Chương 1a: Khởi nguyên | King's Novel

Chương 1a: Khởi nguyên

Like & Share:

Năm 1905, Albert Einstein bắt đầu công bố Thuyết tương đối, ông cho rằng vận tốc ánh sáng là vận tốc lớn nhất mà vật chất có thể đạt được. Từ đây, ngành Vật lý chuyển sang một trang mới, đưa con người từng bước tiến vào Kỷ nguyên công nghệ. Cùng với đó, thuyết Big Bang ra đời, con người tính được tuổi thọ của vũ trụ là 13,5 tỷ năm.

Năm 2003, NASA cho phóng Kính viễn vọng Spitzer, với tham vọng “thấy được” tận cùng của vũ trụ. Năm 2012, với kết quả đo đạc từ Spitzer, nhân loại đã biết vũ trụ của chúng ta rộng gần 95 tỷ năm ánh sáng.

Từ đây, một cuộc tranh cãi đã xảy ra. Nếu vận tốc giãn nở của vũ trụ lớn hơn vận tốc ánh sáng, tất cả định luật vật lý của nhân loại sẽ trở về con số “0”. Nhưng cuối cùng, những bộ óc thiên tài nhất của họ lại nhận thấy các định luật vật lý hiện tại vẫn đang đúng. Vậy, thực chất nguồn gốc của tốc độ giãn nở của vũ trụ là từ đâu?

***

“Bố! Hai chòm sao ấy, chúng như đang đánh lẫn nhau!”

Hardy Thompson hét lên. Nó tiếp tục dúi mắt vào ống kính viễn vọng, tay ngoắc ra hiệu cho ông Patrick lại gần. Ông chậm rãi bước về phía nó, mắt ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Ông là một nhà thiên văn học, do vậy ông biết đứa con trai nhỏ của mình đang quan sát chòm sao nào.

Đặt một tay lên vai Hardy, ông đưa cái tẩu thuốc đã được nhồi lên môi. Thở ra một làn khói dài, hăng hắc, ông nói với giọng trầm khàn:

” Chà! Orion bao đời nay vẫn thế, cứ muốn săn bằng được Taurus!”

” Nhưng Taurus cũng đâu chịu kém, nó thậm chí còn muốn săn lại Orion!”. Hardy quẹt mũi, nói như vẻ thách thức.

” Vì vậy, chúng luôn đánh nhau. Nhưng cuối cùng, chẳng ai là người chiến thắng cả!”. Ông Patrick cười mỉm.

Ông khẽ kéo cái kính viễn vọng một chút, rồi chỉ tay lên bầu trời đầy sao:

” Chỉ có Lepus là tội nghiệp nhất. Nếu Orion hay Taurus thắng, kết cục của nó vẫn chỉ là miếng mồi cho kẻ thắng trận!”

Hardy không nói gì cả, nó nhìn vào ống kính viễn vọng, thẳng đến chòm sao Lepus mà bố nó vừa chỉ. Lepus như một con thỏ tội nghiệp, ái ngại nhìn gã thợ săn Orion, rồi cũng ánh mắt ấy, nó khẽ nhìn vào con bò Taurus đang giương cặp sừng sắc nhọn. Hai kẻ săn mồi, như đang tranh chấp con mồi nhỏ bé.

” Nhưng bố ơi, nếu con thỏ ấy mới là người bắt hai kẻ kia đánh nhau vì mình, nó mới là kẻ mạnh nhất…”. Hardy khe khẽ trong miệng.

” Có thể! Vì Orion và Taurus mãi mãi không bao giờ kết thúc được cuộc chiến này!” Ông Patrick cười lớn, xoa đầu đưa con trai nhỏ bé của mình.

Cả hai ngồi lặng lẽ bên nhau, chân đung đưa như đang theo nhịp một giai điệu nào đó. Ông Patrick nằm xuống trên bãi cỏ mềm, còn Hardy đã chồm dậy, nhìn chăm chú vafdo kính viễn vọng. Dường như nó thấy một cái gì đó rất thú vị.

“Bố! Bố! Dậy đi! Có gì đó lạ lắm!”. Hardy như thét lên, tay nó day mạnh ống quần ông Patrick làm ông luống cuống ngồi dậy. Nhìn theo ngón tay Hardy hướng về chòm sao Orion, ông cũng nhận ra một sự khác biệt, nhưng không diễn tả được nó là gì.

