Chương 01: Năm giới

Like & Share:

Trời đất xưa kia vốn có Thiên giới là nơi của thần, Trái Đất là thế giới của con người, Linh giới là nơi của linh hồn.

Ba thế giới luôn giữ một thế đạo cân bằng trong thiên địa, không hề nhầm lần và không ngừng hỗ trợ lẫn nhau. Khó mà có thể nói, nếu mất đi một trong ba giới thì sẽ dẫn đến hậu quả gì.

Nhưng, có lẽ là tạo hóa còn chưa hài lòng với hiện trạng bây giờ.

Con người bắt đầu tiến hóa, giống loài vốn hiền hòa và thiện lương ngày càng trở nên thông minh và gian xảo.

Sự tiến hóa mạnh mẽ quá mức cho phép này khiến cho Thiên giới quyết tâm tìm cho bằng được lý do. Vì khi con người vượt qua khỏi trật tự của vũ trụ lúc này, thì Thiên giới sẽ chịu hậu quả.

Mà họ phát hiện ra rằng, con người đã trao đổi với tự nhiên. Con người trao “thiện lương” lấy “thông minh”, mà khi đã không còn thiện lương và sự thuần khiết thì con người đã không còn như lúc trước nữa.

Những tính cách đáng sợ như ma quỷ không ngừng xuất hiện qua từng thời gian khi con người trưởng thành. Linh hồn vốn dĩ rất trong rất sáng giờ lại đầy dơ bẩn.

Bọn họ có nhiệm vụ giữ cho thế giới này luôn cân bằng. Sống an nhàn đã lâu, đối diện với vấn đề trước mắt. Các trưởng lão trong Thiên giới có chút trở tay không kịp.

Mà lúc họ đang loay hoay tìm cách giải quyết, họ không biết rằng, dưới Trái Đất đã xuất hiện một loài mới, một loài đáng lẽ là không nên có trên đời này – Quỷ sa đọa.

Quỷ sa đọa là sự ra đời của bóng tối và chấp niệm của linh hồn con người sau khi chết, mà chúng thì rất sợ ánh sáng.

Quỷ sa đọa vẫn không ngừng tăng mạnh mẽ vào những năm Trái Đất xảy ra chiến tranh.

Từ đây xiềng xích được hình thành. Xiềng xích là một dấu ấn, nó là bằng chứng về cái ác nơi mỗi người. Trao đổi luôn phải có gì đó làm bằng chứng phải không? Xiềng xích chính là bằng chứng chính xác nhất mà thiên nhiên đã ấn định lên con người.

Xiềng xích bấy giờ chỉ mang ý chỉ tượng trưng.

Trái Đất ngày càng bị phá hoại một cách không kiêng dè, đất đai, cây cỏ, sông núi, mọi thứ cứ như vậy mà dưới bàn tay của con người biến dạng qua các năm. Hệ sinh thái cũng bị phá vỡ rất nghiêm trọng. Hậu quả to lớn ấy đã khiến thiên nhiên phẫn nộ.

Thiên nhiên vừa dùng xiềng xích để con người nhớ lại giao kèo vừa làm cho con người trả giá cho sự điên cuồng mà con người đã gây ra cho vạn vật. Tuy vậy, xiềng xích này chỉ có thể  áp dụng lên linh hồn, mà cuộc sống của con người vẫn cứ tiếp diễn.

Sự tham lam của con người không có bờ bến, khiến linh hồn chết oan, oán hận,… chấp niệm dày càng thêm dày. Cho đến khi một linh hồn đã mang trong mình sự hận thù đến tột đỉnh, liền biến thành quỷ sa đọa.

Quỷ sa đọa sống theo bản năng, bản năng thôi thúc nó làm gì thì nó không một chút kháng cự mà làm theo, nó dẫn dắt những linh hồn khác cũng như nó, bước vào con đường không chuyển kiếp.

Việc này đến khi Thiên giới phát hiện thì đã quá trễ, con người đã rơi vào cảnh loạn lạc.

Thấy vậy, trên Thiên giới mới cử một nhóm người xuống giết sạch bọn quỷ sa đọa này, nói là giết sạch nhưng thế thì có thực sự giết sạch không khi linh hồn tội ác vẫn cứ nhiều như thế?

Nhưng dù gì đi nữa, họ vẫn cử xuống một nhóm người, họ là các Thiên tiên – Thiên tiên là tên gọi của những con dân ở Thiên giới. Họ thanh trừ tội lỗi chốn nhân gian và bọn quỷ sa đọa bằng sức mạnh thuần khiết nhất, họ – là người con của Trời.

