Chương 03:Ma!?

Like & Share:

Chờ một lát sau thì cuối cùng cũng thấy cô thư viện về, Nhiên tất nhiên đã lanh trí mà xóa dấu vết trên thanh sắt kia đi. Cậu đến bàn làm việc của cô, rồi nói:

“Cô, cho em mượn quyển sách này nhé, thẻ thư viện của em đây.” Vừa nói cậu vừa đưa thẻ.

“Ồ được, sách em mượn tên gì?.” Nhận thẻ, cô thư viện giọng khá dịu nhẹ mà hỏi.

“Tên là “Câu chuyện về những linh hồn”.”

“Chờ cô chút nhé, để cô tra sách mà em đã chọn.” Nói xong, cô thư viện quay qua chỗ bàn máy tính rồi gõ gõ gì đó.

“Dạ.”

Mấy phút sau, cô thư viện quay lại rồi khó xử nói với cậu.

“Nhiên, cô tìm kỹ rồi, trong thư viện mình không có quyển sách nào như tên sách mà em nói cả, đưa cô quyển sách em mượn coi chút nhé.”

Cậu hơi nhíu mày, không có?

Nhiên đưa cho cô ấy coi, nhưng cô không có lật vào xem mà chỉ nhìn bên ngoài, cỡ một lúc sau, cậu thấy cô nhẹ lắc đầu rồi bảo: “Cô không nhớ trong thư viện mình có loại sách này, thôi em mang về luôn đi, dù sao thì nó ở đây thì thầy hiệu trưởng cũng không đồng ý cất giữ lại đâu, em cũng biết mà, thầy ấy kỵ nhất là mấy thứ không thực tế thế này.”

Suy nghĩ một lát, Nhiên nói tiếng cám ơn rồi nhận quyển sách. Đem nó để vào cặp, rời khỏi thư viện, mà từ lúc rời khỏi thư viện không hiểu sao cậu cứ có cảm giác bị ai đó bám theo nhưng chính bản thân cậu cũng biết làm gì có người thèm bám theo tên nghèo kiết xác như cậu chứ. Lắc đầu một cái, theo sát đó chính là tiếng vang của bụng, cậu vội nhìn đồng hồ, đã 12 giờ rồi sao. Đi, đi ăn thôi, mấy việc khác cứ để sau rồi tính.

Cách trường đại học X có một quán cơm bình dân nấu ăn rất ngon, quán cơm này chủ yếu là bán cơm cho học sinh sinh viên, giá cả hợp lý, đã thế thức ăn cũng tuyệt nữa. Nhiên chính là khách quen ở quán này. Quán cơm lấy tên là “Cơm bà Ngô”, nghe tên thì cũng biết chủ quán là bà Ngô rồi. Nhiên vội vàng chạy nhanh vào quán cơm, quán của bà Ngô ngày nào cũng đông khách nên cậu muốn đến sớm để có chỗ ăn, nào ngờ vì quyển sách kia lại tốn nhiều thời gian như vậy chứ!

“Bà Ngô, bà Ngô!” Chạy đến cửa quán cơm, cậu dừng lại, sau đó nhẹ nhàng bước vào rồi kêu hai tiếng.

“A, là cháu đó à, Nhiên.” Giọng nói hiền từ cất lên không xa, Nhiên quay người, vui vẻ đến bên cạnh bà, bà Ngô năm nay đã 50 tuổi nhưng trong bà vẫn còn khỏe mạnh lắm, nhìn bà, cậu lại nhớ tới người bà đã mất.

“Bà, bà có nhớ dành chỗ cho cháu không vậy? Cháu đói sắp chết rồi bà ơi~” Thân thiết mà ôm bà, Nhiên cười cười giả giọng cô gái đáng yêu làm nũng.

“Ha ha, có có, cháu mau vào đi.” Bà Ngô cười vui vẻ, vỗ vỗ thằng nhóc chỉ biết ăn này.