Ông tò mò đến mức chẳng cần hỏi ý kiến của con trai. Tay ông bế xốc Hardy qua bên cạnh, rồi nhìn chăm chú vào chòm Orion thông qua cái kính viễn vọng. Ông run lẩy bẩy nhận ra điều mình đang thắc mắc, giọng ông vẫn trầm như mọi khi, nhưng lại lắp bắp như đứa trẻ mới tập nói:

“Tau…Taurus…nó…nó đang…biến mất…!”

***

Gần mười năm đã trôi qua, từ cái đêm mà nhà thiên văn học Patrick Thompson báo cáo về việc biến mất của chòm sao Taurus gây chấn động trong toàn giới khoa học, chẳng ai lý giải được hiện tượng biến mất đột ngột của những ngôi sao trong chòm Taurus. Rồi sau sự kiện ấy, hàng loạt báo cáo về sự biến mất của các chòm sao được đưa lên. Từ tám mươi tám chòm sao ban đầu, chỉ trong vòng mười năm đã biến mất chỉ còn lại bảy mươi mốt chòm sao.

Các nhà khoa học đã họp lại với nhau, dân chúng theo dõi sát sao từng công bố của họ. Nhân loại sợ rằng ngày tàn của vũ trụ đã đến. Bạo động xảy ra khắp mọi nơi, đến nỗi Liên Hợp Quốc lần đầu tiên thông qua chính sách Thiết quân luật toàn cầu. Quân đội sẵn sàng bắn bất cứ ai, hạ sát cả một dân tộc nếu cho rằng họ đã trở nên mất kiểm soát.

Nhiều người vẫn tin rằng, các chòm sao ấy cơ bản là bị một thứ vật chất nào đó, như “vật chất tối” che lấp. Vì vậy về căn bản vũ trụ vẫn yên ổn, và nhân loại có thêm thời gian để tìm cách tồn tại. Nhưng các báo cáo đưa ra hằng ngày lại chỉ ra một điều ngược lại. Các ngôi sao ấy đã biến mất, không còn vết tích gì sót lại. Một cái “chết” đột ngột, thậm chí không có dấu hiệu gì cho thấy vật chất của ngôi sao ấy còn lại. Tất cả chỉ là nó đã rơi vào hư không.

***

Rồi đột ngột cũng như cách đã biến mất, các chòm sao trở lại, một cách nguyên vẹn. Nhân loại ban đầu còn nghi ngờ. Họ cho rằng đó là một cách trấn an của chính phủ, nhưng rồi chính họ nhận ra là không ai đang lừa dối mình cả, các chòm sao ấy đã trở lại thật sự.

Con người dần trở lại cuộc sống bình thường. Vô số giả thuyết được đưa ra, nhiều giáo phái được lập nên hòng moi móc được chút gì của những người từng rồ dại kia. Các nhà thờ bỗng chốc đông nghịt người hơn trước. Họ cầu xin Chúa ban phước lành, trong khi các cha xứ liên tục giảng về sự giận dữ của Chúa đối với sự suy đồi của con người. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, tất cả mọi người đều tin có Chúa.

Cái ngày đầu tiên mà các chòm sao đột ngột biến mất đã được gọi là “Ngày trước buổi Phán xét”. Còn đối với các nhà khoa học, hiện tượng ấy đã được đặt tên là “Hiệu ứng Thompson”.

Tuy nói rằng mọi thứ đã trở nên bình thường, nhưng hậu quả của “Hiệu ứng Thompson” đã làm trật tự thế giới bị phá vỡ. Thiên Chúa giáo và Hồi giáo đã trở thành đức tin của tất cả nhân loại. Những người Cộng sàn vốn tin vào sự vô thần hoài nghi về chế độ của mình, dẫn đến các nước xã hội chủ nghĩa bị sụp đổ. Các quốc gia Hồi giáo và Thiên chúa giáo liên kết với nhau, chống lại đức tin của tôn giáo kia, thế giới chia thành những vùng tôn giáo rõ rệt.

