hại chết ai bao ngờ, anh nên… tha cho cậu ấy đi.” Khi đã vững lại tinh thần, Nhiên mở miệng cầu lối thoát cho đứa bé kia.

“Ồ, cậu chắc chứ, nhưng cậu có thể thấy được nó? Nó không phải là con người.” Thanh âm lạnh lùng vang lên, không một chút tình cảm.

“Hả?… À, là… là do…” Nhiên lúng túng trước câu hỏi của hắn nhưng cậu giỏi nhất là gì. Là phản bác lại lời người khác.

“Vậy sao anh lại nhìn thấy nó? Chẳng lẽ anh không phải là con người?”

Nhiên đã nhận ra rằng, từ lúc mở ra được quyển sách đó cậu có thể nhìn thấy đám linh hồn xung quanh cuộc sống của cậu. Có thiện có ác nhưng cậu biết mình không có cái năng lực để cứu giúp nhiều linh hồn như vậy, mà linh hồn không phải ai cũng như chị Linh mà đến gần nhờ cậu giúp, cậu cũng không rảnh hơi đến nỗi tìm chuyện để làm, mà đã làm thì làm đến cùng, nhưng lỡ mấy linh hồn đó thấy cậu làm phiền cuộc sống của họ, chắc chắn sẽ trù cậu chết sớm đó, biết không hả!

Mà linh hồn là một thứ rất không thật, con người cũng chưa bao giờ chứng minh được linh hồn là có thật, họ nói linh hồn là một thứ do con người tưởng tượng ra, nhưng không có lửa thì làm sao có khói? Cho đến bây giờ, Nhiên không muốn tin thì cũng phải tin, bởi vì chính cậu tận mắt nhìn thấy linh hồn.

Quyển sách giúp cậu nhìn thấy linh hồn, cậu mới không tin quyển sách có đến những hai cuốn! Nếu mà có cuốn thứ hai, thì phải có thêm dòng chữ “Còn tiếp” ở cuối sách hoặc trang chứ! Nhưng mà cuối quyển sách là tờ giấy trắng bóc mà.

Có thể nói, đôi khi đầu óc của bạn học Nhiên có vẻ không được bình thường lắm…

Hắn hơi ngẩng đầu thêm một chút, nhìn người trước mắt. “Cái này, cậu nên tự khám phá sẽ tốt hơn.Cậu muốn tôi tha cho tên nhóc kia, được thôi, tôi sẽ, nhưng có điều kiện.”

Bấy giờ Nhiên mới thấy được dung mạo của người này, chỉ có thể hình dung bằng hai từ, đẹp trai. Cậu cảm thấy thời kỳ huy hoàng của mình sắp tàn rồi, sao gần đây cứ gặp mấy tên đẹp trai hơn mình là thế nào nhỉ. Hơi phiền lòng nhưng bên ngoài cậu vẫn tỏ ra không có gì cả. Nghe lời hắn nói, cậu không tự chủ được mà nhìn về hướng đứa bé kia. Giờ đứa bé đã không còn ôm bụng đau đớn như vừa nãy nữa, nó nằm yên trên mặt đất, giống như đang ngủ, mà linh hồn có ngủ hay không? Cái vấn đề này, Nhiên không chắc lắm, cơ mà… khuôn mặt trắng bạch của đứa bé này thực sự đã khiến cậu không thể bỏ rơi được nó.

Thở dài một hơi, Nhiên hùng hồn đáp: “Nhưng anh không được ra điều kiện gì quá đáng, nếu không là tôi không có làm đâu đấy.”

“Điều kiện tôi muốn rất đơn giản. Tôi muốn ở cùng cậu.”

“Ể?? Gì cơ? Anh muốn ở cùng tôi… đừng nói là anh là…”

Tuy rằng Nhiên biết mình có vẻ ngoài không tệ chút nào nhưng tên này… chẳng lẽ là “loại đó”?

“Cậu nghĩ sao cũng được, điều tôi muốn chỉ là một nơi ở, mà chỗ cậu, chính là chỗ lý tưởng nhất.” Hắn lãnh đạm nói.

Hình như cậu hơi nghĩ quá rồi phải không nhỉ? Mong là vậy… Dù sao điều kiện này cũng không có quá đáng, nhưng mà nuôi miễn phí một người thì cậu lỗ quá đi!

Mà dường như nhận ra sự rối rắm của cậu, hắn lên tiếng. “Tôi sẽ không ở không.”

Nghe được câu này, Nhiên thở phào một hơi, cậu nghĩ vừa có người bảo vệ mấy lúc nguy hiểm, lại chỉ cần có chỗ ở, còn lại hắn ta tự lo, cũng không có lỗ quá đâu, nhỉ?

Lo nghĩ miên man, Nhiên không nhận ra rằng, sắc mặt người kia chợt hơi biến đổi một chút, sau đó đến gần cậu cậu mà cất lời. “Có lẽ như cậu không biết, khí tức toát ra từ linh hồn của cậu rất thu hút quỷ sa đọa, vậy nên, cậu nên học cách che dấu, không thì chết lúc nào cũng không hay.”

Nói xong, hắn rút thanh kiếm ra, lấy đà đạp nhanh về phía sau của Nhiên, lúc cậu quay người lại thì đã thấy ba cái xác hình dạng giống y chang thứ đó, nhưng lần này cậu không chỉ nhìn ở phía xa, mà là rất gần cậu, chưa đầy ba mét. Hình dạng của ba cái xác này thực sự khiến người ta nhìn vào không thể không than…. thật xấu!