“Ai kia ai thế kia, có phải là nhóc Nhiên háu ăn không đấy.” Giọng nói trêu chọc xuất hiện khiến gân xanh trên trán Nhiên không tự chủ được mà nổi lên. Trên mặt ngay tức thì làm ra vẻ chính chắn, ngước cao cổ nhìn tên đang tới kia, Nhiên thầm kinh bỉ một tiếng, sau đó nhanh như chớp mà quay lại khuôn mặt đáng yêu nói với bà Ngô.

“Bà, cháu qua kia ngồi trước nhé.”

“Ừ! Ngồi đi ngồi đi.” Bà Ngô cười rồi đi vào phòng bếp.

Nhiên tìm một vị trí trống trong quán, quan sát quán một chút, hôm nay có vẻ đông hơn mọi khi nhưng may mà bà có chừa chỗ cho cậu không thì không được ăn chắc rồi.

“Nè, sao không để ý đến anh, chẳng lẽ chú để ý em gái khác sao?” Cái tên đáng khinh kia đến rồi nói mấy lời buồn nôn nữa rồi.

“Không có, chỉ muốn coi người ta ăn cơm thôi.” Nói xong cậu nhìn xung quanh, quán của bà Ngô trang trí rất đơn giản, chỗ ngồi tuy không quá rộng nhưng vừa đủ ngồi, trong quán gồm cỡ hơn 10 bàn, mỗi bàn đều có 4 ghế, lấy màu xanh hài hòa làm màu chủ đạo tạo nên không khí mắt mẻ giữa trưa nắng, vị trí quán của bà Ngô cũng rất lí tưởng, khiến việc làm ăn đã tốt nay càng tốt hơn.

“Thôi, anh mày đi làm việc đây, không lại bị trừ lương thì khổ, sau sẽ trò chuyện cùng chú cho vui nhé.”Nói là làm, tên đó đi thiệt, Nhiên cũng chẳng thèm để ý đến anh ta.

Trong lúc chờ thức ăn lên, Nhiên nhàm chán mà nhìn xung quanh, trong đó có một cặp đôi khiến cậu khá chú ý. Điều này rất không bình thường, nếu bạn thấy trên bàn vốn dĩ có 3 người, trong đó 2 người một nam một nữ ngồi ăn nói chuyện vui vẻ, người còn lại là một cô gái thì ngồi im chỉ mỉm mỉm cười cười nhìn thanh niên kia ăn, thì là ai cũng sẽ bất giác để ý. Cảm giác cứ như thể… cô ấy vốn không tồn tại vậy…

“Của chú em đây.” Nhăn răng đưa thức ăn đặt lên bàn, tên đáng ghét lại cười với giọng điệu cực kỳ đáng đánh. Nhiên liếc anh ta một cái rồi nhìn món ăn của mình. Hôm nay là món sườn xào chua ngọt, gật đầu tỏ ý rất vừa lòng.

“Hồi nãy em đang nhìn gì thế? Có vẻ chuyên chú quá ha.”

Đang ăn thì thấy tên kia cũng chưa chịu đi, còn ngồi xuống cạnh cậu, cậu cũng lười nhắc là anh ta còn chưa hết giờ làm, dù sao thì bị trừ lương là đáng đời anh ta!

 “Chính là cái chuyện tình tay ba đang ăn cơm kia kìa, vốn có ba người mà trong quán cơm chỉ chọn có hai phần cơm, chẳng phải như thế thì rất lạ sao, mà tui chỉ là đang rảnh rỗi nên tò mò chút thôi chứ chẳng để tâm lắm, cũng đâu phải chuyện của mình.” Nhiên lấy đầu làm hiệu mà chỉ về hướng bàn cách cậu không xa. Anh nhìn theo hướng cậu chỉ, nhìn một lát sau đó khó hiểu mà quay sang hỏi cậu.

“Ba người? Kia rõ ràng chỉ có hai người ăn cơm mà!”

“Ế? Là ba chứ! Anh có nhìn rõ bàn tui chỉ không đấy.” Nhiên ngẩng đầu, tay vẫn cầm đũa mà nhìn anh ta.

“Không đâu em trai, em chỉ là cặp đó phải không? Cô gái mặc đồ hồng hồng ấy.”

