CHƯƠNG 0 – Chương mở đầu: Sức mạnh thần bí

Like & Share:

John bước vào phòng, cẩn thận đóng cửa lại. Trong căn phòng tối một cách lạ thường; ánh sáng duy nhất trong phòng lúc này là từ màn hình của một chiếc ti vi đời cũ được đặt ở góc phòng.

            – John Freeman phải không?

            John thoáng giật mình, vội quay về phía tiếng nói. Đó hẳn là Kristoff Torsten, người đã cho gọi ông đến đây. Ông ta lúc này đang ngồi trên một chiếc ghế gần đó, nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi.

            – Vâng. – John đáp – Là tôi.

            – Nào, lại đây ngồi đi.

            – À vâng, tôi xin phép.

            Nói rồi John liền bước vội lại chiếc ghế cạnh Kristoff và ngồi xuống. Đến gần màn hình ti vi hơn, ông mới để ý thấy nó đang chiếu một đoạn phim tài liệu về một trận chiến nào đó trên sa mạc, với rất nhiều xe tăng và máy bay chiến đấu các loại. John chưa từng có hứng thú với chiến tranh hay bất kỳ loại vũ khí nào, vậy nên ông không thể hiểu được lý do mà Kristoff lại chăm chú xem đoạn phim đến mức không thể bỏ tí thời gian mà quay sang nói chuyện với mình. Ông ta hẳn rất ưa thích chúng.

            – Ông đã biết lý do tôi gọi ông đến đây rồi phải không? – Kristoff lên tiếng.

            – Thưa ngài, hẳn là về “sức mạnh thần bí”? – John nói.

            – Phải. Chúng ta sẽ có một dự án lớn, rất lớn…

            John biết dự án mà Kristoff đang muốn nói đến nhưng, ông vẫn chưa nắm rõ chi tiết về nó. Vẻ ngần ngại, ông hỏi:

            – Vậy ý ngài là…?

            – Không hề. – Kristoff lắc nhẹ đầu – Các dự án khác vẫn được tiến hành, nhưng chúng ta cũng sẽ đầu tư vào dự án này.

            – Chuyện đó…

            John không biết phải nói gì cả. Cho đến tận bây giờ, ông vẫn còn rất mơ hồ về những dự tính, kế hoạch hay phương án mà bên trên đang tiến hành. Hẳn là vì ông cứ mải bù đầu với đống nghiên cứu của mình.

            – Ông biết đoạn phim này không? – Kristoff hỏi, hất nhẹ đầu về phía ti vi.

            John đưa mắt nhìn vào màn hình ti vi: rất nhiều xe tăng đang cùng nã đạn vào một mục tiêu trên sa mạc, nhưng ông không thấy được mục tiêu đó cụ thể là gì.

            – Tôi không biết, thưa ngài. – John đáp với vẻ hờ hững, mặc nhiên không đoán được ý đồ của Kristoff.

            – Đây là đoạn phim chúng ta quay được khi đưa quân đến “tham gia” thách thức của bọn chúng.

            – Vậy… nó là… – John nói với giọng run run.

            – Tuyệt mật. – Kristoff nghiêm giọng – Từ bây giờ, mọi động thái của ông sẽ bị theo dõi gắt gao.

            John hoảng hốt, chau mày lại nhìn Kristoff chăm chăm. Ông thực không hiểu tại sao ông ta lại làm chuyện này với mình.

            – Chúng tôi cần ông, John Freeman. – Kristoff nói, mắt vẫn không ngừng theo dõi đoạn phim.

            – Nhưng mà tôi… Chuyện này…

            – Ông cứ xem tiếp đi đã.

            – Tôi…

            John định lên tiếng yêu cầu làm rõ sự tình nhưng lại thôi, quay sang xem tiếp đoạn phim tài liệu theo lời của Kristoff: những chiếc xe tăng lúc nãy đã không còn nữa mà thay vào đó là những mảnh kim loại ở khắp nơi và lửa bùng lên dữ dội. “Chuyện gì đã xảy ra?” John thắc mắc.

            Đoạn phim tiếp tục chạy: bấy giờ, những chiếc máy bay trên trời đang liên tục thả bom và nã pháo vào cùng một mục tiêu, giống như những xe tăng lúc nãy; chốc chốc, một chiếc máy bay lại chợt nổ tung hoặc lao thẳng xuống sa mạc. John mở to mắt ra, cố nhìn rõ mục tiêu đang bị tấn công nhưng ông chẳng thấy gì ngoài những vụ nổ liên tục.

            – Rốt cuộc thì đó là gì? – John không kiềm được, cất tiếng hỏi.

            – “Sức mạnh thần bí”. – Kristoff đáp gọn.

            – Sức… sức mạnh thần bí? – John ngạc nhiên – Tôi không hiểu?

            – Ông đã hiểu gì về sức mạnh thần bí rồi?

            – Ơ… – John thoáng hốt hoảng trước câu hỏi bất chợt – Thì đó là một loại sức mạnh tạo ra và điều khiển được điện, lửa-

            – Được rồi. – Kristoff bảo, giơ tay phải lên ra hiệu ngừng lại – Trong đoạn phim này, chúng ta đang cố triệt hạ mục tiêu là một tên người Arnarnient.

            “Một con người!? Với lượng hỏa lực như thế sao?” John nghĩ, cảm thấy khó hiểu. Ông biết rằng người Arnarnient có thể chất hơn hẳn người Trái Đất nhưng đến mức phải sử dụng hàng tấn đạn dược, pháo nổ như thế này, thực phải gọi là quá mạnh tay. “Nhưng mà sức mạnh thần bí…”

            – Thậm chí cả đầu đạn hạt nhân cũng đã được dùng. – Kristoff nói tiếp.

            – Sao? Như là bom nguyên tử!? – John thốt.

            – Chỉ hai mươi bảy ki-lô-ton thôi. Chúng ta không dám đặt cược quá nhiều.

            – Và kết quả…

            Tiếng của John nhỏ dần. Hình ảnh mà ông đang thấy trên màn hình ti vi lúc này là hình dáng của một con người lờ mờ trong lớp khói đang tan dần, và kẻ đó đang di chuyển, rất nhanh.

            – Nguyên vẹn. – Kristoff nói gọn.