Ánh sáng này cũng chính là điểm yếu chết người của quỷ sa đọa.

Hành trình thanh tẩy của nhóm Thiên tiên mất gần một trăm năm.

Trong suốt cuộc thanh tẩy, Thiên tiên dù có che giấu kỹ đến đâu thì vẫn sẽ xuất hiện lỗ hỏng, có một con người đã nhìn thấy họ, sau liền ca tụng, gọi các Thiên tiên là “Thần”.

Việc này chẳng ảnh hưởng gì đến Thiên giới, nên coi như không thấy sự phụng thờ mù quáng của con người.

Sau này hơn mấy chục thế kỷ, trên nhân gian xuất hiện một nhóm người có thể trao đổi với linh hồn, tự xưng là đạo sĩ.

Con người là một giống loài rất hay quên, mà lỗi lầm, chính là thứ con người dễ quên nhất.

Tuần hoàn, tuần hoàn mãi những vấp ngã không ngừng lặp lại.

Hơn ngàn năm sau, con người chế tạo ra người máy phục vụ cho đời sống của mình nhưng lại có dã tâm làm bá chủ quá lớn, đứng đầu chuỗi thức ăn của Trái Đất, tham vọng của con người càng thêm cao, tạo ra người máy chính là một trong những bước tiến mà con người nghĩ  đó là một bước ngoặc lớn.

Và chính bước ngoặc này đã khiến thời kỳ tưởng chừng như văn minh ấy bị chôn vùi dưới từng lớp từng lớp xương cốt trắng xóa.

Dã tâm quá lớn khiến con người đánh mất nhân tính. Họ cấy “não” của tội phạm vào người máy, để chúng có thể thay con người làm được càng nhiều việc.

Trả lời họ chính là sự diệt vong của con người.

Họ không biết rằng, con người mà họ dùng “não” cấy ghép vào người máy ấy chính là chuyển kiếp của Hắc – Hắc là tội nhân của Thiên giới, vì phạm tội tày đình mà bị Thiên giới nhốt trăm vạn năm. Sau đó được đưa xuống đầu thai làm người phàm mãi mãi không được lên Thiên giới.

Nào ngờ, dù là Thiên tiên cũng không đoán trước được những gì Hắc gặp phải. Linh hồn của Hắc vốn đã đen tối nay lại nhìn thấy thân xác mình chịu cảnh như vậy. Phẫn nộ cùng nhớ lại những kí ức lúc xưa đã khiến Hắc mất đi lí trí.

Chỉ biết rằng Hắc đã dùng cách nào đó giải thoát khỏi trạng thái linh hồn. Nhập vào người máy đã được ghép “não” của hắn. Tiếp đó, Hắc đã không còn những cảm xúc vốn có của một Thiên tiên hay là một con người, bao trùm quanh người máy Hắc chính là sự lạnh lẽo cuồng dại khiến người ta run rẩy.

Mà linh hồn đang ở trạng thái khói của Hắc thì bị nuốt chửng hoàn toàn, liền biến thành quỷ sa đọa. Một thứ xấu xí luôn bị Thiên tiên ghét bỏ.

Sự điên cuồng của Hắc đã khiến cho Thiên giới phải hối hận cho quyết định sai lầm của mình.

Suốt một ngàn năm, con người, linh hồn, quỷ sa đọa, Thiên tiên đã phải trải qua những ngày tháng chiến tranh hải hùng nhất trong lịch sử.

Con người khóc than, linh hồn tán loạn, quỷ sa đọa tham ăn, Thiên tiên kiêu ngạo lúc xưa đã bị tình hình lúc này phá vỡ. Hắc cùng những người máy do chính tay gã tạo nên một đội quân hùng mạnh càn quét hết thảy. Thế cân bằng đã bị nghiêng lảo đảo khiến ai khó có thể đoán trước được kết quả của cả cuộc chiến.

Cho đến khi có hai người xuất hiện, đó là một Thiên tiên và một là con người. Thiên tiên này có dung mạo không quá xuất sắc nhưng lại có nét mặt nhu hòa đầy ấm áp, Thiên tiên đó cầm trong tay một quyển sách màu vàng ố, chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nếu nhìn kỹ thì quyển sách này có phát ra một hào quang nhạt rất thần bí.