Cậu nhìn sang, đúng là cô gái đang ăn mặc đồ màu hồng, còn cô gái mặc áo màu trắng kia, chẳng lẽ anh ta không thấy sao?

“Anh không thấy cô gái ngồi cạnh chàng trai kia à, mặc áo trắng ý, cái cô ngồi cạnh cậu con trai luôn á, không phải màu hồng ngồi đối diện đâu.”

“Nhiên à, em có phải học nhiều quá mà lú lẩn không, rõ ràng ở đó chỉ có hai người thôi mà, không tin anh kêu thêm anh em của anh đến để chứng thực ai đúng nhá, thua là em phải nấu cơm cho anh ba bữa, dám cá không?” Anh ta cười xảo quyệt mà đưa ra lời thách thức.

“Đây mới không thèm cá cái cuộc chẳng có một tí xíu công bằng nào với anh đâu nhé! Nếu không thấy thì thôi, xùy xùy, biến dùm cái đi cho rảnh nợ, để tui còn ăn cơm.” Đưa ra lời “tiễn khách” không chút e dè, Nhiên lại cúi đầu tiếp tục công cuộc đấu tranh cùng thức ăn.

Sau khi thấy anh ta cười cười rồi cuối cùng cũng rồi đi. Nhiên thấy thế giới lại quay về quỹ đạo vốn có rồi.

Cơm nước xong, trả tiền sau đó là rời khỏi quán, đang đi dạo để tiêu cơm thì Nhiên nhìn thấy cách cậu cỡ mười đến mười lăm mét có ba người đang nói chuyện gì đó có vẻ vui vẻ lắm, chính là một nam hai nữ hồi nãy trong quán cơm, cậu nhìn cô gái áo trắng kia, ánh mắt cậu không thể không chú ý đến cô ta. Cảm giác quỷ dị xuất hiện trong đầu óc cậu, rất quỷ dị, cảm giác không thực đến khó thể tưởng được.

Cảm giác đó cứ như là bạn đang nhìn một quả bóng bay với một quả bóng đá vậy, một bên thì có trọng lực, một bên lại bay bổng đến quỷ dị.

Không trọng lực!? Nghĩ đến đây, Nhiên lập tức dời mắt từ trên người cô gái xuống dưới mặt đất. Không có… không có… thực sự không có bóng!

Trên mặt đất lúc bấy giờ chỉ có hai cái bóng, một là của cậu thanh niên, một là của cô gái mặc đồ hồng, còn một… cái bóng nữa thì ở đâu? Cái bóng của cô gái áo trắng luôn cười mỉm ấy? Bị cướp mất sao? Đừng có đùa! Cũng không phải là mấy bộ anime của Nhật mà có mấy cái thứ kỳ quái này, cô ấy thực sự là không có bóng! Nếu vậy… Nếu vậy… chẳng lẽ là… ma?

Đáp án đáng sợ lập tức khiến Nhiên hoảng hốt đến khó thở, cậu không dám nhìn kỹ cô gái ấy mà chạy thẳng về nhà, cho đến khi đóng cửa lại cậu mới cảm thấy an toàn.

Miệng không ngừng lẩm bẩm tự an ủi bản thân: Không đâu, chắc chỉ là mình nhìn nhầm thôi, nhìn nhầm thôi mà!

———

“Có chuyện gì vậy anh?” Một cô gái mặc đồ màu hồng, khuôn mặt xinh xắn lại đáng yêu cất tiếng hỏi khi thấy người thanh niên trước mắt không hiểu sao lại quay phắc người lại.

“À, không có gì, hồi nãy anh cứ có cảm giác như có người đang nhìn mình thôi.” Người thanh niên cười cười đầy dịu dàng, khuôn mặt điển trai sáng sủa trả lời cô gái.

“Ồ, thật sao? Mà thôi tụi mình đi công viên chơi nha, ở đây chắc em bị nắng làm cho cháy da quá, hihi.” Cô khoác hai tay lên tay phải của chàng trai, cười ngọt ngào giọng nói nũng nịu mà bảo.