Châu Á, Châu Phi trở thành vùng Hồi giáo với Giáo chủ tối cao ở tại Arab Saudi, họ gọi mình là Islam. Châu Âu, Châu Mỹ, Châu Úc trở thành vùng Thiên chúa giáo với Giáo hoàng ở tại Vatican và tự gọi là Kito. Vùng nào cũng xem Jerusalem là Thánh địa của mình. Chiến tranh nổ ra giữa hai tôn giáo để tranh giành Jerusalem. Cuối cùng, cuộc Thánh chiến ấy kết thúc với việc Jerusalem trở thành vùng hòa bình và là Thánh địa của cả hai tôn giáo.

Đối với những người thuộc tôn giáo khác và những người vẫn tin vào sự vô thần, họ bị đẩy đến Nam Cực với sự khắc nghiệt khủng khiếp. Hầu hết họ là người theo đạo Phật, Do Thái và các nhà khoa học. Nơi họ ở được gọi là The Void, và được đánh số thành những khu định cư riêng biệt. Một thỏa thuận được đưa ra, họ có quyền chọn cải đạo để đến sống ở những vùng đất ấm áp hơn, và nếu họ vẫn không chọn tôn giáo nào khác, họ sẽ phải ở vùng đất này đến hết đời. Và sẽ không bao giờ những vùng Islam và Kito gây chiến với họ.

***

Khu A1259, vùng The Void

May Hemsky cố gắng chạy thật nhanh trong bộ quần áo to kềnh càng, trên lưng đeo một cái hòm nhỏ làm bằng kim loại, phía trước là con gấu trắng đang bỏ chạy thục mạng với máu dính bết trên mình, loang lổ một vùng trên bộ lông trắng muốt của nó.

“Chết tiệt! Thằng ngu Piny!!!”. May rủa thầm trong miệng. Cậu đang tức tối vì phải chạy trong thời tiết khốn nạn thế này. Đáng lẽ cậu đang yên vị trong chiếc xe đi tuyết được thiết kế ấm áp và đuổi theo con vật tội nghiệp trước mặt, nếu không phải vì Piny LayNect, người đi cùng cậu hôm nay đã quên sạc đầy pin mặt trời trước buổi đi nghiên cứu thực địa của cả hai.

Cũng còn may mắn là trước khi chiếc xe phải dừng lại để chờ sạc lại thì cậu đã kịp bắn cho con gấu một mũi tên. Điều này khiến con gấu chạy chậm lại đôi chút để cậu vẫn có thể đuổi kịp.

Nhưng cậu không được hạ sát con gấu kia. Con gấu là động vật quý hiếm tại vùng này và đã bị cấm săn bắn. Việc của cậu là thu thập một chút mẫu lông và máu của con vật kia, và phải chữa trị cho nó sau khi thực hiện xong nhiệm vụ. Đáng lẽ nhiệm vụ đã hoàn thành nếu như có một chút máu và lông của con vật kia rơi xuống từ vết thương của nó. Nhưng với cái lạnh kinh người của vùng này, máu đã bị đóng băng trước khi có một giọt nào rơi xuống, và May vẫn phải đuổi theo con gấu một cách cực nhọc.

Con gấu vẫn không có dấu hiệu xuống sức, trong khi vẻ mệt mỏi đã hiện rõ trên mặt của May. Cậu có cảm giác như máu trong người đã bắt đầu đông lại, đôi lông mi đã phủ đầy tuyết nhưng cậu cũng chẳng thiết tha gì việc phủi nó đi. Đơn giản vì tuyết đã cứng lại, nếu làm mạnh tay thì cả hàng lông mi dài sẽ bị lột sạch, và cậu sẽ lại bị gọi là “May mắt lợn”.

Và khi mệt mỏi thì thói chửi thề của cậu tiếp tục phát huy tác dụng. Cậu liên tục chửi rủa Piny, đến nỗi đã ước đứa bạn thân của mình sẽ bị đông cứng dưới tuyết, chịu đựng một con gấu liếm láp như đang mút một thanh kẹo. May đã đuối sức và định bụng sẽ bỏ qua con gấu và tìm kiếm một thứ gì khác thì bộ đàm cậu đeo bên hông phát ra tín hiệu.