Còn con người kia thì lại che kín khắp người, dung mạo không rõ. Người này chỉ đứng bên cạnh, nhẹ nhàng đứng gần.

Cuộc chiến nào cũng sẽ có hồi kết, chỉ là sớm hay muộn.

Thiên tiên đó đứng trên vùng đất cao nhất, nhìn xuống cảnh hỗn loạn bên dưới, không thể không than thở cho sự thiếu trách nhiệm của Thiên giới. Sau đó, người đưa ngón tay thon dài vào trung tâm quyển sách đã được mở ra. Vẽ lên một ấn ký đặc biệt.

Đem tất cả huyết tinh thanh tẩy qua một lần, chỉ có người sắc bén mới nhận ra rằng, quyển sách đó đang hấp thụ các tội lỗi chúng sinh, đem nó chôn vùi vào trong những tờ trang giấy úa vàng.

Những luồng đen mà mắt thường của con người không nhìn thấy đang không ngừng chảy vào trong quyển sách từng trang trong quyển sách như thuật lại những nhục nhã của các Thiên tiên, sai lầm cực độ của con người, lòng thù hận của linh hồn, bản tính của quỷ sa đọa và… sự cuồng nộ của Hắc cùng đội quân người máy.

Sự xuất hiện của quyển sách không thể không nói đã khiến cho cuộc chiến tạm ngừng một chút, bấy giờ, tà ác đang không ngừng rơi vào cảnh yếu thế, Hắc dường như đã nhận ra điều này, ngay lập tức Hắc liền hướng vào quyển sách để cướp đoạt nó.

Lúc này đây, con người vốn dĩ luôn đứng yên bên cạnh Thiên tiên cầm quyển sách liền cử động, hắn xông vào cuộc chiến với Hắc.

Cuộc thanh tẩy kéo dài hai mươi năm, từng chủng tộc từng loài không ngừng bị dồn vào đường cùng.

Khi những dòng chữ cuối cùng cũng đã được hoàn thành trong quyển sách. Người Thiên tiên đó cũng phải trả giá cho việc trái với đạo trời. Cầm quyển sách đã được đóng kín trên tay, Thiên tiên vốn khuôn mặt hồng hào giờ lại tái nhợt như bị bệnh nặng, người nhẹ nhàng bước đến cạnh con người nọ, đưa tay nắm lấy người đó, thì thầm vài câu nhỏ nhẹ lại tràn đầy đau thương.

“Nếu có kiếp sau, ta nguyện cùng ngươi đến hết cuộc đời, kiếp này, ân oán mà ta nợ trời đất đã trả xong. Chỉ mong được trọn một kiếp an nhàn…”

Con người nọ nào phải thực sự là nhân loại, người đó là sự kết hợp giữa Thiên tiên và con người.

Hai mươi năm, hắn chiến đấu với lũ người máy không biết mệt mỏi, hai mươi năm, hắn dùng tất cả sức lực để có thể một lần nữa sống yên ổn với người này, hai mươi năm, người này… sao có thể trả lời hắn như vậy?

Hận sao? Hắn không biết.

Nắm chặt những ánh sáng nhỏ li ti dần tan biến, hắn ngẩng cao đầu gào thét thảm thiết.

Cuộc chiến kết thúc khi gần như tất cả tội lỗi trần gian bị thanh tẩy. Trên thế giới lúc này sống sót đã không còn bao nhiêu. Đoàn quân người máy sau khi thấy Hắc bị đánh bại đã mang theo thân xác Hắc mà chạy trốn.

Hắn nhìn đám người này, nhìn quyển sách đang lơ lửng trên không trung, như đã quyết định một điều gì đó, hắn nắm chặt nó, nhỏ mấy giọt máu lên, vẽ thuật cấm để phong ấn lại, nhẹ nhàng ôm nó như đang ôm đứa con nhỏ bé trong lòng.

Quyển sách bỗng chốc biến mất…

Gần ngàn năm sau đó, khi các thế giới tuy vẫn còn hỗn loạn nhưng đã đỡ hơn nhiều. Và cũng là lúc hắn đã có đủ năng lực đứng đầu năm giới, bao gồm: Thiên giới, Linh giới, Thế giới con người, thế giới Máy –  Thế giới Máy là tên gọi mà bọn người máy tự đặt, chúng tự tạo cho mình một thế giới nhưng chẳng ai biết là ở đâu. Và cuối cùng là vùng đất quỷ sa đọa, vùng đất này không hẳn là một thế giới nhưng vì số lượng đông đảo ngày càng không ngừng tăng lên của chúng tương đương với một thế giới nên được xếp vào.