“Ừ, đi thôi.” Xoa xoa đầu cô gái, người thanh niên không hiểu sao lại cứ có cảm giác luân quẩn khó hiểu từ trong lòng không ngừng tiết ra.

Thời gian trôi nhanh thật đấy, cũng đã… hơn một năm cô ấy rời đi rồi nhỉ.

Có một cô gái, khuôn mặt trái xoan dễ thương, không quá xinh đẹp nhưng lại hiền lành, khiến ai gặp cũng mếm, khiến ai quen cũng thích.

Trên đời này, đã từng có một cô gái như vậy đấy, chỉ tiếc… cô ấy ra đi quá sớm.

“Anh ơi, đi thôi, đừng có suy nghĩ chuyện khác khi ở với em chứ!” Cô gái xinh xắn không ngừng nhõng nhẽo khó chịu với sự không chú tâm của người thanh niên, cậu ta cười cười xin lỗi rồi dắt tay cô gái đi về hướng công viên.

Nhìn bóng lưng hai người hạnh phúc dần xa, cô gái áo trắng luôn cười mỉm giờ lại thay vào khuôn mặt buồn bả, cô nhìn bàn tay không có sắc hồng của mình, mím chặt môi. Miệng cô nhấp nháy vài câu không rõ ý nghĩa: Một chút thôi… một chút thôi…

——–

Nhiên ngáp một cái thật mạnh, nơi mí mắt vẫn còn đọng lại vài giọt nước, chép chép miệng. Cậu vươn vai ngồi dậy, đưa tay tìm cái điện thoại, bật nó lên.

Buổi chiều, ngày 02 tháng 10 năm 2016, 17 giờ 20 phút 16 giây.

Gần tối rồi sao?

Không để ý chút hình tượng mà đưa tay gãi gãi bụng, Nhiên lết từ từ mà lề mề đến nhà vệ sinh. Sau khi đã tỉnh hẳn, cậu lại trở thành năng động như xưa, còn cái vụ hồi trưa ấy hả, cậu đã quăng nó đi đâu mất tiêu rồi.

Cỡ 19 giờ tối cậu phải đi làm thêm, suy nghĩ một lát rồi cậu quyết định dọn dẹp nhà cửa cùng lên mạng học bài một lát rồi mới đi làm.

18 giờ 35 phút, Nhiên mang cặp sách đi làm thêm, nơi cậu làm thêm là một quán chuyên buôn bán thức uống cùng một số đồ ăn nhẹ, công việc cũng không quá mệt nhọc nhưng lại cần sự nhanh nhạy phải tốt.

Quán nằm ở một vị trí khá ổn, ở ngoài đường, được trang trí phù hợp với khá nhiều lứa tuổi, Nhiên làm việc ở đây cũng không lâu lắm, từ hai tháng trước. Có điều vì tính cách của mình nên cậu làm quen rất nhanh.

Dừng trước cửa quán có tên là Hùng Mai, Nhiên cẩn thận đi vào. Đường đến quán tuy không quá xa nhưng đi bộ dù sao cũng mất mười lăm đến hai mươi phút.

“Đến rồi đấy à.”

Đó là một giọng nam, Nhiên nhìn hướng phát ra âm thanh, cậu thân thiện mà cười chào. “Ha ha, anh Hòa, tối tốt lành nha.”

“Gì đấy, đừng nói là có chuyện gì cần anh mày giúp nha, nói năng lễ phép như vậy thật không thằng nhóc láo toét thường ngày tí nào hết đó.” Anh Hòa cười ha ha rồi đến ôm bả vai cậu một cái, cú ôm kia cũng không nhẹ tí nào, thật là muốn làm tim gan phèo phổi của cậu trào ra luôn sao.

“Làm gì có, thường ngày em khùng khùng toàn bị anh mắng, lúc em bình thường sao anh lại ra vẻ như không đúng thế kia.” Cậu chẳng sợ gì mà phản bác lại.