Trong tiếng rè gây ra bởi sóng đang bị nhiễu, giọng của Piny hét lớn:

“Chạy nhanh đi thằng đàn bà! Mày làm mất dấu nó mất! Tao đang đuổi theo đây!”

May đang định rủa xả một trận cho hả dạ thì Piny đã ngắt kết nối, cậu tặc lưỡi đuổi theo khi nhận ra chấm đỏ máu của con gấu đang dần mất dạng. Được một lúc thì tiếng xe ầm ỹ đằng sau vang tới. Piny chào cậu theo kiểu nhà binh thông qua cửa kính, miệng nở nụ cười đểu giả. May lập tức lao vào trong, cậu muốn tìm chút ấm áp.

Cậu hít một hơi thật dài, thích thú với không khí bên trong xe. Cậu khoan khoái đến nỗi quên mất dự định sẽ bóp cổ thằng bạn đến chết vì cái tật lo đãng của nó. Nhưng chỉ được một lúc thì cục tức trong họng lại trồi lên khi Piny chỏ mõm sang phía cậu.

“Mày may lắm, thằng ngu! Tao tìm được cục pin dự phòng ở phía sau, chứ không thì mày đã làm món tráng miệng cho con gấu kia rồi!”

“Mày còn sủa nữa thì tao thề với Chúa, tao sẽ giết mày!” May gằn từng giọng, hăm dọa.

Piny cười lớn, nó gật gù theo điệu nhạc trong xe, tay vẫn lái xe chậm rãi bám theo con gấu rồi nhỏ nhẹ:

“Thế là mày sắp rời khỏi đây à? Thế mày định đến vùng Kito hay Islam? Tao nghe nói mấy đứa con gái ở vùng Kito đẹp lắm!”

May hiểu ý của Piny nên không nói gì nữa. Ở vùng The Void, việc nói về Chúa là một điều cấm kỵ với một đứa đang sống ở khu theo chủ nghĩa vô thần. Chỉ có người Do Thái sống ở khu A1258 mới được quyền nói về Chúa.

Ngồi một lúc, cậu hướng mắt về phía trước. Con gấu đã đi chậm lại, có lẽ nó cũng đã thấm mệt. Việc tiếp cận một con gấu khi nó còn sung sức là quá nguy hiểm. Thuốc gây mê cũng có giới hạn, vì vậy cần chờ con vật tội nghiệp đuối sức thì mới có thể lại gần mà cho nó một mũi tiêm thật chính xác.

Bỗng Piny đập mạnh tay vào vô lăng, nó tức tối chửi rủa:

“Mẹ kiếp! Nó chạy vào chỗ bọn khu A1252 rồi!”

May chồm dậy nhìn thật kỹ. Xa phía trước là một bức tường lớn với vài vệt đen ký hiệu. Nhưng nó chẳng đủ rõ để nhận ra khu nào, cái dấu hiệu cho thấy đó là khu A1252 là do bàn tay của bức tượng khổng lồ bên trong hiện ra. Một bức tượng Phật to lớn, sừng sững giữa khoảng trời đầy tuyết.

Thực ra không có bất cứ tranh chấp gì ở các khu trong vùng The Void. Vấn đề là Piny không chịu nổi cảnh những người luôn chắp tay trước ngực liên tục lải nhải về sự độ lượng của Đức Phật, và những món ăn chay của họ không hợp khẩu vị với đứa nghiện thịt như Piny.

Một điều nữa là bọn nó quên việc xin giấy thông hành giữa các khu, do vậy nếu tiếp tục tiến đến, bọn nó sẽ trở thành lũ xâm nhập bất hợp pháp.

“Này! Mày làm gì đấy!”. May nói như hét khi nhận ra Piny đã tăng tốc và tiến vào khu A1252.

“Nào, chỉ một chút thôi! Tao không để công sức nãy giờ thành công cốc được!” Piny trả lời khi vẫn đang bặm môi lái chiếc xe lao tới.

Chẳng cần chờ May phải cảnh báo, hàng loạt pháo sáng màu đỏ bắn ra từ bên trong bức tường, xen lẫn tiếng loa to điếc óc.

” Cảnh báo xâm nhập! Yêu cầu vật thể phía trước ngừng lại!”