Hắn buộc năm giới kí kết hiệp ước hòa bình.

Mà việc hắn tìm ra nơi ở của Thế giới Máy mà nói chính là sự thật chứng minh sự ưu việt của hắn. Con người đó từ lúc xuất hiện lại sau ngàn năm đã luôn có mười người khác đi theo hắn. Mỗi tên đều làm cho từng thế giới e ngại.

Cánh cửa ngăn cách các thế giới cũng từ đây mà được hình thành.

Sau đó, hắn biến mất tựa như chưa từng hiện diện mà những gì hắn đã làm cho nhân loại cũng theo ngày qua ngày mà rơi vào lãng quên.

Con người từ đây cũng đã được an bình sống qua ngày nhưng sự lụy tàn của cuộc chiến đã bị tâm trí con người chôn vào nơi sâu nhất của thế giới, họ… không muốn nhớ lại và họ cũng buộc bản thân phải quên đi.

Không một thế giới nào biết, tại sao lại rơi vào tình cảnh như thế này, tất cả mọi thứ đều là quy luật nhân quả tự nhiên hay là do… một ai đó đã sắp đặt từ trước?

Chẳng ai có thể đoán trước được tương lai tươi sáng, mà chỉ đoán được sự hủy diệt từ mọi phía.

———-

Có một truyền thuyết kể rằng, trên đời này đã có một vị Thần cứu chuộc vạn vật khiến con người một lần nữa hồi sinh, người đó nắm giữ trong tay quyển sách đặc biệt.

Quyển sách có quyền năng vô hạn, có thể biến kẻ ác thành kẻ hiền, quyển sách hút đi tất cả tội ác, cứu chúng sinh.

Nhưng quyển sách đó sau cuộc chiến vĩ đại đã biến mất thay vào đó là sự hòa bình của con người.

Bắt đầu từ đây, thế giới văn minh của con người mới trở lại một lần nữa, nhưng giáo huấn mà con người phải chịu đã phai mờ theo thời gian…

Sự phát triển quá mạnh mẽ của công nghệ đã khiến con người quên đi cái sai lầm mà mình đã phạm phải… đó là chế tạo người máy.

———-

Có lẽ qua thời gian, không biết là ai đã mở miệng nói nhưng người tin vẫn rất nhiều, bao gồm cả năm giới, người đó kể rằng:

“Quyển sách hút đi tội lỗi vậy nên quyển sách chẳng khác gì kho chứa bóng tối. Nếu có được quyển sách sẽ đứng đầu năm giới. Quỷ sa đọa không phải sau khi cuộc chiến vừa kết thúc cũng đã thèm thuồng nó sao, chỉ là bọn chúng quá sợ hãi người kia nên mới lấn áp đi cái ham muốn đó. Còn nghe nói rằng, có được quyển sách sẽ điều khiển được quỷ sa đọa, điều này là tôi nghe nói từ một trưởng lão từ chỗ vùng đất quỷ sa đọa đó. Sức mạnh của người kia tuy mạnh nhưng theo thời gian chưa chắc đã còn như cũ. Chúng ta vẫn sẽ có ngày phục hưng!”

 

Chính là sau khi câu nói này được lưu truyền và thêm mắm muối không ít thì đã có rất nhiều người của các thế giới đi tìm quyển sách. Nhưng cho đến lúc này vẫn chưa có ai tìm ra được.

———-

Vào năm 1997,

Ở một đất nước nào đó trong Trái Đất mang hình dạng chữ S, có một đứa bé chào đời…

Ở một nơi nào đó toàn xương trắng, trên chiếc ghế đầy uy nghiêm, có một người đang ngồi, người đó từ từ mở mắt ra, đôi mắt hổ phách hẹp dài tràn đầy sự tưởng niệm không rõ…

Ở một nơi nào đó toàn máy móc, một đám kim loại lạnh lẽo đang vây xung quanh một chiếc giường đầy hoa lệ…

Ở một nơi nào đó toàn cảnh đẹp ý vui, một bàn năm trưởng lão đang họp bàn điều gì đó…

Ở một nơi nào đó toàn bóng tối bao trùm, một rừng những thứ gì đó có hình thù kỳ quái loay hoay xung quanh…

Ở một nơi nào đó toàn màu trắng xóa, từng linh hồn từ từ bước qua cánh cửa chuyển kiếp…