“Rồi rồi, anh không nói lại mày, vào thay đồ rồi chuẩn bị làm việc đi nhóc.” Nói xong chẳng để ý kháng cự của cậu mà kéo đi vào phòng thay đồ.

Anh Hào cũng làm việc ở đây, anh ấy chuyên phụ trách công việc của mấy người làm thêm giống như Nhiên, anh Hào còn rất trẻ, ảnh chỉ mới hai lăm là cùng, tuổi trẻ lại có công việc tuy tiền lương không quá cao nhưng đủ sống, mặt mày lại khá thu hút, mấy cô gái vào quán chỉ để ngắm ảnh thực sự cũng không ít, tuy vậy, ảnh vẫn chưa có bạn gái. Điều này khiến cậu bất mãn rất lâu, một người muốn có thì chẳng có, một người có cả tá người theo đuổi lại chẳng đồng ý em nào, bất công thế là cùng!

Nhiên cầm menu chuẩn bị chào đón vị khách đầu tiên của cậu trong ngày hôm nay.

Bước vào là một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt cúi thấp xuống làm cho cậu không thấy rõ dung mạo sau cái mũ trùm trên đầu. Hắn bước vào, ngồi ở vị trí gần cửa sổ, khắp người lan tỏa ra một loại khí chất khiến người ta thấy khó thở.

Cậu giữ vững tinh thần, nhanh nhẹ mà đến bên người đàn ông. “Menu đây ạ, anh cần gì cứ viết vào đây nhé.” Nói xong cậu định rời đi thì một bàn tay lạnh lẽo nắm lên tay cậu. Rùng mình một cái, cậu quay người lại hỏi. “Có chuyện gì sao?”

“Một ly cà phê.” Giọng nói trầm thấp vang lên, Nhiên không hiểu sao lại thất thần, một lát sau cậu mới hồi hồn lại, cậu nhẹ giọng nói. “Được rồi, anh chờ chút nhé.”

Cậu nói cho người làm về yêu cầu của khách, sau đó, cậu lại nhìn người đàn ông rồi mê man nghĩ, cảm giác hồi nãy anh ta chạm vào mình, thật kỳ quái…

Lắc lắc đầu, Nhiên vẫn quyết định quăng nó ra sau đầu, gì chứ, bị một người đàn ông con trai nắm tay mà cũng có cảm giác, chẳng lẽ cậu thiếu hơi gái đến thế sao? Tốt nhất vẫn là nên tìm một em thì hơn!

 Thời gian tiếp theo Nhiên bắt đầu bận rộn, cậu cũng phát hiện ra rằng, có vài…. con ma trong quán, đừng hỏi vì sao cậu biết đó là ma, cảm giác mấy con ma đó mang lại cho cậu cũng y chang cô gái áo trắng vậy, quỷ dị vô cùng. Nhưng thấy chúng cũng chẳng có gây hại gì cho ai nên cậu cũng không buồn để tâm gì cho mệt người, cứ sống như mình muốn là được.

22 giờ đêm, cậu mệt mỏi lê lết trên con đường về nhà, ở thành phố, vào giờ này vẫn rất sáng, các quán ăn này nọ thì nhiều người, nhất là mấy quán nhậu, ồn ào cực kỳ. Nhiên chọn con đường mòn để đi cho khỏe, một phần vì không kẹt đường, một phần vì đỡ gây ồn ảnh hưởng đến cậu.

Đi trên con đường im ắng, cứ như cách biệt với sự xa hoa bên ngoài, Nhiên thấy hôm nay tâm lý của bản thân thật cứng cỏi quá đi! Nhìn thấy ma mà vẫn dửng dưng không sợ, thật muốn tự thưởng cho bản thân một like!

Miên man suy nghĩ mấy cái chuyện tào lao, Nhiên không hề cảm nhận được rằng ở phía sau lưng cậu, có một bóng trắng đang dần tiến đến, nó đi rất nhẹ rất nhẹ tựa như là đang lướt trên mặt đất. Nó không gây ra bất cứ tiếng động nào nhưng bàn tay trắng đến không có mạch máu đã tố cáo nó, bởi vì…. nó không phải là con người.